Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 64: Các lão quái vật xếp hàng xin nước ao**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:48:24 | Lượt xem: 3

Ánh nắng chiều vàng vọt như mật héo hắt buông xuống đỉnh núi hậu sơn của Thanh Vân Môn. Gió thổi qua rừng trúc rì rào, mang theo hơi nước mát lạnh từ mặt hồ Trường Sinh tỏa ra, xua đi cái nóng nực của mùa hè.

Tại đó, một thanh niên đội nón lá, mặc bộ quần áo đệ tử ngoại môn đã bạc màu, đang nằm trên một chiếc ghế tre cũ kỹ. Chân hắn gác lên nhau, một tay cầm chiếc quạt nan rách, tay kia thả lỏng bên sườn. Nếu không có hơi thở đều đều, người ta sẽ tưởng hắn chỉ là một pho tượng già cỗi mục nát.

"Chủ nhân, chủ nhân! Dậy đi, không ổn rồi, bên ngoài có một đám người già khú đế đang quỳ thành một hàng dài kìa!"

Tiếng gọi lanh lảnh như chuông bạc vang lên. Linh Nhi, trong hình hài thiếu nữ tóc vàng óng ả, mặc một bộ váy lụa rực rỡ, chạy lon ton đến bên cạnh Diệp Mặc. Nàng vừa nói vừa dùng tay lay lay vai hắn, đôi mắt to tròn tràn đầy sự tò mò pha lẫn một chút khó chịu.

Diệp Mặc khẽ hé mắt, ngáp dài một cái, giọng nói ngáy ngủ: "Linh Nhi… Đã bảo bao nhiêu lần rồi, tu tiên là phải tĩnh tâm. Ngươi cứ nhảy choi choi như thế, bao giờ mới thoát được kiếp làm cá mà thành tiên thật thụ đây?"

Linh Nhi chu môi, chỉ tay về phía lối mòn dẫn lên hậu sơn: "Nhưng mà họ phiền lắm! Người thì mang theo đỉnh vàng, kẻ thì vác theo linh thạch cao như núi, lại còn có mấy lão già sắp xuống lỗ cứ khóc lóc đòi gặp 'Vị tiền bối trông ao'. Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi đang chặn ở đó, nhưng trông mặt tỷ ấy xanh mét rồi, chắc không chịu nổi nhiệt đâu."

Diệp Mặc nghe vậy thì khẽ chau mày. Hắn ngồi dậy, gãi gãi mái đầu rối bời dưới vành nón lá, thở dài một tiếng: "Đám người này thật là… Ta chỉ là một tên nuôi cá quèn, có gì mà nhìn? Hay là cá của ta đẹp quá nên họ muốn tới coi trộm?"

Hắn liếc nhìn mặt hồ tĩnh lặng. Dưới làn nước xanh ngắt, một con cá trê đen xì, to như con búp bê vải, đang lờ đờ bơi lội. Đó chính là Hắc Long Ngư, kẻ mà người đời gọi là Thôn Thiên Thú, nhưng trong mắt Diệp Mặc, nó chỉ là một con cá dọn bể ham ăn biếng làm.

"Đi thôi, ra xem họ định giở trò gì."

Tại ranh giới giữa hậu sơn và nội môn Thanh Vân Môn, không khí lúc này căng thẳng đến mức đóng băng.

Hơn mười vị lão giả, người nào người nấy khí tức thâm trầm như vực thẳm, tóc trắng xóa như sương muối, đang đứng hoặc quỳ rạp dưới đất. Họ không phải là những kẻ tầm thường. Đây đều là những lão quái vật từ các thánh địa như Cửu Tiêu Thánh Địa, Vạn Tượng Tông, thậm chí có cả trưởng lão ẩn thế của Đông Hải Long Cung.

Đứng đầu là một lão giả mặc trường bào màu lửa, hơi thở nóng bỏng khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo. Đây chính là Hỏa Vân Lão Tổ, một đại năng cảnh giới Hóa Thần viên mãn, chỉ còn nửa bước là chạm đến Luyện Hư. Thế nhưng, thọ nguyên của lão đã cạn kiệt, khí huyết suy bại, nếu không có cơ duyên lớn, trong vòng ba năm nữa lão chắc chắn sẽ hóa đạo thành tro bụi.

Liễu Nhất Phi đứng trước mặt họ, tay nắm chặt cán kiếm, trán lấm tấm mồ hôi. Nàng mặc dù là thiên tài của Thanh Vân Môn, nhưng đứng trước hàng loạt đại năng này, cảm giác như một chiếc lá nhỏ trước cơn bão tố.

"Hỏa Vân tiền bối, mong ngài thứ lỗi. Diệp sư huynh… không, tiền bối của chúng ta đang tĩnh tu, không thích người ngoài làm phiền." Liễu Nhất Phi giọng nói có chút run rẩy nhưng vẫn kiên định.

Hỏa Vân Lão Tổ không giận, ngược lại còn run rẩy chắp tay, giọng nói khàn đặc đầy vẻ van nài: "Liễu tiểu thư, lão phu không dám có ý mạo phạm. Chỉ mong ngài bẩm báo một tiếng với vị cao nhân ẩn thế kia. Lão phu nghe đồn, nước trong hồ Trường Sinh của ngài ấy chính là Thái Sơ Linh Dịch, một giọt có thể kéo dài trăm năm thọ mệnh. Lão phu dù phải tán hết gia sản, hay làm nô tỳ gác cổng cho hồ cá, cũng nguyện cầu xin một gầu nước!"

"Phải đó! Xin cao nhân ban ân!" Đám lão quái phía sau đồng thanh hô vang, thanh âm chấn động cả mây xanh.

Họ đã nghe tin từ một kẻ sống sót của tông môn đối địch trước đó, rằng tại hậu sơn này có một vị Đạo Tổ tái thế, chỉ cần một chén nước trà thừa cũng đủ giúp một kẻ phế nhân bước lên thiên bàng. Những người này sắp chết, đối với họ, phẩm giá hay tôn nghiêm chẳng còn quan trọng bằng việc sống thêm được vài năm.

Đúng lúc này, một tiếng dép lê lẹt xẹt trên đá sỏi vang lên.

Diệp Mặc thong dong bước ra, tay cầm một cái gầu gỗ cũ kỹ, sứt mẻ mấy chỗ. Hắn nhìn đám đông nhốn nháo, ngạc nhiên hỏi: "Ủa, sao hôm nay đông vui vậy? Mấy vị đại ca, đại thúc này… mọi người đến đây mua cá nướng à? Xin lỗi nhé, cá trong hồ của tôi chỉ để nuôi, không bán thịt."

Cả không gian im bặt.

Đám lão quái vật nhìn Diệp Mặc. Trong mắt họ, người thanh niên này hoàn toàn không có một chút dao động linh lực nào, chẳng khác gì người phàm. Thế nhưng, khí thái của hắn lại quá mức bình thản, như thể trời sập trước mặt cũng không khiến hắn chớp mắt.

"Vô Pháp Vô Thiên!" Hỏa Vân Lão Tổ kinh hãi nghĩ thầm. "Đây chính là đỉnh cao của cảnh giới Phản Phác Quy Chân! Ta thế mà hoàn toàn không nhìn thấu nổi một sợi tơ kẻ tóc của ngài ấy."

Hỏa Vân Lão Tổ vội vàng dập đầu: "Bái kiến Đạo Tổ! Vãn bối Hỏa Vân, nghe danh đại đức của ngài đã lâu, hôm nay đến đây không cầu gì cao sang, chỉ mong được ngài ban cho một chút 'linh thủy' trong hồ để kéo dài chút tàn hơi."

Diệp Mặc ngơ ngác, nhìn cái gầu gỗ trong tay mình, rồi lại nhìn ra mặt hồ.

Hắn thầm nghĩ: *"Nước hồ này á? Chết tiệt, dạo này con Hắc Long Ngư nó lười quá, không chịu dọn bể, lại còn đại tiện bừa bãi, nước đục ngầu ra. Ta đang định múc ra đem đi tưới mấy gốc trà sau nhà rồi thay nước mới đây này. Sao đám người này lại thích nước bẩn thế nhỉ? Tu sĩ bây giờ khẩu vị nặng vậy sao?"*

Diệp Mặc hắng giọng, có chút ngại ngùng nói: "Thực ra… nước này không được sạch lắm đâu. Mấy vị muốn lấy thật sao?"

"Dù có là độc dược của ngài, lão phu cũng xin nhận!" Hỏa Vân Lão Tổ mắt sáng rực như thấy vàng.

Diệp Mặc thở dài, lòng thầm nghĩ: *"Thôi kệ, nước bẩn mình bỏ đi cũng phí, họ muốn mang về làm gì thì làm, đỡ mất công mình đi đổ xa."*

Hắn thong thả đi tới mép hồ, cúi xuống múc một gầu nước.

Trong khoảnh khắc gầu gỗ chạm vào mặt hồ, một tiếng nổ nhỏ vang lên trong tai những lão quái vật kia. Họ thấy gì? Họ thấy thiên địa quy luật đang cuộn trào theo nhịp tay của Diệp Mặc! Một gầu nước bình thường, nhưng dưới con mắt của các đại năng, đó là cả một đại dương sinh mệnh, là tinh tú của vạn năm chưng cất thành.

Diệp Mặc bước tới chỗ Hỏa Vân Lão Tổ, đưa gầu nước ra: "Này, đừng bảo tôi không cảnh báo trước nhé, trong này có… khụ… có một chút tạp chất đấy." (Ý là phân cá).

Hỏa Vân Lão Tổ run rẩy hai tay đón lấy gầu gỗ như đón lấy thiên hạ. Lão không chần chừ, ngửa cổ uống cạn một hơi sạch sáu phần nước trong gầu.

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng đỏ rực phát ra từ cơ thể Hỏa Vân Lão Tổ. Làn da nhăn nheo của lão bắt đầu căng bóng, mái tóc bạc trắng lấy một tốc độ mắt thường có thể thấy được chuyển dần sang màu đen tuyền. Khí huyết khô héo trong cơ thể như một con sông đang cạn khô bỗng nhiên gặp lũ lớn, cuồn cuộn đổ về kinh mạch.

"Ầm!"

Bầu trời phía trên Thanh Vân Môn đột nhiên mây đen kéo đến, lôi điện tím cuộn trào. Đây là dấu hiệu của sự phá phá giới hạn thọ nguyên, thiên địa bất dung!

Diệp Mặc nhìn lên trời, cau mày: "Mới múc gầu nước thôi mà trời đã sắp mưa rồi? Thật là phiền phức mà."

Hắn tùy tiện phẩy tay một cái như đuổi ruồi: "Biến đi, đừng có làm ồn chỗ tôi nuôi cá."

Một cái phẩy tay nhẹ tênh, không một chút linh lực hào nhoáng. Thế nhưng, trong mắt đám lão quái, một đạo vô hình đạo vận bay vút lên trời cao. Đám mây đen kịt và lôi kiếp khủng khiếp kia, ngay lập tức bị một sức mạnh không thể kháng cự xé toạc ra, tan biến không để lại một dấu vết, trả lại bầu trời xanh ngắt chỉ trong chớp mắt.

Sợ hãi! Sự sợ hãi tột cùng bao trùm lấy tất cả những người đang đứng đó.

Chỉ một cái phẩy tay, xua tan thiên kiếp! Đây là thực lực gì? Đạo Tổ? Không, ngay cả Đạo Tổ trong truyền thuyết cũng chưa chắc làm được điều này một cách ung dung đến thế!

Hỏa Vân Lão Tổ cảm nhận được sức sống tràn trề trong người, thọ nguyên của lão không chỉ tăng thêm trăm năm, mà là trực tiếp kéo dài thêm hẳn một nghìn năm! Không những thế, cảnh giới Hóa Thần bấy lâu nay bế tắc bỗng nhiên nới lỏng, chỉ cần một ý niệm là lão có thể đột phá.

Lão rạp người xuống đất, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động: "Đa tạ Đạo Tổ ban ơn tái tạo! Hỏa Vân nguyện từ nay làm một con chó gác cổng cho Thanh Vân Môn, chỉ mong được mỗi ngày đứng từ xa nhìn thấy dung nhan của ngài!"

Những lão quái vật khác thấy cảnh này, ai nấy đều phát cuồng.

"Đạo Tổ! Xin ngài thương xót, vãn bối Cửu Dương Kiếm Tôn, nguyện dùng Thiên giai kiếm pháp đổi lấy một ngụm nước bẩn!"

"Đạo Tổ! Ta có ba nghìn thiếu nữ xinh đẹp nhất trong tộc, nguyện dâng cho ngài làm nô tỳ quét lá, chỉ cầu nửa chén nước!"

Diệp Mặc bị đám người này gào thét làm cho nhức đầu. Hắn nhìn cái gầu gỗ còn lại một chút nước sền sệt dưới đáy, thực chất là bùn hồ trộn lẫn với phân cá linh. Hắn bĩu môi, tùy tay hắt ra phía bãi cỏ bên cạnh.

"Ồn ào quá! Nước hết rồi, múc nước hồ phải chờ cá nó ngủ mới lấy được nước tốt. Giải tán hết đi!"

Nước bẩn được hắt ra, vô tình vương vào người mấy lão quái vật đang đứng gần đó. Những kẻ bị nước văng trúng, thay vì tức giận, lại mừng rỡ như điên. Họ cảm nhận được từng lỗ chân lông trên cơ thể đang hít thở linh khí nồng đậm, thương thế tích tụ nghìn năm liền lành lại hoàn toàn.

Thấy Diệp Mặc đã bắt đầu khó chịu, Liễu Nhất Phi hiểu ý ngay, nàng nghiêm giọng nói: "Mọi người đã nghe rõ rồi chứ? Tiền bối không muốn bị làm phiền thêm. Ai đã nhận ơn thì mau lui ra, nếu không đừng trách Thanh Vân Môn chúng ta khách sáo!"

Nàng vừa nói, phía sau lưng bỗng hiện ra bóng dáng của con cá trê đen khổng lồ đang quẫy đuôi trong hồ. Áp lực của Thôn Thiên Ngư dù chỉ lộ ra một chút cũng đủ khiến các lão quái vật suýt chút nữa vỡ mật mà chết.

Đám đông lập tức im lặng như tờ, thành kính cúi chào Diệp Mặc rồi lần lượt rút lui một cách trật tự, không ai dám bay lên không trung mà đều đi bộ xuống núi để tỏ lòng tôn kính.

Trong lòng mỗi người đều nung nấu một ý định: Về ngay lập tức, dọn dẹp sạch sẽ kho báu, tìm những thứ quý hiếm nhất thế gian để đem đến "xin nước" lần sau. Thậm chí, họ còn định đặt tên cho sự kiện này là "Lễ hội xin nước thánh" của giới tu tiên.

Khi đám đông đã đi khuất, Diệp Mặc nhìn cái ao cá đang vơi đi một chút nước, tặc lưỡi: "Đám người này đúng là lạ thật. Nước hồ dơ thế này mà coi như bảo vật. Chẳng lẽ thiên hạ bây giờ thiếu nước đến thế sao?"

Linh Nhi nhảy đến bên cạnh hắn, liếm môi: "Chủ nhân, sao ngài không bảo họ mang đồ ăn đến đổi? Muốn lấy nước của Linh Nhi, ít ra cũng phải đưa một xe mứt hoa quả chứ?"

Diệp Mặc cốc đầu nàng một cái: "Tham ăn! Thôi, giúp ta thay nước mới đi. Lấy nước từ con suối trên đỉnh Thiên Vân ấy, nước đó mới ngọt, cá ăn mới ngon được."

Lúc này, Liễu Nhất Phi tiến lại gần, nhìn Diệp Mặc với ánh mắt phức tạp vô cùng. Nàng đã từng nghĩ mình hiểu được một chút về sức mạnh của hắn, nhưng hôm nay nàng nhận ra, tất cả những gì nàng thấy chỉ là một hạt cát giữa sa mạc mà thôi.

"Tiền bối… những người vừa rồi đều là thống trị một phương, ngài đối xử với họ như vậy… không sợ họ sinh lòng oán hận sao?" Liễu Nhất Phi khẽ hỏi.

Diệp Mặc đang dùng cái gầu gỗ vớt mấy lá rụng trên mặt hồ, không ngẩng đầu lên: "Oán hận? Họ có nước dùng là may rồi. Với lại, ta chỉ là một người nuôi cá, họ làm gì được ta? Nhìn con Hắc Long kìa, nó mà nổi giận là cả đỉnh núi này bay màu đấy, ta còn phải sợ ai?"

Hắc Long Ngư dưới hồ như hiểu ý, quẫy nhẹ đuôi một cái. Sóng nước dâng lên, Liễu Nhất Phi cảm thấy cả tâm hồn mình như bị một vị thần thái cổ nhìn chằm chằm, vội vàng cúi đầu không dám hỏi thêm.

Hoàng hôn buông xuống, hậu sơn Thanh Vân Môn lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có. Nhưng bên ngoài, một cơn địa chấn đang lan rộng khắp Thanh Minh Giới.

Chuyện "Hỏa Vân Lão Tổ được Đạo Tổ ban nước thần, cải lão hoàn đồng ngay tại chỗ" lan truyền như cháy rừng. Người ta kháo nhau rằng, tại Thanh Vân Môn có một ao cá chứa đựng toàn bộ bí mật của sự trường sinh, và vị cao nhân trông ao chính là người nắm giữ nhân quả của cả thế giới.

Trong đêm đó, vô số đoàn xe thồ chở đầy thiên tài địa bảo từ khắp các hướng bí mật tiến về phía Thanh Vân Tông.

Còn Diệp Mặc? Hắn đang ngủ say, miệng còn lầm bầm: "Cá… cá cắn câu rồi… to quá…"

Trên cành cây đại thụ bên hồ, một con quạ đen lặng lẽ đậu đó, đôi mắt nó lóe lên tia sáng đen huyền bí, rồi khẽ vỗ cánh bay về phía bóng tối sâu thẳm nhất của thế giới. Cuộc chơi câu cá lớn, có vẻ như chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8