Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 63: Xây dựng \”Ngư Đạo Thánh Địa\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:47:41 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 63: XÂY DỰNG "NGƯ ĐẠO THÁNH ĐỊA"**

Nắng sớm tại Thanh Vân Môn luôn mang theo một chút hơi lạnh của sương mờ đại ngàn, nhưng buổi sáng hôm nay, cái không khí ấy bỗng chốc trở nên khác lạ.

Tại hậu sơn, nơi vốn dĩ là khu vực hẻo lánh và bị lãng quên nhất của tông môn, một luồng sinh khí mãnh liệt đang âm thầm trào dâng như thủy triều. Diệp Mặc vươn vai một cái thật dài trên chiếc ghế tre già, tiếng xương khớp kêu "rắc rắc" giòn giã. Hắn ném cái nón lá sang một bên, đôi mắt còn vương chút ngái ngủ liếc nhìn cái gầu gỗ mới nhận được từ hệ thống tối qua.

"Gỗ Ngô Đồng Thần sao? Nhìn qua cũng chỉ là một miếng gỗ đỏ sẫm, vân gỗ hơi ngoằn ngoèo một chút, dùng để múc nước thì chắc là bền hơn gầu nhựa."

Diệp Mặc lầm bầm lầu bầu, tay cầm chiếc gầu gỗ tiến về phía mép hồ Trường Sinh.

Chiếc gầu này trông vô cùng giản đơn, không hề có hào quang rực rỡ hay linh áp bức người, nhưng ngay khi nó chạm vào mặt nước hồ, một tiếng "ầm" trầm đục vang lên trong cõi u minh mà mắt thường không thể thấy. Mặt hồ Trường Sinh vốn đang phẳng lặng bỗng nhiên cuộn trào một vòng xoáy nhỏ.

Khi Diệp Mặc nhấc gầu nước lên, hắn không hề nhận ra rằng trong gầu không chỉ là nước hồ đơn thuần. Từng giọt nước đều trong vắt như pha lê, bên trong ẩn chứa những đốm sáng li ti như những ngôi sao nhỏ đang nhảy múa. Đó là linh khí bị nén đến mức cực hạn, hóa thành trạng thái lỏng tinh khiết nhất.

"Hoa trong vườn hình như hơi héo, tưới một chút cho xanh."

Diệp Mặc lững thững đi đến mảnh vườn nhỏ cạnh lều tranh, nơi hắn trồng vài khóm hoa dại và ít rau xanh để cải thiện bữa ăn. Hắn vung tay, nước từ trong gầu Ngô Đồng nhẹ nhàng tưới xuống.

Ngay khoảnh khắc những giọt nước ấy chạm vào đất, một phép màu xảy ra.

Từng ngọn cỏ dại tầm thường nhất bỗng chốc vươn mình, màu xanh của chúng biến thành ngọc bích lóng lánh. Những nụ hoa nhỏ chưa kịp nở bỗng nhiên bung cánh, tỏa ra một mùi hương thanh tao lạ lùng, hương thơm này lan tỏa đến đâu, sương mù vốn u tối của hậu sơn lập tức tan biến, thay vào đó là một luồng đạo vận mênh mông, tĩnh lặng.

"Ơ? Sao hôm nay đám rau này lớn nhanh vậy?" Diệp Mặc gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc. "Chắc là do đêm qua mưa xuống, đất màu mỡ hơn chăng?"

Hắn đâu có biết rằng, mỗi giọt nước tưới xuống lúc này tương đương với một viên linh đan cực phẩm. Đám "rau xanh" mà hắn nói, nếu để một vị đại năng Hóa Thần cảnh nhìn thấy, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết vì ghen tị. Đó đã chẳng còn là rau, mà là "Bích Ngọc Linh Thứu Thảo" – loại tiên thảo vạn năm chỉ có trong truyền thuyết, có tác dụng cải tử hoàn sinh, giúp tu sĩ trực tiếp cảm ngộ thiên địa quy luật.

Trong khi Diệp Mặc vẫn đang hồn nhiên tưới nước, bên trong hồ Trường Sinh lại là một cảnh tượng khác.

Hắc Long Ngư – con cá trê đen khổng lồ vốn đang nằm ngủ dưới đáy hồ – bỗng nhiên mở bừng đôi mắt vàng rực. Nó cảm nhận được một nguồn năng lượng từ chiếc gầu gỗ Ngô Đồng khuếch tán vào nước hồ. Đó là hơi thở của Thái Cổ Thần Thú, là đạo vận của khởi nguyên thế giới.

Hắc Long Ngư điên cuồng quẫy đuôi, nó không còn dáng vẻ lười biếng hằng ngày mà lao vút lên như một mũi tên đen. Theo sau nó, con Cẩm Lý đỏ thắm – chính là bản thể của Linh Nhi – cũng nhảy múa trên mặt nước, vảy của nó dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh kim quang chói mắt.

"Bùm! Bùm!"

Những tiếng cá quẫy nước vang dội khắp hậu sơn. Linh khí trong hồ bắt đầu đậm đặc đến mức hóa thành sương mù dày đặc màu trắng sữa, bao phủ lấy toàn bộ khu vực trong bán kính vài dặm.

Cùng lúc đó, tại Đại điện của Thanh Vân Môn.

Chưởng môn Thanh Vân Tử đang cùng các trưởng lão thảo luận về việc khắc phục hậu quả sau trận chiến với Huyết Sát Tông. Bỗng nhiên, lão khựng lại, đôi mắt già nua trợn tròn, nhìn trân trân về phía hậu sơn.

"Cái… cái này là…" Thanh Vân Tử lắp bắp, giọng nói run rẩy.

Một vị trưởng lão nội môn cũng kinh hãi đứng bật dậy: "Linh áp này! Địa mạch của Thanh Vân Tông chúng ta đang… đang tiến hóa? Trời ạ, các người có thấy không? Long mạch vốn đã cạn kiệt của chúng ta đang sống lại!"

Không chỉ sống lại, mà là đang điên cuồng trưởng thành!

Từ hướng hậu sơn, một cột linh khí vô hình xông thẳng lên chín tầng mây, xua tan những đám mây đen vẩn đục của thời kỳ mạt pháp. Cả ngọn núi Thanh Vân bỗng chốc run rẩy, những khe đá khô cằn bỗng dưng tuôn ra suối nguồn linh dịch, cây cối khô héo khắp tông môn trong nháy mắt đâm chồi nảy lộc, xanh tươi mơn mởn.

Các đệ tử đang luyện tập ở quảng trường đồng loạt buông kiếm, ngơ ngác nhìn nhau. Họ cảm thấy kinh mạch trong cơ thể mình như được gột rửa bởi một dòng suối ấm áp, những bình cảnh tu luyện bấy lâu nay bỗng nhiên vỡ vụn một cách dễ dàng.

"Đột phá rồi! Ta đột phá Luyện Khí tầng bảy rồi!"
"Ta cũng vậy! Ha ha, thần tích! Đây là thần tích của Thanh Vân Tông!"

Thanh Vân Tử run rẩy bước ra khỏi điện, quỳ sụp xuống hướng về phía hậu sơn, lệ chảy dài trên gò má nhăn nheo: "Lịch đại tổ sư thượng linh… Vị cao nhân ấy… ngài ấy lại ban ơn cho Thanh Vân Môn chúng ta rồi! Đây không còn là tông môn hạng ba nữa, đây là… đây chính là Thánh địa! Là Ngư Đạo Thánh Địa mà tổ tiên từng nhắc đến!"

Lúc này, tại hậu sơn, một bóng dáng thanh tú đang vội vã băng qua màn sương mù linh khí dày đặc. Liễu Nhất Phi, đại sư tỷ của Thanh Vân Môn, đang mang theo một giỏ trái cây dại mà nàng vừa hái được ở ngọn núi phía trước, định bụng mang đến "biếu" cho vị sư đệ thần bí kia.

Nàng vừa bước chân vào phạm vi ao cá, hơi thở bỗng chốc đình trệ.

Trước mắt nàng không còn là cái ao cũ kỹ, tiêu điều nữa. Sương khói mờ ảo, từng rặng tre lay động phát ra tiếng nhạc truyền đạo du dương. Mỗi hơi thở của nàng lúc này đều mang theo một lượng linh khí khổng lồ khiến tu vi Kim Đan cảnh vừa mới ổn định lại có dấu hiệu rục rịch thăng tiến.

"Đây… đây là tiên cảnh sao?" Liễu Nhất Phi ngơ ngác.

Nàng nhìn thấy Diệp Mặc đang cầm cái gầu gỗ tưới nốt khóm rau cuối cùng. Dưới chân hắn, con mèo già lười biếng (thực chất là một con Bàn Sơn Hổ bị thuần hóa) đang nằm ngáp, khí tức tỏa ra từ con mèo cũng khiến nàng cảm thấy run sợ.

"Sư đệ… Diệp sư đệ?" Liễu Nhất Phi nhỏ giọng gọi, trong lòng tràn đầy kính sợ.

Diệp Mặc quay đầu lại, thấy Liễu Nhất Phi thì mỉm cười, lau mồ hôi trên trán: "Ồ, đại sư tỷ tới chơi à? Sao nhìn tỷ sắc mặt có vẻ hơi lạ? À, chắc tại sáng nay sương mù nhiều quá, không khí hơi ẩm."

Liễu Nhất Phi nhìn vào mảnh vườn của hắn, đôi mắt đẹp suýt thì rớt ra ngoài: "Diệp sư đệ… đám rau đó… có phải là tỷ nhìn nhầm không? Sao chúng lại… tỏa sáng?"

Diệp Mặc nhìn xuống đám rau xanh tốt bất thường, chép miệng: "À, loại rau này là giống mới, chắc do đất tốt nên nhìn hơi lóng lánh một chút thôi. Tỷ có muốn nếm thử không? Ăn giòn lắm, nấu canh cá là tuyệt nhất."

Hắn tùy tiện cúi xuống hái một nắm lá Bích Ngọc Linh Thứu Thảo nhét vào tay nàng. Liễu Nhất Phi cầm lấy "tiên thảo", tay run cầm cập. Mỗi chiếc lá này nếu đưa ra ngoài sẽ khiến các thánh địa trung tâm đánh nhau sứt đầu mẻ trán, vậy mà ở đây, vị sư đệ này lại nói dùng để… nấu canh cá?

"Sư… sư đệ, nguồn linh khí xung quanh này, có phải do ngài làm không?" Nàng dùng từ "ngài" một cách tự nhiên, sự tôn kính đã lên đến đỉnh điểm.

Diệp Mặc ngơ ngác một giây, rồi nhún vai chỉ vào cái ao: "Linh khí gì chứ? Chắc là tại mấy con cá nhà đệ đêm qua quậy quá, làm bùn dưới đáy ao sủi lên, có chút mùi rêu cỏ thôi. Đệ thấy cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là thấy nước trong hơn một chút, nhìn cũng thuận mắt hơn trước."

Nói xong, hắn lại cầm cần câu đi ra phía tảng đá quen thuộc.

Linh Nhi từ trong sương mù chạy ra, khoác một bộ váy thêu hình cá chép nhỏ xinh xắn, reo lên: "Chủ nhân, chủ nhân! Con cá đen kia nói nó lại thấy đói rồi, nó muốn ăn mấy viên kẹo tròn tròn mà chủ nhân hay ném xuống ấy!"

Diệp Mặc nhăn mặt: "Cái con trê tham ăn này, hôm qua mới ăn mấy viên 'Cám bổ não' (đan dược thông trí cấp thần) xong, nay đã lại đòi. Đúng là nuôi nó tốn kém thật mà."

Hắn tiện tay lấy ra một nắm đan dược màu đen, nhìn qua như thuốc tễ bình thường, ném bừa xuống hồ.

"Ầm!"

Dưới mặt hồ, Hắc Long Ngư nhảy lên khỏi mặt nước, nuốt chửng nắm đan dược. Ngay lập tức, trên bầu trời hậu sơn hiện ra hình ảnh một con hắc long khổng lồ đang uốn lượn, tiếng long ngâm vang vọng cả một vùng trời, chấn động tận sâu vào tâm linh của mọi tu sĩ trong bán kính trăm dặm.

Liễu Nhất Phi nhìn thấy cảnh đó, chiếc giỏ trái cây trên tay rơi "bạch" xuống đất. Nàng hiểu rồi, cái gọi là "nuôi cá" của Diệp Mặc, thực chất là đang nuôi dưỡng thần thú, đang vận hành đạo lý chân chính của thế giới này.

Thanh Vân Môn, từ hôm nay, đã thực sự trở thành trung tâm của cả Thanh Minh Giới. Không phải vì các trưởng lão mạnh lên, mà vì có một người đang ngồi đây, cầm gầu gỗ Ngô Đồng múc nước, và ném "cám" cho cá rồng ăn mỗi ngày.

"Trường Sinh Đạo Tổ… Ngài rốt cuộc đang muốn mưu cầu điều gì?" Liễu Nhất Phi thầm nghĩ, ánh mắt nàng nhìn Diệp Mặc đã không còn là sự nghi ngờ, mà là một sự sùng bái mù quáng.

Diệp Mặc lại hắt xì một cái, lầm bầm: "Lại có ai nhắc mình rồi. Chắc là mấy tên đệ tử ngoại môn kia lại đang ganh tị vì mình được ở đây nghỉ ngơi đây mà. Đúng là đời, người ta không hiểu được cái thú vui thong dong của kẻ nuôi cá."

Hắn chỉnh lại nón lá, nhắm mắt tĩnh tọa, bắt đầu "công việc" quan trọng nhất trong ngày: Ngủ trưa bên hồ Thánh địa.

Trong không trung, linh khí vẫn tiếp tục cô đặc lại, dần dần hóa thành một cung điện ánh sáng bao trùm lấy hậu sơn, nhưng Diệp Mặc thì vẫn ngáy khò khò, trong cơn mơ hắn thấy mình vừa câu được một con cá lớn, đủ để nấu một nồi lẩu cá thật to.

Mười dặm quanh ao, đạo vận lưu chuyển. Một "Ngư Đạo Thánh địa" vô tiền khoáng hậu, cứ thế mà hình thành dưới sự vô tri vô giác của "chủ nhân" nó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8