Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 62: Chỉ là một đám ruồi nhặng**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:46:57 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 62: CHỈ LÀ MỘT ĐÁM RUỒI NHẶNG

Trên đỉnh hậu sơn Thanh Vân Môn, ánh nắng buổi sớm mai xuyên qua màn sương mù mỏng mảnh, nhảy múa trên mặt hồ Trường Sinh phẳng lặng như gương. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng một chiếc lá rụng chạm vào mặt nước.

Thế nhưng, bầu không khí tĩnh mịch ấy đột nhiên bị phá vỡ bởi một tiếng "ào" vang dội.

Diệp Mặc, mặc bộ đồ đệ tử ngoại môn sờn cũ, hai ống quần xắn cao để lộ bắp chân trần, đang tay cầm một chiếc xô gỗ lớn vục mạnh xuống mép hồ. Hắn khom lưng, mồ hôi lấm tấm trên trán, gương mặt điển trai nhưng phảng phất vẻ lười biếng lộ ra sự không hài lòng rõ rệt.

"Linh Nhi! Đã bảo bao nhiêu lần rồi, khi ta cho cá ăn, muội đừng có nhảy xuống ao mà đùa nghịch!" Diệp Mặc vừa nói vừa lắc mạnh chiếc xô, nhìn dòng nước đục ngầu đầy bùn đất và lá mục trong đó mà thở dài.

Linh Nhi — lúc này đang ở hình dạng thiếu nữ, mặc chiếc váy màu kim lấp lánh như vảy cá, đầu tóc ướt sũng — đang ngồi trên một tảng đá lớn cạnh hồ, vừa nghịch ngọc túc trắng nõn trong nước vừa cười hì hì: "Chủ nhân, tại dưới đó có con tôm nhỏ cứ chọc muội mà. Muội chỉ muốn bắt nó lên nấu canh thôi!"

"Canh cái đầu muội! Đó là Thất Tinh Linh Đằng Tôm, ta nuôi để làm sạch đáy hồ, muội mà bắt nó thì cái hồ này thành vũng nước thải mất." Diệp Mặc lầm bầm mắng, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự dung túng.

Hắn xách xô nước đục, cảm thấy sức nặng của nó hơi khác thường. Thực ra, đây không phải nước hồ bình thường. Trong cái xô này, ngoài bùn đất còn chứa đầy "cặn bã" linh khí đào thải ra từ lũ cá sau khi chúng tiêu hóa chỗ đan dược mà Diệp Mặc tiện tay ném xuống hàng ngày. Đối với tu sĩ bên ngoài, đây là chí bảo tẩy tủy pha loãng, nhưng với Diệp Mặc, nó chỉ đơn giản là "nước bẩn cần phải đổ đi" để hồ không bị ô nhiễm.

"Đổ đi đâu bây giờ nhỉ?" Diệp Mặc gãi đầu, nhìn về phía vách núi phía sau hậu sơn. "Đổ xuống dưới kia đi, dù sao dưới đó cũng toàn là cây dại, coi như bón phân cho chúng vậy."

Trong lúc Diệp Mặc đang lững thững xách xô ra mép vực, thì ở một hướng khác — ngay tại cổng chính của Thanh Vân Môn — bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược. Nó không phải là sự bình yên, mà là một tử khí nồng nặc, tanh nồng mùi máu.

"Thanh Vân Tử! Hôm nay Thanh Vân Môn các ngươi tất sẽ bị san bằng! Giao ra kiện chí bảo của tổ tiên các ngươi, lão phu sẽ cân nhắc để lại cho các ngươi một mồi lửa hương hỏa!"

Tiếng quát như sấm rền vang vọng khắp bầu trời Thanh Vân Tông. Một đám mây đỏ rực như máu che phủ cả nửa bầu trời, khiến ánh mặt trời cũng phải lu mờ. Đó là đại quân của Huyết Sát Tông — một tông môn tà đạo hung bạo khét tiếng trong vùng.

Huyết Ma Thiên, tông chủ Huyết Sát Tông, đang đứng trên một tòa huyết vân đài, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xuống những kiến hôi phía dưới. Lão là cường giả Kim Đan đỉnh phong, chỉ thiếu nửa bước là có thể chạm tới Nguyên Anh cảnh. Sau lưng lão, hàng ngàn đệ tử Huyết Sát Tông mặc đồ đỏ, tay cầm đao kiếm tỏa ra khí tức hung sát, vây kín Thanh Vân Môn đến nước chảy không lọt.

Phía dưới, Thanh Vân Tử sắc mặt tái nhợt, bộ đạo bào tiên phong đạo cốt ngày nào giờ đã nhuốm máu, một tay ông ôm lấy lồng ngực đang phập phồng đau đớn, tay kia vẫn nắm chặt thanh kiếm đã bị sứt mẻ mấy chỗ. Cạnh ông, các trưởng lão và đệ tử nội môn đều đã bị thương, ai nấy đều mang vẻ mặt bi tráng, sẵn sàng hy sinh.

"Huyết Ma Thiên, Thanh Vân Môn ta từ trước tới nay đều đứng ngoài tranh đấu, chưa bao giờ có cái gọi là chí bảo như ngươi nói! Ngươi chỉ muốn mượn cớ để cướp bóc linh mạch của chúng ta mà thôi!" Thanh Vân Tử nghiến răng nói, giọng nói khàn đặc.

"Hắc hắc, không có? Mấy ngày trước, thiên tượng tại hậu sơn các ngươi đại biến, kiếm khí ngàn trượng xé rách hư không, ngay cả thám tử của ta đứng cách xa trăm dặm cũng bị chấn nát linh hồn. Ngươi còn dám nói không có cao nhân ẩn thế hay chí bảo xuất thế?" Huyết Ma Thiên cười lạnh, lòng tham trong mắt lão càng đậm.

Lão không biết rằng, cái "thiên tượng đại biến" mà lão nói, thực chất chỉ là do Diệp Mặc thấy con dao cắt thịt cá hơi cùn, nên tiện tay vung một nhát thử độ sắc của đá mài mà thôi.

"Các đệ tử Huyết Sát Tông nghe lệnh! Huyết Phệ Đại Trận, khởi! Đưa toàn bộ đám phế vật này xuống địa ngục cho ta!"

Theo tiếng ra lệnh của Huyết Ma Thiên, hàng ngàn đệ tử tà đạo đồng loạt kết ấn. Những dòng máu từ xác chết dưới đất bay ngược lên không trung, kết thành một tấm lưới đỏ thẫm bao trùm lấy đỉnh núi Thanh Vân. Một luồng áp lực nặng nề nghìn cân đè xuống, khiến các đệ tử Thanh Vân Môn yếu ớt quỳ sụp xuống, xương cốt kêu "răng rắc".

"Chẳng lẽ… trời muốn diệt Thanh Vân ta sao?" Thanh Vân Tử nhắm mắt, một giọt nước mắt già nua lăn dài.

Giữa lúc tuyệt vọng nhất, Huyết Ma Thiên đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không đúng. Lão cau mày nhìn về phía hậu sơn. Từ hướng đó, một cánh quân bọc hậu của Huyết Sát Tông — do một vị Trưởng lão Kim Đan dẫn đầu — đang bí mật thâm nhập để bắt sống người của Thanh Vân Tông.

"Hừ, lão Nhị đang hành động rồi. Chờ khi nó khống chế được hậu sơn, tìm ra nơi khởi phát luồng khí tức đó, ta sẽ…"

Huyết Ma Thiên chưa kịp nói hết câu, bỗng nhiên, con đồng tử của lão co rút lại kịch liệt.

Lão thấy gì?

Một xô nước.

Đúng thế, một xô nước "bẩn" màu xám xịt, từ trên đỉnh vách núi cao nhất của hậu sơn đổ xuống.

Hành động đó vô cùng tùy tiện, giống như một người nông dân đang đổ nước rửa chân sau một ngày ra đồng. Nhưng chính cái hành động "tùy tiện" ấy, trong mắt một cường giả Kim Đan đỉnh phong như Huyết Ma Thiên, lại giống như trời đất sụp đổ.

Lại nói về phía cánh quân bọc hậu của Huyết Sát Tông.

Trưởng lão Huyết Lệ — một kẻ nổi danh độc ác với đôi Huyết Thủ có thể bóp nát thần binh — đang dẫn theo năm trăm tinh binh áp sát hồ Trường Sinh. Lão nhìn thấy thấp thoáng trong sương mù có một thiếu niên đang cầm cái xô gỗ đứng bên bờ vực.

"Hừ, chỉ là một đệ tử tạp dịch phế vật." Huyết Lệ khinh bỉ nghĩ. Lão vẫy tay: "Lên, bẻ cổ hắn trước cho ta, đừng để hắn la lên làm động…"

Lão còn chưa nói dứt câu "làm động đến cao nhân", thì đã thấy thiếu niên kia nhăn mặt, hất mạnh cái xô trong tay.

"Vút —!"

Diệp Mặc cảm thấy chiếc xô hơi nặng, nên hắn dồn thêm một chút lực ở cổ tay. Với hắn, đó chỉ là "một chút lực", nhưng với quy luật vận hành của trời đất này, đó là một cú vặn xoắn của nhân quả và đạo vận tối cao.

Dòng nước trong xô bay ra.

Trong khoảnh khắc rời khỏi miệng xô gỗ, những giọt nước đục ngầu kia đột ngột bành trướng. Từng phân tử nước trong giây lát bỗng chứa đựng trọng lượng của cả một đại dương. Linh áp ẩn chứa trong "nước rửa ao" bùng nổ, không gian xung quanh vỡ vụn thành từng mảng như thủy tinh bị đập.

Huyết Lệ và năm trăm đệ tử Huyết Sát Tông thậm chí còn không kịp kêu lên một tiếng "A".

Trước mặt bọn họ không còn là nước đổ, mà là một dải ngân hà từ cửu thiên trút xuống! Một dòng lũ ánh sáng màu xám trắng, mang theo hơi thở của vạn cổ thái sơ, quét ngang qua hư không.

Năm trăm tu sĩ, bao gồm cả vị Kim Đan trưởng lão tự phụ kia, ngay lập tức bị dòng nước "gột rửa". Nhục thân của họ tan rã thành hư không, linh hồn bị cuốn đi sạch sẽ, ngay cả những oán khí và máu tanh mà bọn họ mang theo cũng bị tịnh hóa đến mức không còn một hạt bụi nào tồn tại.

Thế nhưng, dòng nước đó không dừng lại. Nó theo quán tính lao ra khỏi phạm vi hậu sơn, lao thẳng về phía chiến trường chính ở cổng tông môn.

Huyết Ma Thiên đang đứng trên mây máu, mặt cắt không còn một giọt máu. Lão nhìn thấy dòng nước đổ xuống ấy hóa thành một cột thác khổng lồ, che kín cả tầm mắt. Trong cột thác ấy, lão thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng của rồng thần uốn lượn, nhìn thấy đại địa sơ khai, nhìn thấy… cái chết tuyệt đối.

"Trốn! Trốn ngay lập tức!"

Huyết Ma Thiên hét lên đến mức vỡ cả cổ họng, nhưng đã quá muộn.

"Oàng —!"

Dòng nước lướt qua bầu trời. Toàn bộ "Huyết Phệ Đại Trận" mà hàng ngàn người dày công xây dựng, dưới dòng nước này, mỏng manh như một tờ giấy thấm bị ném vào lửa. Vạn đạo hồng quang máu tan biến, mây đỏ bị thổi bay tận mây xanh.

Dòng nước mang theo áp lực vạn quân trút lên người đại quân Huyết Sát Tông. Không có tiếng nổ vang dội, không có cảnh máu thịt văng tứ tung. Chỉ có một sự biến mất kỳ quặc. Hễ dòng nước đi qua chỗ nào, tu sĩ tà đạo chỗ đó liền biến mất, cứ như thể thế gian này chưa từng có sự hiện diện của họ. Họ giống như những vết mực bẩn trên một tờ giấy trắng, và xô nước kia chính là thứ dung dịch lau chùi sạch sẽ nhất.

Chỉ trong hơi thở, một nửa bầu trời rực đỏ mùi máu đã được trả lại sự trong xanh như cũ.

Thanh Vân Tử ngây người ra nhìn lên trời. Một giọt nước "rửa ao" rơi xuống, chạm vào trán ông.

Ngay lập tức, một luồng sinh cơ khổng lồ, tinh thuần đến mức không thể tưởng tượng nổi từ giọt nước ấy tràn vào kinh mạch ông. Những vết thương chí mạng bên trong cơ thể lão chưởng môn hồi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được, ngay cả thọ nguyên vốn dĩ đã cạn kiệt cũng đột ngột tăng thêm năm trăm năm!

Không chỉ lão, mà toàn bộ đệ tử Thanh Vân Môn bị trúng nước "mưa" đều cảm thấy tu vi rục rịch thăng tiến, thương thế lành lặn.

"Đây là… Thần tích?" Thanh Vân Tử run rẩy quỳ xuống, nhìn về hướng hậu sơn.

Tại đỉnh hậu sơn, Diệp Mặc lười biếng vẩy vẩy cái xô gỗ cho ráo nước. Hắn nheo mắt nhìn về phía xa, thấy bầu trời bỗng nhiên trong lành hơn hẳn, mùi máu tanh ban nãy có vẻ cũng biến mất.

"Hử? Sao tự dưng không khí lại thoáng thế này? Mấy cái mây đỏ đỏ hồi nãy bay đâu mất rồi?" Diệp Mặc lầm bầm, hoàn toàn không biết rằng "xô nước rửa ao" của mình vừa mới xóa sổ một phần ba tinh nhuệ của giới tà đạo vùng này.

Linh Nhi nhảy lò cò đến cạnh hắn, chun mũi nói: "Chủ nhân, hồi nãy em thấy có mấy con ruồi nhặng to đùng đứng ở lưng chừng núi ấy. Giờ chúng nó biến đâu mất tiêu rồi. Chắc là bị nước của chủ nhân hất đi rửa mặt rồi!"

Diệp Mặc cười mắng: "Muội nói bậy. Nước này bẩn lắm, ai lại dùng để rửa mặt. Thôi, về hồ thôi, ta phải cho con Hắc Long kia ăn nữa, nó mà đói là lại quấy nhiễu ta ngủ trưa."

Hai người, một chủ một tớ, lững thững quay vào trong làn sương mù sâu thẳm của hậu sơn, để lại đằng sau một Thanh Vân Môn đang rung động đến từng chân tơ kẽ tóc.

Huyết Ma Thiên lúc này là kẻ duy nhất còn sống sót của Huyết Sát Tông.

Nhưng lão đã hoàn toàn điên rồi.

Lão đứng trên mặt đất, bộ giáp máu của lão đã bị nát bấy, toàn bộ tu vi Kim Đan bị dòng áp lực kia đánh cho tơi bời, giờ chỉ còn là một kẻ phế nhân. Đôi mắt lão đờ đẫn, mồm lẩm bẩm: "Xô nước… chỉ là một xô nước… Thiên đạo là một xô nước… ha ha ha…"

Thanh Vân Tử hạ xuống trước mặt lão, nhìn kẻ thù không đội trời chung giờ đã hóa điên, rồi nhìn về phía bóng lưng khuất dần của vị "đệ tử ngoại môn" trong sương mù, lòng thầm kính cẩn cúi đầu.

"Diệp Mặc à Diệp Mặc… Rốt cuộc ngài là vị đại năng nào hạ phàm vậy?"

Vị "đại năng" trong miệng ông, lúc này đã về tới hiên nhà, đang vừa ngáp vừa cởi bộ quần áo sũng nước, treo lên dây phơi một cách cực kỳ thành thạo. Hắn nhìn ra phía cái ao yên ả, mỉm cười:

"Đúng là chỉ có ở nhà nuôi cá mới là yên bình nhất. Đám ruồi nhặng bên ngoài kia, thật là phiền phức."

Hệ thống trong đầu hắn vang lên một tiếng thông báo nhạt nhẽo:

*[Ding! Bạn đã vô tình tịnh hóa mười dặm sơn hà, cứu vớt một tông môn. Điểm Đạo Vận tăng lên 0.0001%. Thưởng cho bạn: Một chiếc gầu múc nước làm bằng Gỗ Ngô Đồng Thần.]*

Diệp Mặc tặc lưỡi: "Hệ thống này lại thưởng cho mấy thứ đồ gia dụng rác rưởi. Gỗ Ngô Đồng gì chứ, dùng múc nước chắc cũng chỉ giống gỗ thông thường thôi."

Nói xong, hắn nằm vật ra chiếc ghế tựa bằng tre, lấy nón lá đậy lên mặt, chuẩn bị vào giấc nồng. Gió hiu hiu thổi, mặt hồ Trường Sinh gợn sóng lăn tăn, một con cá chép đỏ vọt lên mặt nước, nhìn bóng dáng Diệp Mặc với ánh mắt đầy sùng bái trước khi lặn sâu xuống đáy hồ ngàn trượng.

Thế giới bên ngoài rúng động hay không, liên quan gì đến kẻ nuôi cá này đâu?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8