Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 65: Cá Âm Dương ra đời, cân bằng sinh tử**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:48:55 | Lượt xem: 3

Sương mù buổi sớm tại hậu sơn Thanh Vân Môn chưa kịp tan hẳn đã bị một luồng khí tức kỳ lạ xua tan.

Diệp Mặc đứng bên bờ hồ Trường Sinh, trên tay cầm một chiếc bình gốm cũ kỹ. Bên trong bình không phải là rượu ngon, cũng chẳng phải linh dược chấn động thế gian, mà chỉ là hai con cá nhỏ chỉ bằng ngón tay cái. Một con toàn thân trắng muốt như ngọc mỡ cừu, con còn lại đen kịt như mực đậm đặc, cả hai dường như không có vảy, thân hình mềm mại, bơi lượn quấn quýt lấy nhau không rời.

"Hệ thống, ngươi nói cái này gọi là 'Âm Dương Cá'?" Diệp Mặc thầm hỏi trong đầu, vẻ mặt có chút hoài nghi. "Trông chúng giống mấy con cá cảnh rẻ tiền ngoài chợ phàm trần hơn đấy."

Hệ thống thanh lãnh vang lên: 【 Báo cáo chủ nhân, đây là sinh vật duy nhất có thể điều hòa đạo vận sinh tử của chư thiên. Một khi nuôi thành công, ao cá của ngài sẽ tự thành một giới, quy luật sinh tử do ngài định đoạt. 】

Diệp Mặc ngáp dài một cái, tay gãi gãi mái đầu bù xù: "Quy luật sinh tử gì chứ, ta chỉ thấy gần đây nước hồ có chút mất cân bằng. Hắc Long Ngư quá bá đạo, hàn khí quá nặng, mấy con cá vàng nhỏ đều bị nó dọa cho không dám ló mặt lên. Nuôi cặp cá này để chúng 'điều hòa nhiệt độ' một chút cũng tốt."

Nói xong, hắn nghiêng bình, nhẹ nhàng trút cặp cá xuống hồ.

Ngay khoảnh khắc cặp cá chạm vào mặt nước, một tiếng "oong" trầm đục như tiếng chuông đại hồng chung từ thời thái cổ vang lên, không phát ra âm thanh thực sự nhưng lại chấn động vào tận linh hồn của mọi sinh linh trong bán kính vạn dặm.

Dưới đáy hồ, Hắc Long Ngư vốn đang nghênh ngang chiếm cứ linh mạch, bỗng nhiên rùng mình một cái. Đôi mắt rồng to như cái đèn lồng co rụt lại, nó cảm nhận được một loại uy áp còn kinh khủng hơn cả huyết mạch tổ tiên đang giáng xuống. Nó lập tức thu liễm khí tức, thu mình vào trong một hang đá sâu nhất, không dám thở mạnh.

Lúc này, trên mặt hồ, cặp cá Âm Dương không bơi đi xa mà bắt đầu đuổi theo đuôi nhau ngay tại chỗ Diệp Mặc vừa thả xuống.

Vòng tròn mà chúng tạo ra càng lúc càng lớn. Ban đầu chỉ là một vòng xoáy nhỏ, nhưng dần dần, nước hồ chia làm hai màu rõ rệt. Một bên bắt đầu bốc hơi nóng hầm hập, mang theo sinh cơ mãnh liệt khiến cỏ dại ven bờ bỗng chốc hóa thành linh dược nghìn năm. Một bên lại kết thành một lớp băng mỏng, mang theo hơi thở tử vong lạnh lẽo, khiến thời gian như ngưng đọng.

Tại chính điện Thanh Vân Môn.

Chưởng môn Thanh Vân Tử đang cùng các vị trưởng lão bàn bạc về việc xử lý đống bảo vật mà các đại tông môn vừa mang đến "hối lộ" ngày hôm trước. Bỗng nhiên, lão khựng lại, chén trà trên tay rơi bộp xuống đất, vỡ tan tành.

"Đạo… Đạo ý?" Thanh Vân Tử lẩm bẩm, mặt cắt không còn giọt máu.

Lão cảm nhận được, quy luật của thế giới này dường như vừa bị ai đó nhấc bổng lên và xoay ngược lại. Tại hậu sơn, nơi "vị tiền bối" kia cư ngụ, một luồng ánh sáng hai màu đen trắng đang xông thẳng lên chín tầng mây, hóa thành một đồ hình Thái Cực khổng lồ, che lấp cả mặt trời.

"Sinh tử luân hồi! Có người đang diễn hóa sinh tử ngay tại tông môn ta!" Một vị trưởng lão kinh hãi hô lên. "Nhìn kìa, lũ chim trên cây…"

Mọi người nhìn ra cửa sổ. Chỉ thấy những con chim vốn đã già nua, rụng lông, trong khoảnh khắc đó bỗng chốc mọc lại bộ lông rực rỡ, hót vang lảnh lót. Nhưng chỉ chớp mắt sau, khi vòng tròn Thái Cực trên trời xoay đi nửa vòng, đám chim đó lại héo úa, hóa thành nắm tro tàn rơi rụng, rồi lại từ tro tàn sinh ra chim non.

Cảnh tượng luân hồi nhanh đến mức khiến tâm thần những người chứng kiến như muốn rạn nứt.

"Khép kín sơn môn ngay lập tức! Tất cả đệ tử không được phép nhìn lên bầu trời, kẻ nào vi phạm sẽ bị đạo ý đánh nát thức hải!" Thanh Vân Tử hét lớn, bản thân lão thì lao như điên về phía hậu sơn, nhưng khi còn cách ao cá của Diệp Mặc ba dặm, lão đã bị một bức tường khí vô hình chặn lại.

Lão không dám tiến thêm, chỉ có thể quỳ thụp xuống đất, dập đầu: "Thanh Vân Tử bái kiến Đạo Tổ! Cảm tạ Đạo Tổ ban phát thần tích, khai sáng cho đệ tử!"

Lão hiểu rõ, vị cao nhân kia đang đột phá, hoặc đơn giản là đang "chơi đùa" với quy luật của vũ trụ.

Trong lúc cả Thanh Minh Giới đang chấn động, Diệp Mặc vẫn ngồi trên chiếc ghế mây sờn cũ, cầm một chiếc que củi nhỏ, thỉnh thoảng lại chọc chọc vào vòng xoáy Âm Dương trên mặt nước.

"Này, hai đứa đừng có xoay nhanh quá, nước bắn hết vào giày ta rồi." Hắn càm ràm.

Bên cạnh hắn, Linh Nhi – con cá chép vàng đã hóa hình thành thiếu nữ – đang run rẩy nép sau lưng hắn. Đôi mắt nàng to tròn đầy vẻ sợ hãi xen lẫn sùng bái: "Chủ nhân… hai vị huynh đệ mới này… có vẻ không dễ chọc đâu nha."

Diệp Mặc cười khẩy: "Dễ chọc hay không thì cũng là cá của ta. Mai ta sẽ xây thêm một cái bờ đá nhỏ ở đây, một bên nước ấm để ngâm chân, một bên nước lạnh để ướp dưa chuột. Thật là tiện lợi."

Hệ thống: 【 … 】

Đúng lúc này, sự thay đổi bước vào giai đoạn cuối cùng. Cặp cá Âm Dương bỗng nhiên nhảy vọt lên khỏi mặt nước, đan xen vào nhau giữa không trung. Ánh sáng đen trắng nổ tung, hóa thành vô số đạo phù văn li ti chui vào đáy hồ, khắc sâu vào từng viên sỏi, từng ngọn cỏ linh ngư.

Mặt hồ trở lại bình lặng như mặt gương.

Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy nước hồ bây giờ sâu thăm thẳm không thấy đáy, dường như ẩn chứa cả một biển sao. Cặp cá Âm Dương giờ đã lặn xuống dưới, thỉnh thoảng mới thấy một cái đuôi trắng hoặc đen quẫy nhẹ, mỗi lần chúng quẫy đuôi, linh khí trong toàn bộ Thanh Vân Tông lại nồng đậm thêm gấp bội.

【 Đinh! Chúc mừng chủ nhân nuôi thành công 'Cá Âm Dương – Sơ sinh'. 】
【 Phần thưởng: Kỹ năng bị động 'Sinh Tử Nhất Niệm'. Ngài có thể ban sự sống cho vật chết, hoặc tước đoạt sinh mạng của vạn vật chỉ bằng một cái nhìn. 】
【 Cảnh giới hiện tại của chủ nhân: Nửa bước Đạo Tổ (Hệ thống khuyến cáo ngài nên đi ngủ một giấc để tiêu hóa đạo lực). 】

Diệp Mặc cảm thấy mí mắt trĩu xuống, cảm giác lười biếng lại kéo đến. Hắn lẩm bẩm: "Lại tăng tu vi sao? Thật phiền phức, ta chỉ muốn nuôi cá thôi mà…"

Hắn nằm xuống ghế mây, nón lá úp lên mặt, bắt đầu tiếng ngáy đều đều.

Trong khi đó, ở một góc tối của hồ, con quạ đen thần bí đang đậu trên cành cây chứng kiến toàn bộ sự việc, nó bỗng nhiên rùng mình, lông vũ đen kịt rụng xuống lả tả. Nó nhìn về phía Diệp Mặc đang ngủ với ánh mắt đầy kinh hoàng.

Ở cái giới diện bị linh khí ruồng bỏ này, sao lại có thể tồn tại một kẻ xem sinh tử đạo tắc như trò chơi con trẻ thế này? Con quạ không dám nán lại thêm giây nào, nó vỗ cánh bay đi, mang theo thông điệp chấn động nhất về cho chủ nhân của nó trong cõi u minh.

Thế gian ngoài kia ra sao, Diệp Mặc không quan tâm. Hắn chỉ biết rằng, hồ nước bây giờ nhiệt độ thật vừa ý, tối nay hẳn là sẽ có một giấc ngủ ngon.

Tại hậu sơn Thanh Vân Tông, sương mù lại bắt đầu bao phủ, che giấu đi vị Đạo Tổ đang ngủ say bên ao cá vừa sinh ra hai vị chúa tể mới của luân hồi. Đạo ý vẫn âm thầm tuôn chảy, thầm lặng mà bá đạo, gột rửa cả thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8