Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 67: Kẻ thắng cuộc nhận được… một con cá nướng**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:50:12 | Lượt xem: 3

Hoàng hôn buông xuống trên đỉnh Thanh Vân Sơn, nhuộm đỏ cả một vùng hồ Trường Sinh bằng thứ ánh sáng vừa rực rỡ lại vừa thê lương. Dưới gốc liễu rủ bóng bên mép hồ, hàng trăm vị đại năng tu tiên — những kẻ mà chỉ cần dậm chân một cái cũng khiến thiên hạ rung chuyển — lúc này đều đang nín thở, hai mắt dán chặt vào một bóng người đang thong dong ngồi bên bếp lửa nhỏ.

Diệp Mặc khẽ ngáp một cái, đôi mắt mơ màng như thể có thể ngủ thiếp đi bất cứ lúc nào. Trên tay hắn là một thanh trúc mảnh, xuyên ngang qua một con cá chép vảy đỏ thắm, đang thong thả xoay đều trên ngọn lửa bập bùng.

Đại hội Câu Cá Chư Thiên vừa kết thúc theo một cách thức… quỷ dị nhất trong lịch sử tu chân giới. Hàng ngàn thiên tài dùng thần thông vạn trạng, bảo câu nghìn năm cũng không nhấc nổi một gợn sóng, ấy thế mà một đệ tử ngoại môn "nuôi cá" chỉ cần gõ nhẹ ba nhịp vào mạn thuyền, vạn cá bái lạy, thời không ngưng đọng.

Kẻ giành được danh hiệu "Quán quân" (theo cách mà đám đông tự suy diễn và bình chọn) là Khương Thái Hư — một lão quái vật ẩn cư đã sống qua ba kỷ nguyên, mái tóc trắng xóa, hơi thở đã mục nát đến mức chỉ còn lại một sợi tơ vắt ngang hơi thở cuối cùng.

Khương Thái Hư run rẩy đứng đó, đôi mắt đục ngầu tràn đầy sự kính sợ và hy vọng. Lão biết, thọ nguyên của mình đã tận, dù có uống vạn năm linh dược cũng không thể nghịch thiên cải mệnh. Nhưng hôm nay, vị "Ngư Thần" ẩn thế này đã hứa sẽ trao phần thưởng cho người "cố gắng" nhất.

"Khương đạo hữu, ngươi đã ngồi câu ở đó bảy ngày bảy đêm mà không hề động đậy, ngay cả khi muỗi đốt vào mũi cũng không nhíu mày. Sự kiên trì này… quả là hiếm có." Diệp Mặc vừa nói vừa thổi vào bếp lửa.

Thực ra, trong lòng Diệp Mặc đang nghĩ: *Lão già này chắc bị liệt, ngồi đờ đẫn một chỗ lâu thế không thấy mỏi hay sao? Thôi thì cho lão ăn một miếng rồi bảo lão đi về cho rộng chỗ, hồ cá của mình sắp bị đám người này làm ô nhiễm không khí hết rồi.*

"Vãn bối… vãn bối hổ thẹn." Khương Thái Hư run giọng đáp, tiếng xưng hô "vãn bối" thốt ra từ miệng một vị lão tổ khiến vạn người xung quanh không khỏi rùng mình.

"Được rồi, phần thưởng của ngươi đây. Cá nướng nhà làm, gia vị hơi ít một chút, mong ngươi không chê."

Diệp Mặc đưa tay lấy một vốc hạt khô từ túi vải sờn cũ, rắc nhẹ lên thân cá.

*Xèo xèo —*

Giây phút những hạt đó chạm vào da cá, một luồng mùi hương không thể diễn tả bằng lời đột nhiên bùng nổ. Nó không phải là mùi mỡ cá thơm ngậy đơn thuần, mà là một thứ hương thơm thanh khiết thấm vào tận sâu trong linh hồn.

Liễu Nhất Phi đứng gần đó, đồng tử co rút lại. Nàng thấy gì kia? Những hạt gia vị kia, tại sao trông lại giống như "Thiên Tuệ Đạo Quả" đã tuyệt chủng từ thời Thái Cổ? Và ngọn lửa Diệp Mặc dùng để nướng cá… mỗi khi nó nhảy múa, hư không lại khẽ nứt ra, đó chẳng lẽ là "Hỗn Độn Chân Hỏa" chỉ tồn tại trong truyền thuyết?

"Ăn đi, để nguội là mất ngon." Diệp Mặc đưa thanh trúc về phía Khương Thái Hư.

Lão tổ họ Khương nhận lấy con cá bằng đôi bàn tay run rẩy như nhận lấy cả vận mệnh của đại lục. Lão không dám chậm trễ, khẽ cắn một miếng nhỏ ở phần bụng cá.

*Oanh!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay bên trong thức hải của Khương Thái Hư.

Cảm giác đầu tiên là vị ngọt thanh của thịt cá tan chảy trên đầu lưỡi, sau đó là một luồng nhiệt năng tinh khiết như dòng sông băng tan chảy, cuồn cuộn đổ vào kinh mạch khô héo của lão. Những vết rạn nứt trên Kim Đan, những vết thương tích tụ từ hàng ngàn năm chiến đấu, tất cả đều được xoa dịu bởi một thứ sức mạnh dịu dàng nhưng bá đạo vô cùng.

"Đây là…"

Khương Thái Hư trợn trừng mắt. Lão thấy trong đầu mình không còn là hình ảnh của thế giới phàm trần, mà là một vùng trời xanh thẳm, nơi một con cá chép đỏ đang hóa thành rồng vàng, quẫy đuôi xé toác màn đêm.

Lớp da già nua như vỏ cây khô của Khương Thái Hư bắt đầu bong tróc từng mảng lớn, để lộ lớp da thịt hồng hào như trẻ sơ sinh. Mái tóc trắng như tuyết trong nháy mắt hóa thành đen tuyền, bóng mượt. Hơi thở tử khí bao quanh lão bị một đạo kim quang từ trong đỉnh đầu xốc thẳng lên trời xanh, xua tan vạn dặm mây đen.

"Trời ơi! Khương Lão Tổ… ngài ấy đang cải lão hoàn đồng!" Một vị tông chủ đứng ngoài hồ thất thanh kêu lên, đánh rơi cả pháp bảo trên tay.

Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.

Mặt hồ Trường Sinh bắt đầu sôi sục, hàng vạn linh ngư đồng loạt nhảy khỏi mặt nước, hướng về phía bếp lửa của Diệp Mặc mà bái lạy. Thiên không đột nhiên mở ra một khe nứt khổng lồ, những dải lụa bảy sắc cầu vồng rủ xuống, tiếng nhạc tiên vang lừng khắp chốn, hương hoa lạ lùng tràn ngập mười phương.

"Thái Bình Nhạc… Tiên Nhân Đạo… Đây là điềm báo của Phi Thăng!"

Toàn trường xôn xao, kinh hãi đến mức đánh mất cả tư thái của tu sĩ. Trong suốt mười vạn năm qua, Thanh Minh Giới chưa từng có ai phi thăng thành công vì linh khí suy kiệt, thiên đạo bị khuyết thiếu. Vậy mà giờ đây, ngay trước mặt họ, một lão già sắp chết chỉ vì ăn một con cá nướng của một đệ tử ngoại môn mà trực tiếp đạp phá bình cảnh, bước vào đại đạo phi thăng!

Khương Thái Hư cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, dường như chỉ cần một ý niệm là có thể bay khỏi thế giới này. Lão quỳ sụp xuống, dập đầu ba cái thật mạnh trước mặt Diệp Mặc, nước mắt giàn giụa:

"Ơn tái tạo này, Khương Thái Hư vĩnh thế không quên! Ngài không chỉ cứu mạng lão hủ, mà còn mở lại con đường trường sinh cho cả giới này. Ngài chính là… chính là Đạo Tổ chí cao vô thượng!"

Diệp Mặc nhìn lão già trước mặt tự dưng trẻ ra, rồi lại thấy trên trời rạch ra một cái lỗ lớn, lòng đầy hoang mang. Hắn lẩm bẩm: "Ăn có miếng cá mà phản ứng dữ vậy? Chẳng lẽ nướng chưa chín nên lão bị ngộ độc thực phẩm, sinh ra ảo giác rồi?"

Hắn ngước nhìn cái khe nứt trên trời, khẽ xua tay một cái: "Thôi đi đi, ồn ào quá. Muốn đi thì đi nhanh lên, đừng làm hỏng giấc ngủ của mấy con cá trong ao."

Cái xua tay tưởng như tùy tiện ấy, trong mắt quần hùng, lại là một đạo pháp quyết huyền ảo có thể điều khiển thiên địa. Cái khe nứt vốn đang hỗn loạn đột nhiên trở nên ổn định vô cùng, một con đường bằng ánh sáng vàng kim trải dài từ dưới chân Khương Thái Hư lên tận thiên giới.

"Lão hủ đi đây! Chúc Ngài vạn thọ vô cương!"

Khương Thái Hư hóa thành một luồng sáng, theo con đường kim quang đó bay vút lên trời cao. Thiên môn khép lại, nhưng dư âm của đạo vận vẫn còn lẩn khuất giữa những rặng cây, ngọn cỏ ở hậu sơn Thanh Vân Tông.

Toàn trường im phăng phắc.

Hàng trăm vị đại năng đồng loạt quỳ xuống. Họ không nhìn về phía Thiên môn đã đóng, mà nhìn về phía thanh niên đội nón lá đang cầm thanh trúc trống không, mặt mày đầy vẻ chán nản.

"Chúng ta… chúng ta cầu xin Đạo Tổ ban cá!" Tiếng hô vang dội rung chuyển cả mặt hồ.

Diệp Mặc giật mình, vội vàng xua tay: "Cá đâu ra mà ban lắm thế? Đó là con cá cuối cùng trong bếp hôm nay rồi. Hết rồi, giải tán, giải tán hết đi!"

Nói đoạn, hắn quay lưng đi thẳng vào lều tranh, khóa cửa rầm một cái, để mặc đám cao nhân kia đứng ngẩn ngơ bên ngoài.

Linh Nhi — tiểu cá chép hóa hình — từ sau gốc cây lú đầu ra, liếm môi nhìn bếp lửa đã tắt: "Chủ nhân thật là keo kiệt, miếng cá nướng thơm thế mà lại cho cái lão già nhăn nheo kia ăn. Hừ, Linh Nhi vẫn còn đói mà."

Trong lều tranh, Diệp Mặc gục đầu xuống gối, lòng đầy ai oán: "Xong đời rồi, lần này chơi lớn quá. Ngày mai chắc chắn đám người kia sẽ kéo đến đòi ăn cá nướng cho xem. Hệ thống ơi là hệ thống, ngươi sao không tặng ta cái gì đó bình thường hơn như tăng một bậc tu vi thôi, sao cứ phải làm mọi chuyện rùm beng lên như vậy?"

【 Đinh! Chủ nhân vừa giúp một sinh linh phi thăng, nhận được 5% tiến độ thành đạo. 】
【 Cảnh giới hiện tại: Đạo Tổ sơ kỳ (ẩn). 】
【 Phần thưởng bổ sung: Một bộ vảy rồng tổ truyền để làm… chảo nướng chống dính. 】

Diệp Mặc thở dài, kéo chăn trùm kín đầu. Hắn đâu biết rằng, chỉ trong một đêm nay, tin tức về "Tiên nướng cá" ở Thanh Vân Tông đã theo gió bay khắp ngũ đại linh hải, thu hút những con quái vật cổ xưa nhất tỉnh giấc sau giấc ngủ nghìn năm.

Còn Liễu Nhất Phi, nàng vẫn đứng yên bên bờ hồ, tay chạm vào một chiếc lá rụng đã thấm đẫm mùi hương cá nướng. Đạo tâm vốn đã vững như bàn thạch của nàng, nay vì một miếng cá mà rung động mãnh liệt. Nàng nhìn vào lều tranh, ánh mắt tràn đầy vẻ sùng bái và thệ nguyện: "Diệp sư đệ… không, Đạo Tổ tiên sinh, bất luận ngài là ai, Liễu Nhất Phi này nguyện cả đời này vì ngài mà giữ hồ, không để bất kỳ kẻ nào làm phiền ngài nướng cá."

Gió đêm hiu quạnh thổi qua mặt hồ Trường Sinh. Dưới đáy hồ sâu thẳm, con "Thôn Thiên Ngư" (vốn là con cá trê dọn bể) khẽ quẫy đuôi, lẩm bẩm trong tiềm thức: "Chủ nhân lại cho người ta ăn cá rồi. May mà mình không phải là cá chép, nếu không sớm muộn gì cũng bị Ngài cho lên giàn hỏa."

Bầu không khí yên bình của Thanh Vân Tông đã hoàn toàn bị phá vỡ. Một chương mới của Thanh Minh Giới đã chính thức mở ra, bắt đầu từ mùi hương của một con cá nướng dở tệ — theo lời của chính người làm ra nó.

— Hết chương 67 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8