Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 68: Bí mật về sự suy kiệt linh khí**
**CHƯƠNG 68: BÍ MẬT VỀ SỰ SUY KIỆT LINH KHÍ**
Trăng treo đầu núi, ánh bạc đổ xuống mặt hồ Trường Sinh phẳng lặng như gương. Gió đêm lướt qua những rặng trúc sờn, mang theo chút hơi lạnh đặc trưng của vùng hậu sơn Thanh Vân Tông.
Trong khi cả giới tu chân ngoài kia đang sôi sục vì dư chấn của một hồi “độ kiếp nướng cá”, thì nhân vật chính gây ra cơn địa chấn đó — Diệp Mặc, lại đang ngồi xổm bên mép nước, mặt mày ủ rũ. Hắn không ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là hắn thấy cảnh tượng hàng vạn tu sĩ quỳ rạp dưới chân mình xin miếng cá cháy, rồi thì thiên lôi đánh đùng đoàng, rồi thì phi thăng… Nghĩ thôi đã thấy mệt mỏi rồi.
“Hệ thống à, chúng ta thương lượng chút đi. Ngươi cho ta cái danh hiệu ‘Vạn Cổ Đạo Tổ’ để làm gì? Để ta làm mục tiêu cho thiên hạ tới băm vằn sao?”
Diệp Mặc thở dài, cầm chiếc cần câu trúc xanh đã lên nước bóng loáng ném vút ra mặt hồ. Lưỡi câu không mồi, chỉ là một sợi chỉ mỏng manh lơ lửng trong không trung, ấy vậy mà khi nó vừa chạm nước, những vòng tròn gợn sóng màu vàng kim lại nhẹ nhàng lan tỏa, xóa tan đi lớp sương mù u ám của đêm tối.
Từ dưới đáy hồ sâu thẳm, nơi vốn dĩ chỉ có bùn đen và những rễ sen già, một bóng đen khổng lồ lờ mờ di chuyển. Nó không giống như Thôn Thiên Ngư mạnh mẽ, cũng không hoa mỹ như Linh Nhi. Nó lù lù, chậm chạp, như một tảng đá cổ đại được phù phép để bơi lội.
“Bõm…”
Một cái đầu cá to tướng, lớp vảy xám xịt như tro tàn, đôi mắt đục ngầu như chứa đựng cả một thời đại đã mất, từ từ nhô lên mặt nước ngay cạnh chỗ Diệp Mặc ngồi. Con cá này già tới mức trên đầu nó đã mọc ra những chùm rêu xanh rì, vảy cá thỉnh thoảng lại rơi rụng, để lộ ra lớp da dày như vỏ cây cổ thụ.
Diệp Mặc không hề sợ hãi, trái lại còn tự nhiên đưa tay vỗ vỗ lên cái đầu cá lạnh lẽo ấy:
– “Lão Móm, hôm nay ông cũng không ngủ được sao? Hay là bị mùi cá nướng của ta làm thức giấc?”
Con cá già — thứ mà Diệp Mặc gọi là Lão Móm — không quẫy đuôi, chỉ lặng lẽ nhìn hắn. Trong hư không, một giọng nói khàn đặc, cổ quái như tiếng hai tảng đá cọ xát vào nhau, vang lên trực tiếp trong thức hải của Diệp Mặc:
– “Diệp thiếu gia… người đã đưa lão già kia đi. Người thực sự muốn mở lại cánh cửa đó sao?”
Diệp Mặc ngáp một cái, mắt lờ đờ:
– “Cánh cửa gì? Ta chỉ thấy lão già đó sắp chết đói, tội nghiệp quá nên chia cho miếng cá khô thôi. Ai ngờ lão ăn xong liền bay mất, còn làm hỏng cả cái bếp lò của ta.”
Lão Móm im lặng hồi lâu. Đôi mắt đục ngầu của nó đột nhiên lóe lên một tia sáng kỳ dị, phản chiếu hình ảnh vạn ngôi sao trên trời cao đang mờ nhạt dần. Nó thở ra một hơi, từng làn bong bóng nước bốc lên mang theo một loại khí tức tang thương, cổ xưa chưa từng thấy.
– “Thiếu gia nghĩ rằng, thế giới này linh khí suy kiệt… là vì các đại năng thời cổ đại lấy đi hết linh mạch để phi thăng sao?” Lão Móm hỏi, thanh âm chứa đầy vẻ mỉa mai.
Diệp Mặc hơi nhướng mày:
– “Sách sử đều viết thế cả. Một đám người ích kỷ, ăn sạch rồi bỏ chạy, để lại một cái hầm rỗng tuếch cho con cháu. Chẳng lẽ không đúng?”
– “Sai rồi… Sai lầm hoàn toàn.” Lão Móm chậm rãi nói, thân hình nó khẽ nghiêng, tạo ra những luồng đạo vận huyền bí bao bọc lấy mảnh đất quanh lều tranh, khiến không gian xung quanh trở nên tách biệt hẳn với thực tại. “Thanh Minh Giới vốn là một cái túi mật của đại đạo, linh khí dạt dào không bao giờ cạn. Cho dù có hàng vạn vị Đạo Tổ cùng phi thăng một lúc, cũng không thể làm nó khô héo như ngày nay.”
Diệp Mặc lúc này mới thật sự chú ý. Hắn đặt cần câu xuống, khoanh tay trước ngực:
– “Ồ? Thế thì chuyện gì đã xảy ra? Đừng nói với ta là thiên địa có một con cá khổng lồ còn hơn cả ông, nó hớp một hơi là hết sạch linh khí đấy nhé?”
– “Thượng Giới…” Lão Móm thốt ra hai chữ này với một sự căm hận sương tủy. “Nơi mà các người gọi là Tiên giới, là nơi mơ ước của hàng triệu tu sĩ… thực chất chỉ là một ‘Trại Chăn Nuôi’ khổng lồ mà thôi. Thanh Minh Giới không phải suy kiệt linh khí, mà là bị ‘Cắt Mạch’.”
Ánh mắt Diệp Mặc hơi nheo lại. Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi của lịch sử đã bị bụi mờ che lấp.
– “Cách đây ba vạn năm,” Lão Móm bắt đầu kể, giọng nói của nó đưa Diệp Mặc vào một đoạn ký ức xa xăm, “những kẻ tự xưng là Tiên Nhân ở Thượng Giới phát hiện ra rằng, nếu linh khí ở hạ giới quá dồi dào, sinh linh sẽ quá mạnh mẽ. Họ sẽ nảy sinh ý định phản kháng, sẽ có những kẻ chạm đến cảnh giới có thể đe dọa sự cai trị của chúng. Thế là, chúng dùng những ‘Vạn Hóa Thiên Liêm’ — những liềm cắt trời — cắt đứt toàn bộ mạch chính của linh mạch, dẫn toàn bộ tinh hoa linh khí của thế giới này về Thượng Giới để làm dưỡng chất cho ruộng tiên của chúng.”
Lão cá già nhìn lên những ngôi sao:
– “Thanh Minh Giới bây giờ chỉ còn là một cái ao cạn. Linh khí ít ỏi còn sót lại chỉ đủ cho tu sĩ đấu đá lẫn nhau để giành lấy chút vụn vặt. Và khi có ai đó đủ xuất sắc để ‘phi thăng’, thực chất họ không phải là được tiếp đón vào cõi tiên, mà là bị thu hoạch. Những tu sĩ phi thăng kia, linh hồn sẽ bị đem ra luyện chế đan dược, nhục thân sẽ trở thành con rối chiến đấu. ‘Phi thăng’… chính là bước lên bàn mổ.”
Một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy hậu sơn. Diệp Mặc đứng sững sờ. Hắn chưa bao giờ nghĩ tới cái sự thật tàn khốc này. Hắn vốn dĩ chỉ muốn ở đây nuôi cá, sống qua ngày đoạn tháng một cách yên ổn, chờ ngày già rồi chết. Hắn cho rằng tu tiên là chuyện của người khác, đấu đá là chuyện của thiên hạ. Nhưng nếu cả thế giới này chỉ là một cái lò giết mổ được rào chắn cẩn thận… vậy thì có trốn ở đâu cũng chẳng ích gì.
– “Vậy còn ta?” Diệp Mặc hỏi, giọng nói hơi trầm xuống. “Tại sao hệ thống lại bảo ta nuôi cá thành Đạo Tổ? Và cái hồ Trường Sinh này…”
Lão Móm nhìn vào mắt Diệp Mặc, sự kính sợ hiện rõ trong cái nhìn của nó:
– “Thiếu gia, hồ Trường Sinh không phải là một hồ nước. Nó là ‘Mắt’ duy nhất còn sót lại của đạo mạch Thanh Minh Giới chưa bị bọn chúng cắt đứt. Bởi vì nó được giấu trong Nhân Quả, mà Nhân Quả là thứ duy nhất Tiên Nhân không thể chạm vào. Còn Ngài… Ngài không phải là người nuôi cá bình thường. Ngài là người đang giữ lại hạt giống cuối cùng của sự phản kháng.”
Lão Móm vừa dứt lời, cả mặt hồ Trường Sinh đột ngột phát sáng rực rỡ. Những con cá bơi lội dưới hồ lúc này không còn là linh ngư bình thường nữa, mỗi một cái vảy của chúng dường như đang tải một mảnh pháp tắc thiên địa. Con cá trê dọn bể toát ra ma khí trấn thiên, con cá chép đỏ tỏa ra điềm lành cứu rỗi chúng sinh, và con cá trong suốt đang lướt đi trong kẽ hở của thời gian.
【 Đinh! Chủ nhân đã tiếp xúc với ‘Bí mật của Thiên Đạo’. 】
【 Nhiệm vụ ẩn được kích hoạt: Tu sửa linh mạch. 】
【 Phần thưởng hiện tại: Bản đồ Cửu Long Quy Nguyên (Một phần). 】
【 Cảnh giới hiện tại: Đạo Tổ sơ kỳ (Sức mạnh của Ngài đã thức tỉnh 1% do sự phẫn nộ thầm lặng). 】
Diệp Mặc cảm thấy trong cơ thể mình có một luồng nhiệt luân chuyển, từ cột sống lao thẳng lên đại não. Một cảm giác cực kỳ thoải mái nhưng cũng vô cùng nặng nề bao trùm lấy hắn. Hắn thấy mình dường như cao lớn hơn, nhìn thấu qua lớp mây mù trên trời, thấy được những sợi xích đen ngòm, to lớn vô cùng đang từ hư không đâm xuống mặt đất Thanh Minh Giới, không ngừng rút lấy sức sống của đại lục.
– “Phiền thật mà…” Diệp Mặc gãi đầu, miệng thì lẩm bẩm lời phàn nàn nhưng ánh mắt đã không còn vẻ lờ đờ thường ngày. “Ta chỉ muốn nướng cá thôi, sao các ngươi lại muốn biến cá của ta thành đan dược cho các ngươi uống?”
Hắn quay sang nhìn Lão Móm:
– “Này lão già, nếu ta ném cái cần câu này lên và giật một cái, liệu ta có thể kéo đổ mấy sợi xích đó xuống không?”
Lão cá già sững sờ, cái đuôi nó khẽ quẫy mạnh khiến nước hồ bắn lên tung tóe:
– “Thiếu gia… Người… Người định câu cả Thiên Thượng sao?”
– “Chẳng phải sao?” Diệp Mặc nhún vai. “Nuôi cá lâu rồi, ta phát hiện ra một điều: Cá trong hồ mà thiếu nước (linh khí) thì thịt sẽ không ngọt, ăn vào sẽ có vị bùn. Bọn chúng lấy cắp linh khí của ta, làm cá của ta không ngon. Đây chính là mối thù không đội trời chung.”
Lúc này, từ trong bụi rậm xa xa, một bóng áo trắng tinh khôi đang lén lút quan sát. Liễu Nhất Phi nín thở, cả người nàng run rẩy không phải vì sợ, mà vì quá đỗi bàng hoàng. Nàng vốn định đến đây để cảm ơn Diệp Mặc về miếng cá nướng ban chiều đã giúp nàng đột phá cảnh giới, nào ngờ lại vô tình nghe thấy những lời đàm đạo “nghịch thiên” này.
Ánh mắt nàng nhìn Diệp Mặc từ sự nghi ngờ, đến sùng bái, rồi cuối cùng là một sự thành kính tuyệt đối. “Hóa ra… thiên hạ đều là con rối, chỉ có mình Diệp sư đệ tỉnh táo. Hắn không phải lười biếng, hắn là đang một mình đối chọi với cả bầu trời!”
Lòng nàng trào dâng một cảm xúc mãnh liệt. Nàng muốn quỳ xuống, muốn hét lên cho cả thế giới biết rằng vị Đạo Tổ vĩ đại nhất đang đứng ngay tại đây. Nhưng nhìn dáng vẻ gãi mông vô tư của Diệp Mặc, nàng chợt hiểu ra: Cao nhân đang tu đạo “Bình Thường”. Hắn không muốn ai làm phiền sự tĩnh lặng này.
Diệp Mặc chợt liếc mắt về phía bụi rậm, hắn biết rõ Liễu Nhất Phi ở đó, nhưng hắn cũng chẳng thèm vạch trần. Hắn lười.
– “Được rồi Lão Móm, hôm nay kể thế thôi. Bí mật càng nhiều thì đầu càng đau. Ông lặn xuống ngủ tiếp đi.” Diệp Mặc xua xua tay, rồi bỗng nhiên mỉm cười đầy quái dị: “Nhưng mà, ngày mai có lẽ sẽ có khách quý đến đòi cá nướng đấy. Hy vọng cái lưỡi câu này của ta đủ cứng để móc được miệng của vài vị ‘Thánh’ khách.”
Lão Móm chậm rãi lặn xuống, giọng nói cuối cùng của nó tan vào mặt nước:
– “Lần sau Ngài nướng cá… nhớ chừa cho lão già này cái đuôi. Ăn cái đống đan dược hỏng của bọn Tiên Nhân kia ba vạn năm, miệng lão nhạt lắm rồi.”
Mặt hồ trở lại yên bình. Diệp Mặc vác cần câu quay lại lều tranh.
Đúng lúc đó, Linh Nhi từ trong giường bò dậy, mắt nhắm mắt mở, mái tóc rối bời, nhìn Diệp Mặc hỏi giọng ngái ngủ:
– “Chủ nhân… ông đang nói chuyện với ai vậy? Con ngửi thấy mùi cá già lắm, khó ngửi quá đi.”
Diệp Mặc cốc nhẹ lên đầu cô nàng một cái:
– “Ngủ tiếp đi, đồ cá chép ham ăn. Mai dậy sớm mà quét sân, ta cảm giác ngày mai Thanh Vân Tông chúng ta sẽ đông vui lắm đấy.”
Diệp Mặc không sai.
Lúc này, ở trung tâm đại lục, tại điện thờ cao nhất của Cửu Tiêu Thánh Địa, một lão già mặc đạo bào thêu chín vầng mặt trời đột nhiên mở mắt. Trước mặt lão, miếng “Mệnh bài” tổ truyền bỗng nhiên rạn nứt, rồi phát ra một tiếng kêu rầu rĩ. Một đạo hư ảnh mờ ảo từ trong mệnh bài bay ra, đó là bóng dáng của lão già phi thăng ban chiều, lão ta không nhìn Thánh chủ lấy một cái, mà chỉ hướng về phía Tây Bắc — nơi có Thanh Vân Tông — rồi quỳ sụp xuống lạy ba lạy, sau đó biến mất vào hư không.
“Tây Bắc có cao nhân! Linh khí hồi quang!” Thánh chủ Cửu Tiêu gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. “Lệnh cho tất cả trưởng lão, lập tức khởi hành đến Thanh Vân Tông. Bất kể là ai, bất kể dùng cách gì, phải mời được vị đại năng đó về Thánh địa chúng ta. Nếu không…”
Thánh chủ dừng lại, ánh mắt tràn đầy tham vọng và sợ hãi:
– “…thì ít nhất cũng phải mang về bằng được công pháp nướng cá của hắn!”
Dưới ánh trăng thanh lãnh, sóng ngầm đã bắt đầu dâng trào từ khắp các ngả đường dẫn về hậu sơn của một tông môn hạng ba bé nhỏ. Mà Diệp Mặc, hắn đã lăn ra ngủ, miệng còn lẩm bẩm: “Cá… cá… đừng chạy… để ta tẩm chút muối…”
Tiến độ thành đạo: 12%.
Thế giới bình yên: 0.001%.
Gió vẫn thổi, và cái ao Trường Sinh vẫn im lìm như muốn nhấn chìm tất cả những tham vọng của nhân gian vào bùn sâu. Chỉ có linh khí, một loại linh khí tinh thuần chưa từng thấy, bắt đầu lặng lẽ từ lòng hồ thẩm thấu vào lòng đất, chảy đi khắp mạch máu của Thanh Minh Giới như một lời thách thức thầm lặng gửi lên chín tầng mây xanh.
Một ván cờ lớn nhất lịch sử đã bắt đầu nhấc quân, và quân cờ đầu tiên lại là một miếng cá nướng.