Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 69: Thượng giới sứ giả lại xuống, lần này là cường giả thật sự**
Trời chưa sáng rõ, sương mù trên đỉnh Thanh Vân Tông vẫn còn đặc quánh như sữa, bao phủ lấy những dãy hành lang đá cổ kính. Thế nhưng, sự tĩnh lặng vốn có của một tông môn hạng ba từ lâu đã bị phá vỡ bởi những luồng khí tức hỗn loạn từ bên ngoài đổ về. Kể từ cái ngày “linh khí hồi quang” xuất hiện, hậu sơn của Thanh Vân Tông đã trở thành tâm điểm của cả Thanh Minh Giới.
Tuy nhiên, tại tâm điểm của cơn bão ấy – ao Trường Sinh – vẫn có một người đang nằm khểnh trên chiếc ghế tre xộc xệch, nón lá che nửa mặt, tiếng ngáy khò khò đều đặn vang lên hòa cùng tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn hồ.
Diệp Mặc đang mơ. Trong mơ, hắn thấy mình vừa câu được một con cá khổng lồ, vảy của nó vàng chói mắt, thịt thì béo ngậy. Nhưng ngay khi hắn định nhóm lửa nướng cá, một luồng áp lực nặng nề từ trên bầu trời đột ngột giáng xuống, trực tiếp làm đứt đoạn giấc mộng đẹp của hắn.
“Mẹ nó, đứa nào phá đám giấc ngủ của ông?”
Diệp Mặc lầm bầm, tay đẩy nhẹ chiếc nón lá, đôi mắt còn vương chút ngái ngủ liếc nhìn lên bầu trời.
Chỉ thấy vạn dặm mây trắng phía trên Thanh Vân Tông đột ngột bị xé rách ra một đường dài. Từ trong khe nứt không gian ấy, một cỗ xe rồng lộng lẫy được kéo bởi bốn con Giao Long đầu bạc từ từ hiện ra. Mỗi bước chân của Giao Long dẫm lên hư không đều khiến không gian xung quanh rạn nứt như gương vỡ.
Ánh sáng vàng kim chói lòa tỏa ra từ cỗ xe, đi kèm với đó là tiếng chuông đồng vang vọng, mỗi tiếng ngân đều chấn động vào linh hồn của chúng sinh bên dưới.
“Hóa Thần kỳ… không, là Hóa Thần trung kỳ đỉnh phong!”
Trong chính điện Thanh Vân Tông, lão chưởng môn Thanh Vân Tử mặt cắt không còn giọt máu, đôi chân run rẩy không đứng vững. Lão vừa mới đột phá nhờ ăn ké mấy miếng vảy cá của Diệp Mặc, vốn đang tràn đầy tự tin, nay cảm nhận được khí tức kia liền nhận ra mình chẳng khác nào một hạt cát trước biển cả.
Lần này không phải là đám tiểu tử Thánh địa, mà là sứ giả thực thụ của Thượng giới xuống truyền chỉ!
Từ trên cỗ xe rồng, một nam tử trung niên mặc trường bào thêu hoa văn tinh vân huyền ảo chậm rãi bước ra. Hắn chính là Huyền Cơ Tử, một trong những hộ pháp lừng danh của Cửu Tiêu Thánh Địa tại Thượng giới. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, cao cao tại thượng nhìn xuống dải núi Thanh Vân, như thể đang nhìn một ổ kiến hôi bẩn thỉu.
“Thanh Vân Tông chưởng môn đâu? Ra đây tiếp chỉ!”
Tiếng nói của Huyền Cơ Tử mang theo uy áp vạn cân, quét qua toàn bộ tông môn. Đệ tử ngoại môn tu vi thấp kém trực tiếp ngất xỉu, đệ tử nội môn thì quỳ sụp xuống, lồng ngực thắt lại không thở nổi.
Huyền Cơ Tử hơi nhíu mày. Hắn cảm nhận được vùng đất này có gì đó không đúng. Linh khí ở đây tuy mỏng manh nhưng lại ẩn chứa một loại đạo vận vô cùng tinh thuần, vượt xa cả linh mạch chủ của Thánh địa ở Thượng giới.
“Kỳ lạ… nơi này rõ ràng là phế địa, tại sao lại có hơi thở của Thái Cổ?”
Ánh mắt hắn đảo qua các đỉnh núi, cuối cùng dừng lại ở một góc khuất sâu trong hậu sơn. Ở đó, có một cái ao nhỏ tĩnh lặng lạ thường, bao quanh bởi những rặng trúc xanh mướt. Điều kỳ lạ nhất là, uy áp Hóa Thần của hắn khi tràn đến phạm vi cái ao đó thì biến mất không một dấu vết, như thể đá chìm đáy bể.
“Ồ? Thú vị.” Huyền Cơ Tử nhếch mép cười lạnh. Hắn không thèm để ý đến lão chưởng môn đang lạch bạch chạy ra quỳ lạy dưới chân mình, mà trực tiếp hư không dạo bước, hướng thẳng về phía hậu sơn.
Tại ao Trường Sinh, Linh Nhi đang ngồi bên mép nước, đôi chân trắng ngần đung đưa làm xao động mặt hồ. Thấy bầu trời nổi gió lớn, cô nàng bĩu môi, lẩm bẩm:
“Lại tới nữa, ngày nào cũng có mấy người bay qua bay lại, làm đàn cá của mình sợ đến mức không dám nổi lên ăn cám rồi.”
Đúng lúc đó, một bóng người từ trên cao đáp xuống. Huyền Cơ Tử đáp nhẹ chân trên mặt đất, tà áo bay phất phơ, khí chất siêu phàm thoát tục. Hắn vừa định mở miệng dùng đại thần thông để uy hiếp “vị cao nhân ẩn thế” trong truyền thuyết, thì ánh mắt chợt dán chặt vào Linh Nhi.
Đồng tử của Huyền Cơ Tử co rụt lại, nhịp tim vốn đã tĩnh lặng từ trăm năm nay bỗng đập liên hồi.
“Đây là… Cửu Thiên Kim Linh Cẩm Lý hóa hình?! Trời đất ơi, loại linh vật trong truyền thuyết này mà vẫn còn tồn tại sao?”
Hắn nhìn ra ngay, thiếu nữ trước mặt không phải người thường, mà là chân linh chi khí kết tụ. Nếu bắt được nàng về làm linh sủng, không, nếu dùng nàng để luyện đan, hắn chắc chắn sẽ đột phá lên Luyện Hư kỳ, thọ nguyên tăng thêm mấy ngàn năm!
Lòng tham che mờ lý trí, Huyền Cơ Tử hoàn toàn phớt lờ bóng dáng một thanh niên đang nằm ngủ trên ghế tre cách đó không xa. Trong mắt hắn, kẻ đó chỉ là một tên phu quét dọn không có chút tu vi nào.
“Tiểu cô nương, đi theo bản座 (bản tọa), ngươi sẽ có vinh hoa phú quý và tài nguyên tu luyện vô tận. Chỗ rách nát này không xứng với thân phận của ngươi.” Huyền Cơ Tử đưa tay ra, một bàn tay ánh sáng khổng lồ từ trên trời chộp xuống, ý đồ muốn bắt sống Linh Nhi.
Linh Nhi giật mình, mặt hơi tái lại: “Này ông già, ông định làm gì? Chủ nhân, có người muốn bắt trộm cá này!”
Bàn tay ánh sáng kia chỉ còn cách đầu Linh Nhi vài gang tấc thì bỗng nhiên, một tiếng “vút” nhỏ xé gió vang lên.
Diệp Mặc vẫn nằm ngửa trên ghế, tay phải chỉ khẽ cử động, ném ra một thứ gì đó.
“Bộp.”
Một viên cám màu nâu xám, nhỏ xíu, trúng ngay vào lòng bàn tay ánh sáng.
Một cảnh tượng khiến Huyền Cơ Tử chết lặng diễn ra: Bàn tay thần thông cấp Hóa Thần của hắn, vốn có thể san phẳng cả một tòa thành, lại vỡ vụn như pha lê khi va chạm với viên cám bé tẹo kia. Không dừng lại ở đó, dư chấn của lực va chạm đánh thẳng vào ngực Huyền Cơ Tử, khiến hắn lùi liên tiếp mười bước, mỗi bước chân đều lún sâu xuống mặt đất cứng ngắc.
“Cái gì?!” Huyền Cơ Tử kinh hãi nhìn về phía ghế tre.
Lúc này, Diệp Mặc mới uể oải ngồi dậy, đưa tay dụi dụi mắt. Hắn nhìn Huyền Cơ Tử bằng ánh mắt đầy chán ghét, như nhìn một con ruồi đang vo ve lúc giữa trưa.
“Này, ông già. Không thấy người ta đang ngủ à? Ồn ào cái gì? Còn nữa, đó là cá của ta, ông muốn bắt thì phải xin phép chứ.”
Huyền Cơ Tử lấy lại bình tĩnh, trong lòng dậy sóng nhưng miệng vẫn cứng: “Các hạ là ai? Tại sao lại ẩn thân ở đây? Ta là sứ giả Cửu Tiêu Thánh Địa, phụng mệnh xuống đây điều tra dị bảo. Nếu ngươi biết điều…”
“Thánh địa với chả thánh hẻm.” Diệp Mặc ngáp dài một cái, tay vớ lấy cần câu trúc đặt bên cạnh. “Linh Nhi, mang ít cám ra đây. Đàn cá hôm nay có vẻ đói rồi, cứ để người lạ quấy rầy mãi, chúng nó bị trầm cảm thì thịt không ngon nữa.”
Linh Nhi nghe lời, lon ton chạy đi lấy cái xô gỗ nhỏ. Cô nàng vừa rắc một nắm cám xuống hồ, mặt nước bỗng nhiên sôi sục.
Huyền Cơ Tử định thần nhìn xuống hồ, và ngay khoảnh khắc đó, linh hồn của hắn gần như bay khỏi xác.
Dưới làn nước xanh ngắt, con cá đang ngoi lên đớp mồi không phải là cá chép thường. Cái đầu to bằng cái chậu kia, cái vảy đen sì rực lửa kia… đó là Thôn Thiên Ma Ngư! Một loại hung thú thái cổ vốn đã tuyệt diệt từ kỷ nguyên trước, mỗi lần xuất thế là nuốt chửng một tinh cầu!
Còn con cá trắng đang bơi lội tung tăng kia, đuôi nó vẫy một cái, không gian xung quanh mặt nước liền xuất hiện những vết nứt thời gian li ti. Đó là Thời Không Ngư!
Huyền Cơ Tử thấy da đầu tê dại. Hắn vốn cho rằng mình là cường giả Hóa Thần, đứng đầu một phương, nhưng đứng trước cái ao này, hắn cảm thấy mình còn chẳng bằng một hạt cát trong bùn dưới đáy hồ.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào?” Huyền Cơ Tử lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm.
Diệp Mặc không buồn nhìn hắn, chỉ tập trung vào cái phao câu cá đang dập dềnh. “Ta chỉ là một thằng nuôi cá thôi. Ông đứng đó làm gì? Che hết ánh nắng của ta rồi.”
Huyền Cơ Tử bỗng nhiên thấy tầm mắt mình tối sầm lại. Không phải vì trời mây, mà là vì một con cá trê đen xì (Thôn Thiên Ngư) đột ngột nhảy lên khỏi mặt nước, cái miệng rộng hoác của nó hướng thẳng về phía hắn mà ngáp một cái.
“Áaaa!”
Huyền Cơ Tử hét lên một tiếng thất thanh, toàn bộ uy áp Hóa Thần sụp đổ tan tành. Hắn nhận ra, chỉ cần con cá đó muốn, nó có thể nuốt chửng hắn và cả cái xe rồng ngoài kia trong một hơi thở.
Hắn không chút do dự, quay đầu bỏ chạy. Cỗ xe rồng bốn Giao Long bị hắn điều khiển quay ngoắt 180 độ, chạy bán sống bán chết về phía khe nứt không gian, ngay cả mấy cái đạo bảo hộ thân rơi rớt dọc đường cũng không buồn nhặt lại.
“Điên rồi! Thế giới này điên rồi! Một cái tông môn hạng ba mà lại có một vị nuôi Thần thú làm cá cảnh!” Tiếng gào thét của Huyền Cơ Tử vọng lại từ hư không, đầy vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng.
Hậu sơn Thanh Vân Tông trở lại sự yên tĩnh vốn có.
Linh Nhi nghiêng đầu nhìn theo làn mây đang tan biến, hỏi: “Chủ nhân, sao ông già đó chạy nhanh thế? Con định hỏi xem ông ấy có mang theo bánh bao không mà.”
Diệp Mặc chậc lưỡi, vẻ mặt tiếc rẻ: “Ai mà biết được, chắc là về nhà ăn cơm rồi. Tiếc thật, cái gậy (xe rồng) của lão trông cũng xịn, nếu tháo ra lấy gỗ nhóm bếp nướng cá chắc thơm lắm.”
Ngay lúc đó, một âm thanh máy móc vang lên trong đầu Diệp Mặc:
【 Đinh! Bạn đã dùng "Cám Thần Cấp" đánh lui một vị Hóa Thần kỳ cường giả, bảo vệ được sự yên bình cho ao cá. 】
【 Phần thưởng: Độ thuần thục kỹ năng nuôi cá +1000. 】
【 Bạn nhận được thuộc tính ẩn: "Uy nghiêm của Ngư Ông". (Tất cả sinh vật thủy sinh trong bán kính 100 dặm sẽ coi bạn là cha mẹ mà cung kính). 】
【 Tu vi bản thân tự động thăng tiến: Đạt tới Nguyên Anh kỳ đỉnh phong (Thực lực thật sự: Bán Bộ Đạo Tổ). 】
Diệp Mặc cảm thấy trong người có một luồng nhiệt chạy qua, thoải mái vô cùng. Hắn vặn mình một cái, xương cốt kêu răng rắc.
“Lại lên cấp à? Sao mình chẳng làm gì cũng lên cấp thế này? Haizz, cứ thế này thì bao giờ mới được nghỉ hưu làm người thường đây.”
Hắn nhìn xuống cái ao, chợt thấy con cá trê Thôn Thiên Ngư đang nhìn mình với vẻ mặt chờ đợi, cái đuôi to lớn của nó vỗ bạch bạch vào mặt hồ như đang đòi khen ngợi.
“Biết rồi, lát nữa thưởng thêm cho ngươi một viên linh đan cấp 9. Đừng có mà làm loạn, phá hỏng cái ao là ta nấu canh ngươi luôn đấy.”
Con cá trê khổng lồ rùng mình một cái, ngoan ngoãn chìm xuống đáy hồ, không dám thở mạnh.
Lúc này, ở chính điện Thanh Vân Tông, lão chưởng môn và các vị trưởng lão vẫn đang quỳ dưới đất, mắt trợn tròn nhìn về phía hậu sơn. Họ vừa chứng kiến cái gì? Sứ giả Thượng giới kiêu ngạo đến thế, vậy mà chưa đầy mười hơi thở đã bị dọa cho "chạy mất dép"?
“Chưởng môn… chúng ta có nên vào hậu sơn… cảm ơn tiền bối không?” Một trưởng lão run run hỏi.
Thanh Vân Tử lau mồ hôi trên trán, nghiêm giọng nói: “Bậy nào! Tiền bối đang ẩn tu, ghét nhất là bị làm phiền. Ngươi không thấy Ngài ấy đang giả làm một tên đệ tử nuôi cá sao? Đó là Đại Đạo Chí Giản, là hóa thân của quy luật!”
Lão đứng dậy, hướng về phía hậu sơn vái dài một lạy, rồi hạ lệnh: “Truyền lệnh xuống, từ nay về sau, hậu sơn là cấm địa tuyệt đối. Ai dám bén mảng tới làm phiền Diệp sư đệ… à không, Diệp Tổ sư câu cá, ta sẽ trực tiếp trục xuất khỏi tông môn!”
Mà lúc này, tại Thượng giới, trong Cửu Tiêu Thánh Địa.
Huyền Cơ Tử vừa bước ra khỏi cổng chuyển tống đã ngã gục xuống đất, mặt mày trắng bệch, môi run bần bật.
“Thánh chủ… Thánh chủ đâu? Đừng… đừng bao giờ đến Thanh Vân Tông… Ở đó không phải là người… Đó là một cái ổ Thần Thú! Một cái ao cá… nuốt chửng cả Thiên Đạo!”
Cả Thánh địa rúng động. Kế hoạch xâm chiếm và thâu tóm linh khí của hạ giới bỗng chốc bị đình chỉ vô thời hạn. Một nỗi sợ hãi vô hình bắt đầu lan tỏa từ lời kể của kẻ sống sót trở về.
Trong khi đó, tại ao Trường Sinh, nắng đã lên cao. Diệp Mặc lại đội nón lá, nhắm mắt lại tiếp tục giấc mơ dang dở về con cá nướng. Linh Nhi thì ngồi bên cạnh, bóc một quả linh quả mà nếu mang ra ngoài sẽ khiến các tông môn đánh nhau sứt đầu mẻ trán, cô nàng vừa ăn vừa lầm bầm:
“Nướng cá thì nướng cá, sao cứ phải đợi trong mơ nhỉ? Đợi chủ nhân ngủ say, mình sẽ trộm một con cá chép thường đi nướng trộm thôi. Hì hì.”
Mặt hồ lại phẳng lặng như gương. Ở đây, thời gian như ngừng trôi, chỉ có đạo vận mênh mông vẫn âm thầm tích tụ, chuẩn bị cho một lần chấn động còn khủng khiếp hơn trong tương lai.
Diệp Mặc không hay biết, hoặc có lẽ hắn chẳng buồn quan tâm, rằng mỗi khi hắn câu lên một con cá, vận mệnh của Thanh Minh Giới lại bị hắn kéo lệch đi một chút. Đạo Tổ? Ngôi vị đó đối với hắn chẳng bằng một buổi chiều bình yên bên hồ.
Tiến độ thành đạo: 15%.
Thanh Minh Giới bắt đầu run rẩy dưới sự hiện diện của một Ngư Ông đích thực.