Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 70: Đại năng cũng chỉ là cá trên thớt**
Nắng chiều nhuộm vàng mặt hồ Trường Sinh, những gợn sóng lăn tăn xô vào bờ cỏ tạo nên âm thanh rì rào êm ái. Diệp Mặc vươn vai một cái thật dài, chiếc nón lá trên mặt rơi xuống ngực, để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng còn vương nét ngái ngủ.
“Chủ nhân, chủ nhân! Cá đã cắn câu rồi, ngài nhìn kìa!”
Linh Nhi nhảy chân sáo từ trong khóm trúc ra, đôi mắt to tròn lấp lánh sự thèm thuồng. Trên tay nàng cầm một con cá dài chừng ba tấc, vảy có màu xanh biếc như ngọc bích, miệng thở hổn hển, mỗi khi cái đuôi nó quẫy lên đều tạo ra những tia sấm sét tím mờ ảo xung quanh.
Đây chính là U Minh Lôi Ngư – loại linh ngư mà ngay cả cường giả Hóa Thần cảnh cũng phải thèm khát vì tinh túy lôi điện trong máu thịt của nó có thể tôi luyện thể chất đến mức cực hạn. Nhưng trong mắt Diệp Mặc, nó chỉ đơn giản là một con cá "hơi dai một chút".
Diệp Mặc nhìn con cá, tặc lưỡi: "Linh Nhi, ta đã nói rồi, cá này thịt cứng, nướng lên không ngon. Phải hầm lâu một chút thì nước canh mới ngọt. Đi, lấy con dao mổ cá ra đây cho ta."
Linh Nhi vâng lời, lạch bạch chạy vào gian nhà tranh, cầm ra một con dao trông vô cùng tầm thường. Lưỡi dao hơi sứt mẻ, cán gỗ đã sờn bóng vì dùng lâu năm.
Đúng lúc Diệp Mặc vừa mới cầm lấy con dao, không gian phía trên hồ Trường Sinh đột ngột bị xé rách.
Một luồng uy áp nặng nề như thiên sơn vạn trọng từ trên cao đổ ập xuống. Linh khí quanh hồ vốn đang ôn hòa bỗng trở nên cuồng bạo. Giữa không trung, một lão giả mặc trường bào thêu hình tinh vân, chân dậm hư không, đôi mắt như điện quang nhìn chằm chằm xuống phía dưới.
Thẩm Vô Nhai – Thái thượng trưởng lão của Tinh Thần Cung, một vị cường giả đã bước chân vào Luyện Hư cảnh từ trăm năm trước. Lão vừa nhận được tin tức về "biến số" tại Thanh Vân Môn từ Cửu Tiêu Thánh Địa, vốn bản tính đa nghi và ngạo mạn, lão không tin ở cái xó xỉnh linh khí suy kiệt này lại có cao nhân gì đó. Lão muốn đích thân đến để xem cái gọi là "Đạo Tổ ẩn thế" có thực sự tồn tại hay chỉ là lời đồn thổi quá đà của những kẻ nhát gan.
“Thanh Vân Tông tiểu bối, nghe nói nơi này có bảo trì linh ngư, còn có cao nhân tọa trấn?” Giọng nói của Thẩm Vô Nhai vang dội như sấm truyền, chấn động cả màng nhĩ các đệ tử Thanh Vân Tông ở phía xa.
Thanh Vân Tử ở dưới sảnh chính nghe thấy tiếng quát thì hồn bay phách lạc, vội vàng dẫn các trưởng lão chạy về phía hậu sơn, miệng liên tục kêu gào: “Tiền bối bớt giận! Tiền bối bớt giận! Chớ nên kinh động đến Ngài ấy!”
Nhưng Thẩm Vô Nhai nào có nghe. Lão đã đáp xuống bên bờ hồ, ánh mắt liếc qua Linh Nhi với vẻ khinh thường, sau đó dừng lại trên người thanh niên mặc đồ đệ tử sờn cũ, trên tay đang cầm một con dao bếp gỉ sét.
“Chính là ngươi sao?” Thẩm Vô Nhai nhướng mày, linh thức của lão càn quét khắp người Diệp Mặc nhưng không cảm nhận được một chút gợn sóng linh lực nào. “Hừ, quả nhiên là một kẻ phàm nhân. Cửu Tiêu Thánh Địa càng lúc càng suy đồi, lại bị một tên tiểu tử nuôi cá hù dọa đến mức không dám ra khỏi cửa.”
Diệp Mặc khẽ ngước mắt nhìn lão giả trên trời. Trong lòng hắn thầm rủa: *“Lại tới nữa, tu tiên giới này thật sự là quá ồn ào. Muốn ăn một bát canh cá cũng không yên thân.”*
Hắn không thèm trả lời, cúi đầu xuống, một tay đè con U Minh Lôi Ngư đang giãy giụa lên một phiến đá phẳng, tay kia cầm dao mổ cá giơ lên.
“Gan lắm! Trước mặt lão phu mà dám thản nhiên như vậy?” Thẩm Vô Nhai cảm thấy mình bị xúc phạm, lão định giơ tay thực thi một cái giáo huấn nho nhỏ.
Thế nhưng, ngay khi Diệp Mặc bắt đầu đưa nhát dao đầu tiên, thế giới xung quanh Thẩm Vô Nhai đột nhiên biến đổi.
Trong tầm mắt của Thẩm Vô Nhai, con dao bếp gỉ sét kia đột nhiên không còn là một con dao nữa. Khi nó vạch một đường vào không khí, một vết nứt không gian đen ngòm âm thầm hiện ra.
*Xoẹt!*
Đường dao đi tới đâu, thiên địa quy tắc nơi đó vỡ vụn. Thẩm Vô Nhai kinh hoàng nhận ra, không phải Diệp Mặc đang mổ cá, mà là hắn đang "giải phẫu" cả thế giới này.
Những đạo đạo vận vĩ đại bao quanh lưỡi dao, tinh thuần đến mức khiến linh lực trong người Thẩm Vô Nhai lập tức bị đông cứng. Lão cảm thấy linh hồn mình như bị tách rời khỏi thể xác, treo lơ lửng trên lưỡi dao gỉ sét kia.
Diệp Mặc khẽ lẩm bẩm: “Con cá này vảy cứng quá, phải tìm đúng kẽ hở giữa các đốt xương mà lách vào…”
Trong tai Thẩm Vô Nhai, lời nói này biến thành âm thanh của Thiên Đạo chí cao. Lão nhìn thấy lưỡi dao của Diệp Mặc lướt nhẹ qua lớp vảy xanh biếc của U Minh Lôi Ngư – loại vảy mà ngay cả linh kiếm cực phẩm cũng khó lòng lưu lại dấu vết – giờ đây lại đứt rời như đậu hũ.
Mỗi một lần dao hạ xuống, Thẩm Vô Nhai lại cảm thấy mình chết đi một lần. Lão cảm thấy nhát dao kia không phải đang chém cá, mà là đang chặt đứt mọi nhân quả, mọi thọ nguyên của lão.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Thẩm Vô Nhai. Lão đứng ngây người ra đó, đôi chân run rẩy không sao nhấc lên nổi. Sự kiêu ngạo của một cường giả Luyện Hư cảnh hoàn toàn sụp đổ trong giây lát.
Trong mắt Diệp Mặc bây giờ chỉ có con cá, nhưng trong cảm giác của Thẩm Vô Nhai, bản thân lão cũng chỉ là một con cá trên bàn mổ. Lão tin chắc rằng chỉ cần vị thanh niên này hơi chếch mũi dao một chút, chỉ một chút thôi, cái gọi là hồn cốt của một vị Luyện Hư cảnh như lão sẽ tan thành tro bụi ngay lập tức, thậm chí cả cơ hội luân hồi cũng chẳng còn.
“Xong rồi, con cá này thịt rất tươi.” Diệp Mặc hài lòng nhìn miếng cá được cắt vuông vức, máu cá tỏa ra một mùi hương linh dược nồng nàn. Hắn lau con dao vào một mảnh vải bẩn, rồi bất chợt nhìn về phía Thẩm Vô Nhai, người vẫn đang đứng hóa đá trên không trung.
“Này, ông già.” Diệp Mặc hơi nhíu mày hỏi.
Thẩm Vô Nhai giật thót, suýt chút nữa rơi từ trên trời xuống: “Vãn… vãn bối có mặt!”
Hắn từ "Lão phu" trực tiếp hạ xuống thành "Vãn bối", tốc độ nhanh đến mức chính hắn cũng không nhận ra mình vừa đánh mất tôn nghiêm.
Diệp Mặc cầm con dao mổ cá còn vương chút máu tím nhạt chỉ về phía Thẩm Vô Nhai, giọng nói có chút khó chịu: “Ông đứng đó che hết ánh nắng của ta rồi. Với lại, tiếng quát của ông làm cá của ta sợ, cá sợ thịt sẽ bị dai, hiểu không?”
Hành động cầm dao chỉ lên này, đối với Diệp Mặc là một sự nhắc nhở bình thường, nhưng đối với Thẩm Vô Nhai, nó giống như một phán quyết tử hình treo lơ lửng trên cổ. Lão cảm nhận được một sát cơ khủng khiếp, cổ xưa và vĩ đại đang khóa chặt lấy tử huyệt của mình. Chỉ cần lão nhúc nhích dù là một li, con dao bếp gỉ sét kia sẽ xuyên qua nghìn dặm hư không mà băm vằm lão thành cá viên chiên.
“Hiểu! Vãn bối hiểu! Xin tiền bối tha thứ! Vãn bối vô tri, vãn bối có tội!”
Thẩm Vô Nhai không chút do dự, lập tức rơi xuống đất, đầu gối khuỵu mạnh vào phiến đá, lạy lấy lạy để. Một vị Thái thượng trưởng lão vang danh bỗng chốc khóc không ra nước mắt.
Vừa lúc này, bọn người Thanh Vân Tử cũng vừa chạy tới. Nhìn thấy vị đại năng "cưỡi hạc bay về" lúc nãy bây giờ đang quỳ sụp dưới chân Diệp Mặc mà run rẩy, cả bọn đứng hình tại chỗ.
Thanh Vân Tử lau mồ hôi, thầm nghĩ: *“Ta đã bảo rồi mà, cứ nhằm vào lúc Tổ sư đang chuẩn bị làm bếp mà tới thì có mười mạng cũng không đủ nộp.”*
Diệp Mặc thấy lão già này cũng coi như biết điều, thu hồi con dao lại, phẩy tay như đuổi ruồi: “Thôi được rồi, cút đi cho khuất mắt. Đừng có tới quấy rầy chuyện nuôi cá của ta nữa. Linh Nhi, đi lấy nồi, nhóm lửa!”
“Vâng thưa chủ nhân!” Linh Nhi reo lên vui vẻ.
Thẩm Vô Nhai nghe được hai chữ "cút đi" như nghe được âm thanh cứu mạng của thiên sứ. Lão không dám dùng pháp thuật bay vọt đi vì sợ động tĩnh quá lớn làm phiền "tiền bối", mà bò bằng cả hai tay hai chân một đoạn xa, sau đó mới dám thi triển độn thuật biến mất trong nháy mắt.
Trong vòng một hơi thở, Thẩm Vô Nhai đã cách Thanh Vân Môn vạn dặm. Lão đáp xuống một ngọn núi hoang, tim vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lão nhìn xuống tay mình, thấy chiếc trường bào tinh vân đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng.
“Cái… cái gì mà Luyện Hư cảnh? Ở trước mặt Ngài ấy, thiên địa cũng chỉ là món ăn trên thớt…” Thẩm Vô Nhai lầm bầm, ánh mắt tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng. “Vân Tiêu Tử của Cửu Tiêu Thánh Địa còn xem như giữ được mạng, ta suýt nữa đã bị Ngài ấy mang đi nấu canh rồi!”
Lão lập tức lấy ra một khối ngọc giản truyền tin, dùng giọng nói run rẩy nhất phát lệnh cho toàn bộ Tinh Thần Cung: “Truyền lệnh xuống! Từ nay về sau, phàm là đệ tử Tinh Thần Cung, ai dám tới gần Thanh Vân Tông trong vòng bán kính mười vạn dặm, giết không tha! Thấy người mặc áo đệ tử nuôi cá, phải quỳ lạy như tổ tông, rõ chưa?!”
Lúc này, ở hậu sơn, Diệp Mặc đang nhàn nhã nhóm lửa nướng một xiên thịt cá. Hắn không hề biết rằng, chỉ một cái liếc nhìn kèm con dao bếp gỉ sét của mình đã khiến thêm một đại thánh địa ở Thượng giới rơi vào tình trạng giới nghiêm cực độ.
Trong đầu Diệp Mặc, âm thanh máy móc khô khốc của hệ thống lại vang lên:
[Đinh! Bạn đã thực hiện kỹ năng mổ cá đạt đến cảnh giới "Giải Phẫu Chư Thiên".]
[Đinh! Đối phương bị dọa cho vỡ mật, cảm ngộ được "Đao Ý Phục Diệt", hệ thống thu thập được vận mệnh sụp đổ của một cường giả.]
[Đinh! Tiến độ thành đạo hiện tại: 18%.]
Diệp Mặc ngáp một cái, gãi gãi tai: “Thành đạo cái gì chứ? Hệ thống ngươi bớt lải nhải đi, nhìn xem cá đã chín chưa?”
Hắn cắn một miếng thịt cá nướng, vị ngọt lịm lan tỏa, khiến hắn quên bẵng mất cái ông già dở hơi vừa rồi. Thế gian này dù có thay đổi thế nào, linh khí có cạn kiệt hay không, đối với Diệp Mặc, cũng không quan trọng bằng một miếng cá béo ngậy giữa buổi chiều yên bình.
Tiên môn đại loạn, cường giả tranh phong, nhưng tại hồ Trường Sinh này, thiên hạ vẫn chỉ nằm gọn trong một lưỡi dao mổ cá của người ngư ông trẻ tuổi. Một đường dao ra, vạn pháp tiêu tan. Một nhát dao xuống, chư thiên phủ phục.
Chương 70 kết thúc với hình ảnh một mẩu xương cá bị ném xuống hồ, và phía dưới sâu thẳm của làn nước, những con cá trê khổng lồ vốn được coi là "rác rưởi" đang tranh nhau đớp lấy mảnh xương đó, mỗi cái quẫy đuôi đều khiến linh mạch của Thanh Minh Giới run rẩy một cách thần bí.