Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 71: Khám phá \”Hư Không Ngư\”**
**CHƯƠNG 71: HƯ KHÔNG ĐỘNG, CÁ TRONG KẼ NỨT**
Nắng sớm tại hồ Trường Sinh bao giờ cũng mang theo một chút hơi sương bảng lảng, quấn quýt lấy những rặng trúc xanh rì bao quanh hậu sơn. Diệp Mặc nằm trên chiếc ghế nằm bằng tre cũ kỹ, chân vắt chữ ngũ, chiếc nón lá úp hờ lên mặt che đi tia nắng bắt đầu gắt dần.
Hắn vừa mới đánh một giấc nồng sau bữa cá nướng đêm qua. Đan dược cấp Thần dùng để tẩm ướp cá nướng quả nhiên có tác dụng "dưỡng nhan" và "an thần" cực tốt, khiến hắn cảm thấy lục phủ ngũ tạng như được gột rửa, tinh thần sảng khoái đến mức không muốn động đậy dù chỉ là một đầu ngón tay.
Thế nhưng, sự yên bình đó không kéo dài được lâu.
"Răng rắc… Răng rắc…"
Một chuỗi âm thanh kỳ quái, giống như tiếng thủy tinh bị bóp nát, liên tục vang lên ngay phía trên mặt hồ. Diệp Mặc hé mắt ra khỏi vành nón, đôi đồng tử vốn đang buồn ngủ bỗng chốc co rụt lại một chút.
Ở khoảng không cách mặt nước chừng ba thước, không gian bỗng dưng méo mó một cách kỳ lạ. Những đường nứt đen ngòm như những sợi tơ nhện li ti bắt đầu lan rộng, nuốt chửng linh khí mỏng manh xung quanh. Và từ trong những kẽ nứt không gian đáng sợ có thể nghiền nát một tu sĩ Trúc Cơ trong nháy mắt đó, một cái đầu cá trong suốt, lấp lánh như pha lê thò ra.
[Đinh! Phát hiện sinh vật đặc dị: Hư Không Ngư (Ấu thể).]
[Lại lịch: Sinh ra từ hỗn độn, bơi lội giữa kẽ nứt các vị diện, thức ăn chủ yếu là linh mạch và tinh hoa không gian.]
[Cảnh báo: Loại cá này có tính chất 'xâm hại' cực cao. Nếu không thu phục, nó sẽ gặm sạch không gian quanh hồ Trường Sinh, biến nơi đây thành một hố đen hỗn loạn.]
Diệp Mặc ngồi bật dậy, chiếc nón lá rơi xuống đùi. Hắn gãi đầu, vẻ mặt tràn đầy vẻ phiền phức: "Cái gì vậy chứ? Ngay cả không gian mà cũng có cá sao? Đã bảo thế giới này nguy hiểm rồi mà, đến cả chỗ ngủ trưa cũng không yên ổn."
Hắn đứng dậy, bước đến gần mép hồ. Con "Hư Không Ngư" kia dường như cảm nhận được hơi người, nó không hề sợ hãi mà trái lại, cái đuôi mờ ảo của nó quẫy một cái, khiến một vết rách không gian dài hơn một trượng chém thẳng về phía Diệp Mặc.
Cú quẫy đuôi này, nếu rơi vào tay một cường giả Hóa Thần, e là cũng đủ để chặt đứt cơ thể. Nhưng Diệp Mặc chỉ khẽ cau mày, hắn đưa bàn tay trắng trẻo của mình ra, tùy ý gạt nhẹ một cái như gạt một con ruồi đang vo ve.
"Vèo—"
Vết nứt không gian đen ngòm kia khi chạm vào lòng bàn tay hắn, chẳng những không thể cắt đứt da thịt, mà còn giống như một làn khói gặp phải gió lớn, tan biến không còn dấu vết.
"Ngoan ngoãn chút nào, hỏng hết cảnh quan của ta bây giờ," Diệp Mặc lẩm bẩm.
Đúng lúc này, từ phía con đường mòn dẫn lên hậu sơn, một bóng dáng thướt tha trong tà áo trắng như tuyết đang lướt nhanh tới. Liễu Nhất Phi — Đại sư tỷ của Thanh Vân Môn, hôm nay không mang theo kiếm, nhưng khí chất quanh người nàng so với trước đây đã hoàn toàn khác biệt. Sau bát canh cá "thừa" của Diệp Mặc, nàng không chỉ khôi phục tu vi mà còn chạm đến ngưỡng cửa của Nguyên Anh cảnh, trở thành thiên tài đứng đầu vạn năm qua của tông môn.
Thế nhưng, khi vừa bước vào phạm vi hồ Trường Sinh, bước chân nàng khựng lại, khuôn mặt thanh tú lộ ra vẻ kinh hãi tột độ.
"Đó là… Hư Không Ngư?!" nàng thốt lên, giọng nói run rẩy.
Nàng từng đọc trong các cổ tịch bị rách nát của tông môn, đây là sinh vật truyền thuyết chỉ xuất hiện ở thượng giới hoặc những vùng hỗn độn cực độ. Sự xuất hiện của nó báo hiệu cho sự sụp đổ của một mảnh không gian. Mỗi lần Hư Không Ngư xuất hiện, các đại năng cấp Hợp Đạo phải liên thủ mới có thể phong ấn hoặc xua đuổi.
Nhưng nàng nhìn thấy gì?
Diệp sư đệ — cái vị sư đệ nuôi cá lười biếng mà nàng luôn coi là "cao nhân ẩn thế" kia, lúc này đang cầm một chiếc vợt bắt bướm rách nát bằng vải mùng, lững thững tiến về phía con cá pha lê nọ.
"Sư đệ! Cẩn thận! Đó là sát thủ không gian, không thể dùng nhục thân chạm vào!" Liễu Nhất Phi hét lên, định lao tới ứng cứu.
Diệp Mặc không quay đầu lại, chỉ xua tay: "Đại sư tỷ đừng tới gần, con cá này tính nóng như kem ấy, nó mà cắn một miếng là rách áo đẹp đấy."
Dứt lời, Diệp Mặc hành động.
Trong mắt Liễu Nhất Phi, hành động của Diệp Mặc chậm chạp vô cùng, nhưng kỳ lạ thay, con Hư Không Ngư đang di chuyển nhanh như tia chớp giữa các chiều không gian lại như bị đóng đinh tại chỗ. Không gian xung quanh nó đông cứng lại, trở nên đặc quánh như nhựa đường.
"Cái vợt" rách nát của Diệp Mặc khẽ vung lên.
Không hề có linh lực bạo phát, không có hào quang rực rỡ, nhưng khi chiếc vợt chạm vào con cá, toàn bộ những vết nứt đen ngòm xung quanh bỗng nhiên bị hút ngược trở lại cơ thể con cá như thể thời gian đang trôi ngược.
"Chậc, đúng là loại cá ngoại lai, nhìn thì đẹp nhưng phá hoại quá," Diệp Mặc thản nhiên lồng chiếc vợt vào đầu con cá.
Hư Không Ngư điên cuồng giãy giụa. Nó há miệng, phun ra những tia "Không Gian Đoạn Liệt" sắc lẹm. Những tia sáng này đủ sức xuyên thủng cả pháp bảo cấp Địa, nhưng khi chạm vào lớp vải mùng rách của cái vợt, chúng lại giống như những giọt nước rơi vào lòng biển lớn, hoàn toàn bị đồng hóa.
"Vào đây cho ta!"
Diệp Mặc khẽ rung cổ tay. Một sức mạnh vĩ đại, mang theo hơi thở của vạn cổ sơ khai từ trong bàn tay hắn truyền ra. Con Hư Không Ngư rú lên một tiếng (âm thanh truyền thẳng vào thần thức), rồi ngoan ngoãn thu nhỏ lại, nằm gọn trong chiếc vợt của hắn như một con cá vàng nhỏ tội nghiệp.
Liễu Nhất Phi đứng chết lặng ở đằng xa. Nàng thấy gì thế này? Một vị cao nhân dùng cái vợt rách để tóm gọn một thảm họa cấp vị diện? Nàng cảm thấy những kiến thức tu hành mấy chục năm qua của mình đang bị nghiền nát thành từng mảnh nhỏ.
"Sư… Sư đệ… Đạo hạnh của huynh, rốt cuộc đã đến cảnh giới nào?" Liễu Nhất Phi lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái và kính sợ.
Diệp Mặc xách cái vợt quay lại, nhìn thấy đại sư tỷ thì cười hì hì, giấu cái vợt ra sau lưng như sợ nàng đòi xem: "Cảnh giới gì đâu tỷ, chỉ là chút mẹo vặt của người nuôi cá thôi. Con cá này chắc là từ cái ao nào đó trên thượng giới nhảy xuống, tôi bắt nó về nuôi làm cảnh, thỉnh thoảng cho nó dọn dẹp mấy cái 'khe hở' quanh hồ cho sạch ấy mà."
"Dọn dẹp… khe hở?" Liễu Nhất Phi khóe miệng giật giật.
Người ta sợ không gian sụp đổ như sợ tà thần, vậy mà huynh ấy dùng Hư Không Ngư để làm "máy hút bụi" không gian?
Diệp Mặc không quan tâm đến sự sững sờ của nàng. Hắn đi tới một góc khuất của hồ Trường Sinh, nơi có một cái lu sành nhỏ chứa đầy nước lấp lánh đạo vận. Hắn ném con Hư Không Ngư vào đó. Ngay khi vào lu, con cá lập tức hóa thành một luồng ánh sáng pha lê bơi lội vòng quanh, miệng nó không ngừng đớp lấy những hạt bụi linh khí.
[Đinh! Thu phục thành công 'Hư Không Ngư'.]
[Thưởng: Thuộc tính Không Gian chi lực +999.]
[Đinh! Bạn đã lĩnh hội được đạo kỹ: 'Nhất Thủ Già Thiên' (Cấp Đạo Tổ) — Một tay có thể nắm lấy cả một phương vị diện, vò nát không gian như vò giấy.]
[Đinh! Cửu Thiên Ngư Trì tầng thứ hai đã mở ra: Hư Không Vực. Hiện nay hồ cá của bạn đã bắt đầu hình thành quy luật riêng, không còn chịu ảnh hưởng của Thiên đạo thế giới bên ngoài.]
Diệp Mặc cảm thấy một luồng hơi nóng chạy dọc xương sống, tinh thần lực của hắn bỗng nhiên mở rộng ra vô tận. Hắn có thể cảm nhận được mọi rung động của không gian trong bán kính vạn dặm. Chỉ cần hắn muốn, hắn có thể bước một bước tới bất cứ nơi nào ở Thanh Minh Giới.
Nhưng Diệp Mặc chỉ khẽ thở dài: "Lại tăng tu vi à? Đã bảo là muốn nghỉ hưu mà hệ thống này cứ ép mình mạnh lên là sao? Mạnh quá rồi ra ngoài lỡ tay làm nổ tung thế giới thì phiền phức lắm."
Liễu Nhất Phi lúc này đã trấn tĩnh lại, nàng bước tới, hơi khom người hành lễ: "Diệp sư đệ, kỳ thực hôm nay ta đến là để báo cho huynh một tin. Sau chuyện ở Tinh Thần Cung, có vẻ như một thế lực ở Thượng giới đã chú ý đến chúng ta. Nghe nói là người của 'Thiên Bảo Lâu' muốn xuống đây tìm kiếm tung tích của một loại linh ngư kỳ lạ. Huynh… huynh nên cẩn thận một chút."
Diệp Mặc nghe vậy thì ngáp một cái, mắt lại lim dim: "Thiên Bảo Lâu? Chắc họ cũng chỉ là những người thích ăn cá thôi mà. Đại sư tỷ lo xa quá. Thôi, nắng to rồi, tôi phải ngủ tiếp đây. À, mà nếu họ có đến thật, cứ bảo họ là tôi không bán cá đâu nhé, nuôi cực khổ lắm."
Liễu Nhất Phi nhìn dáng vẻ lười biếng đến mức cực điểm của Diệp Mặc, chỉ biết cười khổ. Nàng nhìn vào cái lu sành, thấy con cá pha lê đang ngoan ngoãn lạ thường, thầm nghĩ trong lòng: "Thiên Bảo Lâu sao? Hy vọng bọn họ không quá kiêu ngạo. Nếu không, sợ là đến cả chiếc lu này họ cũng không bước qua nổi."
Đúng lúc đó, từ trong hồ Trường Sinh, Linh Nhi — con cá chép vàng hóa hình — thò cái đầu nhỏ lên khỏi mặt nước. Cô bé nhìn thấy con Hư Không Ngư mới trong lu, mắt sáng rực lên: "Chủ nhân! Con cá này nhìn ngon quá, cho Linh Nhi nướng ăn nhé?"
Diệp Mặc giật mình, vội vàng xua tay: "Này này, cái đó không ăn được! Đó là 'đồ dùng gia đình', không phải 'nguyên liệu nấu ăn'! Con mà ăn nó là không gian quanh đây nó nổ cho tung cả vảy bây giờ!"
Linh Nhi bĩu môi, lặn xuống nước, quẫy đuôi làm nước bắn tung tóe lên áo Diệp Mặc.
Cảnh tượng vui vẻ này, ai có thể ngờ được lại là sự tương tác giữa một vị Đạo Tổ tương lai, một vị Thần sủng và một linh vật của không gian cơ chứ?
Ở một diễn biến khác, sâu trong mây mù bên ngoài Thanh Vân Môn, một cỗ phi thuyền lộng lẫy đang từ từ hạ xuống. Trên lá cờ của phi thuyền có thêu hai chữ vàng chói lọi: **Thiên Bảo**.
"Chính là chỗ này sao? Cái tông môn hạng ba có linh khí cạn kiệt này lại chứa chấp linh vật thượng cổ?" Một gã thanh niên mặc gấm vóc, tay cầm quạt giấy, ánh mắt tràn đầy sự khinh khỉnh nhìn xuống hậu sơn của Thanh Vân Môn.
Gã không biết rằng, chỉ một khắc nữa thôi, bước chân vào vùng đất của vị "ngư ông" này sẽ trở thành cơn ác mộng lớn nhất trong cuộc đời tu hành của gã.
Dưới tán trúc, Diệp Mặc lại úp chiếc nón lá lên mặt, tiếng ngáy khẽ khàng bắt đầu vang lên, hòa cùng tiếng cá quẫy nước xôn xao. Một loại trật tự mới của thế giới đang được định hình lại, ngay từ cái lu sành nhỏ bé chứa đựng bí ẩn của hư không nọ.