Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 74: Ma Đế quỳ lạy trước một con cá chép**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:55:13 | Lượt xem: 3

Giữa bóng chiều tà nhuộm đỏ cả một vùng hậu sơn Thanh Vân Môn, không gian vốn đang yên bình bỗng nhiên vặn xoắn lại như một tấm vải bị bàn tay vô hình vò nát. Một luồng ma khí đen kịt, lạnh lẽo và đặc quánh như hắc ín từ trong khe nứt hư không tràn ra, nhanh chóng che lấp đi ánh hoàng hôn cuối ngày.

Liễu Nhất Phi đứng cách đó không xa, cảm giác như có hàng ngàn vạn mũi kim đâm vào da thịt. Nàng là thiên tài của Thanh Vân Môn, tu vi đã chạm đến ngưỡng cửa Kim Đan đỉnh phong, thế nhưng trước luồng khí tức này, nàng cảm thấy mình nhỏ bé như một chiếc lá khô giữa cơn cuồng phong.

"Áp lực này… chẳng lẽ là Ma Đế?" Nàng thầm kinh hãi, đôi chân không tự chủ được mà run rẩy.

Trong bóng tối cuồn cuộn đó, một nam nhân trung niên bước ra. Hắn mặc trường bào thêu hình chín con ma long đang gào thét, đôi mắt đỏ rực như hai hố máu, trên trán có một ký hiệu hình ngọn lửa đen nhảy múa. Đây chính là U Minh Ma Đế, kẻ đứng đầu Ma vực, một tồn tại mà chỉ cần nhắc đến tên cũng đủ khiến trẻ con ở tu tiên giới ngừng khóc.

U Minh Ma Đế không nhìn Liễu Nhất Phi, ánh mắt hắn dán chặt vào hồ Trường Sinh. Hắn cảm nhận được, giọt Thủy Tổ Ma Huyết – chí bảo tối cao của Ma tộc đã biến mất hàng vạn năm – đang ở ngay tại nơi này.

"Kẻ nào… kẻ nào dám chiếm đoạt thánh vật của Ma tộc?" Giọng nói của hắn trầm đục, mang theo quy tắc của thiên địa, khiến không gian xung quanh vỡ vụn từng mảnh.

Tuy nhiên, khi luồng sóng âm kinh khủng ấy lan đến mặt hồ Trường Sinh, nó bỗng nhiên biến mất một cách kỳ lạ, giống như một giọt nước rơi vào đại dương, không gợn lên dù chỉ một chút sóng lăn tăn.

Diệp Mặc, lúc này vẫn đang đội nón lá, nằm vắt vẻo trên chiếc ghế tre cũ kỹ bên bờ hồ, chân phải gác lên chân trái, miệng vẫn phát ra tiếng ngáy đều đặn "khò… khò…". Đối với hắn, vị Ma Đế đang tỏa ra uy thế ngút trời kia chẳng qua cũng chỉ là một tiếng sấm mùa hạ, chẳng đáng để hắn tỉnh giấc nồng.

"Chủ nhân đang ngủ, ông chú da đen kia nhỏ tiếng một chút được không?"

Một giọng nói trong trẻo, mang theo chút nũng nịu vang lên. Linh Nhi đang ngồi xổm bên bờ hồ, tay cầm một chiếc xẻng nhỏ bằng gỗ, nhìn U Minh Ma Đế với vẻ mặt không hài lòng.

U Minh Ma Đế nheo mắt nhìn tiểu cô nương trước mặt. Trong mắt hắn, Linh Nhi chỉ là một con cá nhỏ vừa mới hóa hình, yếu ớt đến mức hắn chỉ cần thổi nhẹ một hơi cũng đủ để nàng tan thành mây khói. Thế nhưng, điều khiến hắn kinh hãi chính là thứ mà Linh Nhi đang… nghịch.

Nàng đang dùng chiếc xẻng gỗ đó gõ nhẹ vào đầu một con cá đen thùi lùi, sần sùi đang ngoi lên mặt nước.

"Đã bảo là không được ăn vụng máu của ông chú kia rồi mà, mày nhìn xem, giờ mọc sừng trông xấu xí chết đi được!" Linh Nhi vừa mắng vừa gõ "cộp cộp" vào đầu con cá trê.

U Minh Ma Đế lảo đảo, suýt chút nữa từ trên không trung ngã xuống. Đó… đó là Thủy Tổ Ma Huyết! Hơn nữa, con cá trê kia… tại sao khí tức trên người nó còn thuần khiết và đáng sợ hơn cả hắn?

"Ngươi… ngươi dám dùng Ma Trê cấp độ Thôn Thiên để làm cá cảnh?" U Minh Ma Đế run giọng hỏi. Hắn nhận ra, con cá trê đó chỉ cần quẫy đuôi một cái, toàn bộ Ma vực của hắn có lẽ sẽ bị nuốt chửng ngay lập tức.

Nhưng sự kinh hoàng của hắn vẫn chưa dừng lại ở đó.

Từ dưới đáy hồ, một con cá chép đỏ thẫm (Hồng Lân Ngư) lững thững bơi lên. Nó có vẻ ngoài cực kỳ tầm thường, chỉ dài chừng một gang tay, vảy cá lấp lánh ánh kim nhạt. Thế nhưng, ngay khi con cá chép này xuất hiện, toàn bộ ma khí cuồn cuộn trên bầu trời hậu sơn bỗng nhiên đông cứng lại.

U Minh Ma Đế cảm thấy lồng ngực mình như bị một ngọn núi thái sơn đè nặng. Huyết mạch trong người hắn bắt đầu sôi sục, không phải vì phấn khích, mà là vì sợ hãi. Đó là sự áp chế huyết thống tuyệt đối!

Trong mắt U Minh Ma Đế, con cá chép nhỏ bé kia không còn là một con cá nữa. Nó dường như biến hóa thành một vị thần linh viễn cổ, ngồi trên chín tầng trời, nhìn xuống chúng sinh với ánh mắt lạnh lẽo và thượng đẳng. Mỗi một cái quẫy đuôi của nó đều như đang diễn hóa ra quy luật khai thiên lập địa.

"Bõm!"

Con cá chép đỏ nhẹ nhàng nhảy lên khỏi mặt nước, một giọt nước từ đuôi nó bắn ra, xuyên qua không gian, nhắm thẳng vào trán của U Minh Ma Đế.

Ma Đế muốn tránh, nhưng hắn phát hiện ra toàn thân mình đã bị khóa chết bởi một loại ý chí tối cao. Hắn chỉ có thể trố mắt nhìn giọt nước ấy bay đến.

"Bộp!"

Giọt nước nhỏ bé ấy khi chạm vào hộ thể ma khí của hắn, liền dễ dàng xuyên thấu như đi xuyên qua tờ giấy mỏng. Nó nhẹ nhàng đậu trên trán hắn, rồi hóa thành một sức nặng nghìn tấn.

"Rắc! Rắc!"

Xương cốt toàn thân U Minh Ma Đế phát ra những tiếng kêu răng rắc. Hắn không thể trụ vững nổi trên không trung, thân hình vạm vỡ ngã quỵ xuống đất, đầu gối đập mạnh xuống đá cuội bên bờ hồ, tạo thành hai hố sâu hoắm.

Hắn quỳ xuống! Một vị Ma Đế thống trị vạn ma, lúc này lại quỳ lạy trước một con cá chép nhỏ đang lội tung tăng trong ao!

"Tổ… Tổ linh…" U Minh Ma Đế môi run cầm cập, giọng nói lạc đi. Hắn cảm nhận được hơi thở của Thái Cổ, của khởi nguyên vạn vật tỏa ra từ con cá chép đó. So với nó, thứ Ma Đế cao quý như hắn chẳng qua cũng chỉ là một loại ký sinh trùng hạ đẳng trong dòng chảy lịch sử mà thôi.

Linh Nhi thấy ông chú to xác quỳ xuống, tưởng hắn đang sám hối, liền bĩu môi nói: "Biết lỗi là tốt rồi. Chủ nhân ghét nhất là ai làm ồn lúc người ngủ. Ông mau đi đi, nếu không Hồng Lân nó sẽ nổi giận đấy. Nó mà nổi giận là nó ăn luôn cả cái đám mây đen trên đầu ông đấy!"

Hồng Lân – con cá chép đỏ – như để minh họa cho lời Linh Nhi, nó há miệng đớp một cái vào không trung.

"Hù!"

Một tiếng rít kinh người vang lên, toàn bộ ma khí đặc quánh che phủ bầu trời bị nó hút sạch sành sanh vào bụng trong một nốt nhạc. Bầu trời hậu sơn lại trở nên trong vắt, ánh sao đêm bắt đầu hiện rõ.

U Minh Ma Đế chứng kiến cảnh này, linh hồn gần như chết lặng. Hắn không còn dám nuôi dưỡng bất kỳ một ý niệm phản kháng hay cướp bóc nào nữa. Hắn dập đầu thật mạnh xuống đất, trán đập vào đá cuội đến chảy máu, giọng run rẩy:

"Tiền bối tha mạng! Chân linh tổ sư tha mạng! Tiểu nhân có mắt không thấy thái sơn, vô tình mạo phạm linh địa, xin được khoan hồng!"

Hắn quỳ đó, không dám ngẩng đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng thấm đẫm long bào.

Đúng lúc này, Diệp Mặc lờ mờ tỉnh dậy. Hắn vươn vai một cái thật dài, chiếc ghế tre kêu "lạch cạch". Hắn dụi mắt, nhìn thấy một bóng người đang quỳ rạp dưới đất trước mặt Linh Nhi.

"Ơ… Linh Nhi, ai đây? Người truyền giáo à? Hay là người đi lạc?" Diệp Mặc ngáp ngắn ngáp dài hỏi.

Linh Nhi nhảy chân sáo lại gần, khoác tay Diệp Mặc: "Dạ chủ nhân, ông chú này bảo đến tìm đồ, nhưng thấy cá của mình đẹp quá nên quỳ xuống bái sư hay sao ấy ạ!"

Diệp Mặc nhìn kỹ U Minh Ma Đế. Hắn thấy tên này ăn mặc khá cầu kỳ, nhưng lại quỳ run bần bật, trông rất đáng nghiệp. Với bản tính sợ phiền phức và có chút lòng thương hại của một kẻ "dưỡng sinh", Diệp Mặc vẫy vẫy tay:

"Thôi thôi, Thanh Vân Môn chúng tôi không thu đệ tử lạ mặt đâu. Ông chú này, nhà ở đâu thì về đó đi. Trời tối rồi, đường núi hiểm trở, coi chừng ngã."

Nghĩ đoạn, Diệp Mặc tiện tay cầm một chiếc gáo gỗ, múc một gáo nước dưới hồ Trường Sinh rồi dội thẳng lên đầu U Minh Ma Đế.

"Đây, coi như nước rửa mặt cho tỉnh táo, rồi đi về đi nhé."

Liễu Nhất Phi đứng phía sau suýt chút nữa ngất xỉu. Đó là nước hồ chứa đầy Đạo Vận mà ngay cả Chưởng môn cũng chỉ dám xin một chén nhỏ mỗi năm để đột phá! Diệp sư đệ vậy mà… dùng nó để "đuổi khách" như đuổi ăn mày?

Nhưng đối với U Minh Ma Đế, gáo nước đó không phải là nước bình thường. Khi dòng nước lạnh lẽo chảy qua đỉnh đầu, toàn bộ vết thương cũ trong linh hồn hắn do tu luyện ma công bị phản phệ bấy lâu nay bỗng nhiên lành lại trong chớp mắt. Tu vi vốn dĩ đã đình trệ nghìn năm của hắn, giờ đây lại có dấu hiệu buông lỏng.

Hắn bàng hoàng cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể. Đây không phải là sự sỉ nhục, đây là đại cơ duyên!

"Cảm ơn… cảm ơn đại năng ban ơn!" U Minh Ma Đế lại dập đầu thêm ba cái nữa, sau đó không dám nói thêm lời nào, hóa thành một luồng khói xám bay biến vào không trung nhanh như chớp, cứ như thể nếu chậm một giây nữa sẽ bị con cá chép kia nuốt mất hồn không bằng.

Diệp Mặc nhìn về phía luồng khói biến mất, lẩm bẩm: "Người thời nay lạ thật, bị dội nước lên đầu còn cảm ơn. Linh Nhi, đi thôi, vào nhà nướng khoai, cá hôm nay nghỉ ăn, cho bọn nó ngủ."

Hồng Lân Ngư quẫy đuôi một cái, lặn sâu xuống đáy hồ, thu lại toàn bộ uy áp. Hồ Trường Sinh lại trở về vẻ yên ả, tĩnh lặng vốn có.

Chỉ còn Liễu Nhất Phi đứng đó, nhìn đống đá cuội bị đầu gối Ma Đế ép lún xuống, lòng ngổn ngang trăm mối. Nàng nhìn tấm lưng lười biếng của Diệp Mặc, thầm nghĩ: *Diệp sư đệ, rốt cuộc huynh là thần thánh phương nào? Ma Đế quỳ lạy, cá chép nuốt trời… chẳng lẽ huynh chính là thiên đạo hóa thân sao?*

Mà Diệp Mặc lúc này chỉ đang lo lắng một chuyện duy nhất: "Linh Nhi, hình như nãy ta lỡ tay dội hơi nhiều nước, ngày mai nước hồ vơi đi chắc Chưởng môn lại lèm bèm cho xem…"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8