Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 75: Thu thập Ma Long Ngư**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:55:52 | Lượt xem: 2

**Chương 75: Thu thập Ma Long Ngư**

Ánh hoàng hôn buông xuống hồ Trường Sinh, nhuộm một màu đỏ ối lên mặt nước phẳng lặng như gương. Sau khi bóng dáng của U Minh Ma Đế tan biến vào hư không, không gian xung quanh hậu sơn Thanh Vân Môn lại trở về vẻ tịch mịch vốn có.

Diệp Mặc vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên những tiếng "rắc rắc" giòn tan. Hắn vỗ vỗ lớp bụi đất bám trên vạt áo sờn cũ, miệng lầm bầm:

– Cái ông chú này thật là, đi đứng thì chậm chạp mà chạy thì nhanh như chớp, suýt chút nữa làm đổ cả thau cám cá của ta.

Bên cạnh hắn, Linh Nhi – nàng cá chép vàng đã hóa hình thành thiếu nữ – đang phồng má, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ tiếc rẻ nhìn theo gáo nước mà Diệp Mặc vừa dội đi. Nàng lẩm bẩm với giọng nũng nịu:

– Chủ nhân, gáo nước đó chứa nhiều đạo vận như vậy, người không dùng thì cho Linh Nhi uống cũng được mà. Dội cho tên đầu hói kia, thật là lãng phí thiên vật!

Diệp Mặc xoa đầu nàng, cười nhạt:

– Ngươi thì biết gì. Hồ nước này là của chúng ta, nước vơi rồi thì linh mạch dưới đáy hồ lại sinh ra. Nhưng kẻ kia nếu không cho hắn chút "tỉnh táo", hắn cứ đứng đó gào thét thì làm sao cá trong hồ ngủ ngon được? Hơn nữa…

Diệp Mặc nheo mắt nhìn về phía xa xăm, nơi chân trời còn sót lại một luồng ma khí đen kịt đang cuồn cuộn như sóng thần, nhưng kỳ lạ là nó không tiến về phía Thanh Vân Môn mà đang tụ tập về một khe núi hiểm trở cách đó nghìn dặm – Ma Long Hạp.

– Hơn nữa, ta thấy cái hồ này vẫn còn thiếu một chút sinh khí. Mấy con cá chép, cá trắm này tuy đẹp nhưng tính tình hiền lành quá, đôi khi cần một kẻ "dọn dẹp" có chút hung tính để tụi nó biết sợ mà bơi nhanh hơn. Tu luyện cũng giống như bơi lội, không có áp lực thì làm sao hóa rồng?

Linh Nhi chớp mắt, dường như hiểu ra điều gì đó:

– Ý chủ nhân là… người muốn đi câu "con lươn đen" ở Ma Long Hạp kia sao?

– Câu? Không, đi xa lắm, ta lười.

Diệp Mặc lắc đầu, tiến về phía gian nhà tranh nhỏ xíu của mình, lấy ra một chiếc cần câu trúc trông cực kỳ bình thường. Cần câu này không có dây, cũng chẳng có lưỡi, chỉ là một thanh trúc già bóng loáng màu thời gian. Hắn ngồi xuống chiếc ghế dựa bằng mây, đặt cần câu lên đùi, mắt lim dim như sắp ngủ.

– Ngồi đây là câu được rồi.

Cùng lúc đó, tại Ma Long Hạp.

Đây vốn là một vùng đất chết, bị phong ấn bởi đại trận của các tông môn thượng giới từ vạn năm trước. Truyền thuyết kể rằng, dưới đáy khe núi này có một con Ma Long Ngư – sinh vật sinh ra từ oán khí của một con chân long bị đọa lạc. Nó không phải rồng, cũng chẳng phải cá, nhưng lại sở hữu sức mạnh có thể nuốt chửng linh hồn của những tu sĩ hóa thần.

Hôm nay, phong ấn của Ma Long Hạp đột ngột lung lay. Ma khí bốc lên nghi ngút hóa thành hình hài những con rồng đen uốn lượn giữa không trung. Hàng trăm cường giả từ các tông môn lớn như Thiên Kiếm Tông, Vạn Pháp Lâu đã tề tựu về đây. Ai cũng muốn thu phục con Ma Long Ngư này về làm hộ tông thần thú, hoặc ít nhất là lột vảy nó để rèn đúc thần binh.

– Trưởng lão, nhìn kìa! Ma Long Ngư sắp hiện thế rồi! – Một đệ tử trẻ tuổi của Thiên Kiếm Tông run rẩy chỉ tay xuống vực sâu.

Dưới đáy vực, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên làm rung chuyển cả đại địa. Một đôi mắt đỏ ngầu như hai đèn lồng máu từ từ mở ra trong bóng tối. Một con cá khổng lồ, thân dài hàng trăm trượng, phủ đầy vảy đen lánh với những chiếc gai nhọn hoắt dọc sống lưng, từ từ bay lên. Mỗi cái quẫy đuôi của nó đều khiến không gian xung quanh nứt vỡ thành những khe hở đen ngòm.

– Lên! Bày trận! – Một vị trưởng lão Hóa Thần cảnh hét lớn.

Hàng trăm thanh phi kiếm lao xuống như mưa sa, đạo pháp rực rỡ chiếu sáng cả một vùng trời đen tối. Nhưng Ma Long Ngư chỉ đơn giản há miệng hít một hơi thật sâu. Một luồng lực hút vô hình xuất hiện, nuốt chửng toàn bộ phi kiếm và đạo pháp vào cái bụng không đáy của nó.

– Đám kiến cỏ, dám làm phiền giấc ngủ của ta! – Ma Long Ngư phát ra tiếng người lạnh lẽo, uy áp từ cấp bậc đại yêu viễn cổ khiến không ít tu sĩ phải hộc máu tại chỗ.

Đúng lúc đám tu sĩ đang tuyệt vọng, định bỏ chạy giữ mạng, thì một hiện tượng kỳ quái xảy ra.

Giữa tầng mây đen đặc, một sợi tơ trắng mỏng manh như sợi tóc bỗng nhiên từ hư không xuyên thấu ra. Sợi tơ này không mang theo chút linh lực nào, nhưng khi nó xuất hiện, tất cả ma khí cuồn cuộn của Ma Long Hạp bỗng nhiên đông cứng lại.

Ma Long Ngư vốn đang uy phong lẫm liệt, bỗng nhiên rùng mình một cái. Đôi mắt đỏ ngầu của nó co rụt lại, nhìn chằm chằm vào sợi tơ trắng đang từ từ hạ xuống. Trong tâm linh của con ma thú vạn năm này, một nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất, kinh hoàng nhất chợt bùng phát.

Nó thấy gì? Nó không thấy một sợi dây câu, nó thấy một sợi dây xích của Thiên Đạo! Nó thấy một bàn tay khổng lồ bao phủ cả tinh hà đang cầm lấy đầu dây kia!

– Cái gì… Đây là cái gì?! – Ma Long Ngư gầm lên kinh hãi, định quay đầu chạy trốn vào chỗ sâu nhất của địa mạch.

Nhưng đã muộn. Sợi tơ trắng đó giống như có linh tính, nhẹ nhàng quấn lấy râu của nó một vòng. Không đau đớn, không kịch liệt, nhưng Ma Long Ngư bàng hoàng nhận ra, toàn bộ tu vi Ma Thần của mình đã bị phong ấn hoàn toàn. Nó bây giờ chẳng khác nào một con cá trê bình thường bị mắc cạn.

Trên bầu trời, đám tu sĩ ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt. Một sợi chỉ mảnh vắt ngang trời, đang từ từ kéo con Ma Long Ngư khổng lồ lên cao. Con quái thú vốn có thể di sơn đảo hải giờ đây lại đang giãy giụa một cách bất lực, kêu lên những tiếng thảm thiết.

– Là cao nhân phương nào? – Vị trưởng lão Thiên Kiếm Tông run giọng hỏi, nhưng không ai trả lời.

Tại hậu sơn Thanh Vân Môn.

Diệp Mặc đang ngáp dài, bỗng nhiên tay cầm cần câu trúc khẽ giật một cái. Hắn mỉm cười, đôi mắt vẫn chưa mở hẳn:

– Cắn câu rồi. Con cá này có vẻ hơi nặng, chắc là ăn hơi nhiều tạp chất. Linh Nhi, chuẩn bị cái xô, chúng ta đón khách mới.

Nói đoạn, Diệp Mặc nhẹ nhàng nhấc cần.

Trong mắt người thường, đây chỉ là một động tác nhấc tay giản đơn. Nhưng trong mắt của những tồn tại ở tầng thứ cao hơn, đây là hành động kéo một thế giới vào trong một cái ao!

"Vút!"

Một tiếng xé gió vang lên, không gian phía trên hồ Trường Sinh nứt ra một vệt dài. Một vật thể đen kịt, khổng lồ rơi xuống từ vết nứt. Khi nó rời khỏi khe nứt, kích thước của nó bị một loại quy luật vô hình bóp nghẹt, từ trăm trượng thu nhỏ lại chỉ còn bằng một cánh tay người lớn.

"Bõm!"

Con Ma Long Ngư rơi tọt vào hồ nước. Cảm giác mát lạnh của nước hồ Trường Sinh ngay lập tức bao phủ lấy nó. Tuy nhiên, chưa kịp hoàn hồn để tận hưởng, nó đã nhìn thấy một cảnh tượng khiến trái tim ma thú của nó muốn vỡ tung.

Bốn phía xung quanh nó, trong làn nước trong vắt này, là những sinh vật mà lẽ ra chỉ có trong thần thoại.

Phía bên kia, một con cá chép đỏ đang lười biếng liếc nhìn nó bằng ánh mắt đầy khinh bỉ – đó là Hồng Lân Ngư mang huyết mạch Tổ Long. Dưới đáy hồ, một con rùa già chậm chạp bò qua, hơi thở phát ra lại mang theo hơi hướm của Huyền Vũ trấn hải.

Tệ hơn nữa, một con cá trê đen nhẻm (Hắc Long Ngư) đang dọn dẹp rong rêu bỗng bơi lại gần, dùng vây vỗ vào đầu nó một cái bốp, ra hiệu: "Kẻ mới đến, ra góc kia nằm cho gọn, không được làm đục nước!"

Ma Long Ngư – vị chúa tể từng khiến cả Thanh Minh Giới khiếp sợ – lúc này đây run cầm cập như cầy sấy. Nó nhận ra, cái hồ nước "nhỏ bé" này thực chất là một lò luyện kinh khủng nhất thế giới, nơi mà ngay cả một con cá dọn bể cũng có thể đập chết nó bằng một cái vẫy đuôi.

Hệ thống trong đầu Diệp Mặc vang lên tiếng thông báo lạnh lùng nhưng đầy máy móc:

【 Đinh! Thu thập thành công "Ma Long Ngư" (Biến dị). 】
【 Vị trí: Cá dọn bể hạng hai, phụ trách tiêu hóa tạp chất ma tính trong hồ. 】
【 Phần thưởng: "Vạn Cổ Ma Nguyên" (Đã chuyển hóa thành thuần khiết linh lực), Công pháp: "Ma Long Nghịch Thiên Quyết" (Đã tự động chuyển đổi thành "Dưỡng Sinh Công" cấp bậc Đạo Tổ). 】
【 Tu vi phản phệ: Chúc mừng ký chủ đột phá, tiến thêm một bước trên con đường trở thành Đạo Tổ của chư thiên. 】

Diệp Mặc cảm nhận một luồng ấm áp chạy dọc xương sống, tinh thần hắn trở nên minh mẫn hơn một chút, nhưng sự lười biếng thì vẫn y nguyên. Hắn buông cần câu, vươn vai nhìn Linh Nhi:

– Xong rồi, con lươn này tuy hơi bẩn nhưng biết điều lắm. Từ giờ cho nó trông coi góc phía tây của hồ, đứa nào bơi qua mà không chào nó thì cho nó dọa một chút.

Linh Nhi che miệng cười khúc khích:

– Chủ nhân, nhìn nó kìa, nó đang giả vờ chết lâm sàng dưới đáy hồ vì quá sợ hãi đấy. Chắc nó chưa bao giờ thấy nơi nào nhiều đại ca như chỗ này.

Diệp Mặc cười khà khà, nhấp một ngụm trà loãng. Hắn không hề biết rằng, bên ngoài Thanh Vân Môn, cả giới tu tiên đang náo loạn. Ma Long Hạp biến mất, Ma Long Ngư bị bắt đi bởi một sợi tơ không rõ nguồn gốc. Những tin đồn về một vị "Thần Câu Chư Thiên" bắt đầu lan truyền khắp nơi.

Có người nói đó là tiên nhân hạ giới, có người nói đó là di tích viễn cổ thức tỉnh. Không ai có thể ngờ rằng, vị "Thần Câu" vĩ đại ấy lúc này đang loay hoay… tìm đôi dép lê bị mất của mình dưới gầm ghế dựa.

– Linh Nhi, đừng giấu dép của ta nữa. Ta còn phải ra hồ rửa chân, hôm nay trời nóng quá!

Tiếng kêu của Diệp Mặc vang vọng hậu sơn, thanh thản và bình yên đến lạ thường. Hắn vẫn chỉ muốn làm một ngư ông tĩnh lặng, mặc kệ ngoài kia phong vân có biến ảo ra sao. Bởi vì với hắn, thành đạo hay không cũng không quan trọng bằng việc hồ cá của mình hôm nay có thêm một thành viên mới và nước hồ vẫn trong lành như cũ.

Bên dưới mặt hồ xanh ngắt, con Ma Long Ngư khốn khổ đang cố gắng bắt chước các "đàn anh", chăm chỉ ngậm lấy một miếng rác nhỏ để dọn dẹp, thầm nhủ trong lòng: *Ta không phải Ma Thần, ta là cá trê… Ta không phải Ma Thần, ta là cá trê…*

Đạo Tổ con đường, đôi khi chỉ bắt đầu bằng một cái ao và những suy nghĩ giản đơn như vậy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8