Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 76: Diệp Mặc tự hỏi: Mình đã mạnh đến mức này sao?**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:56:35 | Lượt xem: 2

Nắng sớm nhuộm vàng mặt hồ Trường Sinh, sương mù lãng đãng tan dần trên những tán trúc xanh mướt. Diệp Mặc ngồi trên chiếc ghế tựa bằng trúc đã bóng loáng dấu vết thời gian, nón lá che nửa khuôn mặt, vẻ mặt vẫn là vẻ lười biếng đến mức khiến người ta phải thở dài.

Bên cạnh hắn, Linh Nhi đang loay hoay với cái lò đất nhỏ, tiếng củi khô cháy lách tách hòa cùng mùi thơm của cá nướng lan tỏa khắp triền núi. Ma Long Ngư — vốn là hung thú một phương, giờ đây thu nhỏ thân hình chỉ bằng bắp tay, đang chăm chỉ dùng cái đuôi của nó để quạt gió dọn dẹp những mảnh vụn trôi dạt vào bờ. Cảnh tượng này nếu rơi vào mắt giới tu hành Thanh Minh giới, chắc chắn sẽ khiến hàng vạt lão quái vật phải thổ huyết vì kinh hãi.

Nhưng tâm trí của Diệp Mặc lúc này lại không đặt ở bữa sáng hay con Ma Long tội nghiệp kia. Hắn đang nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, nơi mà chỉ có hắn mới thấy được một bảng thuộc tính mờ ảo của hệ thống.

【 Ký chủ: Diệp Mặc 】
【 Thân phận: Đệ tử nuôi cá của Thanh Vân Môn (Hàng giả) 】
【 Tu vi thực tế: ??? (Đang vượt quá mức hiển thị của hệ thống cục bộ) 】
【 Đạo vận tích lũy: Thâm bất khả trắc 】
【 Đàn cá: 108 linh ngư cấp thần, 1 ma long dọn bể… 】

Diệp Mặc cau mày. Hắn vò vò mái đầu hơi bù xù của mình, tự lẩm bẩm: "Kỳ quái, chẳng lẽ hệ thống bị hỏng rồi sao? Sao cái dấu chấm hỏi này ngày càng nhiều thế nhỉ?"

Trong ký ức của Diệp Mặc, hắn vẫn luôn là cái tên đệ tử ngoại môn có tư chất hạng bét, ngay cả cảm ứng linh khí cũng phải mất ba năm mới thực hiện được. Hắn xuyên không tới thế giới này với tôn chỉ: "Không cầu phi thăng, chỉ cầu sống lâu". Nuôi cá là nghề hắn chọn vì nó yên tĩnh, ít tranh chấp, và quan trọng nhất là hắn có thể vừa câu cá vừa ngủ gật cả ngày mà chẳng ai thèm quản.

Thế nhưng, sau khi thu phục được con Ma Long Ngư bướng bỉnh kia vào hôm qua, một luồng khí tức phản phệ từ đàn cá đổ dồn vào cơ thể hắn mạnh mẽ tới mức suýt làm hắn… bị sặc nước chè.

Hắn khẽ giơ bàn tay mình lên, dưới ánh mặt trời, làn da của hắn trắng trẻo và hơi mỏng, trông chẳng khác gì tay của một thư sinh yếu ớt. Diệp Mặc lẩm bẩm: "Liễu tỷ nói thế giới này có những cường giả Nguyên Anh có thể một chưởng nát núi, Hóa Thần có thể ngắt đầu người từ vạn dặm. Mình chỉ là một kẻ nuôi cá, dù có uống chút canh cá linh, ăn chút cá vụn cấp Thần, thì chắc cũng chỉ ngang với mấy người Luyện Khí kỳ, cùng lắm là Trúc Cơ thôi chứ nhỉ?"

Hắn liếc nhìn một tảng đá xanh khổng lồ nằm bên bờ hồ, cao bằng hai người trưởng thành, rêu phong bao phủ, là thứ mà hắn vẫn dùng để buộc dây thừng mỗi khi cần chằng néo bè cá.

"Thử một chút xem sao. Nếu mình có tu vi Trúc Cơ, chắc là có thể xê dịch nó một chút nhỉ?"

Diệp Mặc đứng dậy, phủi phủi bụi trên áo. Linh Nhi ngước mắt lên, tò mò hỏi:
– Chủ nhân, ngài định làm gì thế?

– À, ta ngồi lâu quá, thấy mỏi gân cốt, muốn đẩy tảng đá này đi chỗ khác cho thoáng tầm nhìn. – Diệp Mặc đáp qua loa.

Hắn đi tới trước tảng đá, hít một hơi thật sâu. Trong thâm tâm, hắn chuẩn bị dùng hết sức bình sinh, vận dụng chút "linh lực mỏng manh" mà hắn cảm nhận được trong đan điền. Diệp Mặc đưa tay ra, đặt nhẹ lòng bàn tay lên bề mặt tảng đá thô ráp.

"Nào, lên nào!"

Hắn vốn định đẩy mạnh một cái. Nhưng thực tế là, ngay khi ngón tay hắn vừa mới tiếp xúc nhẹ với bề mặt đá, một tiếng "rắc" giòn tan vang lên, nghe như tiếng vỏ trứng bị bóp vụn.

Trong sự sững sờ của Diệp Mặc, từ vị trí tay hắn, hàng ngàn vết nứt li ti như mạng nhện nhanh chóng lan ra toàn bộ tảng đá xanh khổng lồ. Và rồi, không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi mịt mù, tảng đá nghìn năm tuổi kia cứ thế hóa thành bột mịn, nhẹ nhàng đổ sụp xuống mặt đất, kết thành một đống cát mịn trắng tinh.

Diệp Mặc đơ người. Bàn tay hắn vẫn còn lơ lửng trong không trung.

– Chủ… chủ nhân… – Linh Nhi lắp bắp, miếng cá nướng trên tay rơi thẳng xuống đất – Ngài… ngài vừa làm gì thế? Tảng đá đó là Thạch Cương Thạch vốn nổi tiếng cứng ngang pháp bảo cấp trung mà?

Diệp Mặc rụt tay lại như bị điện giật. Hắn lắp bắp:
– Không… không phải ta. Là tảng đá này… chắc là do gió thổi mưa nắng nhiều năm quá, mục rồi. Đúng, chắc chắn là nó mục rồi!

Hắn nói xong, mồ hôi lạnh trên trán bắt đầu chảy ròng ròng. Hắn không ngốc. Dù hắn có "cẩu" đến mức nào, hắn cũng nhận ra có điều gì đó không ổn. Làm gì có loại đá nào mục đến mức biến thành cát mịn chỉ bằng một cái chạm tay của "Luyện Khí kỳ"?

Hắn lùi lại mấy bước, tim đập thình thịch. Hắn liếc nhìn Ma Long Ngư đang giả chết dưới mặt nước.
– Ngươi! Lại đây!

Con Ma Long Ngư run rẩy bò lên bờ, hiện ra dáng vẻ một nam tử trung niên với bộ râu dài nhưng mặt mũi tái mét vì sợ hãi. Nó quỳ rạp xuống:
– Đại… đại nhân có gì sai bảo?

– Ngươi là Ma Long Ngư, tu vi trước đây của ngươi là gì? – Diệp Mặc nghiêm giọng hỏi.

– Bẩm… bẩm đại nhân, tiểu nhân trước đây bị trấn áp dưới hẻm núi Ma Long, vốn đã đạt tới nửa bước Luyện Hư. Nếu không gặp ngài, có lẽ vài trăm năm nữa tiểu nhân đã có thể đột phá cảnh giới chân chính rồi…

Diệp Mặc nghe đến "Luyện Hư", cổ họng khẽ nuốt một ngụm nước bọt. Ở Thanh Vân Môn, Chưởng môn cũng chỉ mới Nguyên Anh đỉnh phong, coi như là đại lão ở vùng này rồi. Luyện Hư… đó là cấp bậc truyền thuyết, có thể tùy ý xé rách hư không, tồn tại gần như bất tử ở phàm giới này.

Hắn lại hỏi:
– Vậy… vừa rồi ta chạm vào tảng đá đó, ngươi thấy thế nào?

Ma Long Ngư dập đầu liên tục, giọng run bắn:
– Đại nhân… xin ngài đừng thử thách tiểu nhân. Ngài vừa rồi… ngài đâu có dùng lực. Ngài chỉ là… khẽ nhúc nhích ý niệm. Tiểu nhân thấy thiên địa quy luật quanh tảng đá đó đột nhiên bị xóa sổ. Nó không phải bị đánh nát, nó là bị quy tắc của ngài cưỡng ép biến đổi cấu trúc, từ đá thành bụi cát. Đó… đó là thủ đoạn của bậc Đạo Tổ… là pháp tắc chi lực!

"Pháp tắc chi lực? Đạo Tổ?"

Diệp Mặc lảo đảo lùi lại, ngồi phịch xuống ghế trúc. Đầu óc hắn trống rỗng.

"Không thể nào. Mình chỉ là nuôi cá thôi mà. Hằng ngày chỉ cho cá ăn, thỉnh thoảng mới dọn hồ, tư chất của mình bị lão Chưởng môn lắc đầu chê là 'gỗ mục không thể chạm khắc'. Chẳng lẽ… cái đống cám cá mình tự chế theo công thức hệ thống, thực sự kinh khủng đến vậy?"

Hắn nhớ lại, công thức của hệ thống yêu cầu hắn phải trộn bột mỳ thường với những thứ rác rưởi hắn nhặt được: Vỏ cây héo từ cổ thụ đầu núi (mà sau này hắn biết đó là Cây Thế Giới bị chặt bỏ), sỏi đá ở suối (Linh thạch tinh túy cực phẩm), và nước bọt của hắn khi ngủ gật…

Hắn nhìn lại những con cá đang bơi lội tung tăng.

Con Kim Lân Ngư đang nhảy lên đớp bóng nắng kia, chẳng phải hôm trước mới hắt hơi một cái làm toàn bộ sấm sét của thiên kiếp bay ngang qua phải đổi hướng sao?
Con Thái Cực Ngư nằm bất động dưới đáy hồ, chẳng phải hơi thở của nó đang điều hòa toàn bộ âm dương khí trong bán kính vạn dặm của Thanh Vân Môn đó ư?

Hệ thống "Nuôi Cá" này… thực ra là một xưởng chế tạo cường giả và chính bản thân hắn là cái máy hút toàn bộ kinh nghiệm, công đức và đạo vận của lũ cá đó cộng lại.

Diệp Mặc cảm thấy hơi chóng mặt. Hắn chợt nhớ tới đại sư tỷ Liễu Nhất Phi. Mỗi lần nàng đến, hắn thường múc cho nàng bát canh cá "cặn". Nàng sau khi uống xong thì đột phá cảnh giới nhanh như bay, nhìn hắn với ánh mắt sùng bái xen lẫn kính sợ. Lúc đó hắn chỉ nghĩ: "Tư chất thiên tài có khác, hít tí hơi cá cũng thăng cấp".

Bây giờ nghĩ lại… bát canh đó chứa tinh hoa của mấy ngàn năm tu vi Ma Long, chứa đạo ý của Thái Cực, chứa vận may của Cẩm Lý… Liễu sư tỷ không bị nổ xác chết tốt là do nàng mạng lớn!

Hắn quyết định thử một thí nghiệm cuối cùng. Hắn tập trung ý niệm vào một chiếc lá tre đang rơi từ trên cao xuống.

"Dừng lại." – Hắn thầm ra lệnh trong đầu.

Trong một khoảnh khắc, cả không gian quanh hồ Trường Sinh dường như đông cứng. Tiếng lửa reo ngừng bặt. Chim chóc trên cây giữ nguyên tư thế tung cánh. Linh Nhi vẫn đang há miệng chờ ăn cá nướng, sợi nước miếng còn chưa kịp rơi xuống. Con Ma Long Ngư đang run rẩy cũng hóa thành một bức tượng đá. Chiếc lá tre đứng sững giữa không trung, cách mặt đất đúng ba phân.

Mọi thứ đều im lặng. Một sự im lặng đáng sợ.

Diệp Mặc cảm thấy mình có thể nắm giữ mọi thứ trong tầm mắt. Hắn chỉ cần nhấc tay một cái, ngọn núi này sẽ tan biến. Hắn chỉ cần cau mày một cái, thời gian có thể quay ngược lại một ngày trước.

Sức mạnh này không phải là linh lực lưu chuyển trong kinh mạch, mà là "Ý Chí". Ý chí của hắn, chính là Thiên Đạo.

Hắn run rẩy thu hồi ý niệm: "Bình thường trở lại!"

"Vèo—"

Chiếc lá tre rơi chạm đất. Linh Nhi chớp mắt, dường như chẳng hề hay biết thời gian vừa bị đánh cắp mất vài giây. Nàng vẫn tiếp tục câu nói dở dang:
– …Chủ nhân, tảng đá đó chắc là mục thật rồi, nhìn cát mịn ghê. Để chiều Linh Nhi quét dọn cho sạch ạ.

Diệp Mặc thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm giác sợ hãi dâng cao hơn cả sự vui sướng.

Mạnh quá. Mạnh đến mức vô lý. Mạnh đến mức mất đi cảm giác thực tế.

Trong tiểu thuyết tu tiên mà hắn từng đọc, người ta phải trải qua ngàn đắng muôn cay, cửu tử nhất sinh mới lên được một bậc cảnh giới. Còn hắn? Hắn chỉ ngồi một chỗ, cho cá ăn, ngủ gật, câu cá, thỉnh thoảng mắng vài câu… Vậy mà hắn đã trở thành cái gì thế này?

"Mình đã mạnh đến mức này sao?" – Hắn tự hỏi chính mình.

Câu trả lời của hệ thống vang lên trong đầu, lần này lạnh lùng và rõ ràng hơn bao giờ hết:
【 Chúc mừng ký chủ đã giác ngộ được một phần bản chất của mình. Đàn cá của ngài đã thành thục, mỗi nhịp thở của ngài đều là Đạo. Ngài không cần tu luyện, vì ngài chính là điểm cuối của Tu Luyện. 】

Diệp Mặc rùng mình một cái.

Nếu thế gian này biết một tên nuôi cá bỏ đi của Thanh Vân Môn lại là một vị Đạo Tổ có thể thao túng thời không và pháp tắc, liệu hắn còn có thể ngồi đây yên ổn mà câu cá không? Chắc chắn các đại môn phái sẽ quỳ lạy đầy núi, các vị tiên tử sẽ tranh nhau leo giường, các ma đầu sẽ tìm mọi cách ám toán hoặc lấy lòng.

Nghĩ đến đó, Diệp Mặc cảm thấy da gà da vịt nổi lên đầy người.

– Phiền phức! Quá phiền phức! – Diệp Mặc vỗ đùi đánh đét một cái.

Linh Nhi giật nảy mình:
– Chủ nhân, cái gì phiền phức cơ?

Diệp Mặc nghiêm mặt nhìn Linh Nhi, chưa bao giờ hắn tỏ ra nghiêm túc như lúc này. Hắn nói giọng trầm trọng:
– Linh Nhi, từ nay về sau, những chuyện vừa rồi… cái vụ tảng đá ấy, tuyệt đối không được nói với ai. Kể cả Chưởng môn hay Liễu tỷ, tuyệt đối giữ kín!

Linh Nhi ngơ ngác nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu:
– Vâng, nhưng mà chỉ là tảng đá mục thôi mà chủ nhân?

– Đúng! Nó là đá mục! – Diệp Mặc nhấn mạnh – Cả con Ma Long kia nữa, từ giờ không được gọi là Ma Long. Nó là con cá trê dọn bể. Nếu ai hỏi, cứ bảo nó là giống cá lai vô dụng ta nhặt được dưới mương. Nghe rõ chưa?

Con cá trê (Ma Long) méo mặt, khóc không ra nước mắt:
– Tiểu nhân hiểu rồi… tiểu nhân là cá trê… tiểu nhân vô dụng…

Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, lại ngã người xuống chiếc ghế trúc. Hắn cầm lấy cần câu, thả mồi xuống mặt hồ phẳng lặng.

Dù lòng còn chưa hết bàng hoàng, nhưng nhìn những vòng tròn gợn sóng lan tỏa trên mặt nước, Diệp Mặc dần bình tâm lại. Thế giới ngoài kia tranh giành quyền lực, tranh giành linh khí đến mức đầu rơi máu chảy, chẳng phải mục đích cuối cùng cũng chỉ là để đạt được sự tự do và bình yên sao?

Hắn bây giờ đã đứng ở đỉnh cao mà vạn vật không thể với tới, vậy thì hắn càng có lý do để giữ chặt lấy cuộc sống nuôi cá thanh nhàn này. Chỉ khi là một kẻ nuôi cá "vô dụng", hắn mới được là chính mình.

"Đạo Tổ à… Thôi bỏ đi. Ta thà làm Ngư Ông còn hơn."

Hắn nhắm mắt lại, dưới bóng nắng vàng ươm, Diệp Mặc lại bắt đầu rơi vào giấc ngủ ngàn thu thường thấy. Trong giấc mơ của hắn, hắn không thấy mình phi thiên độn thổ, mà chỉ thấy mình đang nuôi thêm một giống cá mới có vảy lấp lánh như sao trời, đủ để soi sáng mặt hồ cho hắn câu cá vào ban đêm.

Xa xa trên bầu trời, một đạo kiếm quang mạnh mẽ của Liễu Nhất Phi đang bay tới, mang theo vẻ mặt đầy lo lắng về cuộc tấn công của thế lực tà môn sắp tới. Nàng không biết rằng, nơi nàng định đến xin lời khuyên, không chỉ có một vị cao nhân ẩn thế, mà là nơi đang chứa đựng ý chí cao nhất của cả thiên địa đang nằm ngủ gật bên chiếc cần câu trúc cũ kỹ.

Gió núi vẫn thổi, tiếng chuông đồng dưới mái hiên của chòi nhỏ kêu lanh lảnh. Diệp Mặc hé mắt nhìn chiếc phao vừa khẽ động, mỉm cười:
– Cá cắn câu rồi…

Dù là Đạo Tổ hay là Ngư Ông, với Diệp Mặc lúc này, chuyện con cá chép đỏ dưới kia có chịu ăn hạt cơm nguội của hắn hay không, vẫn là chuyện hệ trọng nhất trên đời. Sức mạnh tuyệt đối? Đó chỉ là cái vỏ bọc để hắn bảo vệ sự bình yên hèn mọn này mà thôi.

Chương 76 khép lại bằng một sự im lặng thâm thúy, nhưng những đợt sóng ngầm trong tâm thế giới tu tiên đã bắt đầu dịch chuyển theo mỗi hơi thở của người thanh niên đang tự cho mình là "kẻ thất bại" kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8