Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 77: Cảnh giới \”Vô\”
**CHƯƠNG 77: CẢNH GIỚI "VÔ"**
Ánh hoàng hôn tại Thanh Vân Môn luôn mang một vẻ đẹp u sầu và tĩnh mịch. Ráng chiều đỏ rực như máu đổ xuống đỉnh núi Hậu Sơn, dát một lớp vàng mỏng manh lên mặt hồ Trường Sinh. Gió bấc thổi qua rừng trúc, tạo nên những thanh âm rì rào như tiếng vạn vật đang thầm thì kể chuyện.
Giữa khung cảnh ấy, Diệp Mặc vẫn duy trì một tư thế cũ kỹ đến mức nhàm chán. Hắn nằm dài trên chiếc ghế trúc đã mòn nhẵn lớp vỏ ngoài, đôi chân gác lên nhau, chiếc nón lá úp hờ lên mặt che đi tia sáng cuối ngày đang cố xuyên qua kẽ lá. Bên cạnh hắn, một chiếc cần câu trúc xanh ngắt, không có phao, không có mồi, chỉ có một sợi tơ tằm thanh mảnh buông thõng xuống mặt nước, hòa cùng những vòng sóng nhỏ lăn tăn.
Lúc này, trong đầu Diệp Mặc không hề có đại đạo, không có tu hành, cũng chẳng có những mưu toan thế tục. Hắn chỉ đang nghĩ xem tối nay có nên nhờ Linh Nhi nướng cho mình con cá trê dọn bể vừa bắt được hay không.
"Cá ơi là cá, các ngươi thong dong, ta cũng thong dong. Ai nói tu tiên là phải nghịch thiên? Thuận theo dòng nước không phải là tốt hơn sao?"
Diệp Mặc lẩm bẩm một mình, giọng nói mơ màng như kẻ đang chìm vào giấc ngủ. Hắn không biết rằng, ngay vào khoảnh khắc tâm trí hắn hoàn toàn thả lỏng, đạt đến trạng thái "Vô Ngã, Vô Vật", thì một biến đổi kinh thiên động địa đang âm thầm diễn ra trong chính cơ thể mình.
Trong linh hải của hắn, nơi vốn dĩ phải là những đợt sóng linh lực cuồn cuộn, lúc này lại phẳng lặng như gương. Nhưng bên dưới sự phẳng lặng đó, một khối khí tức mịt mờ màu xám đang bắt đầu co rút lại, rồi lại giãn ra theo từng nhịp thở của hắn. Từng tia pháp tắc vốn dĩ vô hình với tu sĩ thế gian, lúc này lại giống như những con cá con đang bơi lội tung tăng quanh ghế trúc của hắn, tìm cách hòa nhập vào da thịt, vào cốt tủy của "vị chủ nhân" lười biếng này.
*Ting!*
Một âm thanh máy móc thanh thúy vang lên ngay sát bên tai, cắt đứt mạch suy nghĩ vẩn vơ của Diệp Mặc.
【 Chúc mừng ký chủ đạt tới trạng thái "Đạo Ngã Hợp Nhất". Nhận thức về quy luật "Vô" đạt mức viên mãn. 】
【 Hệ thống đang tiến hành đồng bộ tu vi… 】
【 Quá trình đồng bộ: 10%… 40%… 90%… Hoàn tất. 】
【 Cảnh giới hiện tại: Đạo Tổ (Giai đoạn thực tập). 】
Diệp Mặc bật dậy, chiếc nón lá rơi xuống đất. Hắn dụi dụi đôi mắt còn đang ngái ngủ, vẻ mặt đầy sự hoang mang:
– Cái gì? Hệ thống, ngươi nói cái gì thực tập cơ?
Không có lời hồi đáp từ hư vô, chỉ có một tấm bảng hư ảo hiện ra trước mặt hắn với những dòng chữ khiến bất cứ vị cao nhân Hóa Thần hay Đại Thừa nào nhìn thấy cũng sẽ ngay lập tức phát điên vì ghen tị.
—
**THÔNG TIN KÝ CHỦ**
– **Họ tên:** Diệp Mặc
– **Danh hiệu:** Ngư Ông Ven Hồ (Kẻ lười biếng nhất Thanh Vân Môn)
– **Tu vi thực tế:** Đạo Tổ thực tập
– **Trạng thái:** Bình thường (Đang thiếu ngủ)
– **Công pháp:** Cửu Thiên Điếu Ngư Pháp (Mãn cấp), Vạn Vật Quy Hư (Tự động vận hành).
– **Phụ trách:** Hồ Trường Sinh (Hạng mục: 99.999 con cá đã được "khai trí").
—
Diệp Mặc há hốc mồm, nhìn chằm chằm vào dòng chữ "Đạo Tổ thực tập". Hắn vò đầu bứt tai, cảm thấy cái hệ thống này chắc chắn là đang bị chập mạch rồi.
– Này hệ thống, có phải ngươi nhầm không? Ta còn chưa đột phá Kim Đan, càng chưa nếm trải Thiên Kiếp của Nguyên Anh, sao có thể đùng một cái thành Đạo Tổ? Mà lại còn "thực tập"? Đạo Tổ mà cũng có thời gian thử việc à?
Hắn kiểm tra lại đan điền của mình. Vẫn thế, không có Kim Đan lấp lánh, không có Nguyên Anh ngồi xếp bằng. Chỉ là một vùng không gian xám xịt, tĩnh lặng tới mức đáng sợ. Nhưng khi hắn vừa định ý dẫn động một chút linh khí, thì cả một vùng thiên địa quanh Thanh Vân Môn đột nhiên rùng mình một cái.
Vạn dặm mây xanh đột ngột đứng khựng lại. Chim chóc ngừng bay, gió ngừng thổi, thậm chí đến cả hạt sương đang rơi trên lá cây cũng lơ lửng giữa không trung. Trong một khoảnh khắc cực ngắn, Diệp Mặc có cảm giác như mình đã trở thành vị thần của thế giới này. Chỉ cần một ý niệm, hắn có thể khiến núi lở, sông cạn, thậm chí là xóa sổ hoàn toàn một quốc gia khỏi bản đồ.
Nhưng cái cảm giác uy nghiêm thiên địa ấy nhanh chóng tan biến khi Diệp Mặc… lỡ hắt hơi một cái.
– Hắt xì!
Gió lại thổi, mây lại bay, thời gian trở về nhịp điệu cũ. Diệp Mặc xoa mũi, lòng vẫn còn sợ hãi:
– Thật đáng sợ… Cảnh giới này không ổn chút nào. Nếu ta chỉ định hù mấy con muỗi mà vô tình làm nổ tung cả tông môn thì chưởng môn sư phụ có đánh chết ta không?
Lúc này, từ dưới mặt hồ, một cái đầu nhỏ xinh xắn với đôi mắt tròn xoe hiện lên. Linh Nhi, con cá chép vàng đã hóa hình nửa người nửa cá, tò mò nhìn chủ nhân của mình.
– Chủ nhân, lúc nãy ngài vừa làm gì thế? Linh Nhi cảm thấy sợ lắm, cứ như cả hồ nước này vừa bị ai đó bóp chặt vậy.
Diệp Mặc thở dài, cúi xuống xoa đầu nàng. Bàn tay hắn chạm vào tóc nàng, những đạo vận mờ ảo trên tay hắn khiến Linh Nhi run lên vì sướng, thân thể nàng bắt đầu phát ra ánh quang vàng rực, tu vi vốn đang ở đỉnh phong Yêu Linh đột ngột lọt thỏm qua rào cản, tiến vào yêu cảnh tương đương với Trúc Cơ kỳ.
– Ta có làm gì đâu. Chắc là tại gió to quá thôi. – Diệp Mặc cười gượng gạo che đậy – Mà này Linh Nhi, ta nói ngươi bao nhiêu lần rồi, không được hiện hình nửa mùa thế này, nhìn cứ như quái vật vậy.
Linh Nhi phồng má, nhào lên bờ hóa thành một thiếu nữ nhỏ nhắn trong bộ váy yếm vàng kim, hai tay chống nạnh:
– Ngài mới là quái vật! Linh Nhi đây là mỹ nhân ngư đó! Mà chủ nhân, người thực sự không nhận ra sao? Linh lực quanh người ngài lúc này… nó lạ lắm. Nó không giống như linh khí bình thường mà tu sĩ dùng, nó cứ như là… chính nó là sự thật vậy.
Diệp Mặc nghe mà đau đầu. Hắn ngồi lại xuống ghế, bắt đầu ngẫm nghĩ về chữ "Vô".
Trong tu hành truyền thống, người ta đi tìm sự tồn tại. Tồn tại của sức mạnh, tồn tại của quyền uy, tồn tại của trường sinh. Nhưng hệ thống nuôi cá này lại bắt hắn đi ngược lại. Hắn nuôi cá, thực chất là nuôi sự tĩnh lặng của lòng mình. Càng tĩnh lặng, ao cá càng sâu. Ao cá càng sâu, vạn vật càng sinh sôi. Khi tâm hắn không còn mong cầu gì nữa, thì "Vô" lại hóa thành "Vạn hữu".
Hệ thống cho hắn cảnh giới Đạo Tổ thực tập, có lẽ là muốn hắn bắt đầu làm quen với việc nắm giữ vận mệnh của chúng sinh mà không làm hư hại đến sự cân bằng vốn có. Đạo Tổ thực tập, chính là bước đầu của việc cai quản thế giới bằng sự im lặng.
– Nếu ta thực sự là Đạo Tổ… – Diệp Mặc nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp vì cầm cần câu – Thì đại đạo này thực sự quá rẻ rúng rồi. Người ta đánh nhau đến chết mới tranh được một tấc linh mạch, ta ngồi đây ngủ gật cũng tăng cấp. Hệ thống, ngươi làm thế này là đang khiến các thiên tài ngoài kia mất hết động lực đấy biết không?
【 Ký chủ đừng quá lo lắng. Cảnh giới "Vô" của người không phải là kết quả của việc ngồi không, mà là sự tích lũy của hàng vạn giờ "ngộ" bên hồ Trường Sinh. Người đã nuôi dưỡng linh tính cho vạn loài, công đức đó đủ để sánh ngang với trời đất. 】
Âm thanh hệ thống lại vang lên lần này mang theo một chút khí tức cổ xưa trang trọng hơn.
【 Đạo Tổ thực tập chỉ có một quyền năng duy nhất vào lúc này: "Sáng Thế Trong Tầm Tay". Ký chủ có thể cải tạo hồ Trường Sinh thành một không gian riêng biệt, nơi mọi luật lệ của Thanh Minh Giới đều bị vô hiệu. 】
Mắt Diệp Mặc sáng lên. Cái quyền năng này nghe có vẻ thực dụng hơn là "vô địch thiên hạ". Nếu hắn có thể biến cái ao này thành một thế giới nhỏ, thì dù sau này thiên hạ có đại loạn, hắn và đàn cá vẫn có chỗ để nương tựa, tránh khỏi sự dòm ngó của những kẻ như Triệu Hỏa hay bất cứ thánh địa nào.
– Vậy được rồi, hãy tiến hành "Sáng Thế" cho cái ao này đi. Đừng làm rùm beng quá, ta muốn nó vẫn là cái hồ nước bình thường của Thanh Vân Môn.
【 Đã tiếp nhận yêu cầu. Đang khởi động quy trình Ẩn Thế… 】
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa từ chiếc cần câu trúc của Diệp Mặc, bao phủ lấy toàn bộ khu vực Hậu Sơn. Một lớp sương mù dày đặc bắt đầu bốc lên, nhìn thì có vẻ như sương núi bình thường, nhưng nếu một vị cường giả cấp Hóa Thần muốn dùng thần thức xuyên qua, hắn sẽ phát hiện mình chỉ đang nhìn thấy một khoảng trống hư không, hoàn toàn không có dấu vết của con người.
Diệp Mặc nằm lại xuống ghế, cảm thấy an tâm hơn hẳn. Hắn lại nhấc cần câu lên, mỉm cười với Linh Nhi đang loay hoay hái những quả dại ven hồ.
Cảnh giới "Vô" không phải là không có gì cả. Mà là sự tồn tại một cách im lìm, đứng ngoài mọi tranh đấu, nhìn vạn vật sinh ra rồi mất đi như những bọt nước trên mặt hồ. Diệp Mặc đã trở thành Đạo Tổ, nhưng trước hết, hắn vẫn muốn hoàn thành bản kế hoạch vĩ đại của mình: Đó là ngủ thêm một giấc thật ngon và chờ con cá chép đỏ ham ăn kia cắn câu.
– Cuộc sống này… rốt cuộc cũng có chút ý nghĩa rồi. – Hắn lầm bầm, tiếng ngáy nhỏ dần hòa vào tiếng nước vỗ về bờ đá.
Tại một góc khác của thế giới, các đại năng đang bắt đầu cảm nhận được một sự thay đổi cực lớn trong Thiên Đạo. Một vị Đạo Tổ mới đã ra đời, nhưng không ai có thể tìm thấy người ấy ở đâu. Họ không bao giờ ngờ được rằng, vị tổ sư huyền thoại đang trong tâm bão đó lại đang lo lắng vì miếng cá mồi của mình bị cá trê ăn vụng mất.
Chương 77 kết thúc trong sự tĩnh lặng vô tận, một sự tĩnh lặng của một kẻ đã nắm giữ vạn vật nhưng vẫn chỉ muốn là một gã ngư ông chân chất. Thế giới tu tiên này, từ nay đã có một quy luật mới mang tên "Vô".
—
*(Hết chương 77)*