Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 86: Diệp Mặc ngồi câu cá, thiên hạ thái bình**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:04:32 | Lượt xem: 3

Gió thu thổi nhẹ qua đỉnh núi hậu sơn của Thanh Vân Môn, mang theo mùi hương thanh khiết của cỏ cây và hơi ẩm lành lạnh từ mặt hồ Trường Sinh.

Dưới gốc liễu già rủ bóng bên bờ hồ, một thanh niên mặc bộ đồ đệ tử ngoại môn màu xám sờn cũ đang nằm vắt vẻo trên chiếc ghế mây. Trên đầu hắn úp ngược một chiếc nón lá, che khuất hoàn toàn khuôn mặt. Chỉ có tiếng ngáy đều đặn, khẽ khàng vang lên, chứng minh chủ nhân của nó đang chìm sâu vào một giấc ngủ trưa không chút vướng bận.

Trên tay thanh niên ấy là một cần câu bằng trúc vàng óng, nhưng nếu nhìn kỹ, dây câu thậm chí còn chẳng chạm tới mặt nước. Lưỡi câu treo lơ lửng trên không trung, cách mặt hồ chừng ba tấc, đung đưa theo từng nhịp thở của hắn.

Diệp Mặc lại nằm mơ. Hắn mơ thấy mình vẫn còn ở thế giới cũ, ngồi trước máy tính gõ từng dòng mã lệnh, chẳng có tu tiên, chẳng có đao quang kiếm ảnh, cũng chẳng có cái gọi là "trách nhiệm với chúng sinh".

Nhưng giấc mơ đó nhanh chóng bị đánh vỡ bởi một tiếng "Bõm!" thật lớn.

"Chủ nhân! Nước sôi rồi! Nước sôi rồi!"

Một giọng nói trong trẻo như chuông bạc vang lên, theo sau đó là một thân hình nhỏ nhắn lao đến, lay mạnh cánh tay của Diệp Mặc.

Diệp Mặc khẽ rên rỉ, đẩy nhẹ chiếc nón lá ra, nheo mắt nhìn ánh mặt trời chói chang qua kẽ lá. Đập vào mắt hắn là khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to tròn lấp lánh của Linh Nhi. Cô bé đang mặc một chiếc yếm màu đỏ thắm, trên tóc búi hai búi nhỏ xinh xắn, tay cầm một chiếc muôi gỗ lớn, vẻ mặt đầy sự khẩn trương.

"Linh Nhi… ta đã nói bao nhiêu lần rồi, tu tiên là phải tĩnh tâm. Ngươi gấp gáp cái gì?" Diệp Mặc uể oải ngồi dậy, ngáp một cái thật dài, cảm giác như xương cốt khắp người vừa mới được tháo ra lắp lại.

"Nhưng mà… gốc hoa sen trắng mà Tiểu Kiếm mang về, nó… nó đang phát sáng trong nồi kìa!" Linh Nhi vừa nói vừa chỉ tay về phía chiếc nồi đất kê trên ba tảng đá đang sùng sục khói trắng bên cạnh.

Diệp Mặc liếc mắt nhìn qua. Bên trong nồi nước sôi, gốc Tuyết Liên vạn năm – thứ mà bất kỳ đại năng Hóa Thần cảnh nào cũng phải dùng cả tính mạng để tranh đoạt – giờ đây đang bị xẻ thành từng miếng nhỏ, lẫn lộn cùng mấy lát gừng và vài loại cỏ dại mà Diệp Mặc hái ven đường. Một vầng hào quang trắng mờ ảo bao phủ lấy chiếc nồi, hương thơm tỏa ra nồng nàn đến mức chỉ cần ngửi một hơi, linh lực trong cơ thể người thường cũng có thể bùng nổ mà tự bạo.

Thế nhưng, Diệp Mặc chỉ nhíu mày: "Phát sáng cái gì mà phát sáng? Đó là bọt khí do nhiệt độ cao thôi. Ngươi cứ thích thần thánh hóa mấy thứ đồ ăn này. Lại đây, để ta nêm nếm xem sao."

Hắn đứng dậy, cầm lấy chiếc muôi từ tay Linh Nhi, thong thả khuấy nhẹ.

*[Ting! Ký chủ đang chế biến 'Vạn Năm Tuyết Liên'. Kỹ năng trù nghệ thăng cấp. Nhận được thuộc tính: Băng Tâm Ngọc Khiết (Tâm cảnh vĩnh viễn không bị tâm ma xâm chiếm).]*

Bản thông báo hệ thống lạnh lùng vang lên trong đầu, nhưng Diệp Mặc trực tiếp chọn phớt lờ. Đối với hắn, cái hệ thống này chẳng khác nào một ứng dụng thông báo rác, cứ hễ hắn làm việc nhà là nó lại hiện lên làm phiền. Nào là gánh nước nhận được "Thủy Chi Đạo Ý", nào là quét lá nhận được "Thánh Thể Kim Thân".

Thật nhảm nhí! Hắn chỉ muốn nuôi cá, ăn no rồi ngủ, thế thôi.

"Ừm, nước hơi nhạt một chút, cho thêm chút muối vào." Diệp Mặc lẩm bẩm, rồi rắc một nắm bột trắng vào nồi. Nếu có một luyện dược sư bậc thầy ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra nắm "muối" kia thực chất là "Linh Thạch Tinh Thủy" cô đặc – một loại vật chất quý hiếm có khả năng tăng hiệu quả dược tính lên gấp mười lần.

Trong lúc Diệp Mặc đang bận rộn với nồi canh, dưới mặt hồ tĩnh lặng, một bóng đen nhỏ bé vụt qua. Đó là Tiểu Kiếm. Con cá bé xíu với cái đuôi sắc lẹm như kiếm phong vừa mới từ bên ngoài trở về sau khi gây ra một trận chấn động kinh hoàng ở thiên hạ. Lúc này, nó đang nằm phục dưới đáy hồ, cố gắng che giấu khí tức sắc bén của mình, bộ dạng vô cùng ngoan ngoãn.

Nó lén nhìn gốc Tuyết Liên trong nồi canh mà đau lòng muốn chết. Đó là thánh vật của một tòa cổ mộ mà nó đã phải phá vỡ chín chín tám mươi mốt tầng kiếm trận mới lấy được. Vậy mà chủ nhân lại mang nó đi… nấu canh?

Lúc này, từ con đường mòn dẫn lên hậu sơn, một bóng dáng thanh tú đang chậm rãi đi tới. Liễu Nhất Phi mặc một bộ trường bào màu trắng thanh khiết, lưng đeo kiếm dài, khuôn mặt lạnh lùng như băng sương nhưng đôi mắt lại lộ ra vẻ thành kính và cả một chút… mong chờ.

Nàng đứng lại ở ranh giới của hậu sơn, hơi cúi người hành lễ: "Đệ tử Liễu Nhất Phi, xin phép được bái kiến sư đệ."

Dù gọi là "sư đệ", nhưng trong lòng nàng, người thanh niên đang cầm muôi khuấy nồi canh kia chính là một vị cao nhân không thể đong đếm. Sau lần được thưởng thức bát canh cá của hắn và đột phá cảnh giới, Liễu Nhất Phi đã hoàn toàn bị thuyết phục.

Diệp Mặc không quay đầu lại, tay vẫn đều đặn khuấy canh: "Là sư tỷ à? Đến đúng lúc đấy, vào đây, canh sắp được rồi."

Liễu Nhất Phi hít sâu một hơi. Ngay khi nàng bước chân vào phạm vi mười trượng quanh hồ Trường Sinh, một luồng áp lực vô hình nhưng vô cùng ấm áp bao phủ lấy nàng. Tất cả những phiền muộn, những áp lực từ việc quản lý tông môn, hay sự đe dọa từ các thế lực bên ngoài đều tan biến như mây khói.

"Sư đệ, gần đây trong thiên hạ xảy ra rất nhiều chuyện lạ." Liễu Nhất Phi đi tới bên cạnh, cố gắng không nhìn vào nồi canh đang tỏa hào quang mà nói giọng nghiêm trọng: "Thiên Kiếm Sơn – một trong tam đại kiếm phái bỗng nhiên bị một luồng kiếm ý vô danh san phẳng chỉ trong một đêm. Có người nói, đó là do kiếm thần tái thế. Sư đệ có biết gì không?"

Diệp Mặc khẽ khựng lại một chút, liếc nhìn Tiểu Kiếm đang giả chết dưới hồ, rồi tặc lưỡi đáp: "Kiếm thần cái gì chứ? Chắc là núi lở hoặc trúng sét thôi. Thời buổi này người ta cứ thích đồn thổi lung tung. Sư tỷ cũng là người tu hành, phải tin vào thực tế chứ."

Liễu Nhất Phi nghẹn lời. "Thực tế"? Thực tế là Thiên Kiếm Sơn hiện giờ đã biến thành một cái hố sâu vạn trượng, kiếm khí còn sót lại khiến ngay cả cường giả Hợp Đạo cảnh cũng không dám bén mảng tới. Nàng nhìn con cá nhỏ đang bơi lội tung tăng trong hồ, thầm nghĩ: *Không lẽ… lại là do mấy con cá của hắn gây ra?*

Nàng lắc đầu, xua tan ý nghĩ điên rồ đó, rồi chuyển sang chuyện chính: "Cửu Tiêu Thánh Địa đã gửi thiếp mời, nói là muốn tổ chức 'Đại Hội Thưởng Ngư'. Họ tuyên bố đã tìm thấy một con cá thần từ thời Thượng Cổ, có thể hô mưa gọi gió, khai mở linh trí. Họ mời tất cả các tông môn đến chứng kiến."

Diệp Mặc nghe đến "nuôi cá" thì hơi có chút hứng thú, nhưng rồi lại bĩu môi: "Thưởng ngư? Một đám người tụ tập lại xem một con cá rồi bình phẩm, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi. Ta thấy ở nhà nuôi mấy con cá vàng của ta còn thú vị hơn."

Linh Nhi bên cạnh vội vàng xen vào: "Chủ nhân, nghe nói con cá đó to lắm, vảy nó còn phát ra ánh sáng bảy màu nữa!"

Diệp Mặc gõ nhẹ vào đầu Linh Nhi: "To thì sao? To mà thịt dai thì cũng vứt. Ngươi chỉ biết có ăn thôi."

Hắn múc một bát canh đầy, đưa cho Liễu Nhất Phi: "Thôi, đừng nói chuyện thế giới xa xôi làm gì. Uống bát canh này đi cho nóng. Sư tỷ dạo này sắc mặt không tốt, chắc là lại thức khuya luyện kiếm rồi. Tu hành là để sống lâu, chứ không phải để bạc đầu sớm."

Liễu Nhất Phi nhận lấy bát canh bằng cả hai tay. Ngay khi ngón tay nàng chạm vào bát sứ, một luồng đạo vận mênh mông như biển cả truyền vào lòng bàn tay. Nàng nhìn bát canh "nhạt nhẽo" trong tay, nhìn những lát Tuyết Liên đang tỏa ra linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù, cổ họng hơi chuyển động.

Đây không phải là canh. Đây là "Hóa Đạo Dịch"! Một bát này, nếu là đệ tử bình thường uống vào, e rằng sẽ trực tiếp phi thăng ngay tại chỗ.

Nàng nhẹ nhàng húp một ngụm nhỏ.

"Ầm!"

Trong đầu nàng như có một tiếng nổ lớn vang lên. Kinh mạch vốn dĩ đã cứng nhắc của nàng bỗng chốc mềm mại như dòng suối, linh lực trong đan điền cuộn trào, hình thành một cơn lốc xoáy rực rỡ. Cảnh giới vốn dĩ đang dậm chân tại chỗ của nàng, giờ đây lại bắt đầu lung lay.

*[Ting! Một người ngoài thưởng thức canh của ký chủ, cảm ngộ được 'Băng Tuyết Kiếm Đạo'. Ký chủ nhận được tu vi phản phệ: 1000 năm.]*

Diệp Mặc lại cảm thấy cơ thể mình nặng nề thêm một chút, gân cốt lại càng thêm bền bỉ. Hắn thở dài não nề: "Lại thêm tu vi… Ta đã nói là ta không muốn mạnh lên mà. Tại sao cứ ép ta phải sống lâu thế này?"

Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi những đám mây ngũ sắc đang bắt đầu tụ lại – điềm báo cho việc Liễu Nhất Phi chuẩn bị đột phá. Hắn lười biếng vẫy tay một cái.

"Gió thổi to quá, mây tan đi cho trời nắng."

Chỉ một câu nói giản đơn, một cái phẩy tay nhẹ như lông hồng, nhưng trong mắt Liễu Nhất Phi, đó lại là quy tắc của cả một thế giới. Thiên địa linh khí đang cuồng bạo xung quanh đột ngột im bặt. Đám mây ngũ sắc vốn đang hình thành, bỗng nhiên rùng mình một cái rồi biến mất không dấu vết, như thể nó chưa bao giờ tồn tại vì sợ hãi sẽ làm phiền giấc ngủ của vị nam nhân kia.

Sự đột phá của Liễu Nhất Phi diễn ra trong lặng lẽ, không có lôi kiếp, không có dị tượng, tất cả đều bị Diệp Mặc thu gọn vào trong một cái vẫy tay.

Nàng đứng sững người, nhìn chằm chằm vào bát canh còn một nửa, rồi lại nhìn Diệp Mặc. Hắn đã quay lại nằm trên chiếc ghế mây, nón lá lại che kín mặt, cần câu vẫn treo lơ lửng giữa hư không.

"Sư tỷ… uống xong thì nhớ rửa bát." Giọng nói ngái ngủ của Diệp Mặc phát ra từ dưới chiếc nón.

Liễu Nhất Phi run rẩy, nàng đặt bát xuống, khẽ cúi đầu: "Đa tạ… đạo sư chỉ điểm." Nàng không gọi hắn là sư đệ nữa. Từ giây phút này, trong tâm khảm nàng, Diệp Mặc chính là "Đạo".

Màn đêm buông xuống trên hậu sơn Thanh Vân Môn.

Thế giới bên ngoài vẫn đang điên cuồng vì đại hội "Thưởng Ngư", các tông môn đang cấu xé nhau vì những mỏ linh thạch ít ỏi còn sót lại, và Ma Thần Cửu U dưới đáy vực sâu đang mở trừng đôi mắt đỏ rực chuẩn bị cho một cuộc thảm sát.

Nhưng ở đây, bên bờ hồ Trường Sinh, tất cả những hỗn loạn đó dường như bị ngăn cách bởi một bức tường vô hình.

Diệp Mặc lật người, lẩm bẩm trong giấc ngủ: "Mai… ăn cá nướng đi… Linh Nhi, nhớ đừng có lén ăn vụng mấy con cá trê…"

Dưới hồ, con cá trê đen khổng lồ (vốn là Thôn Thiên Thú) nghe thấy thế thì rùng mình một cái, vội vàng lặn sâu xuống bùn, không dám sủi bọt.

Ánh trăng chiếu xuống mặt hồ, soi rõ hình ảnh một nam nhân bình thường nhất, đang sống cuộc đời tầm thường nhất. Thế nhưng, mỗi nhịp thở của hắn lại hòa quyện hoàn hảo với mạch đập của đại địa.

Thế giới dù có đảo điên, chỉ cần Diệp Mặc còn ngồi câu cá, nơi này vẫn là cõi cực lạc cuối cùng. Thiên hạ, dù muốn hay không, vẫn buộc phải "thái bình" dưới cái ngáp dài của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8