Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 87: Sự thức tỉnh của các vị thần cổ đại**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:05:03 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 87: SỰ THỨC TỈNH CỦA CÁC VỊ THẦN CỔ ĐẠI**

Vạn Tượng Sào, vùng biển chết chóc nhất của Thanh Minh Giới, nơi mà ngay cả ánh sáng mặt trời cũng chưa bao giờ chạm tới được đáy sâu nghìn trượng. Ở đó, áp lực nước có thể nghiền nát một tu sĩ Nguyên Anh thành bình địa trong nháy mắt.

Trong bóng tối vĩnh hằng ấy, một chuỗi âm thanh trầm đục bắt đầu vang lên. Nó không phải tiếng sóng vỗ, cũng không phải tiếng gầm của yêu thú, mà là tiếng tim đập.

"Thình thịch… Thình thịch…"

Mỗi một nhịp đập, cả vùng biển Vạn Tượng Sào lại rung chuyển, tạo nên những cơn sóng thần cao hàng trăm thước đánh vào các lục địa xung quanh. Tại trung tâm của vùng biển, một đôi mắt khổng lồ từ từ mở ra. Đôi đồng tử ấy rực lên sắc tím u ám, chứa đựng sự tàn bạo tích lũy từ hàng vạn năm bị phong ấn.

"Linh khí… đang bắt đầu rục rịch trở lại sao?" Một giọng nói khàn đặc, mang theo khí tức mục nát của thời gian truyền ra, khiến không gian xung quanh rạn nứt thành từng mảng.

Vị cổ thần này, kẻ được mệnh danh là Vong Linh Hải Vương từ thời đại Thái Cổ, bắt đầu vặn vẹo cơ thể to lớn bằng một tòa thành trì. Hắn cảm nhận được một luồng vận mệnh cực kỳ kỳ lạ đang trỗi dậy ở một góc nhỏ bé của đại lục. Luồng vận mệnh ấy mỏng manh như sợi chỉ, nhưng lại mang một sự kiên cố đến mức khó tin, che mờ cả Thiên Đạo.

Cùng lúc đó, tại bốn vùng biển lớn khác: Đông Hải, Tây Hải, Nam Hải và Bắc Hải, những xiềng xích gỉ sét bám đầy rêu phong từ thời hoang cổ cũng bắt đầu rạn nứt. Những kẻ từng thống trị thế giới trước khi linh khí suy kiệt, những vị "thần" bị lãng quên, đồng loạt tỉnh giấc.

Thanh Vân Môn, hậu sơn, bên bờ hồ Trường Sinh.

Khác xa với sự kinh thiên động địa đang diễn ra ở ngoài kia, nơi này vẫn yên bình một cách kỳ lạ. Nắng vàng nhảy múa trên mặt nước xanh trong vắt, thỉnh thoảng một con cá nhỏ nhảy lên, tạo thành những vòng tròn gợn sóng lăn tăn.

Diệp Mặc đang ngồi trên chiếc ghế mây, nón lá úp trên mặt, hơi thở đều đều. Chiếc cần câu bằng trúc của hắn cắm nghiêng trên bãi cỏ, sợi dây cước thanh mảnh rủ xuống mặt hồ, im lìm như tờ.

Bỗng nhiên, sợi dây cước hơi rung nhẹ.

Linh Nhi, lúc này đang ngồi xổm bên cạnh rổ mồi, lập tức trừng to mắt, suýt chút nữa thì hét lên: "Chủ nhân! Cắn câu rồi! Cắn câu rồi!"

Diệp Mặc bị tiếng gọi của nàng làm cho giật mình, cái nón lá trên mặt rơi xuống ngực. Hắn ngáp dài một cái, mắt nhắm mắt mở nhìn về phía mặt hồ: "Linh Nhi… ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, câu cá là phải tịnh tâm. Muốn trở thành một đại cao thủ nuôi cá, ngươi phải đạt đến cảnh giới tâm lặng như nước."

"Nhưng mà… nhưng mà con cá này lạ lắm!" Linh Nhi chỉ tay vào sợi dây cước.

Kỳ lạ thay, sợi dây cước không phải bị kéo xuống, mà nó đang tỏa ra một luồng sáng xanh nhạt. Dưới mặt nước, có vẻ như một thứ gì đó cực kỳ khổng lồ đang từ từ trồi lên.

Thực chất, đó là ý chí của Vong Linh Hải Vương vừa mới thức tỉnh. Từ cách xa vạn dặm, vị cổ thần này cảm nhận được sự khiêu khích từ hồ Trường Sinh nên đã dùng thần thức cường đại vượt không gian tìm đến đây, định thần phục vùng đất này.

Một khuôn mặt hư ảo, to lớn bằng cả mặt hồ, ẩn hiện dưới làn nước, đôi mắt tím đầy sát khí nhìn chằm chằm vào kẻ đang cầm cần câu.

Đối diện với áp lực thần thức đủ để làm sụp đổ tâm trí một tu sĩ Hóa Thần, Diệp Mặc chỉ khẽ cau mày. Hắn nhìn chằm chằm vào mặt hồ, rồi lẩm bẩm: "Con cá này… hình như bị sán thì phải? Sao cái mặt nhìn tím tái, sưng húp thế kia?"

Nói xong, Diệp Mặc cầm lấy một cái xô nhỏ bên cạnh, trong đó đựng đầy nước hòa lẫn với một ít bột cám màu vàng óng – món mồi câu đặc chế từ hệ thống.

"Đi! Cho ngươi tí thuốc sát trùng."

Hắn tùy ý hất một gáo nước mồi xuống đúng ngay vị trí khuôn mặt hư ảo dưới hồ.

"Oanh!"

Trong mắt người thường, đó chỉ là một gáo nước bình thường. Nhưng trong thần識 của Vong Linh Hải Vương, đó là một cơn mưa quy tắc của Đạo Tổ giáng xuống! Mỗi giọt nước rơi vào khuôn mặt hư ảo ấy giống như một quả tinh cầu nổ tung, mang theo sức mạnh thanh tẩy tuyệt đối.

"Aaaaa!"

Một tiếng thét vang vọng tận sâu trong tâm linh mà chỉ những người có tu vi cực cao mới nghe thấy được. Khuôn mặt dưới hồ lập tức tan biến, thần thức của vị cổ thần kia bị đánh tan nát thành từng mảnh nhỏ, tháo chạy trối chết về phía Vạn Tượng Sào.

Dưới đáy biển sâu, Vong Linh Hải Vương phun ra một ngụm máu đen, đôi mắt tím tràn đầy sự sợ hãi tột cùng: "Đó… đó là cái gì? Một cái gáo nước chứa đựng ba ngàn đại đạo? Chẳng lẽ… chẳng lẽ thời đại này vẫn còn Đạo Tổ trấn giữ sao?"

Hắn không dám nhúc nhích nữa, vội vàng thu liễm toàn bộ khí tức, giả chết một lần nữa dưới đáy biển sâu. Những vị cổ thần khác ở bốn biển dường như cũng cảm nhận được sự thất bại thảm hại của kẻ tiên phong, đồng loạt "thu liễm liêm sỉ", thu nhỏ phạm vi hoạt động, không dám ho he gì thêm.

Tại bờ hồ Trường Sinh, Diệp Mặc lắc đầu ngán ngẩm nhìn sợi dây cước đã trở lại trạng thái tĩnh lặng.

"Hết rồi, chắc tại nước bẩn quá, cá nó sợ nó chạy mất rồi. Linh Nhi, đi lấy cái vợt, lát nữa vớt bớt rác đi."

Linh Nhi ngơ ngác gãi đầu: "Chủ nhân, vừa rồi con thấy một cái mặt to lắm mà…"

"Ảo giác đấy, chắc ngươi đói quá hóa mắt rồi." Diệp Mặc lại úp nón lá lên mặt, định ngủ tiếp.

Lúc này, từ trên con đường mòn dẫn lên hậu sơn, một bóng dáng thanh mảnh, trắng muốt như tuyết bước nhanh tới. Liễu Nhất Phi với thanh kiếm đeo sau lưng, gương mặt lãnh diễm vốn dĩ giờ đây tràn đầy sự kinh hãi và mồ hôi lạnh.

"Diệp sư đệ… không, Diệp tiền bối!" Nàng đứng khựng lại cách Diệp Mặc mười trượng, cung kính cúi chào đến sát đất.

Diệp Mặc hé nón lá ra, thở dài: "Đại sư tỷ, đã nói bao nhiêu lần rồi, cứ gọi là sư đệ là được. Mà ngươi lại sang đây làm gì? Tông môn lại có chuyện à?"

Liễu Nhất Phi ngẩng đầu lên, đôi mắt run rẩy: "Tiền bối… ngài không cảm nhận được sao? Vừa rồi, toàn bộ linh khí trong Thanh Minh Giới đều bạo động. Các vị sư thúc ở nội môn đều nói, những phong ấn cổ xưa đã vỡ vụn, các hung thần thời đại trước đang thức tỉnh. Thế giới… sắp đại loạn rồi."

Diệp Mặc lại ngáp một cái, vươn vai: "Hung thần gì chứ? Chắc là mấy con cá già trong hồ nó ngứa người nên quẫy đuôi tí thôi. Ngươi nhìn xem, mặt hồ vẫn phẳng lặng thế này cơ mà?"

Liễu Nhất Phi nhìn theo tay Diệp Mặc chỉ. Đúng là hồ Trường Sinh phẳng lặng đến mức soi gương được, hoàn toàn khác hẳn với sự chấn động kinh hoàng mà nàng cảm nhận được từ linh hồn lúc nãy.

Nàng nhìn xuống mặt hồ, rồi bỗng thấy một con cá trê đen to bằng bắp đùi đang thong thả bơi qua. Con cá trê ấy lườm nàng một cái, rồi phun ra một bóng nước nhỏ. Liễu Nhất Phi lập tức thấy lạnh gáy, cảm giác như mình vừa bị một đầu Thôn Thiên Thú nhìn thấu toàn bộ tu vi.

Nàng nuốt nước bọt, thầm nghĩ: *Đúng rồi, ở nơi có vị đại năng này trấn giữ, dù có là thần linh thức tỉnh cũng phải cụp đuôi lại mà làm cá thôi.*

"Sư tỷ, nếu đã đến rồi thì ở lại giúp Linh Nhi dọn cỏ đi. Cỏ ven hồ mọc tốt quá, làm cá nó không dám vào bờ cắn câu." Diệp Mặc lẩm bẩm, rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Liễu Nhất Phi nhìn vị "Đạo Tổ" đang ngủ nướng kia, rồi nhìn sang Linh Nhi đang tung tăng chạy đi lấy liềm. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận được một sự yên bình vô tận mà thế giới ngoài kia không bao giờ có được.

Thế giới dù có dậy sóng, đại nạn dù có giáng xuống đầu, thì ở góc nhỏ này của Thanh Vân Môn, thời gian dường như đã ngừng trôi.

"Đệ nhất thiên tài" của Thanh Vân Môn lặng lẽ cởi bỏ lớp áo choàng trang trọng, cầm lấy chiếc liềm gỗ, bắt đầu lom khom cắt cỏ bên hồ. Nếu cảnh này truyền ra ngoài, e rằng cả giới tu tiên sẽ phải rớt hàm. Nhưng Liễu Nhất Phi biết rõ, được cắt cỏ ở đây, chính là đại duyên phận mà ngàn năm nàng cũng không cầu được.

Dưới mặt hồ xanh ngắt, con "Cá Chép Linh Khí" đột ngột vẫy đuôi, tạo nên một đạo kình khí mỏng như lá lúa bay thẳng lên bầu trời, chém tan một đám mây đen đang định kéo đến che khuất ánh mặt trời của Diệp Mặc.

Bầu trời lại trong xanh. Diệp Mặc ngủ càng thêm ngon.

Những vị "thần" vừa thức tỉnh ngoài kia, có lẽ nằm mơ cũng không biết rằng, sinh mạng của họ vừa mới đi dạo một vòng qua quỷ môn quan chỉ vì làm ảnh hưởng đến giấc trưa của một tên đệ tử nuôi cá.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8