Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 89: Tổ thần bị biến thành cá khô**
Ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mù mờ ảo của Trường Sinh hồ, lốm đốm nhảy ngót trên chiếc nón lá sờn cũ của Diệp Mặc. Hắn khẽ ngáp một cái, vươn vai đứng dậy khỏi chiếc ghế dựa bằng trúc đã kêu kịt kịt theo từng chuyển động.
Bên cạnh hồ, một bóng dáng già nua đang lúi húi giữa đám cỏ dại. Đó chính là Thần Huyền Cơ – vị Tổ Thần danh chấn vạn cổ, người vừa mới đêm qua còn định làm mưa làm gió khắp Thanh Minh Giới, nay lại đang nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ "nhổ cỏ" mà Diệp Mặc giao cho.
Thần Huyền Cơ lúc này không còn vẻ oai phong lẫm liệt, tà áo bào màu tím thêu kim tuyến của lão đã bị xắn lên tận đầu gối, ống tay áo buộc gọn bằng mấy sợi dây leo, đôi bàn tay từng xé rách hư không giờ đây bám đầy bùn đất. Thế nhưng, trong mắt lão không hề có một tia oán hận, trái lại là một sự thành kính đến cực đoan. Mỗi khi nhổ lên một ngọn "cỏ dại", lão lại cảm thấy đạo tâm của mình rung động một hồi.
"Trời ạ… đây đâu phải là cỏ?" Thần Huyền Cơ nhìn chằm chằm vào một ngọn cỏ vừa nhổ được, run rẩy thì thầm. "Đây là 'Uẩn Đạo Thảo' đã tuyệt diệt từ kỷ Hoang cổ! Một ngọn này thôi cũng đủ khiến Hóa Thần đại năng đánh đến vỡ đầu chảy máu, vậy mà ở đây… lại mọc đầy như rác."
Diệp Mặc đi tới, tiện tay gãi gãi mái tóc rối bù, nhìn về phía Thần Huyền Cơ rồi cau mày: "Ông lão này, nhổ cỏ thì nhổ cho sạch gốc, ông cứ đứng đó ngây người ra làm gì? Chẳng lẽ nhổ vài cọng cỏ cũng làm ông kiệt sức à?"
Thần Huyền Cơ giật bắn mình, vội vàng cúi đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Dạ, dạ… vâng, tiểu nhân chỉ đang… đang cảm thán cảnh sắc nơi đây quá tuyệt vời ạ!"
"Tuyệt cái gì mà tuyệt, toàn cỏ là cỏ." Diệp Mặc bĩu môi, rồi vỗ vỗ cái bụng đang biểu tình của mình. "Sáng ra đã thấy đói rồi. Linh Nhi! Linh Nhi đâu rồi?"
"Dạ! Chủ nhân gọi con?"
Từ dưới làn nước xanh biếc của hồ Trường Sinh, một cái đầu nhỏ nhắn với hai búi tóc xinh xắn ngoi lên. Linh Nhi, con cá chép nhỏ hóa hình, miệng còn đang ngậm một miếng ngọc trai to tướng, tung người nhảy vọt lên bờ, tà váy xanh lướt đi trong gió như một đóa sen nở rộ.
"Chủ nhân, người muốn ăn gì ạ? Để con xuống hồ bắt con cá trê béo nhất cho người nhé?" Linh Nhi hớn hở đề nghị, đồng thời liếc nhìn con cá trê đang lấp ló dưới đám rong rêu bằng ánh mắt "đầy sát khí".
Con cá trê – vốn là Thôn Thiên Ngư có thể nuốt chửng núi sông – lập tức rụt đầu vào trong bùn sâu, không dám ho he nửa lời.
Diệp Mặc xua xua tay: "Thôi, mấy con cá đó nuôi để ngắm, ăn hoài chán lắm. Hôm trước ta nhớ có phơi vài con cá khô trên hàng rào ở phía sau sơn động, để ta vào lấy."
Thần Huyền Cơ vừa nghe đến hai chữ "cá khô", tim bỗng thắt lại. Lão có một dự cảm chẳng lành. Ở nơi quái quỷ này, ngay cả ngọn cỏ cũng là tiên dược, vậy thì thứ mà vị cao nhân này gọi là "cá khô"… rốt cuộc sẽ là cái thứ kinh thiên động địa gì?
Một lát sau, Diệp Mặc lững thững đi ra, tay cầm một xâu cá khô xám xịt, trông khô héo và chẳng có tí sinh khí nào. Những con cá này chỉ dài chừng một gang tay, thân mình dẹp lép, đôi mắt lồi ra cứng đắc.
"Đây rồi, đây là cá khô 'Thái Cổ Kim Chích' ta phơi từ mùa trước, chắc vẫn còn dùng được." Diệp Mặc vừa nói vừa gỡ một con cá ra khỏi dây thừng.
"Uỵch!"
Thần Huyền Cơ đang đứng đột nhiên ngã ngồi xuống đất, hai mắt trợn trừng như muốn lọt khỏi hố mắt. Lão cảm thấy da đầu mình tê dại, cả linh hồn như muốn nổ tung.
"Thái… Thái Cổ Kim Chích?" Giọng Thần Huyền Cơ run rẩy đến mức không thành tiếng. "Vốn là… vốn là loại linh ngư hộ vệ cho Thiên Hà thời viễn cổ, mỗi một con khi trưởng thành đều tương đương với một vị Tiên vương… Vậy mà ngài… ngài đem chúng đi làm cá khô?"
Trong mắt Diệp Mặc, đó chỉ là vài con cá mắm không hơn không kém. Hắn liếc nhìn lão già: "Gì mà Thiên Hà với Tiên vương? Ông lão, ông chắc là đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi. Đây chỉ là cá sông bình thường thôi, có điều thịt hơi dai nên ta phải phơi khô cho bớt nước."
Diệp Mặc bắt đầu bận rộn. Hắn đi tới góc sân, nhặt vài cành củi khô xếp thành đống.
Thần Huyền Cơ lại một lần nữa nghẹt thở. Những cành củi khô kia… mỗi cành đều tỏa ra hơi thở của "Ngô Đồng Mộc" – nơi mà Phượng Hoàng từng cư ngụ. Dùng gỗ Ngô Đồng để nướng cá khô? Cả Thanh Minh Giới này, chắc chỉ có kẻ điên hoặc… vị tồn tại trước mặt này mới dám làm.
Diệp Mặc lấy ra một viên đá đánh lửa tầm thường, "tạch" một phát, ngọn lửa bùng lên. Lạ lùng thay, ngọn lửa này không có màu đỏ thông thường mà lại mang sắc tím huyền ảo, tỏa ra nhiệt độ kinh người nhưng không hề làm cháy sém không gian chung quanh.
"Nào, ông lão nhổ cỏ, vào đây ăn chút cho có sức." Diệp Mặc thân thiện vẫy tay.
Lúc này, từ xa có một luồng kiếm quang lướt tới, đáp xuống ven hồ. Liễu Nhất Phi với bộ đồ trắng thanh khiết như tuyết bước xuống. Nàng vốn dĩ đến đây để báo cáo với Diệp Mặc về việc các tông môn xung quanh đang gây áp lực lên Thanh Vân Môn, nhưng ngay khi bước vào phạm vi hậu sơn, mùi hương của "cá khô nướng" đã khiến tất cả những gì nàng định nói đều bay sạch sành sanh.
"Diệp… Diệp sư đệ, huynh lại đang làm gì thế?" Liễu Nhất Phi hít hà một hơi, cảm thấy kinh mạch trong người mình bỗng nhiên lưu chuyển nhanh gấp mười lần bình thường.
"A, Đại sư tỷ đến thật đúng lúc. Vào đây, hôm nay chúng ta ăn món 'Cá Khô Tổ Thần'." Diệp Mặc cười nói.
Thần Huyền Cơ nghe thấy cái tên "Cá Khô Tổ Thần" thì suýt nữa thổ huyết. Cái tên này thực chất là do Diệp Mặc tiện miệng đặt ra vì hắn thấy ông lão này (người hắn tưởng là một tu sĩ già lạc lối) cứ lầm bầm về Tổ Thần, nhưng đối với Thần Huyền Cơ, đó giống như một lời cảnh báo kinh khủng.
Diệp Mặc cầm một con cá khô đã được nướng vàng ruộm, vỏ ngoài bắt đầu rịn ra những giọt dầu lấp lánh như tinh tú. Hắn đưa cho Liễu Nhất Phi một con, đưa cho Thần Huyền Cơ một con, còn mình và Linh Nhi mỗi người một con.
Thần Huyền Cơ cầm con cá trong tay, cảm nhận được một nguồn năng lượng vĩ đại đang bị phong ấn bên trong lớp vỏ giòn rụm kia. Lão nhìn Diệp Mặc đang nhồm nhoàm nhai một cách ngon lành, lòng thầm nghĩ: "Thôi xong, nếu ta ăn thứ này, có lẽ cả đời này ta sẽ không bao giờ thoát khỏi cái ao này được nữa. Nhưng… mùi này… thực sự quá thơm!"
Lão nhắm mắt, cắn một miếng nhỏ.
"OÀNG!"
Một tiếng nổ lớn vang lên trong tâm thức của Thần Huyền Cơ. Không phải là đau đớn, mà là sự bùng nổ của quy tắc vạn vật. Miếng cá khô tan chảy trong miệng lão, hóa thành những dòng suối linh lực thuần khiết nhất, tưới đẫm vào thần hồn đang cằn cỗi của lão. Những xiềng xích của cảnh giới vốn đã bị đóng băng hàng vạn năm giờ đây bị phá vỡ như một miếng đậu hũ.
Tu vi của lão bắt đầu leo thang.
Tổ Thần sơ kỳ… Tổ Thần trung kỳ… Tổ Thần đỉnh phong!
Và chưa dừng lại ở đó, lão cảm thấy mình đang chạm tới cái ngưỡng của Đạo Tổ – cảnh giới mà lão hằng mơ ước nhưng chưa bao giờ dám nghĩ tới.
Bên cạnh lão, Liễu Nhất Phi cũng đang trong trạng thái tương tự. Chung quanh nàng, kiếm ý nổ rộ như hoa sen, mỗi một đạo kiếm ý đều ẩn chứa chân lý của sự sinh tử. Nàng không biết rằng, con cá khô mà nàng đang ăn chính là hiện thân của đạo vận ngàn năm.
Diệp Mặc nhìn hai người đang ngồi đờ đẫn, khẽ lẩm bẩm: "Ăn có miếng cá mà sao trông như bị trúng độc thế này? Chắc tại mình bỏ hơi nhiều muối."
Hắn quay sang Linh Nhi: "Linh Nhi, con thấy vị thế nào?"
Linh Nhi miệng còn đang bận nhai, vừa ăn vừa gật đầu lia lịa: "Ngon lắm ạ! Chủ nhân, hay là mai mình nướng thêm mấy con 'Thái Cổ Kim Long' được không? Con thấy chúng nó bơi ở tầng dưới hồ chán lắm rồi."
Thần Huyền Cơ vừa nghe đến đó, miếng cá trong cổ họng suýt nữa làm lão sặc chết. Thái Cổ Kim Long? Đó là thủy tổ của loài rồng đấy! Vậy mà trong mắt con cá chép nhỏ này, chúng chỉ là món ăn dự phòng thôi sao?
Bỗng nhiên, bầu trời bên trên Thanh Vân Môn biến đổi. Một luồng uy áp khổng lồ giáng xuống. Những âm thanh trầm đục như tiếng sấm truyền khắp không gian:
"Thanh Vân Tử, giao ra cao nhân ẩn thế kia, bằng không hôm nay Thánh Địa Cửu Tiêu sẽ san bằng nơi này thành bình địa!"
Thì ra, những động tĩnh đêm qua và luồng đạo vận khi Diệp Mặc nướng cá đã thu hút sự chú ý của các lão quái vật từ những Thánh địa xa xôi. Họ cảm nhận được một sự tồn tại vượt mức cân bằng của thế giới này đang ở Thanh Vân Môn.
Thanh Vân Tử – chưởng môn của Thanh Vân Môn, lúc này đang đứng ở quảng trường chính, mồ hôi ướt đẫm áo, run rẩy nhìn lên những bóng người khổng lồ đang ngự trên mây xanh. Lão làm gì biết cao nhân nào? Lão chỉ biết hậu sơn có một đệ tử nuôi cá hay lười biếng mà thôi.
"Các vị tiền bối… Thanh Vân Môn chúng tôi thật sự không có cao nhân nào cả!" Thanh Vân Tử nghẹn ngào nói.
"Hừ, còn dám xảo trá! Luồng đạo khí vừa rồi rõ ràng phát ra từ phía sau núi. Nếu ngươi không giao ra, ta sẽ dùng 'Cửu Thiên Thần Lôi' xóa sổ ngọn núi này!" Một lão giả mặc bào rồng, tay cầm một viên lôi châu tím biếc lạnh lùng quát lớn.
Áp lực kinh khủng khiến toàn bộ đệ tử Thanh Vân Môn quỳ sụp xuống, nhiều người đã bắt đầu nôn ra máu.
Trong lúc đó, tại hậu sơn, Diệp Mặc đang nhíu mày nhìn lên bầu trời đen kịt: "Cái gì mà ồn ào thế không biết? Đang bữa ăn ngon lành mà cứ sấm chớp đùng đùng. Ông lão, ông có biết mấy người trên kia không?"
Thần Huyền Cơ – lúc này đã hoàn toàn củng cố được tu vi đỉnh phong – chậm rãi đứng dậy. Lão nhìn những kẻ tự xưng là Thánh địa kia với ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ. Đối với lão bây giờ, những kẻ kia chỉ là đám kiến cỏ không hiểu chuyện. Nhưng điều quan trọng hơn hết, là chúng đã làm phiền bữa ăn của "Chủ nhân".
"Tiểu hữu…" Thần Huyền Cơ cung kính cúi chào Diệp Mặc, "Chỉ là một đám ruồi bọ ồn ào thôi, để tiểu nhân ra ngoài 'dọn dẹp' một chút là được."
Diệp Mặc phẩy tay, miệng vẫn đang gặm nốt miếng đuôi cá khô: "Ừ, đi đi, làm cho nhanh rồi về mà nhổ cho nốt cái đám cỏ ven hồ kia đấy."
"Tuân lệnh!"
Thần Huyền Cơ quay người lại. Ánh mắt lão vốn đang hiền lành trước mặt Diệp Mặc, đột nhiên trở nên lạnh lẽo như băng giá của vạn năm. Lão bước một bước vào không trung.
Chỉ một bước, lão đã xuất hiện ngay phía trên quảng trường Thanh Vân Môn, đối diện với những cường giả Thánh địa kia.
Những kẻ đang đứng trên mây xanh thấy một ông già nhếch nhác, tay vẫn còn cầm một miếng xương cá, đột nhiên xuất hiện thì không khỏi ngẩn ra một giây, sau đó phá lên cười lớn.
"Ha ha ha! Thanh Vân Môn đây sao? Giao ra một lão già dọn vệ sinh để làm cao nhân thế mạng à?" Lão giả mặc bào rồng cười ngặt nghẽo.
Thần Huyền Cơ chẳng nói chẳng rằng, lão chỉ nhẹ nhàng nâng miếng xương cá khô trên tay lên, khẽ búng một cái.
"Cút."
Chỉ một từ đơn giản, nhưng mang theo sức mạnh của đạo tắc chân chính. Miếng xương cá nhỏ bé bay đi, hóa thành một đạo kiếm mang màu vàng kim dài vạn trượng, xé toạc bầu trời, nuốt chửng hoàn toàn viên lôi châu và cả vạn quân của Thánh địa Cửu Tiêu.
Không có tiếng kêu cứu, không có máu chảy thành sông. Tất cả những kẻ kia, bao gồm cả lão giả mạnh mẽ nhất, đều biến mất như thể chưa từng tồn tại, bị đánh bay khỏi không gian này trong nháy mắt.
Trời quang mây tạnh.
Thanh Vân Tử và toàn thể đệ tử ngước mắt nhìn lên không trung, miệng há hốc không nói nên lời.
Thần Huyền Cơ lạnh lùng liếc nhìn xuống dưới, rồi lại vội vàng giấu miếng xương cá vào ống tay áo (lão nhận ra miếng xương này cũng là một bảo vật vô giá), sau đó xoay người, nhanh chóng bay về phía hậu sơn.
Lão đáp xuống ven hồ, lập tức thu lại toàn bộ uy áp, xắn ống tay áo lên và lao xuống đám cỏ dại lúc nãy.
"Xong rồi à? Nhanh thế?" Diệp Mặc hỏi, tay vẫn đang chùi dầu cá vào một chiếc lá lớn.
"Dạ, chỉ là mấy con chim bay qua kêu hơi to, tiểu nhân đã xua chúng đi rồi ạ." Thần Huyền Cơ cung kính đáp, tay hì hục nhổ một ngọn cỏ mới.
Liễu Nhất Phi đứng đó, nhìn miếng cá khô còn dở trên tay mình, rồi lại nhìn vị Tổ Thần lừng lẫy đang cam tâm tình nguyện nhổ cỏ ven hồ. Nàng bỗng cảm thấy, thế giới tu tiên mà mình biết trước đây có lẽ chỉ là một trò đùa.
Thế gian thái bình, vì ở một góc nhỏ của Thanh Vân Môn, có một "Ngư Ông" đang ăn cá khô và một vị "Đạo Tổ tương lai" đang miệt mài… làm cỏ.
"Chủ nhân, con muốn uống canh cá!" Linh Nhi làm nũng.
"Được rồi, để ta xem xem… Có nên bắt con cá trê kia nấu canh không nhỉ?" Diệp Mặc nhìn về phía mặt nước.
Con Thôn Thiên Ngư dưới đáy hồ nghe thấy thế thì lập tức cứng đờ người, nó thầm khấn nguyện trong lòng: "Lạy trời lạy đất, xin ngài hãy đi bắt rồng, xin đừng nấu tôi!"
Đêm đó, hồ Trường Sinh tĩnh lặng một cách kỳ lạ, nhưng trên khắp đại lục, danh tiếng về "Thanh Vân Môn có vị Tổ Thần ném xương cá diệt Thánh địa" đã bắt đầu lan truyền với tốc độ chóng mặt, khởi đầu cho một thời đại mà các cao nhân đều phải run sợ khi nghe thấy hai chữ "nuôi cá".