Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 91: Tình cảm chớm nở bên bờ ao?**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:08:03 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 91: TÌNH CẢM CHỚM NỞ BÊN BỜ AO?**

Thanh Vân Tông những ngày này rực rỡ như vừa được thay da đổi thịt. Từ một tông môn hạng ba đang trên đà lụi tàn, sự xuất hiện của một vị Nữ đế cảnh giới Đại Thừa đã khiến cái tên Thanh Vân Tông vang vọng khắp mười phương tám hướng, khiến các thế lực xung quanh vừa khiếp sợ, vừa không khỏi tò mò. Khí vận của tông môn theo đó mà bốc cao ngùn ngụt, linh khí tụ lại thành mây tím che phủ cả đỉnh núi.

Thế nhưng, bất chấp sự náo nhiệt, ồn ào và những lời ca tụng không ngớt ở sảnh chính, tại khu vực hậu sơn vốn được coi là "nơi bị lãng quên" của tông môn, không gian vẫn tĩnh lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Bờ hồ Trường Sinh, một gốc liễu già rũ những cành lá xanh mướt xuống mặt hồ gợn sóng lăn tăn. Dưới gốc liễu, một thanh niên đội nón lá, khoác áo vải thô sờn cũ, vẫn giữ nguyên tư thế cũ: ngồi xếp bằng trên một phiến đá xanh phẳng phiu, tay cầm một cần câu bằng trúc vàng không biết đã dùng bao nhiêu năm.

Diệp Mặc khẽ ngáp một cái, đôi mắt mơ màng nhìn về phía phao câu đang bồng bềnh trên mặt nước. Trong đầu hắn lúc này, một âm thanh điện tử vang lên khiến hắn không khỏi đau đầu.

[Đinh! Chúc mừng ký chủ, cá chép vàng bạn nuôi đã trợ giúp đệ tử Thanh Vân Tông thăng cấp Đại Thừa, gây chấn động thiên hạ. Nhận được phản phệ tu vi: 10.000 năm công lực.]

[Đinh! Nhận được thuộc tính bổ sung: 'Bất Diệt Thần Hồn'.]

[Đinh! Nhận được pháp bảo cấp Thần: 'Nguyên Thủy Thần Sa' (dùng làm mồi câu có tác dụng dụ dỗ yêu tộc cấp cao).]

"Lại đến rồi…" Diệp Mặc lầm bầm, trong lòng có chút bất đắc dĩ. "Ta chỉ muốn yên ổn nuôi mấy con cá, làm một tên đệ tử ngoại môn vô dụng thôi mà. Tu vi cứ tự động tăng thế này, nhỡ đâu có ngày không kiềm chế được, một cái hắt hơi cũng làm sập mất Thanh Vân Tông thì biết tính sao?"

Hắn khẽ vận chuyển công pháp "Quy Tức Công" để ép toàn bộ luồng khí tức khủng khiếp đang cuồn cuộn trong kinh mạch xuống, giấu thật sâu vào trong đan điền, cho đến khi hơi thở của hắn lại trở nên bình thường như một phàm nhân, thậm chí là có chút suy nhược.

Đúng lúc này, tiếng bước chân nhẹ nhàng đạp lên lá khô vang lên từ phía con đường mòn dẫn vào hậu sơn.

Bước chân ấy không nhanh không chậm, lại mang theo một loại vận luật đặc biệt. Diệp Mặc không cần quay đầu lại cũng biết là ai. Ở cái tông môn này, ngoài con cá nhỏ Linh Nhi ra, chỉ có một người dám tùy tiện bước vào lãnh địa của hắn mà không bị lũ "quái vật" dưới hồ nhảy lên cắn một cái.

Một bóng hình trắng muốt như tuyết hiện ra dưới ánh hoàng hôn. Liễu Nhất Phi — vị Nữ đế vừa mới đăng lâm cảnh giới Đại Thừa, lúc này lại không hề khoác trên mình bộ chiến giáp rực rỡ hay long bào uy nghiêm của chưởng môn tương lai. Nàng mặc một bộ đạo bào đơn giản, mái tóc dài được buộc gọn bằng một sợi dây duyên dáng, khuôn mặt vốn lạnh lùng như băng sơn ngàn năm nay bỗng chốc trở nên dịu dàng khi nhìn thấy bóng lưng của người thanh niên ven hồ.

Nàng đứng cách Diệp Mặc vài trượng, không dám tiến lại quá gần để tránh làm phiền hắn câu cá, cũng không dám tùy tiện mở miệng, chỉ lẳng lặng cúi đầu, ôm quyền hành lễ theo đúng lễ nghi của đệ tử:

"Nhất Phi, bái kiến Diệp sư huynh."

Giọng nàng trong trẻo như tiếng suối reo, mang theo một chút run rẩy nhẹ mà chính nàng cũng không nhận ra. Sau khi đột phá Đại Thừa, nàng mới thực sự nhận thức được Diệp Mặc khủng khiếp đến nhường nào. Càng mạnh, nàng lại càng thấy người thanh niên trước mặt như một vực sâu không đáy, một bầu trời không có tận cùng. Mọi hành động của hắn, từ việc cầm cần cho đến cách hắn thở, dường như đều hòa làm một với Đạo.

Diệp Mặc không quay đầu lại, chỉ phẩy tay: "Hết ồn ào rồi sao? Chẳng phải lão chưởng môn đang tổ chức tiệc mừng Nữ đế sao? Sao ngươi lại chạy đến nơi hẻo lánh này?"

Liễu Nhất Phi tiến lên hai bước, ngồi xuống thảm cỏ cách hắn không xa, thu đầu gối lại, tư thế vô cùng khiêm tốn.

"Những buổi tiệc đó thật sự quá ồn ào, Nhất Phi cảm thấy không hợp. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có ở bên cạnh sư huynh, lòng ta mới có thể tĩnh lại được."

Nàng ngừng một chút, ánh mắt lén nhìn về phía rổ đựng mồi câu của Diệp Mặc, khẽ hỏi: "Sư huynh đang chế mồi mới sao?"

Diệp Mặc "ừ" một tiếng, tay lôi ra một chiếc bát sành, bên trong chứa một loại bột màu vàng nhạt đang tỏa ra một thứ mùi hương vô cùng kỳ quái. Nếu có một đại năng dược sư nào ở đây, chắc chắn sẽ phát điên mà gào lên, bởi vì trong bát bột ấy, chỉ riêng mùi hương thôi cũng đã chứa đựng tinh hoa của hàng chục loại thần thảo cấp Thánh đã tuyệt tích từ lâu.

"Dạo này con cá trê dọn bể ở góc hồ bướng bỉnh quá, nó không chịu ăn loại mồi cũ. Ta đang thử trộn thêm chút bùn dưới đáy hồ và ít cám vảy rồng xem sao." Diệp Mặc nói tỉnh bơ.

Liễu Nhất Phi khóe miệng khẽ giật giật. "Cám vảy rồng"… Nếu nàng nhớ không lầm, đó là loại thần liệu mà các tông môn đứng đầu thế giới phải tranh cướp đến máu chảy thành sông để đúc khí linh, vậy mà ở đây lại được dùng làm "cám" cho một con cá trê?

Nàng nhìn vào đôi bàn tay đang nhào trộn mồi câu của Diệp Mặc. Những ngón tay thuôn dài, sạch sẽ, cử động một cách thong dong. Ánh chiều tà hắt lên người hắn, tạo nên một vầng hào quang ấm áp. Trong khoảnh khắc ấy, tim Liễu Nhất Phi chợt đập nhanh hơn một nhịp.

Nàng nhớ lại bát canh cá hôm trước. Một bát canh đã cứu mạng nàng, khai mở thiên tư cho nàng, đưa nàng lên đỉnh cao thế giới. Người đàn ông này, rốt cuộc là loại tồn tại như thế nào? Hắn có thể hô phong hoán vũ, trấn áp chư thiên, nhưng lại cam tâm tình nguyện ngồi đây ngày qua ngày để chờ một con cá cắn câu. Sự đạm bạc và siêu nhiên ấy, rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới nào?

"Diệp sư huynh…" Liễu Nhất Phi nhỏ giọng gọi.

"Hửm?"

"Tại sao ngài lại chọn nuôi cá?" Nàng tò mò hỏi, đây là điều nàng luôn thắc mắc bấy lâu nay. "Với tu vi của ngài, nếu ngài muốn, chỉ cần phẩy tay là có thể lập nên một đế quốc, khiến vạn tiên quy thuận, sao phải chịu đựng sự hiu quạnh này?"

Diệp Mặc lúc này mới quay mặt lại. Dưới nón lá, một gương mặt tuấn lãng với đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng, hắn khẽ cười, một nụ cười không có chút tạp niệm:

"Nhất Phi, ngươi nhìn thấy hiu quạnh, nhưng ta nhìn thấy vạn thái nhân sinh. Ngươi thấy ta ngồi yên, nhưng trong cái ao này, mỗi con cá đều có một câu chuyện, mỗi vòng sóng đều là một lần nhân quả luân hồi. Tu tiên để làm gì? Để trường sinh sao? Nếu trường sinh chỉ để tranh đoạt, chém giết, thì thà rằng làm một con cá tự do trong hồ, chẳng phải vui hơn sao?"

Nói đoạn, hắn ném viên mồi xuống nước.

"Bõm!" một tiếng, một vòng sóng lan tỏa.

Liễu Nhất Phi ngây người. Nàng cảm giác như từng lời nói của hắn đều đánh thẳng vào linh hồn nàng, khiến tâm cảnh vốn còn chút xao động của một vị tân Nữ đế ngay lập tức vững vàng trở lại. "Thà làm con cá tự do…" Nàng lẩm bẩm, rồi đột nhiên nhìn vào mắt hắn, dũng khí từ đâu truyền tới, nàng khẽ nói:

"Nếu vậy… Nhất Phi nguyện ý làm con cá nhỏ trong hồ của sư huynh, hằng ngày lắng nghe đạo lý này."

Không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ.

Diệp Mặc sững người, cần câu trong tay khẽ run. Hắn nhìn thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần trước mặt. Ánh mắt nàng lúc này không có cái lạnh lùng của đệ nhất thiên tài, không có cái kiêu ngạo của một Nữ đế Đại Thừa, chỉ có sự chân thành, rụt rè và một chút… ý tứ thẹn thùng của thiếu nữ mới biết yêu.

Hắn chớp chớp mắt, rồi ho khụ khụ vài tiếng, quay mặt đi chỗ khác: "Làm cá trong hồ ta? Ngươi nghĩ hay thật đấy. Cá của ta toàn quái vật cả, ngươi nhảy xuống đó, bọn chúng lại tưởng ta mang đồ ăn sáng đến, một miếng là không còn một mẩu vảy đâu."

Liễu Nhất Phi bật cười, nụ cười làm bừng sáng cả một vùng hậu sơn tăm tối. Nàng biết hắn đang trêu đùa để xua tan không khí ngại ngùng.

"Huynh vẫn luôn như vậy, lúc nào cũng thích đùa." Nàng khẽ xích lại gần hơn một chút, đủ để tay áo của nàng chạm vào góc áo của hắn. "Sư huynh, sau này Nhất Phi có thể thường xuyên đến đây… để huynh chỉ điểm nuôi cá không?"

Diệp Mặc cảm nhận được một luồng hương thơm thanh khiết thoang thoảng từ người thiếu nữ bên cạnh, tâm thần luôn vững như bàn thạch của hắn bỗng chốc gợn lên một chút lăn tăn như mặt hồ. Hắn thầm nghĩ: "Thôi xong, cái ao yên tĩnh của mình chẳng lẽ sắp mọc thêm một đóa hoa sen hay sao?"

Hắn định mở miệng từ chối để tránh phiền phức, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đầy hy vọng của Liễu Nhất Phi — đôi mắt ấy sáng lấp lánh như chứa đựng cả tinh cầu, nhưng cũng đầy sự cô độc của một thiên tài ở trên cao không ai hiểu thấu — hắn lại không đành lòng.

"Thích thì đến. Nhưng nói trước, đến đây thì phải làm việc. Hồ cá này lá rụng nhiều lắm, Linh Nhi nó lại lười, ngươi không được ngồi không đâu đấy."

Liễu Nhất Phi mừng rỡ, đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt: "Nhất Phi nhất định sẽ làm tốt!"

"Sư phụ, sư phụ! Linh Nhi về rồi! Xem Linh Nhi mang gì về cho người này!"

Đúng lúc này, một âm thanh láu lỉnh vang lên. Từ phía xa, một bóng nhỏ nhanh như chớp lao tới. Linh Nhi — thiếu nữ tóc vàng, gương mặt bầu bĩnh, trên tay xách một con cua khổng lồ đang giãy giụa kịch liệt — xuất hiện.

Nàng nhìn thấy Liễu Nhất Phi đang ngồi cạnh Diệp Mặc, khựng lại một chút, đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại giữa hai người, rồi nhe răng cười một cách tinh quái:

"A! Đại sư tỷ lại đến tìm sư phụ 'tu luyện' sao? Lần này có mang đồ ăn ngon đến không?"

Liễu Nhất Phi đỏ mặt, vội đứng lên: "Linh Nhi muội muội đừng nói bừa, ta… ta chỉ đến thỉnh giáo đạo pháp thôi."

"Thỉnh giáo đạo pháp mà ngồi sát thế kia sao? Linh Nhi biết hết nhé!" Con bé tinh nghịch nháy mắt với Diệp Mặc, "Sư phụ, người đào hoa thật đấy, hết cá chép lại đến Nữ đế, xem ra cái hồ này sắp không đủ chỗ chứa rồi."

"Tiểu nha đầu, lại muốn bị ném xuống hồ làm cá trê hả?" Diệp Mặc làm vẻ mặt hung tợn, giơ tay định gõ đầu nàng.

Linh Nhi cười khanh khách, chạy vụt ra sau lưng Liễu Nhất Phi trốn: "Nữ đế cứu mạng! Sư phụ muốn diệt khẩu vì bị nói trúng tim đen rồi!"

Không gian hậu sơn bỗng chốc trở nên náo nhiệt. Tiếng cười của Linh Nhi, sự ngượng ngùng của Liễu Nhất Phi và tiếng thở dài bất lực của Diệp Mặc hòa quyện vào nhau.

Ánh mặt trời cuối cùng khuất sau đỉnh núi, nhường chỗ cho ánh trăng bạc rải trên mặt hồ Trường Sinh. Lúc này, phao câu của Diệp Mặc đột nhiên chìm mạnh xuống.

"Cắn câu rồi!"

Diệp Mặc mắt sáng lên, nhấc cần. Một con cá nhỏ toàn thân lấp lánh như kim cương, vảy phát ra âm thanh tựa như tiếng chuông gió nhảy vọt lên mặt nước. Nó không bơi đi, mà cứ bay lơ lửng trên không trung quanh ba người, tỏa ra một loại hơi thở thánh khiết giúp cho mệt mỏi của cả ngày tan biến sạch sành sanh.

"Cá Thất Tinh!" Liễu Nhất Phi kinh hô. Đây là loại linh vật chỉ xuất hiện khi khí vận giữa hai người cộng hưởng đến mức cực đại, là biểu tượng của sự may mắn và duyên phận trời định.

Nàng lén nhìn Diệp Mặc. Hắn đang mải mê gỡ lưỡi câu một cách cẩn thận, gương mặt nghiêng nghiêng dưới ánh trăng trông thật nhu hòa.

Liễu Nhất Phi khẽ mỉm cười. Nàng không biết sau này thế giới sẽ ra sao, Nữ đế hay Đạo tổ gì đó nàng cũng chẳng màng. Chỉ cần mỗi buổi chiều, có thể đứng bên bờ ao này, nhìn hắn câu cá, nghe con cá nhỏ Linh Nhi luyên thuyên, thì dù là mười vạn năm trường sinh, cũng không bao giờ là tẻ nhạt.

Bên bờ ao vắng, tình cảm tựa như mầm cỏ xuân, tuy lặng lẽ không tiếng động, nhưng đã bắt đầu bám rễ sâu vào lòng đất, chờ ngày nở hoa rực rỡ nhất giữa cõi hồng trần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8