Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 93: Thượng giới chân chính mở cửa**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:09:33 | Lượt xem: 3

Tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng vào mạn hồ Trường Sinh vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả trong đêm khuya, tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch của vùng hậu sơn Thanh Vân Môn. Diệp Mặc ngồi trên phiến đá xanh nhẵn nhụi, tay cầm chiếc cần câu trúc đơn sơ, đôi mắt lim dim như đang chìm vào cõi mộng.

Ấn ký Thất Tinh giữa chân mày hắn lúc này tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt, từng luồng thông tin cổ xưa và huyền bí như dòng nước lũ cuồn cuộn đổ vào thức hải. Đó không chỉ là sức mạnh của một con cá thần, mà là một phần "quyền bính" của tinh tú hạ phàm.

Bỗng nhiên, mặt hồ vốn dĩ đang tĩnh lặng như gương bỗng xuất hiện những gợn sóng li ti, nhưng không phải do cá nhảy hay gió thổi. Đó là sự rung động từ sâu trong kết cấu của không gian.

Diệp Mặc mở mắt, ánh nhìn xuyên thấu qua màn đêm, hướng thẳng lên bầu trời cao thăm thẳm. Ở đó, dải ngân hà vốn dĩ đang rực rỡ bỗng nhiên bị một đường vạch đen kịt chia cắt làm đôi.

– "Sư phụ… con thấy khó thở quá."

Linh Nhi đang dọn dẹp mấy cái xô cá gần đó bỗng loạng choạng, sắc mặt trắng bệch, nàng ôm lấy ngực, đôi mắt lộ vẻ kinh hoàng. Ngay cả Liễu Nhất Phi – người vừa đột phá cảnh giới và đang cảm nhận sức mạnh tràn trề – cũng cảm thấy tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Khí lực toàn thân nàng như đông cứng lại, kiếm ý vốn sắc lẹm giờ đây run rẩy như ngọn nến trước gió bão.

– "Đến rồi sao?" Diệp Mặc khẽ lầm bầm. Hắn không hề đứng dậy, chỉ nhẹ nhàng búng ngón tay một cái.

Một màng chắn trong suốt, mỏng manh như cánh ve sầu âm thầm bao phủ lấy khu vực hồ Trường Sinh. Áp lực kinh thiên động địa đang đè nặng từ trên trời cao vừa chạm vào màng chắn này liền tan biến sạch sẽ, như thể nó chưa từng tồn tại. Linh Nhi thở phào nhẹ nhõm, tham lam hít lấy hít để bầu không khí trong lành, còn Liễu Nhất Phi thì bàng hoàng nhìn về phía Diệp Mặc. Nàng biết, bầu trời ngoài kia sắp sụp đổ rồi.

"ẦM!!!"

Một tiếng nổ chấn động thiên địa vang lên, không phải vang bằng tai mà là vang vọng trong linh hồn của mỗi sinh linh tại Thanh Minh Giới.

Vòm trời xanh thẳm của hạ giới bị xé toạc ra một vết rách dài vạn dặm. Từ trong vết rách đó, không phải là hư không đen tối, mà là một vầng hào quang rực rỡ đến mức làm mù mắt người nhìn. Khí tức tiên linh nồng đậm như hóa thành chất lỏng từ khe nứt trào xuống, nhưng đi kèm với nó là một thứ uy áp lạnh lùng, coi rẻ chúng sinh như cỏ rác.

Trong sự kinh hãi của hàng triệu tu sĩ khắp đại lục, một mũi tàu khổng lồ, điêu khắc bằng những khối bạch ngọc tinh khiết nhất, lấp lánh phù văn vĩnh cửu, chậm rãi thò ra từ khe nứt.

Cái phi chu ấy to lớn đến mức khi nó hoàn toàn xuất hiện, nó đã che khuất toàn bộ mặt trăng và các vì sao trên bầu trời Thanh Vân Môn. Trên mạn thuyền, những lá cờ thêu chữ "Trường Hà" vàng rực tung bay, tỏa ra đạo vận trấn áp vạn vật.

– "Thượng giới… Thượng giới thật sự mở cửa rồi!"

Thanh Vân Tử – chưởng môn của Thanh Vân Môn, cùng hàng loạt các lão quái vật ẩn thế bấy lâu nay của các đại tông môn đồng loạt quỳ rạp xuống đất. Người thì hưng phấn đến phát run, kẻ thì sợ hãi đến mất mật. Đối với họ, đây là hy vọng phi thăng, nhưng cũng có thể là ngày tàn của giới này.

Từ trên phi chu bạch ngọc, một dải lụa ánh sáng kéo dài xuống mặt đất, tạo thành một con đường cầu vồng nối liền trời và đất. Một hàng dài các tu sĩ mặc giáp bạc, tay cầm trường thương tỏa ra hơi thở của bậc Hóa Thần cảnh trở lên, bước ra đứng thành hai hàng. Cuối cùng, một nam tử trung niên mặc trường bào tím đậm, lưng đeo trường kiếm, bước ra từ hư ảnh của cung điện trên tàu.

Hắn là Thiên Sát Chân Tiên, vị Tiên sứ được lệnh hạ phàm để thu thập "nguyên khí" đã mất của Thượng giới sau nghìn năm đóng cửa.

Thiên Sát Chân Tiên liếc mắt nhìn xuống Thanh Minh Giới, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên đầy vẻ châm chọc:
– "Một đám sâu bọ ở vùng đất cằn cỗi. Linh khí suy kiệt đến mức này mà vẫn còn nòi giống tu luyện, thật là một sự lãng phí tài nguyên của thiên đạo."

Giọng nói của hắn như sấm sét nổ vang trong đầu mọi người. Nhiều tu sĩ tu vi thấp kém ngay lập tức hộc máu, ngã quỵ. Hắn thu ánh mắt lại, bắt đầu dùng thần thức cường đại quét ngang toàn bộ đại lục để tìm kiếm linh mạch còn sót lại.

Tuy nhiên, khi thần thức của hắn quét qua khu vực của Thanh Vân Môn, cụ thể là khu hồ Trường Sinh ở hậu sơn, Thiên Sát Chân Tiên khựng lại. Đôi lông mày của hắn nhíu chặt:
– "Hửm? Một vùng sương mù hư ảo? Thậm chí ngay cả tiên thức của ta cũng không xuyên thấu được?"

Ở Thượng giới, nơi có quy luật thiên đạo hoàn chỉnh hơn, hắn chưa từng gặp phải chuyện này tại một hạ giới rách nát. Điều này giống như việc một con voi không thể nhìn thấu một bụi cỏ nhỏ bé vậy.

– "Chỉ huy, có chuyện gì sao?" Một tên thuộc hạ đi tới cung kính hỏi.

Thiên Sát Chân Tiên thu hồi vẻ ngạo mạn, đôi mắt híp lại:
– "Tại cái tông môn hạng bét bên dưới kia, có một cái ao nhỏ. Ta cảm nhận được ở đó có đạo vận của Thất Tinh Thần Ngư. Nếu ta không lầm, đó là giống cá đã tuyệt chủng ở Thượng giới từ vạn năm trước. Thật không ngờ, lại xuất hiện ở nơi khỉ ho cò gáy này."

Nói đoạn, hắn không chút do dự, bước thẳng xuống con đường cầu vồng, hướng về phía Thanh Vân Môn. Mỗi bước chân của hắn đều làm không gian rúng động, tiếng xiềng xích của thiên đạo Thanh Minh Giới đang rên rỉ dưới chân vị Chân Tiên này.

Lúc này, tại ven hồ Trường Sinh.

Linh Nhi đang run rẩy núp sau lưng Diệp Mặc, nhìn những bóng người rực rỡ như mặt trời đang tiến lại gần:
– "Sư phụ… họ đến rồi. Người đó trông rất hung dữ, có phải họ đến bắt con không?"

Diệp Mặc đang dùng một chiếc khăn vải lau sạch những giọt nước đọng trên chiếc cần câu trúc. Hắn thở dài, giọng nói vẫn mang vẻ lười biếng thường ngày:
– "Mấy con rồng to hơn hắn ta còn chưa bắt được con, thì một gã cầm kiếm hạng xoàng này làm được gì. Đừng có cuống lên thế, làm cá giật mình bây giờ."

Liễu Nhất Phi đứng bên cạnh, nghe câu nói đó mà da mặt giật giật. "Hạng xoàng"? Người ta là tiên nhân từ thượng giới, hơi thở thôi cũng đủ nghiền nát cả tông môn này, vậy mà sư đệ lại nói như thể đó là một tên trộm cá vặt.

Chỉ trong vài nhịp thở, một đạo ánh sáng tím từ trên trời giáng xuống, dừng lại cách mặt đất ba thước ngay trước mặt ba người. Thiên Sát Chân Tiên đáp xuống, tay chắp sau lưng, phong thái phi phàm. Theo sau hắn là mười tên tiên binh giáp bạc, ai nấy đều nhìn Diệp Mặc và hai nữ tử bằng ánh mắt như nhìn vật chết.

Thanh Vân Tử từ đằng xa hớt hải chạy tới, vừa chạy vừa kêu:
– "Thượng tiên đại giá quang lâm! Tiểu nhân có mắt như mù, chưa kịp nghênh đón từ xa! Xin thượng tiên bớt giận!"

Thiên Sát Chân Tiên không thèm liếc nhìn vị Chưởng môn một cái, ánh mắt hắn chỉ chăm chằm nhìn vào hồ Trường Sinh phía sau Diệp Mặc. Ngay lập tức, đồng tử của hắn co rụt lại.

Hắn không thấy cá Thất Tinh đâu cả, nhưng hắn thấy mặt hồ này sâu không thấy đáy, linh khí nồng đậm tụ lại thành từng cụm như vân vũ. Quan trọng hơn, hắn nhìn thấy chiếc cần câu trong tay Diệp Mặc.

Dưới nhãn quan của một vị Chân Tiên, chiếc cần câu đó không phải là trúc bình thường. Trên mỗi đốt trúc đều có vạn nghìn đường vân đạo lý chạy dọc, tỏa ra hơi thở của hồng mông sơ khai. Còn sợi dây câu kia… đó rõ ràng là nhân quả quy tắc hóa thành sợi mảnh!

Thiên Sát Chân Tiên cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. "Bảo vật! Chí bảo tối cao!"

Hắn kìm nén sự tham lam đang trào dâng, hướng về phía Diệp Mặc lãnh đạm nói:
– "Kẻ phàm trần kia, vùng đất này và cái ao này kể từ giây phút này thuộc về Trường Hà Tiên Cung của Thượng giới. Ngươi có công trông coi bảo vật, ta ban cho ngươi tư cách làm đệ tử tạp dịch của Tiên cung, cho phép ngươi đi theo hầu hạ ta lên Thượng giới."

Nghe đến đây, Thanh Vân Tử đứng bên cạnh run bắn người vì ghen tị. Làm tạp dịch của Tiên cung Thượng giới? Đó là cơ duyên mà cả đời tu sĩ hạ giới nằm mơ cũng không thấy được!

Thế nhưng, đáp lại lời chiêu mộ ấy là một tràng im lặng kéo dài.

Diệp Mặc cuối cùng cũng lau xong cần câu, hắn ngẩng đầu lên nhìn Thiên Sát Chân Tiên một cái, sau đó quay sang Linh Nhi:
– "Linh Nhi, con thấy không? Ta đã bảo nuôi cá thì phải giữ chỗ yên tĩnh, kẻ ruồi bọ cứ thích tìm tới nói nhảm."

Cả không gian bỗng chốc rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc.

Hơi thở của Thiên Sát Chân Tiên đột nhiên lạnh ngắt. Sát khí bùng phát từ người hắn khiến những ngọn cỏ quanh hồ lập tức héo rũ, đá cuội vỡ vụn.

– "Ngươi… vừa nói gì?" Thiên Sát Chân Tiên gằn giọng, thanh trường kiếm sau lưng hắn bắt đầu kêu reng reng.

Liễu Nhất Phi ngay lập tức rút kiếm, chắn trước mặt Diệp Mặc:
– "Sư đệ, mau lùi lại! Thượng tiên xin bớt giận, sư đệ ta tính tình kỳ quái, không có ý mạo phạm…"

– "Cút!"

Thiên Sát Chân Tiên chỉ vung tay một cái, một luồng sức mạnh khủng bố như muốn quét sạch mọi vật cản. Liễu Nhất Phi chỉ cảm thấy một bức tường núi vạn trượng tông thẳng vào người mình, nàng thậm chí không kịp phản ứng.

Thế nhưng, ngay khi luồng sức mạnh đó chạm đến phạm vi ba thước quanh Diệp Mặc, nó bỗng nhiên bị lệch hướng một cách vô lý. Toàn bộ áp lực nghìn cân bỗng biến thành một cơn gió nhẹ thổi qua làm tà áo Diệp Mặc khẽ lay động.

Thiên Sát Chân Tiên nheo mắt, kinh ngạc nhìn lại lòng bàn tay mình: "Lệch rồi? Không, là bị hóa giải?"

Diệp Mặc lúc này mới từ từ đứng dậy. Hắn đội chiếc nón lá sờn cũ lên đầu, che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ khuôn cằm góc cạnh và cái miệng hơi mím lại.

– "Ta không quan tâm ngươi ở Thượng giới to tát thế nào." Diệp Mặc bình thản nói, bước một bước lên phía trước.

"Ầm!"

Bước chân này vừa hạ xuống, một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa. Mười tên tiên binh giáp bạc đứng phía sau Thiên Sát Chân Tiên chưa kịp kêu lấy một tiếng đã bị một sức mạnh khủng khiếp hất bay ngược lên trời, rơi tõm xuống biển mây ngoài vách núi.

– "Nhưng ở chỗ này, quy tắc do ta định đoạt." Diệp Mặc nói tiếp, giọng nói vang lên bình thản nhưng lại mang theo một sức nặng khiến Thiên Đạo cũng phải run rẩy.

– "Ngươi… ngươi là ai?" Thiên Sát Chân Tiên rốt cuộc cũng nhận ra có điều không ổn.

Áp lực đang tỏa ra từ người thanh niên mặc đồ đệ tử ngoại môn sờn cũ này không giống linh khí, không giống tiên khí, mà nó giống như… ngọn nguồn của vạn vật. Khi đứng đối diện với Diệp Mặc, Thiên Sát cảm thấy mình không phải đang đối diện với một con người, mà là đang đứng trước một đại dương sâu thẳm nhất vũ trụ, còn hắn chỉ là một con cá nhỏ đang cố vùng vẫy trong lòng bàn tay người ta.

– "Ta chỉ là một người nuôi cá." Diệp Mặc cầm lấy một nhúm cám cá trong túi vải bên hông, tùy ý ném xuống hồ.

"Xoạt!"

Dưới mặt hồ, một bóng đen khổng lồ chợt thoáng qua. Một con cá trê đen dọn bể bình thường bỗng quẫy đuôi, tạo ra một luồng hút cực mạnh. Thiên Sát Chân Tiên bàng hoàng phát hiện ra, Tiên nguyên trong cơ thể mình đang điên cuồng chảy ra ngoài, hướng về phía cái ao.

– "Dừng lại! Ngươi dùng ma pháp gì!"

Thiên Sát Chân Tiên hoảng loạn, hắn vung trường kiếm, thi triển tuyệt kỹ mạnh nhất của Trường Hà Tiên Cung – "Vạn Lý Trường Hà Kiếm Thức". Một dòng sông kiếm khí cuồn cuộn xuất hiện giữa không trung, mang theo sức mạnh phá hủy cả một tiểu hành tinh, đâm thẳng xuống hồ Trường Sinh.

Diệp Mặc chẳng thèm nhìn, hắn chỉ cầm cần câu trúc, gõ nhẹ lên mặt nước một cái.

"Tòng!"

Một tiếng động trong veo vang lên.

Toàn bộ dòng sông kiếm khí mênh mông ấy, ngay lập tức hóa thành những bong bóng nước vô hại, nổ lụp bụp giữa không trung rồi tan biến vào sương mù.

Thiên Sát Chân Tiên trợn ngược mắt, thanh tiên kiếm trong tay hắn bỗng nhiên nứt ra một vết, sau đó vỡ vụn thành trăm mảnh. Bản thân hắn bị một chấn động ngược lại, hộc ra một búng máu vàng óng, ngã ngồi bệt xuống đất.

Phía trên bầu trời cao, cái phi chu bạch ngọc khổng lồ dường như cảm nhận được chủ nhân bị thương, bắt đầu nã xuống những đạo pháo linh quang rực cháy, định san bằng ngọn núi này.

Diệp Mặc khẽ chau mày:
– "Ồn ào quá."

Hắn nâng tay trái lên, làm động tác như đang quăng dây câu vào hư không.

"Vút!"

Một sợi chỉ mỏng manh màu bạc xuyên thấu tầng mây, quấn lấy cái phi chu vạn trượng kia. Diệp Mặc chỉ nhẹ nhàng kéo một cái về phía sau.

Trước con mắt kinh hoàng của toàn bộ sinh linh Thanh Minh Giới, cái phi chu vốn được coi là không thể phá hủy của Thượng giới, bị kéo sập xuống như một món đồ chơi bằng giấy. Nó bị cuốn tròn lại bởi sợi dây vô hình, thu nhỏ dần, thu nhỏ dần, cho đến khi chỉ còn bằng một chiếc thuyền lá mỏng, nằm gọn lỏn trong… cái giỏ cá bên cạnh Diệp Mặc.

Thiên Sát Chân Tiên nhìn vào giỏ cá, nơi hàng nghìn tiên nhân và tài bảo của Tiên cung đang vùng vẫy như những con tôm con tép trong đó, hắn hoàn toàn phát điên.

– "Đạo… Đạo Tổ? Ngài là Đạo Tổ…" Hắn lẩm bẩm, răng đánh vào nhau lập bập. Chỉ có cấp bậc Đạo Tổ nắm giữ toàn bộ nhân quả quy tắc mới có thể coi Tiên khí như cỏ rác, coi Tiên nhân như cá mồi thế này.

Diệp Mặc nhìn hắn, ánh mắt bình thản đến lạ kỳ:
– "Ngươi về đi. Nói với mấy lão già đứng sau lưng ngươi, Thanh Minh Giới từ nay về sau là 'ao riêng' của ta. Kẻ nào dám đưa cần câu vào đây, ta sẽ câu luôn cả linh hồn của kẻ đó."

Diệp Mặc vung tay một cái, một luồng kình phong cuồng bạo cuốn Thiên Sát Chân Tiên bay ngược lên trời, xuyên qua khe nứt không gian, ném trả về Thượng giới.

"Ầm!!!"

Vết rách trên bầu trời dưới tác động của Diệp Mặc bắt đầu khép lại với tốc độ chóng mặt. Những mảnh vỡ quy tắc bị phá vỡ ban nãy bỗng chốc được vá lại hoàn hảo hơn bao giờ hết. Hào quang Thượng giới tan biến, để lại một bầu trời đêm đầy sao tĩnh lặng như cũ.

Tất cả diễn ra chỉ trong chưa đầy một chén trà nhỏ.

Thanh Vân Tử ngã quỵ xuống đất, mặt đờ đẫn. Liễu Nhất Phi đứng như hóa đá, thanh kiếm trong tay nàng rơi xuống lúc nào không hay.

Linh Nhi là người duy nhất tỉnh táo, nàng chạy lại nhìn vào giỏ cá của Diệp Mặc, tò mò hỏi:
– "Sư phụ, cái thuyền nhỏ này có ăn được không?"

Diệp Mặc lại ngồi xuống phiến đá, cầm cần câu lên, ánh mắt nhìn ra mặt hồ xa xăm:
– "Không ăn được, cứng lắm. Để đó sau này làm đồ chơi cho mấy con cá nhỏ vậy."

Hắn ngáp dài một cái, dường như việc "đuổi ruồi" vừa rồi làm hắn mệt mỏi.

Phía sau hắn, Liễu Nhất Phi nhìn bóng lưng người thanh niên này, trong lòng trào dâng một cảm giác tôn thờ chưa từng có. Nàng rốt cuộc cũng hiểu, tại sao Diệp Mặc lại chẳng bao giờ quan tâm đến việc tu luyện, chẳng bao giờ quan tâm đến địa vị. Bởi vì với hắn, cả thế giới này chẳng qua cũng chỉ là một cái ao cá. Và hắn, chính là Ngư Ông tối cao đang quan sát tất cả sự tuần hoàn của vận mệnh.

"Thượng giới mở cửa…" Nàng cười khổ. Có lẽ với Thượng giới, hôm nay không phải là ngày thu hoạch, mà là ngày họ gặp phải cơn ác mộng lớn nhất trong lịch sử.

Đêm hôm đó, tin tức về việc một cao nhân ẩn thế tại Thanh Vân Môn chỉ dùng một chiếc cần câu kéo sập phi chu Thượng giới đã lan truyền như cháy rừng, làm chấn động toàn bộ bát hoang lục hợp.

Nhưng nhân vật chính của câu chuyện lúc này đã chìm vào giấc ngủ bên cạnh bờ hồ, hơi thở đều đặn hòa cùng nhịp đập của trời đất.

Bên trong ao, con cá Thất Tinh bỗng hiện ra trên mặt nước, lấp lánh như muốn soi sáng giấc ngủ cho người chủ của nó. Trên trán Diệp Mặc, ấn ký Thất Tinh khẽ lóe lên, rồi hoàn toàn chìm sâu vào da thịt.

Hắn chưa từng nghĩ mình sẽ thành Đạo Tổ, hắn chỉ đơn giản là muốn nuôi cá mà thôi. Thế nhưng, khi một người có thể nuôi dưỡng cả "Đạo", thì người đó vốn dĩ đã đứng ở đỉnh cao nhất rồi.

Thượng giới chân chính đã mở cửa, nhưng nó không dẫn đến thiên đường cho những kẻ ngạo mạn, mà là dẫn đến một thực tại nơi họ phải đối diện với "Ngư Ông" của vạn cổ.

Dưới ánh trăng thanh, hồ Trường Sinh vẫn phẳng lặng, như thể chưa từng có bất kỳ cơn bão nào đi ngang qua. Sợi dây câu của Diệp Mặc khẽ rung nhẹ, dường như lại có một "con cá lớn" khác sắp sửa cắn câu – một con cá tên là "Thiên Mệnh".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8