Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 129: Linh Nhi hi sinh?**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:21:12 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 129: LINH NHI HI SINH?

Sáng sớm tại Thanh Vân Môn, mây mù bảng lảng như dải lụa mềm vắt ngang lưng chừng núi. Hồ Trường Sinh vẫn phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, thỉnh thoảng lại có một vài gợn nước nhỏ lăn tăn khi mấy con cá chép vểnh râu lên đớp bọt khí.

Diệp Mặc hôm nay có vẻ lười biếng hơn thường lệ. Hắn ngả người trên chiếc ghế mây sờn cũ, nón lá che nửa khuôn mặt, miệng ngậm một cọng cỏ dại, tận hưởng chút nắng ấm đầu ngày. Phía bờ hồ, một thiếu nữ mặc áo đỏ rực rỡ, chân trần dẫm trên cỏ xanh, đang hì hục bê một rổ "cám cá" – thực chất là những viên thuốc bồi bổ kinh mạch mà tu sĩ ngoại giới thèm khát đến đỏ mắt – ném xuống hồ.

"Chủ nhân, người xem kìa! Con Cá Trê Dọn Bể lại bắt nạt Đại Hồng rồi!" Linh Nhi chu môi, vẫy vẫy đôi tay trắng nõn về phía mặt nước.

Diệp Mặc chỉ lười biếng đáp một tiếng "Ừm", đôi mắt nhắm nghiền như chẳng hề bận tâm. Trong mắt hắn, đám cá này dù có hóa long hay làm tổ tiên của Ma Thần thì vẫn chỉ là những sinh vật cần được ăn no ngủ kỹ mà thôi.

Thế nhưng, sự bình yên ấy đột ngột bị xé toạc.

Uỳnh!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía chân trời xa xăm. Một đạo hào quang màu vàng kim rực rỡ, mang theo áp lực nghẹt thở, từ trên cao giáng thẳng xuống, bao trùm lấy toàn bộ rặng núi phía sau Thanh Vân Môn. Không gian xung quanh hồ Trường Sinh đột nhiên bị bóp méo, dưỡng khí như bị rút cạn, khiến đám linh ngư trong hồ hoảng sợ lặn sâu xuống đáy.

Diệp Mặc khẽ nhướng một bên mày dưới vành nón lá. Hắn thở dài: "Cá vừa định cắn câu…"

Từ trong đám mây vàng, một chiến xa được kéo bởi bốn con Giao Long to lớn chậm rãi hiện ra. Trên xe, một thanh niên mặc trường bào thêu hình chín tầng trời, khí chất cao ngạo tột đỉnh, đôi mắt lạnh lùng quét nhìn xuống hồ Trường Sinh như nhìn vào một cái ao tù nước đọng.

Diệp Thiên – Thánh tử của Cửu Tiêu Thánh Địa.

"Tìm thấy rồi." Diệp Thiên lạnh lùng cất tiếng, giọng nói như sấm rền vang vọng khắp mười dặm: "Khí vận của Đông Hải long mạch, hóa ra lại ẩn mình trong hình hài một con Cẩm Lý nhỏ bé tại cái tông môn suy tàn này."

Lão Chưởng môn Thanh Vân Tử cùng vài vị trưởng lão kinh hoàng bay tới, nhục thân của họ run rẩy trước uy áp của một tu sĩ Hóa Thần đỉnh phong.

"Thánh tử điện hạ! Đây là vùng cấm của Thanh Vân Môn chúng tôi, ngài…"

Thanh Vân Tử chưa kịp dứt lời, Diệp Thiên đã phất tay một cái. Một luồng kình khí vàng kim bắn ra, trực tiếp đánh văng lão chưởng môn xuống chân núi, máu tươi nhuộm đỏ y phục.

"Ồn ào. Một tông môn hạng ba, không tư cách nói chuyện với ta." Diệp Thiên nhìn chằm chằm vào Linh Nhi, ánh mắt lộ rõ vẻ thèm khát tham lam: "Tiểu cá chép, ngoan ngoãn dâng hiến bản nguyên khí vận cho ta, ta sẽ cho ngươi làm linh sủng của Thánh địa, thoát khỏi kiếp tôm cá bùn lầy này."

Linh Nhi run lên vì sợ hãi, nhưng nàng lại không lùi bước. Nàng đứng chắn trước mặt chiếc ghế mây của Diệp Mặc, hai tay giang rộng, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nhưng đầy kiên định: "Không cho phép ngươi làm hại chủ nhân! Ngươi là đồ xấu xa, cút đi!"

Diệp Thiên bật cười khinh miệt, ánh mắt hắn liếc qua kẻ đang nằm dưới nón lá: "Chủ nhân? Một tên phế vật không chút linh lực? Để hắn chết cùng cái ao này đi."

Nói đoạn, Diệp Thiên tung ra một bảo vật thần kỳ – Lục Hợp Trấn Linh Đồ. Bức cuốn thư mở ra giữa không trung, hóa thành một trận pháp khổng lồ vây hãm toàn bộ Hồ Trường Sinh. Ánh sáng của nó như những lưỡi dao sắc lạnh, bắt đầu rút tỉa linh lực từ mặt nước, khiến Linh Nhi đau đớn kêu lên một tiếng, gục xuống đất.

Diệp Mặc vẫn ngồi im. Nhưng nếu ai đó nhìn kỹ dưới vành nón lá, sẽ thấy đôi mắt hắn đã không còn vẻ lờ đờ nữa, mà là một vùng tinh không lạnh lẽo đến thấu xương.

[Ting! Phát hiện đối tượng đang cố gắng thu hoạch Linh vật của hệ thống.]
[Cảnh báo: Cẩm Lý Linh Nhi đang chịu tổn hại 80% bản nguyên.]
[Đề nghị vật chủ: Nhấc cần.]

Diệp Mặc vẫn chưa ra tay. Hắn đang quan sát. Hắn muốn xem con cá nhỏ mình nuôi bấy lâu nay có đủ nghị lực để vượt qua kiếp nạn này hay không. Nhưng Linh Nhi lại nghĩ khác. Nàng cho rằng Diệp Mặc vì quá yếu ớt nên đã bị trấn áp đến mức không thể cử động.

"Chủ nhân… không sao đâu… Linh Nhi bảo vệ người…"

Nàng nghiến răng, từ trong miệng nôn ra một viên hạt nhân màu đỏ thẫm lấp lánh – đó là Yêu Đan bản mệnh, là tích lũy vạn năm linh khí mà nàng có được nhờ ăn "đồ ăn thừa" của Diệp Mặc.

"Cái gì? Nó định tuẫn tiết để phá hủy khí vận sao?" Diệp Thiên biến sắc, hắn vội vàng thúc giục chiến xa lao xuống.

Linh Nhi nhìn về phía Diệp Mặc lần cuối, ánh mắt chứa chan nỗi buồn và sự luyến tiếc ngây ngô: "Ăn cá nướng của người… ngon lắm…"

Uỳnh!!!

Một vụ nổ năng lượng kinh thiên động địa xảy ra ngay giữa Hồ Trường Sinh. Thân hình nhỏ bé của Linh Nhi hóa thành muôn vàn mảnh sáng lấp lánh như lân quang của vảy cá, tung bay rợp trời, bao phủ lấy toàn bộ khu vực hậu sơn. Trận pháp Lục Hợp Trấn Linh Đồ bị dư chấn đánh cho vỡ vụn từng mảng.

Mọi thứ chìm vào sự im lặng đáng sợ.

Đám đệ tử Thanh Vân Môn quỳ sụp xuống, tuyệt vọng nhìn về phía hậu sơn. Liễu Nhất Phi từ xa lao đến, nước mắt rơi lã chã khi nhìn thấy những mảnh linh quang đang dần tan biến trong gió.

Linh Nhi… hi sinh rồi?

Diệp Thiên trên chiến xa thở hắt ra một hơi, tức giận lẩm bẩm: "Con cá ngu ngốc! Thà tự bạo bản nguyên cũng không chịu theo ta. Thật lãng phí khí vận nghìn năm!"

Hắn quay đầu lại, định chỉ đạo đám thủ hạ thu dọn tàn cuộc. Thế nhưng, vào giây phút đó, một âm thanh trầm đục, bình thản nhưng mang theo áp lực có thể nghiền nát cả chư thiên vang lên từ dưới gốc liễu sờn.

"Ngươi… làm bẩn nước hồ của ta rồi."

Diệp Thiên khựng lại, da đầu tê dại. Hắn nhìn xuống.

Diệp Mặc đã đứng dậy từ bao giờ. Chiếc nón lá rơi dưới chân, để lộ khuôn mặt thanh tú với đôi đồng tử đang xoay chuyển như thái cực đồ. Những mảnh linh quang đỏ rực vốn đang tan biến, đột nhiên giống như thời gian bị đảo ngược, tất cả ngưng đọng lại giữa không trung.

Hệ thống trong đầu Diệp Mặc vang lên liên tục những tiếng cảnh báo chói tai, nhưng hắn đã ngắt toàn bộ âm thanh đó.

Diệp Mặc đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy một mảnh linh quang đang trôi nổi. Thực tế, Linh Nhi không chết. Khi nàng tự bạo, Diệp Mặc đã dùng ý niệm mở ra một "Thế Giới Ngư Trì" thu giữ linh hồn của nàng vào trong một đóa sen xanh dưới đáy hồ. Nhưng sự "hi sinh" này, cái cảm giác đau đớn của nàng lúc bấy giờ, đã chạm tới giới hạn của một vị Đạo Tổ đang ẩn thế.

"Ta nuôi con cá này rất cực khổ." Diệp Mặc nhìn về phía Diệp Thiên, giọng nói không chút gợn sóng: "Mỗi ngày phải băm nhỏ linh dược, phải canh nhiệt độ nước, phải dỗ nó ngủ mỗi khi trời mưa…"

Diệp Thiên cảm thấy không khí xung quanh mình bắt đầu đông cứng lại. Bốn con Giao Long kéo xe đột ngột kêu thét lên thảm thiết, nhục thân của chúng bắt đầu tan chảy thành vũng máu ngay trước khi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Ngươi… ngươi là ai?" Diệp Thiên kinh hoàng lắp bắp, chiếc Lục Hợp Trấn Linh Đồ trên tay hắn bốc cháy dữ dội.

Diệp Mặc không trả lời. Hắn cúi xuống, nhặt cái cần câu trúc gãy nát lên. Đối với hắn, đây là dụng cụ kiếm ăn. Đối với thế giới này, đây là Nhân Quả của vạn vật.

"Hôm nay, ta không câu cá." Diệp Mặc nhẹ nhàng vung sợi cước không vảy lên không trung: "Ta câu hồn."

Sợi chỉ mong manh ấy xé toạc không gian, vượt qua mọi rào cản thời gian và quy luật tu hành, nhắm thẳng vào đỉnh đầu của Diệp Thiên. Vị Thánh tử của Cửu Tiêu Thánh địa ngay lập tức thấy linh hồn mình như bị một cái móc câu khổng lồ móc xuyên qua, kéo tuột ra khỏi xác.

Toàn bộ tu vi Hóa Thần, toàn bộ khí vận của một Thánh địa lớn, trong phút chốc đều bị sợi dây trúc ấy hút cạn.

Diệp Mặc chỉ nhẹ nhàng kéo một cái, Diệp Thiên mất đi thần thái, ngã nhào khỏi chiến xa, rơi xuống mặt nước hồ Trường Sinh với một tiếng "tõm".

Vạn籟 đều im.

Các tu sĩ đi theo Diệp Thiên ngay lập tức phủ phục xuống đất, không dám thở mạnh, linh hồn họ run rẩy như nến trước gió bão.

Diệp Mặc thu lại cần câu, đôi mắt đầy vẻ chán chường nhìn vào những mảnh lân quang đỏ rực đang hội tụ lại dưới hồ. Trong bông sen xanh ấy, một hình hài nhỏ bé đang chầm chậm tái tạo lại, hơi thở còn mạnh mẽ và thần thánh hơn trước gấp mười lần.

"Tiến hóa dưới áp lực chết chóc sao? Con cá này cũng có chút triển vọng." Diệp Mặc khẽ lầm bầm.

Hắn cúi xuống nhặt lại nón lá, đội lên đầu, rồi lại trở về tư thế lười biếng trên chiếc ghế mây như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Này lão Chưởng môn, dậy mà dọn dẹp đi." Diệp Mặc vẫy vẫy tay: "Hồ có rác rồi kìa, nhìn ngứa mắt lắm."

Hắn nhắm mắt lại, nhưng trong lòng lại có chút xao động. Linh Nhi – con cá chép đỏ ngốc nghếch ấy – vừa rồi thật sự đã định đổi mạng cho hắn.

"Hệ thống, sau này đừng đưa mấy nhiệm vụ thử thách kiểu này nữa." Diệp Mặc thầm nghĩ: "Ta lười, không muốn phải nhấc cần câu lần thứ hai đâu."

Gió lại thổi, mây lại bay. Hồ Trường Sinh lại trở về với vẻ yên bình vốn có, chỉ khác là từ nay về sau, trong bùn dưới hồ có thêm một "con cá lòng tong" tên Diệp Thiên, và dưới đáy hồ xanh ngắt kia, một truyền thuyết về Cá Chép Hóa Long chân chính đang bắt đầu thành hình.

Còn vị Đạo Tổ nọ, vẫn chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, đợi con cá của mình tỉnh lại để… đòi nợ canh cá nướng lần trước nàng lỡ làm cháy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8