Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 128: Trận chiến trên sông dài lịch sử**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:20:37 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 128: TRẬN CHIẾN TRÊN SÔNG DÀI LỊCH SỬ

Đêm nay, trăng trên đỉnh Thanh Vân nhợt nhạt như một mảnh vảy cá chết, treo lơ lửng giữa những tầng mây xám xịt.

Hậu sơn vốn dĩ yên tĩnh, giờ đây càng trở nên tịch mịch đến mức lạ lùng. Tiếng dế mèn vốn râm ran mỗi tối bỗng im bặt, như thể tất cả sinh linh nhỏ bé đều cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang từ trên chín tầng mây ép xuống, hoặc giả như, đang từ một nơi xa xăm hơn cả không gian này rỉ ra.

Diệp Mặc ngồi bên bếp lửa nhỏ, tay cầm thanh trúc gầy guộc để lật con cá chép thường đang tỏa mùi thơm ngào ngạt. Hắn vẫn giữ bộ dạng đó: đôi mắt híp lại như đang ngủ gật, chiếc nón lá sờn cũ đặt lệch sang một bên, dáng vẻ thong dong đến mức khiến người ta lầm tưởng hắn chỉ là một thôn phu tầm thường giữa cõi tiên môn rực rỡ này.

"Chủ nhân, thơm quá!" Linh Nhi ngồi xổm bên cạnh, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào con cá nướng.

Nàng vốn là một con Cẩm Lý, nhưng từ khi hóa hình người, thói quen ăn uống của nàng đã thay đổi đến mức Diệp Mặc cũng phải chào thua. Nàng thích ăn cá – loại cá thường không có linh tính mà Diệp Mặc nuôi ở một cái ao nhỏ khác bên cạnh hồ Trường Sinh. Theo lời hắn, cá này chỉ để thỏa mãn cái bụng, không phải để tu hành.

Diệp Mặc khẽ cười, bàn tay đang lật cá bỗng dừng lại một nhịp. Hắn không ngẩng đầu lên, nhưng đồng tử sau làn mi hơi khép bỗng lóe lên một tia dị sắc.

"Linh Nhi, đứng dậy, vào trong nhà tranh lấy cho ta thêm một chút muối."

"Dạ? Muối chẳng phải ở ngay cạnh người sao ạ?" Linh Nhi ngây thơ chỉ tay vào lọ gốm nhỏ ngay bên chân hắn.

"Muối đó bị ẩm rồi. Vào trong kệ thứ ba, lấy hũ muối ta ủ bằng lá thông năm ngoái." Giọng Diệp Mặc vẫn đều đều, thong thả.

Linh Nhi tuy ham ăn nhưng tính tình ngoan ngoãn, nàng không nghi ngờ gì, ngay lập tức đứng dậy lon ton chạy vào căn nhà tranh phía sau.

Ngay khi bóng dáng của nàng biến mất sau cánh cửa, sự yên bình giả tạo của hậu sơn Thanh Vân Môn đột nhiên vỡ vụn.

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc vang lên từ hư không, như thể có một tấm gương khổng lồ bị ai đó dùng búa đập mạnh.

Diệp Mặc chậm rãi đứng dậy. Động tác của hắn rất nhẹ nhàng, nhưng theo mỗi tấc cơ thể hắn vươn thẳng, khí trường quanh hồ Trường Sinh đột ngột đảo lộn. Nước hồ vốn tĩnh lặng như tờ, lúc này bắt đầu xoay chuyển theo chiều ngược kim đồng hồ, tạo thành một cái vòng xoáy sâu hun hút, từ dưới đáy hồ phát ra tiếng rồng ngâm trầm đục.

"Đã tới rồi thì sao còn lén lút?" Diệp Mặc lẩm bẩm, tay trái hắn vẫn cầm con cá nướng, tay phải lại đưa ra sau lưng, nhấc chiếc cần câu trúc già nua lên.

Chiếc cần câu không có dây, cũng chẳng có lưỡi, nhưng khi Diệp Mặc đưa tay quạt nhẹ một cái, không gian phía trước mặt hắn đột nhiên hiện ra một vầng sáng hình cung.

Vầng sáng ấy không thuộc về hiện tại. Nó lấp lánh như bụi sao, chảy dài và trải rộng vô tận. Đó là một con sông – một con sông không có nước, mà chỉ có những mảnh vỡ thời gian lướt qua với tốc độ không tưởng.

Trường Hà Lịch Sử (Sông dài lịch sử)!

Từ sâu trong dòng sông ấy, một bàn tay khổng lồ đen kịt, đầy vảy và hôi thối mùi tử khí, đang cố gắng xuyên qua bức màn thời gian để vươn tới hiện tại. Mỗi ngón tay của nó to lớn như một ngọn núi, mỗi nếp nhăn trên da là một khe vực sâu không thấy đáy. Đó chính là ý chí của Cửu U Ma Thần, từ mười vạn năm trước vượt thời không mà đến.

"Hóa ra là muốn câu lấy khí vận của Linh Nhi từ quá khứ?" Diệp Mặc khẽ cười khẩy. "Trước mặt ngư ông mà muốn câu cá, ngươi thật sự là không biết tự trọng."

Bàn tay khổng lồ kia phát ra tiếng cười khàn đục, vang dội trong thức hải của Diệp Mặc:

"Kẻ phàm trần… dù ngươi là biến số, nhưng ở trước quy luật thời gian, ngươi chỉ là một hạt bụi. Ta đứng ở thượng nguồn, ta có thể xóa sổ tông môn này, xóa sổ con cá nhỏ kia trước khi nó được sinh ra!"

Vừa nói, bàn tay kia bỗng dưng bóp mạnh. Sông dài lịch sử rung chuyển dữ dội, vô số mảnh vỡ ký ức về Thanh Vân Môn bắt đầu nứt rạn. Nếu nó thật sự thành công, toàn bộ hiện tại sẽ biến mất, Diệp Mặc và hồ Trường Sinh sẽ chưa bao giờ tồn tại.

Diệp Mặc thở dài một tiếng: "Ta ghét nhất là ai nói nhiều khi ta đang đói."

Hắn nhấc cần câu trúc lên. Lần này, đầu cần câu hướng thẳng vào giữa dòng Trường Hà Lịch Sử.

"Nhân Quả Điếu Pháp: Nhất Tuyến Định Thiên!"

Từ đầu cần câu, một sợi chỉ bạc mỏng manh thoát ra. Nó không bị dòng thác thời gian cuốn đi, mà trái lại, nó cứng cỏi xuyên thấu qua vạn năm, qua ngàn kiếp luân hồi, chuẩn xác móc vào cổ tay của bàn tay khổng lồ kia.

"Cái gì?!" Cửu U Ma Thần gầm lên kinh hãi. Hắn cảm thấy mình không phải đang bị buộc lại bằng một sợi dây, mà là đang bị toàn bộ quy luật của trời đất xích lại. "Ngươi… ngươi làm sao có thể tác động vào nhân quả ở thượng nguồn?!"

"Ta nuôi cá mười năm, mỗi con cá ta phóng sinh là một nhân, mỗi bát canh ta nấu là một quả." Diệp Mặc đột nhiên kéo mạnh cần câu. "Dây của ta dệt từ lòng tốt, lưỡi của ta rèn từ chân lý. Ngươi lấy cái gì mà chống lại?"

Dòng sông lịch sử đột nhiên chảy ngược!

Những mảnh vỡ bị vỡ nát bắt đầu tụ hội lại. Diệp Mặc như một ngư ông vĩ đại đang lôi kéo một con kình ngư khổng lồ từ biển sâu. Cánh tay Ma Thần kia bị sợi chỉ bạc cứa sâu vào da thịt, máu đen chảy ra lập tức bị dòng sông lịch sử gột rửa thành hư vô.

Cửu U Ma Thần gào thét đau đớn. Hắn thấy hình ảnh của chính mình trong quá khứ bị kéo ngược về phía hiện tại. Điều này là nghịch thiên, là phạm vào đại kỵ của vũ trụ! Nếu hắn bị kéo hoàn toàn sang thời đại này, tu vi mười vạn năm của hắn sẽ tan biến dưới sự bài trừ của quy tắc thiên đạo hiện hữu.

"Buông ra! Ngươi điên rồi! Ngươi cũng sẽ bị phản phệ!"

Diệp Mặc vẻ mặt vẫn bình thản, thậm chí còn đưa con cá nướng lên cắn một miếng nhỏ. Hắn vừa nhai vừa nói một cách lười biếng: "Phản phệ? Cái ao này của ta đã chứa quá nhiều thứ đáng sợ rồi, thêm một chút phản phệ cũng chỉ như thêm chút gia vị cho nước hồ thêm ấm thôi."

Đúng lúc này, từ dưới đáy hồ Trường Sinh, một cái bóng đen khổng lồ lao vút lên. Đó là con "Hắc Long Ngư" dọn bể thường ngày vẫn bị Linh Nhi trêu chọc. Nhưng lúc này, nó hóa thành một cái miệng khổng lồ có thể nuốt chửng cả một hành tinh, lao thẳng vào cánh tay của Cửu U đang thò ra khỏi dòng sông thời gian.

*Phập!*

Cái bóng đen cắn một miếng thật lớn, dứt khoát xé nát một phần linh hồn của Ma Thần.

"Áaaaa!"

Tiếng thét thê lương vút lên rồi lịm dần khi Diệp Mặc thu cần câu. Sông dài lịch sử chậm rãi khép lại, biến mất sau bức màn sương khói của màn đêm. Bàn tay khổng lồ kia rút lui trong sự nhục nhã và thương tích nặng nề, để lại một khoảng không không còn lấy một chút tử khí.

Nước hồ Trường Sinh dần dần bình lặng trở lại. Cỗ máy thời gian quay về đúng quỹ đạo của nó.

Diệp Mặc lại ngồi xuống bên bếp lửa, lật con cá nướng đang tỏa khói.

"Chủ nhân, con tìm thấy muối rồi đây! Sao người lại dùng hũ kín thế này, con loay hoay mãi mới mở được."

Linh Nhi hớt hải chạy ra, tay bưng một hũ gốm nhỏ, hơi thở vẫn còn chút hổn hển. Nàng nhìn quanh một vòng, thấy mọi thứ vẫn như cũ, Diệp Mặc vẫn đang lười biếng ngồi đó, bếp lửa vẫn cháy lách tách.

"Chỉ là lấy muối thôi mà, có gì mà vội." Diệp Mặc nhận lấy hũ muối, rắc một chút lên con cá. "Xong rồi đây, ăn đi kẻo nguội."

Linh Nhi sung sướng đón lấy con cá, thổi phù phù rồi cắn một miếng lớn. Nàng chợt khựng lại, chớp mắt nhìn Diệp Mặc: "Chủ nhân, sao con cảm thấy tối nay người trông… đẹp trai hơn một chút ấy nhỉ?"

Diệp Mặc cười khì khì, đội lại cái nón lá che khuất đôi mắt đầy vẻ sâu thẳm: "Có lẽ là do ánh lửa thôi. Hoặc là do ngươi vừa đói nên sinh ra ảo giác đấy."

Hắn liếc nhìn về phía cái ao bên cạnh. Con cá dọn bể đang ngoi lên mặt nước, nhả ra một khối khí đen mờ nhạt rồi lặn mất tăm. Đó là một mẩu linh hồn của Ma Thần, giờ đây chỉ còn là phân bón cho hồ cá này.

[Ting! Chúc mừng vật chủ hoàn thành nhiệm vụ: 'Bảo vệ bữa ăn của cá'.]
[Ngăn chặn thành công sự can thiệp của Cửu U từ quá khứ.]
[Phần thưởng: Mồi câu Hỗn Độn – 'Vạn Vật Tế' đã được gửi vào kho đồ.]
[Tu vi Đạo Tổ tăng tiến: 0.0001%.]

Diệp Mặc nghe tiếng thông báo trong đầu, thở dài ngao ngán: "Làm cả buổi trời, đánh một trận xuyên thời không mà chỉ tăng có bấy nhiêu đó thôi sao? Hệ thống này đúng là vắt cổ chày ra nước."

Hắn nằm ngả người ra thảm cỏ, kê đầu lên tay nhìn lên bầu trời sao đang dần sáng tỏ trở lại.

Tại một nơi cực xa xăm, sâu thẳm dưới đáy vực Cửu U, một sinh linh cổ xưa đang quằn quại trong đau đớn. Một cánh tay của nó đã hoàn toàn biến mất, vết thương bị thiêu rụi bởi thứ sức mạnh nhân quả không thể chữa lành.

"Diệp Mặc… Thanh Vân Môn…"

Tiếng thì thầm chứa đựng sự kinh hoàng tột độ vang vọng giữa đống xương trắng. Cửu U Ma Thần lúc này mới hiểu được, thế giới này không phải là ao cá của hắn. Trái lại, hắn vừa mới suýt trở thành con cá trên thớt của một kẻ mà hắn vẫn luôn coi là con sâu cái kiến.

Hồi 2 của câu chuyện về một kẻ nuôi cá đã bắt đầu theo cái cách mà không một vị đại năng nào trong Thanh Minh Giới có thể tưởng tượng nổi. Trong khi thiên hạ còn đang tranh giành lấy một mảnh vảy rồng rơi, thì ở một góc hậu sơn hẻo lánh, có một người đang dùng linh hồn của Ma Thần để làm thức ăn cho đàn cá con của mình.

Gió đêm vẫn thổi, hồ Trường Sinh vẫn xanh, và người nuôi cá vẫn đang tìm một giấc ngủ ngon sau khi đã ăn no.

"Đúng là… một buổi tối bình yên." Diệp Mặc nhắm mắt lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thỏa nguyện.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8