Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 127: Truy tìm tung tích Cửu U qua dòng thời gian**
CHƯƠNG 127: TRUY TÌM TUNG TÍCH CỬU U QUA DÒNG THỜI GIAN
Ánh hoàng hôn vàng vọt như mật ong lỏng rưới xuống mặt hồ Trường Sinh, dát lên vạn vật một lớp màu cổ kính và trầm mặc. Tiếng lá xào xạc trong gió chiều xen lẫn tiếng ngáy pho pho của Linh Nhi đang gục đầu bên tảng đá xanh, trên tay vẫn còn cầm nửa cái bánh ngô cắn dở.
Diệp Mặc khẽ vươn vai một cái, xương cốt toàn thân phát ra những tiếng nổ giòn giã như hạt đậu rang. Hắn đưa mắt nhìn quanh cái ao nhỏ của mình, nơi mà người đời gọi là "Hậu sơn phế địa", nhưng thực chất lại là nơi chứa đựng những bí mật có thể khiến cả Thanh Minh Giới điên đảo.
"Cửu U sao?" Diệp Mặc lẩm bẩm, ánh mắt bình thản thường ngày chợt hiện lên một tia thâm trầm.
Thông tin từ đại sư tỷ Liễu Nhất Phi mang tới về việc "Hoang Cổ Ma Thần" thức tỉnh không làm hắn ngạc nhiên, nhưng lại khiến hắn có chút phiền lòng. Đối với một kẻ tôn thờ chủ nghĩa "Cẩu đạo", sợ nhất chính là bị người khác làm phiền đến giấc ngủ trưa và thời gian câu cá. Nếu Cửu U thực sự coi cả thế giới này là một cái ao cá để hắn thu hoạch, thì sớm muộn gì lão ma đầu đó cũng sẽ sờ tới hồ Trường Sinh của Diệp Mặc. Mà Diệp Mặc thì tuyệt đối không thích chia sẻ ao cá của mình với bất kỳ ai, dù đó là Ma Thần hay Thiên Đạo.
Hắn tiến lại gần mép nước, chiếc nón lá sờn cũ hơi hạ xuống che khuất nửa khuôn mặt. Hắn không dùng cần câu trúc, cũng không dùng mồi cám Thần Nguyên, mà chỉ đơn giản là đưa một ngón tay gầy guộc chạm nhẹ vào mặt hồ.
"Ầm!"
Một vòng sóng cực kỳ nhỏ bé lan tỏa, nhưng kỳ lạ là nó không tan biến đi mà bắt đầu xoay tròn, tạo thành một cái vòng xoáy không màu. Từ sâu trong lòng hồ, nơi mà ngay cả ánh sáng mặt trời cũng không thể chạm tới, một bóng hình nhỏ bé mờ ảo bắt đầu trồi lên.
Đó là một con cá dài chưa đầy ba tấc, thân hình trong suốt đến mức nếu không nhìn kỹ, người ta sẽ tưởng đó chỉ là một vệt nước kết tinh. Nó bơi một cách lười biếng, mỗi nơi vảy của nó đi qua, không gian xung quanh dường như bị bẻ cong, mờ ảo như ảo ảnh giữa sa mạc.
Thời Không Ngư – sinh vật kỳ dị nhất trong hệ thống nuôi cá của Diệp Mặc.
Nó không ăn linh khí, không ăn đan dược, thứ duy nhất nó nuốt chửng chính là "Quá khứ" và "Tương lai" của vạn vật.
"Tiểu lười, giúp ta một chút." Diệp Mặc khẽ nói, giọng điệu như đang trò chuyện với một người bạn cũ.
Con cá trong suốt kia dường như hiểu ý, nó quẫy cái đuôi mềm mại, tát một cái thật mạnh vào mặt nước. Đột nhiên, toàn bộ không gian xung quanh hồ Trường Sinh đông cứng lại. Lá rơi giữa không trung dừng hẳn, hơi thở của Linh Nhi biến mất, ngay cả thời gian cũng bị đóng băng tại thời điểm này.
Dưới ánh mắt của Diệp Mặc, mặt nước hồ không còn phản chiếu bầu trời hay tán cây rừng nữa. Thay vào đó, nó biến thành một tấm gương khổng lồ, bắt đầu tua ngược những thước phim của vạn cổ.
"Vèo—!"
Hình ảnh nhảy múa điên cuồng. Diệp Mặc nhìn thấy Thanh Vân Tông của một nghìn năm trước, khi đó vẫn là một đỉnh núi hoang sơ. Hắn thấy những vị đại năng thời cổ đại đánh nhau rách nát cả bầu trời, linh khí tuôn trào như thác lũ. Hắn tiếp tục lùi xa hơn, mười vạn năm, một triệu năm…
Cho đến khi, khung cảnh trở nên tối tăm và đầy rẫy tử khí.
Trong dòng thời gian hỗn loạn của thời kỳ Hoang Cổ, tại một vùng biển chết lặng lẽ có tên là Cửu U Minh Hải, Diệp Mặc cuối cùng cũng tìm thấy thứ mình muốn.
Dưới đáy biển sâu vạn dặm, bị xiềng xích bằng những sợi xích làm từ tinh thể không gian đen kịt, một thực thể khổng lồ đang nằm co quắp. Hắn không có hình dáng cố định, lúc thì như một đám mây đen, lúc lại hóa thành một con quái thú nghìn mắt nghìn tay. Mỗi nhịp thở của hắn đều khiến dòng nước biển quanh đó thối rữa, hóa thành hắc ám.
"Đây là Cửu U lúc chưa bị phong ấn hoàn toàn sao?" Diệp Mặc nheo mắt nhìn.
Hắn quan sát thấy một đoàn tu sĩ cổ đại, dẫn đầu là một lão giả mặc trường bào khắc họa tinh hà, đang liều chết trấn áp Ma Thần này. Một vị cao nhân trong số đó đã dùng chính nhục thân và nguyên thần của mình để hóa thành một phong ấn cực đại, dìm Cửu U xuống đáy sâu nhất của quy luật thế giới.
Đột nhiên, hình ảnh trên mặt nước hồ chợt rung chuyển mạnh mẽ. Thực thể Ma Thần đang bị phong ấn trong "quá khứ" kia, tựa như cảm nhận được có một đôi mắt xuyên thời không đang nhìn chằm chằm vào mình.
Vạn nghìn con mắt trên thân hình Cửu U đồng loạt mở ra!
"Ai?! Kẻ nào dám nhìn lén bản tôn?!" Một luồng thần niệm khủng khiếp vượt qua rào cản thời gian, hóa thành một mũi tên đen ngòm bắn thẳng về phía Diệp Mặc.
Linh Nhi đang ngủ say bỗng rùng mình một cái, mơ thấy một con quái vật hung dữ đang đòi cướp bánh ngô của mình, nàng ú ớ kêu lên trong giấc mộng.
Diệp Mặc vẫn đứng yên, sắc mặt không chút thay đổi. Hắn nhẹ nhàng búng ngón tay một cái.
"Chát!"
Thời Không Ngư đang bơi trên mặt nước lập tức há miệng, nuốt chửng mũi tên đen kia vào bụng một cách ngon lành như nuốt một con bọ nước. Nó còn biểu tình rất hài lòng, vẫy đuôi tạo ra những gợn sóng thần bí để xóa sạch mọi dấu vết nhắm vào nơi này.
Diệp Mặc lạnh nhạt bình luận: "Hàng cũ từ mười vạn năm trước mà vị vẫn còn cay nồng như vậy, thảo nào đám tu sĩ bây giờ không ai chịu nổi."
Hắn bắt đầu tăng tốc độ truy tìm. Thay vì nhìn vào quá khứ, hắn ra lệnh cho Thời Không Ngư chuyển sang "Thực tại tuyến".
Dòng nước trên hồ xoay chuyển một vòng, hình ảnh mờ ảo hiện ra một khe nứt không gian ẩn giấu tại cực Bắc của Thanh Minh Giới. Tại nơi đó, băng giá vĩnh cửu bao phủ, nhưng sâu trong lòng đất, một ngọn lửa đen đang bùng cháy âm ỉ.
Cửu U không hề thức tỉnh ở thực tại một cách trọn vẹn. Hắn đang dùng một loại bí thuật gọi là "Ký Sinh Thiên Đạo", phân tán ý chí của mình vào những kẽ hở của linh mạch đang suy kiệt. Hắn đang âm thầm gặm nhấm những gì còn sót lại của Thanh Minh Giới để lấy lại sức mạnh.
Diệp Mặc thấy rõ, mỗi khi một tu sĩ chết đi, hoặc một tông môn bị tiêu diệt vì tranh giành tài nguyên, một tia khí vận màu xám sẽ bay về phía khe nứt ở cực Bắc kia. Cửu U đang đứng sau màn, đạo diễn tất cả những cuộc chiến tranh linh khí của thế giới này.
Hắn đang "chăn dắt" chúng sinh như nuôi cá trong lồng, đợi đến khi chúng "béo tốt" nhất (tức là khi sự thù hận và sát lục đạt đỉnh điểm), hắn sẽ một hơi nuốt chửng toàn bộ để hoàn tất quá trình hồi sinh hoàn chỉnh.
"Thì ra là vậy." Diệp Mặc khẽ thở dài. "Dùng sự suy kiệt của thế giới để làm thức ăn. Thủ pháp này quả thực có chút tàn độc."
Hắn đột ngột thấy hình ảnh của một tiểu cô nương. Đó là Linh Nhi của hắn. Không, chính xác là tiền kiếp của nàng – con cá Cẩm Lý vàng kim lóng lánh từng bơi lội dưới chân Ma Thần Cửu U năm xưa. Hóa ra, Linh Nhi vốn là một tia thần tính tinh khiết nhất sinh ra từ đống bùn lầy hắc ám đó, nàng đã bỏ trốn khỏi vòng xoáy tử khí để đi tìm một mảnh đất thanh tịnh, cuối cùng lạc vào hồ Trường Sinh và được Diệp Mặc nuôi dưỡng.
Sợi dây nhân quả hiện ra rõ ràng trước mắt hắn. Cửu U muốn hồi sinh, bắt buộc phải thu hồi tia thần tính từ Linh Nhi để trung hòa ma tính, đạt đến cảnh giới "Thần Ma Đồng Thể".
Nói cách khác, sớm hay muộn, gã Ma Thần kia cũng sẽ tìm đến tận cửa Thanh Vân Môn để đòi lại "con cá" của hắn.
Diệp Mặc cúi xuống, nhìn Linh Nhi đang nằm ngủ ngon lành, miệng vẫn còn lẩm bẩm đòi ăn cá nướng. Hắn vỗ nhẹ vào đầu nàng, ánh mắt lạnh lẽo vừa rồi chợt tan biến, thay vào đó là một vẻ lười biếng và bảo bọc kỳ lạ.
"Dám đụng đến cá của ta, Ma Thần cũng phải biến thành cá khô thôi."
Hắn nhẹ nhàng thu tay lại. Thời Không Ngư lặn sâu xuống đáy hồ, biến mất vào hư vô. Thời gian xung quanh hồ Trường Sinh bắt đầu trôi trở lại bình thường. Một chiếc lá vàng vừa nãy còn lơ lửng, giờ chậm chạp chạm xuống mặt đất với một tiếng "cạch" rất nhỏ.
"Á!" Linh Nhi choàng tỉnh giấc, dụi dụi đôi mắt ngái ngủ. "Chủ nhân, người làm gì mà nhìn ta dữ vậy? Ta… ta không có ăn vụng cá trong ao đâu mà!"
Diệp Mặc tức cười, cầm cái nón lá gõ nhẹ lên trán nàng một cái: "Ăn vụng? Nếu ngươi dám ăn mấy con cá trê dọn bể đó, chắc chắn bụng ngươi sẽ nổ tung vì linh khí mất. Đi, nhóm bếp đi, tối nay chúng ta ăn rau rừng xào, không có cá."
Linh Nhi bĩu môi, mặt xị xuống: "Lại là rau… Chán quá đi."
Nàng lạch bạch chạy về phía gian nhà tranh nhỏ phía sau hồ. Nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của nàng, Diệp Mặc nheo mắt nhìn về hướng Bắc xa xăm, nơi mà những đám mây đen đang bắt đầu tích tụ, che lấp cả ánh sao đêm.
Tại cực Bắc Thanh Minh Giới, sâu trong khe nứt Vĩnh Hằng.
Một giọng nói khàn đục, mang theo sức mạnh của sự thối rữa và hủy diệt bỗng vang lên, làm chấn động cả tầng hầm băng nghìn năm:
"Lạ thật… Có một hơi thở… rất lạ. Nó không thuộc về thiên đạo này, cũng không thuộc về quá khứ này… Kẻ nào dám dùng Thời Không Quy Tắc để dòm ngó ta?"
Một bóng ma khổng lồ từ từ ngồi dậy từ trong kẽ nứt. Hắn cảm thấy sự lo lắng vô hình lần đầu tiên sau mười vạn năm. Một mắt xích quan trọng trong kế hoạch của hắn – tia thần tính Cẩm Lý – dường như đang bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc mà hắn không thể nhìn thấu.
"Mất dấu? Tại sao lại mất dấu ở một tiểu tông môn hạng ba?"
Cửu U gầm nhẹ một tiếng, khí tức tràn ra ngoài làm hàng vạn sinh linh băng giá xung quanh ngay lập tức hóa thành tro bụi.
Hắn không biết rằng, tại một nơi cách đó hàng triệu dặm, một nam tử đội nón lá đang cầm một chiếc cần câu trúc cũ kỹ, chầm chậm quăng dây câu vào khoảng không hư vô.
Diệp Mặc không nhìn xuống hồ, mà hắn đang "câu" một thứ khác.
Hệ thống trong đầu hắn vang lên âm thanh cơ khí quen thuộc:
[Ting! Phát hiện vật chủ đang thi triển "Nhân Quả Điếu Pháp". Đang định vị vị trí của Cửu U Ma Thần… Định vị thành công.]
[Nhiệm vụ mới: Bảo vệ bữa ăn của cá. Nếu để Cửu U quấy rầy không gian yên tĩnh của hồ Trường Sinh, vật chủ sẽ bị trừ 100 năm thọ nguyên lười biếng. Phần thưởng khi hoàn thành: Mồi câu cấp Hỗn Độn – "Vạn Vật Tế".]
Diệp Mặc lẩm bẩm: "Mồi câu Hỗn Độn? Nghe có vẻ thơm đấy. Hy vọng con cá Ma Thần này sẽ đủ nặng để khiến tay ta cảm thấy chút hưng phấn."
Hắn đứng dậy, thu cần câu, rồi chậm rãi bước về phía bếp lửa đang đỏ rực mà Linh Nhi vừa mới nhóm xong. Thế giới ngoài kia có sụp đổ hay không hắn không quan tâm, nhưng tối nay, Linh Nhi phải ăn cơm ngon để còn có sức bơi lội tung tăng trong ao cho hắn ngắm.
Gió đêm thổi qua hậu sơn, mang theo mùi của bùn đất và vị mặn của hồ nước. Một cuộc so tài giữa hai "Ngư ông" đã lặng lẽ bắt đầu, mà người đời lúc này vẫn hoàn toàn không hay biết gì. Họ vẫn đang lo lắng về việc chiến tranh tông môn, vẫn đang rình rập những mảnh linh thạch vụn vặt, mà không biết rằng vận mệnh của mình đã sớm nằm trên đầu lưỡi câu của một người lười biếng nhất Thanh Vân Môn.