Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 130: Linh Nhi tiến hóa thành Thần Long tối cao**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:21:45 | Lượt xem: 2

Hồ Trường Sinh hôm nay không còn là một cái ao tĩnh mịch thường ngày.

Mặt nước vốn xanh biếc như ngọc bích giờ đây bị nhuộm kín bởi một màu đỏ thẫm rực rỡ, nhưng đó không phải màu của máu, mà là sắc linh quang lộng lẫy phát ra từ những chiếc vảy của Linh Nhi. Dưới đáy nước sâu thẳm, một vòng xoáy năng lượng khổng lồ đang thành hình, hút lấy linh khí của toàn bộ mười vạn dặm quanh Thanh Vân Môn.

Diệp Mặc nằm nghiêng trên chiếc ghế mây, tay vẫn cầm cần câu trúc, đôi mắt híp lại nhìn những tia sét màu vàng kim đang không ngừng quần vũ trên tầng mây đen kịt.

“Náo động lớn như vậy, chắc chắn lát nữa lũ chim chóc trong rừng lại bay loạn, làm hỏng cả giấc ngủ trưa.” Diệp Mặc thở dài, giọng nói đều đều như đang phàn nàn về thời tiết thất thường hơn là một cuộc đại biến đổi có thể xoay chuyển vận mệnh thế gian.

Thanh Vân Tử — lão Chưởng môn của Thanh Vân Môn — lúc này đang quỳ sụp bên rìa hồ, hai tay run rẩy bám lấy thảm cỏ. Lão không phải vì sợ hãi, mà vì bị chấn động bởi áp lực huyết mạch quá đỗi kinh khủng. Từ trong làn nước đỏ rực kia, một hơi thở uy nghiêm từ thời Thái Cổ đang chầm chậm thức tỉnh.

“Đây là… Tổ Long khí? Trời ạ, tiểu tổ tông này rốt cuộc là lai lịch gì? Nàng chẳng phải chỉ là một con cá chép sao?” Thanh Vân Tử lắp bắp, răng đánh vào nhau lập cập.

Đúng lúc đó, từ giữa tâm vòng xoáy, một tiếng ngâm dài lanh lảnh vang lên, xuyên thấu chín tầng mây, xé toạc màn sương mù vây hãm đỉnh núi bấy lâu nay.

Mặt hồ nổ tung! Một cột nước khổng lồ cao tới trăm trượng dựng đứng lên giữa không trung. Trong làn nước ấy, một bóng hình mảnh mai rực rỡ thoát thai hoán cốt.

Vảy cá chép thô sơ từng cái một rụng xuống, thay vào đó là những lớp lân phiến cứng cáp, lấp lánh như hồng ngọc điêu khắc, mỗi mảnh đều khắc sâu những hoa văn Đạo vận cổ xưa. Đuôi cá thuôn dài, vươn ra uyển chuyển thành đuôi rồng dài vạn trượng. Từ đỉnh đầu Linh Nhi, hai chiếc sừng rồng màu vàng nhạt bắt đầu mọc lên, mang theo ánh chớp lập lòe.

Năm cái móng rồng sắc lẹm, mỗi móng như thể chứa đựng sức mạnh có thể xé nát hư không, chậm rãi co duỗi dưới bụng.

Linh Nhi không còn là cô bé hay nũng nịu xin ăn cá nướng nữa. Lúc này, nàng là một vị Thần Long tối cao, ngạo nghễ đứng trên đỉnh cao của chuỗi thức ăn, đôi mắt vốn màu đen láy giờ hóa thành đồng tử vàng kim lộng lẫy, nhìn chằm chằm vào những đạo Thiên kiếp đang chực chờ giáng xuống.

“Ầm!!!”

Thiên đạo như cảm nhận được sự khiêu khích của một sinh linh sắp vượt qua quy luật, chín tầng lôi kiếp đồng loạt oanh kích xuống. Những tia sét đỏ ngòm như những con mãng xà khổng lồ, mang theo ý chí hủy diệt của đất trời nhắm thẳng vào đầu Thần Long.

Diệp Mặc khẽ cau mày. Hắn cảm thấy mặt đất dưới chân mình rung nhẹ một cái, làm văng mất miếng mồi câu vừa mới móc vào.

“Ồn ào thật sự.”

Hắn khẽ lầm bầm, cánh tay đang cầm cần câu không hề nhấc lên, chỉ nhẹ nhàng vẩy tay trái một cái, giống như đang xua đuổi một con ruồi phiền phức.

“Tán đi.”

Một lời nói ra, giống như ngôn linh của tạo hóa.

Một gợn sóng vô hình từ ghế mây của Diệp Mặc lan tỏa, khi chạm vào những đạo lôi kiếp hủy thiên diệt địa kia, chúng giống như những sợi tơ mỏng gặp phải cuồng phong, lập tức tan rã không còn một chút dấu vết. Mây đen vốn phủ kín trời xanh trong nháy mắt bị một bàn tay vô hình vén sang hai bên, để lộ ra ánh mặt trời rực rỡ nhất trong vòng ngàn năm qua tại Thanh Vân Môn.

Thanh Vân Tử đờ người ra, lão dụi mắt liên tục. Thiên kiếp… Thiên kiếp diệt thế vừa rồi đâu rồi? Chỉ một câu nói của tiền bối Diệp liền khiến ông trời cũng phải im miệng sao?

Lúc này, Linh Nhi trong hình dạng Thần Long cũng cảm nhận được sự bảo bọc của chủ nhân. Nàng không còn lo lắng về thiên tai, mà tập trung toàn lực vào việc dung hợp thần đạo quả vừa đạt được. Thân thể nàng thu nhỏ lại, nhưng khí thế lại cô đặc đến mức kinh người. Ánh sáng hồng ngọc nhạt dần, thay vào đó là một luồng sáng trắng tinh khiết bao phủ lấy nàng.

Trong chớp mắt, bóng rồng vĩ đại biến mất, một thiếu nữ bước ra từ hư không.

Nàng mặc một bộ váy làm từ vảy rồng đỏ thắm, trên trán vẫn còn hai chiếc sừng nhỏ xinh xắn chưa kịp thu lại hết. Khí chất của Linh Nhi lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Nếu trước đây nàng là sự linh động của nước, thì hiện tại nàng chính là sự mênh mông của biển cả, sự uy nghiêm của bầu trời.

Linh Nhi đáp xuống trước mặt Diệp Mặc, đôi chân trần nhẹ nhàng chạm vào thảm cỏ nhưng không làm cong một ngọn cỏ nào. Nàng quỳ xuống, mái tóc dài đỏ rực xõa tung trên vai, giọng nói trong trẻo vang lên, ẩn chứa một sức mạnh tâm linh có thể khiến mọi tu sĩ phải quỳ phục:

“Chủ nhân, Linh Nhi đã hoàn thành rồi. Đã để ngài phải phiền lòng.”

Diệp Mặc hé mở một mắt, nhìn thấy thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần trước mặt, trong đầu hắn chỉ hiện ra một ý nghĩ: *“Cái ao lại trống một chỗ rồi, hay là nuôi thêm mấy con rùa cho tĩnh mịch nhỉ?”*

Hắn uể oải gật đầu: “Ừ, tiến hóa xong thì tốt. Có điều… vừa rồi rồng gầm hơi to, con cá lòng tong mà lão chưởng môn vừa mới thả vào ao bị dọa chết ngạt rồi kìa. Lát nữa con tự mình đi xử lý cái đống xác cá đó đi nhé.”

Linh Nhi ngẩn ra, nhìn về phía góc hồ. Quả thật, do áp lực từ hơi thở Thần Long của nàng lúc nãy, đám cá phàm trần quanh đó đều đã trắng bụng. Nàng phì cười, nét uy nghiêm thần thánh tan biến, lại trở lại vẻ tinh nghịch của cô bé ngày nào.

“Rõ, chủ nhân! Nhưng… Linh Nhi thèm ăn cá nướng quá, chủ nhân nướng cho con được không?”

“Mới thành Thần Long tối cao mà đã chỉ biết có ăn.” Diệp Mặc mắng yêu một câu, nhưng đôi mắt hắn lại đầy vẻ nuông chiều.

Hắn chậm rãi đứng dậy, cất cần câu trúc vào một góc của lều cỏ. Hệ thống trong đầu hắn vang lên những âm thanh máy móc nhưng lúc này hắn chẳng buồn quan tâm:

【 *Chúc mừng ký chủ! Linh vật 'Cẩm Lý' tiến hóa thành 'Huyết Long Thái Cổ'. Thưởng: 3000 năm tu vi, công pháp 'Long Thần Trấn Hải Thủ', nâng cấp ao cá lên cấp 'Hóa Thần Chi Địa'.* 】

【 *Cảnh báo: Sức mạnh của ký chủ đã chạm tới ranh giới của Đạo Tổ, xin hãy chú ý kiểm soát khí thế để tránh làm sụp đổ phiến không gian này.* 】

Diệp Mặc ngáp một cái, vươn vai: “Long Thần cái gì, Trấn Hải cái gì… Phiền phức quá. Đi thôi, chúng ta nhóm bếp. Lão Chưởng môn, còn đứng đó làm gì? Ra nhặt củi đi, đừng có ngồi đó mà há hốc mồm nữa.”

Thanh Vân Tử lúc này mới choàng tỉnh khỏi cơn đại địa chấn trong lòng. Một vị Thần Long vạn năm khó gặp, một vị Đạo Tổ ra tay định đoạt thiên kiếp, vậy mà giờ đây… một người đòi ăn cá nướng, một người chuẩn bị nhóm bếp?

Cái tông môn này, rốt cuộc là thánh địa tu tiên hay là cái bếp lò ẩn thế vậy?

Lão lúng túng đứng dậy, tay chân luống cuống đi nhặt cành khô, nhưng trong lòng lại ngập tràn một niềm hạnh phúc điên cuồng. Lão biết, từ hôm nay, Thanh Vân Môn không còn là một tông môn hạng ba sắp lụi bại nữa. Có hai vị đại thần này tọa trấn hậu sơn, dù là Tiên giới hạ phàm cũng phải bước đi rón rén.

Chiều tà buông xuống hồ Trường Sinh, mùi khói bếp len lỏi qua những rặng trúc xanh. Trên mặt hồ, những con cá nhỏ mới ra đời bắt đầu bơi lội, chúng không hề hay biết dưới đáy bùn kia đang giam giữ linh hồn của một vị Thánh tử của Cửu Tiêu Thánh Địa trong lốt cá lòng tong.

Dưới ánh hoàng hôn, bóng người thiếu niên cầm chiếc quạt nan nhóm bếp, bên cạnh là cô thiếu nữ xinh đẹp đang say sưa kể về cảm giác lúc xương cốt vụn ra để hóa rồng. Cảnh tượng ấy bình dị đến lạ lùng, nhưng cũng là sự yên tĩnh đáng sợ nhất của cả Thanh Minh Giới.

Bởi vì chỉ có kẻ đạt tới tận cùng của sức mạnh mới có thể hưởng thụ sự tầm thường một cách thong dong đến thế.

“Linh Nhi này, mai ta muốn ăn canh cá hầm.”

“Dạ, để con đi bắt… Á, chủ nhân, đừng có bắt con nha!”

Tiếng cười vang vọng cả hậu sơn, tan vào trong mây gió, xua đi những mưu toan đầy rẫy ngoài thế giới tu hành khắc nghiệt kia. Đạo Tổ nuôi cá, đạo trong ao, tổ trong lòng. Chẳng ai biết được, một trang sử mới của chư thiên vạn giới đã bắt đầu từ một bữa cá nướng giản đơn như thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8