Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 153: Diệp Mặc là ai? Kẻ kế thừa hay kẻ sáng tạo?**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:24:00 | Lượt xem: 2

Ánh trăng đêm nay tại Thanh Vân Môn đặc biệt sáng, sáng đến mức dường như muốn xuyên qua những tầng mây dày đặc, chiếu rọi vào tận ngóc ngách sâu thẳm nhất của hồ Trường Sinh.

Diệp Mặc ngồi trên phiến đá đen sần sùi, chiếc cần câu trúc trong tay hắn bất động như một phần của cơ thể. Phía sau lưng, Linh Nhi đã cuộn tròn ngủ say bên dưới gốc liễu già, hơi thở đều đặn, thi thoảng còn lầm bầm vài câu về việc "ăn cá nướng". Liễu Nhất Phi đứng cách đó không xa, thanh kiếm trên tay nàng run nhẹ. Nàng nhìn bóng lưng Diệp Mặc, cảm giác như hắn vừa ở ngay trước mắt, lại vừa như ở cách xa vạn dặm, giữa những vì sao lấp lánh kia.

"Diệp Mặc…" Nàng khẽ gọi, giọng nói chứa đựng một sự run rẩy không rõ nguyên do. "Huynh thực sự là đệ tử của Thanh Vân Môn chúng ta sao?"

Diệp Mặc không quay đầu lại, hắn mỉm cười, nụ cười ẩn hiện trong bóng tối của chiếc nón lá: "Liễu tỷ, ta không ở đây nuôi cá mười năm qua, thì ta còn có thể là ai?"

"Không… không đúng." Liễu Nhất Phi lắc đầu, bước tới một bước, ánh mắt tràn đầy sự bàng hoàng. "Vừa rồi, khi huynh đẩy lùi lũ Thiên Ma kia, ta đã thấy… ta thấy vạn pháp cúi đầu, thấy quy luật của cả thế giới này đang rung chuyển theo nhịp thở của huynh. Một đệ tử ngoại môn nuôi cá, làm sao có thể khiến cho Thiên Đạo phải khiếp sợ?"

Diệp Mặc thở dài một hơi. Hắn chậm rãi thu cần. Lưỡi câu trống rỗng không có mồi, nhưng khi nó rời khỏi mặt nước, một luồng khí tức hồng mông cổ đại đột nhiên bùng phát, bao phủ lấy toàn bộ hồ Trường Sinh thành một không gian biệt lập.

Trong thức hải của hắn, thanh âm của Hệ thống vốn đã đồng hành suốt nhiều năm qua đột ngột trở nên nghiêm trang, không còn là những tiếng "ting ting" máy móc nữa.

[Đã thu thập đủ 9.999 Đạo Vận Chư Thiên.]
[Khởi động quá trình "Nhân – Quả" vĩnh hằng.]
[Chủ nhân, ngài đã sẵn sàng nhận lại di sản của mình chưa?]

Diệp Mặc nhắm mắt lại. Một luồng ánh sáng vàng kim từ đáy hồ trào dâng, xuyên thấu qua mặt đất, biến hồ Trường Sinh thành một chiếc gương khổng lồ soi chiếu thiên cơ. Trong tấm gương ấy, hắn thấy một bóng người trung niên vĩ đại, tay cầm cần câu, ngồi giữa hư không vô tận. Xung quanh người đó là hằng hà sa số các thế giới nhỏ bé như những hạt cát, và mỗi hạt cát ấy thực chất là một "con cá" đang bơi lội trong dòng sông thời gian.

Vị Đạo Tổ nguyên thủy ấy, người đã tạo ra Cửu Thiên Ngư Trì, người đã gieo hạt giống linh khí đầu tiên vào Thanh Minh Giới.

"Vậy ra…" Diệp Mặc lầm bầm, "Hệ thống không phải là vật ngoài hành tinh, cũng không phải là thần tích ngẫu nhiên. Nó là 'trí nhớ' của một kẻ đã quá chán nản với việc cai trị vũ trụ, nên đã tự chặt đứt tu vi, chuyển thế làm người thường để đổi lấy một đời bình yên?"

Luồng ánh sáng vây quanh Diệp Mặc bắt đầu kết tinh lại thành một chiếc vương miện rực rỡ, bên trên đính đầy những viên ngọc gọi là "Hạt giống thế giới". Chỉ cần hắn đưa tay ra, hắn sẽ lập tức kế thừa ngôi vị Đạo Tổ vạn cổ, trở thành kẻ thống trị duy nhất của thực tại, bất tử bất diệt, ngôn xuất pháp tùy.

Nhưng đúng vào lúc ấy, Diệp Mặc lại rụt tay về.

Hắn mở mắt ra, nhìn về phía con cá trê đen đang lười biếng ngoi đầu lên mặt nước để hớp khí, nhìn Linh Nhi đang ngủ ngon lành, và nhìn Liễu Nhất Phi – người thiếu nữ vốn lạnh lùng giờ đây lại đang lo lắng cho hắn đến phát khóc.

"Thân phận thực sự…" Diệp Mặc nhẹ giọng nói, không biết là nói với chính mình hay nói với cái thực thể đang hiện hữu trong thức hải. "Nếu ta là kẻ kế thừa, nghĩa là ta phải đi lại con đường cũ của vị Đạo Tổ kia. Ngồi một chỗ triệu năm, nhìn chúng sinh như cá trong chậu, buồn chán đến mức phải tự sát để luân hồi. Con đường đó… có gì vui?"

Hệ thống im lặng một chút, rồi phát ra thanh âm lạnh lẽo: [Kế thừa di sản, ngài sẽ là Thiên đạo. Khước từ di sản, ngài sẽ chỉ là một tu sĩ mạnh mẽ trong một thế giới đang dần lụi tàn. Ngài sẽ phải tự mình sáng tạo ra một quy luật mới để cứu lấy những người ngài quan tâm. Sự sáng tạo luôn đau đớn hơn sự kế thừa.]

Diệp Mặc cười khẩy, hắn đứng phắt dậy, ném mạnh chiếc cần câu trúc xuống hồ.

"Ta không làm kẻ kế thừa cái xác cũ của kẻ khác."

Hắn bước đi trên mặt nước, mỗi bước chân của hắn khiến cho nước hồ nở ra những đóa hoa sen bằng ánh sáng. Toàn bộ áp lực kinh thiên động địa bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự ôn hòa như gió mùa xuân.

"Vị Đạo Tổ kia coi thế giới là ao cá, dùng cần câu để điều khiển vận mệnh. Còn ta, Diệp Mặc này, ta chỉ muốn nuôi cá cho vui. Cá vui, người vui, đó mới là Đạo của ta!"

Oanh!

Một tiếng nổ chấn động linh hồn vang lên từ sâu thẳm tâm linh. Chiếc vương miện vàng kim vỡ tan, biến thành vô số hạt ánh sáng li ti sáp nhập vào xương tủy, kinh mạch của Diệp Mặc. Hắn không kế thừa quyền năng, hắn đang "nuốt chửng" và "tái cấu trúc" nó.

Diệp Mặc không còn là người thừa kế của quá khứ. Hắn trở thành người sáng tạo của tương lai.

Lúc này, trên bầu trời Thanh Minh Giới, hàng vạn vì sao bỗng nhiên chuyển động, sắp xếp lại thành hình một con cá chép vĩ đại đang quẫy đuôi. Linh khí mạt pháp cạn kiệt trong phút chốc dâng trào như sóng vỗ, không phải từ các linh mạch cũ, mà sinh ra từ chính tâm niệm của mỗi sinh linh cảm thụ được sự tự do.

Liễu Nhất Phi sững sờ nhìn Diệp Mặc. Nàng cảm thấy người thanh niên này đã khác. Hắn vẫn là Diệp Mặc, vẫn có chút lười biếng, vẫn thích mặc bộ đồ sờn cũ, nhưng hơi thở tỏa ra từ hắn đã không còn là sự thần bí xa xăm nữa, mà là sự bao dung vô bờ bến.

"Ngươi… ngươi đã làm gì?" Nàng lắp bắp hỏi.

Diệp Mặc đi đến trước mặt nàng, vươn tay xoa đầu vị Đại sư tỷ cao ngạo vốn dĩ luôn xem hắn là kẻ lười biếng. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay hắn khiến Liễu Nhất Phi không khỏi đỏ mặt, mọi sự kinh sợ đều tan biến.

"Ta chỉ vừa mới làm mới lại cái ao này một chút thôi." Diệp Mặc cười nói, ánh mắt nhìn về phía Linh Nhi đã tỉnh giấc, đang dụi mắt ngơ ngác nhìn quanh.

"Chủ nhân! Sao hôm nay cá lại nhảy lên bờ nhiều thế? Có phải chúng muốn hiến thân cho nồi canh của chúng ta không?" Linh Nhi reo lên, chạy vội tới bên hồ bắt một con cá chép vàng đang lấp lánh ánh hào quang.

Diệp Mặc ha ha cười lớn.

Hắn nhận ra rằng, dù mình có là Đạo Tổ sáng tạo thế giới, hay chỉ là kẻ nuôi cá hèn mọn, thì ý nghĩa lớn nhất không nằm ở cấp độ của quyền lực. Ý nghĩa nằm ở chỗ, hắn có thể ngồi đây, dưới gốc liễu này, cùng những người bạn của mình ngắm nhìn thế giới chuyển động theo cách mà họ muốn.

Vị Đạo Tổ tiền nhiệm chết vì quá cô độc trên đỉnh cao. Diệp Mặc thì khác, hắn chọn đem đỉnh cao đó biến thành cái sàn hồ bình dị, để bất kỳ ai cũng có thể cùng hắn ngồi xuống câu cá.

Đêm đó, Thanh Minh Giới ghi nhận một sự kiện kỳ lạ nhất trong lịch sử: Một nửa bầu trời biến thành màu tím huyền ảo, nửa còn lại rực rỡ như nắng ban mai. Các đại năng ở những châu xa xôi đều kinh hãi quỳ rạp, vì họ biết, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu.

Nhưng tại hậu sơn của Thanh Vân Môn, Diệp Mặc chỉ lẳng lặng nhóm một đống lửa nhỏ.

"Nào, Liễu tỷ, hôm nay ăn mừng ta ngộ đạo, ta nướng cho tỷ con 'Thời Không Ngư' này. Ăn xong tỷ có thể trẻ mãi không già đấy."

Liễu Nhất Phi phì cười, nàng gạt bỏ thanh kiếm sang một bên, ngồi xuống cạnh hắn. "Hóa ra, nuôi cá thực sự có thể thành Đạo Tổ sao?"

Diệp Mặc cầm xiên cá, mắt nhìn về phía hư không vô tận nơi những thiên hà xa xôi đang vẫy gọi, khẽ đáp:

"Nuôi cá hay nuôi lòng người, cũng chỉ là một chữ 'Nhàn' thôi. Khi lòng người không còn tham lam đánh bắt cạn kiệt cái ao vận mệnh, thì ai cũng có thể là Đạo Tổ của chính mình."

Tiếng cười vang vọng bên hồ Trường Sinh. Gió thổi qua tán liễu, kể lại câu chuyện về một kẻ lười biếng đã dùng một cái cần câu để thay đổi cả càn khôn. Từ đây về sau, truyền thuyết không còn kể về một vị thần ngồi trên ngai vàng cao cao tại thượng, mà kể về một lão ngư ông thong dong, người đã dạy cho cả thế giới biết rằng: Đôi khi, chỉ cần nuôi tốt đàn cá trong ao nhà mình, ngươi đã chính là chủ nhân của cả vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8