Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 155: Cuộc đấu trí giữa hai Ngư Ông**
CHƯƠNG 155: NGƯ ÔNG ĐẤU PHÁP, THIÊN HẠ VI CỜ
Khói bếp từ đống củi khô ven hồ Trường Sinh chầm chậm quyện vào mây chiều, mang theo mùi thơm ngậy đặc trưng của mỡ cá trê khi tiếp xúc với lửa hồng. Linh Nhi ngồi xổm, hai tay chống cằm, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn chằm chằm vào con cá trê đen đang vàng ruộm trên giá nướng. Liễu Nhất Phi đứng cách đó không xa, thanh kiếm trong tay vẫn chưa kịp tra vào bao, ánh mắt nàng đầy vẻ phức tạp khi nhìn bóng lưng gầy guộc của Diệp Mặc.
Thế gian ngoài kia đang đại loạn. Hàng vạn tu sĩ đang run rẩy dưới sự uy hiếp của các thế lực thượng giới, mà người thanh niên này lại chỉ lo lắng về việc lửa có đủ to để làm giòn da cá hay không.
"Chủ nhân, cá chín rồi!" Linh Nhi reo lên, định vươn tay xé một miếng vây cá thì bỗng khựng lại.
Cả không gian quanh hồ Trường Sinh đột ngột cô đặc lại. Làn khói bếp đang lượn lờ bỗng nhiên đông cứng giữa tầng không như một bức tranh vẽ hỏng. Mặt hồ phẳng lặng vốn như gương nay lại xuất hiện những gợn sóng hình vòng cung đều đặn, lan tỏa từ tâm hồ ra ngoài, nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng nước vỗ bờ.
Diệp Mặc đang cầm một nhánh cỏ khô để gạt tro bếp, động tác của hắn bỗng khựng lại. Hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía chân trời xa thẳm, nơi ánh hoàng hôn đỏ quạch đang bị một bóng đen khổng lồ từ từ nuốt chửng.
"Đến nhanh hơn ta tưởng một chút." Diệp Mặc lầm bầm, giọng nói bình thản như thể vừa thấy một vị khách không mời mà đến chơi nhà.
"Diệp sư đệ, có chuyện gì vậy?" Liễu Nhất Phi kinh hãi phát hiện ra linh lực trong người nàng đang bị một áp lực vô hình đóng băng hoàn toàn. Nàng thậm chí không thể nhấc nổi một ngón tay.
Bầu trời Thanh Minh Giới rách toạc ra một kẽ hở vạn dặm. Từ trong kẽ hở ấy, những sợi tơ máu li ti dệt thành một tấm lưới khổng lồ, che phủ toàn bộ đại lục. Đó không phải là mây, cũng không phải sấm chớp, mà là "Quy Tắc" – quy tắc đánh bắt của một vị Ngư Ông thái cổ.
"Chúng sinh là cá, ta là người buông lưới. Vạn năm một kỳ thu hoạch, hôm nay quả là một mùa bội thu."
Một giọng nói âm u, già cỗi vang vọng từ hư không, khiến tâm thần của hàng tỷ sinh linh trong Thanh Minh Giới chấn động đến mức hộc máu. Những tu sĩ cảnh giới Hóa Thần trở lên kinh hoàng nhận ra, "Lưới Trời" kia đang bắt đầu rút lại, mỗi khi tơ máu đi qua, tu vi và sinh mệnh của họ đều bị tước đoạt một cách thô bạo.
Trong nháy mắt, hậu sơn của Thanh Vân Môn bỗng chốc trở thành trung tâm của cơn lốc xoáy.
Một đạo thân ảnh đen kịt như hố đen xuất hiện trên đỉnh mây. Hắn ngồi trên một tòa liên đài bằng xương trắng, tay cầm một cán cần câu làm từ gân cốt rồng thần, dây câu chính là vạn trượng nhân quả của thế gian này.
Cửu U Ma Thần.
Hắn cúi đầu nhìn xuống cái ao nhỏ bé ở hậu sơn, đôi mắt không có tròng đen hiện lên một chút ngạc nhiên: "Ồ? Một con cá lọt lưới? Không, là một kẻ giữ ao sao?"
Diệp Mặc đứng dậy, phủi sạch tro bụi trên áo đệ tử sờn cũ. Hắn đưa tay chỉ vào con cá trê nướng trên bếp lửa, nói giọng tiếc rẻ: "Lẽ ra ngươi nên đợi ta ăn xong miếng này đã. Khói lửa nhân gian hiếm khi trọn vẹn, ngươi phá hỏng nó rồi."
"Kẻ kiến cỏ, ngươi dám nói chuyện với ta như thế?" Cửu U Ma Thần cười lạnh, tay khẽ rung cán cần câu xương. "Trong mắt ta, ngươi cùng đám cá trong ao kia không có gì khác biệt. Đều là huyết thực để ta hoàn thành Đạo Tổ lộ mà thôi."
Vừa dứt lời, Cửu U phất tay một cái. Không gian giữa trời và đất đột ngột biến đổi. Hồ Trường Sinh, Linh Nhi, Liễu Nhất Phi và cả Diệp Mặc đều bị cuốn vào một vùng tinh không hư ảo. Nơi đây không có phương hướng, không có trọng lực, chỉ có một bàn cờ khổng lồ được dệt từ tinh thần và vận mệnh nằm vắt vẻo giữa các thiên hà.
"Thái Cổ có quy tắc, Ngư Ông gặp nhau, không đấu lực mà đấu Đạo." Cửu U Ma Thần đáp xuống một phía bàn cờ, lạnh lùng nói: "Dùng vạn linh làm quân, dùng thiên địa làm bàn. Ngươi thắng, ta đi. Ngươi thua, cả thế giới này sẽ vào trong bụng ta."
Liễu Nhất Phi nhìn vào bàn cờ, lập tức phun ra một ngụm máu tươi. Nàng thấy trên mỗi quân cờ đen trắng đều có khuôn mặt của những người nàng quen biết, từ lão chưởng môn đến các sư muội ngoại môn, tất cả đều đang gào thét trong đau đớn.
Diệp Mặc bước đi trên hư không, mỗi bước chân của hắn khiến một bông hoa sen linh khí nở rộ, nâng đỡ gót chân. Hắn đi đến phía đối diện của Cửu U, không vội vàng ngồi xuống mà lại quay sang nhìn Linh Nhi đang run rẩy vì sợ.
"Linh Nhi, mang theo cần câu của ta lại đây."
Linh Nhi lắp bắp: "Chủ… chủ nhân, cần câu trúc gãy rồi mà?"
"Gãy cũng được, chỉ cần là đồ của ta, nó sẽ nghe lời."
Một chiếc cần câu trúc đơn sơ, sờn cũ hiện ra trong tay Diệp Mặc. Hắn ngồi xuống phía trước bàn cờ tinh tú, một tay chống cằm, một tay đặt lên quân cờ trắng đầu tiên.
"Ngươi muốn câu vạn vật để tự mãn chính mình, còn ta nuôi cá chỉ để cầu một chữ nhàn." Diệp Mặc mỉm cười, đôi mắt thâm thúy như chứa đựng cả lịch sử sơ khai của vũ trụ. "Đạo của ngươi là tước đoạt, đạo của ta là ban tặng. Đã muốn đấu, vậy thì bắt đầu đi."
Cửu U Ma Thần hừ lạnh một tiếng, hạ quân đen đầu tiên.
"Rắc!"
Cả Thanh Minh Giới rúng động. Một đại lục ở phía Đông bỗng nhiên nứt vỡ, hàng triệu sinh linh tan biến thành khói bụi, năng lượng của họ tụ lại trên quân cờ của Cửu U, khiến nó tỏa ra hắc mang ngút trời.
"Hành động câu cá, quý ở chỗ sát phạt nhanh gọn. Ngươi nuôi cá ngàn năm, chỉ là dưỡng béo cho ta mà thôi!" Cửu U đắc thắng.
Diệp Mặc không hề biến sắc. Hắn cầm quân cờ trắng, nhẹ nhàng đặt vào một vị trí tưởng chừng như vô dụng ở góc bàn cờ.
"Hù!"
Một làn gió mát từ đâu thổi tới, bao trùm lấy những vùng đất vừa bị tàn phá. Một hạt giống từ hư không rơi xuống, trong chớp mắt nảy mầm thành rừng cây rậm rạp, chữa lành vết nứt của đại lục. Sinh khí còn mạnh mẽ hơn trước gấp mười lần.
"Người nuôi cá, điều quan trọng nhất không phải là nước, mà là lòng kiên nhẫn." Diệp Mặc bình thản nói. "Ngươi giết một, ta nuôi mười. Ngươi diệt một thành, ta dưỡng một giới."
Cửu U Ma Thần biến sắc, tay hạ quân liên tục. Bàn cờ trở thành một chiến trường tàn khốc giữa hủy diệt và sinh sôi. Mỗi lần quân đen giáng xuống là một cơn đại nạn: động đất, sóng thần, thiên thạch. Nhưng quân trắng của Diệp Mặc đi đến đâu, mọi thảm họa đều hóa thành linh mưa cam lộ, tắm táp cho chúng sinh.
Hơn trăm hiệp trôi qua, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán của Ma Thần cổ đại. Hắn phát hiện ra một điều đáng sợ: Dây câu của hắn vốn buộc vào nhân quả của chúng sinh để điều khiển họ, nhưng từ khi ván cờ bắt đầu, những dây câu ấy đang bị một lực lượng vô hình… "thu hóa".
Bàn cờ không còn là bàn cờ nữa. Nó bắt đầu biến thành một mặt hồ tĩnh lặng.
"Ngươi không phải đang đánh cờ…" Cửu U kinh hoàng gào lên. "Ngươi đang biến không gian này thành ao cá của ngươi!"
Diệp Mặc cầm quân cờ cuối cùng, đó không phải là đá hay ngọc, mà là một hạt cám nhỏ thường ngày hắn vẫn dùng để cho cá chép vàng ăn. Hắn nhẹ nhàng búng ngón tay, hạt cám rơi vào giữa bàn cờ, nơi đang là "mắt bão" của mọi nhân quả.
"Đến lúc rồi." Diệp Mặc nhẹ giọng gọi. "Ra ăn nào, các bạn nhỏ của ta."
"Oành!"
Từ dưới bàn cờ tinh tú, một cái đầu cá khổng lồ, vảy vàng rực rỡ che lấp cả mặt trời, từ dưới "mặt nước không gian" nhảy vọt lên. Đó là một con Cẩm Lý, nhưng nó lớn đến mức mỗi cái vảy đều là một tiểu thế giới. Nó há miệng, một hơi nuốt gọn tất cả quân cờ đen của Cửu U Ma Thần.
Chưa dừng lại ở đó, từ bốn góc không gian, những âm thanh quẫy đuôi vang lên rầm trời. Một con cá trê dọn bể với cái mồm có thể nuốt chửng hư không hiện ra từ phía sau Cửu U. Một con cá kiếm với thân mình là một đạo kiếm ý tuyệt đối xuyên thủng qua tấm "Lưới Trời".
Cửu U Ma Thần nhìn thấy chiếc cần câu gãy trong tay Diệp Mặc bỗng nhiên dài ra, sợi dây câu trong suốt mỏng manh bay lơ lửng, nhẹ nhàng quấn lấy cổ hắn.
"Ngươi… ngươi đã đạt đến cảnh giới này từ bao giờ?" Cửu U run rẩy, mọi ma công thiên bẩm của hắn trước mặt người thanh niên này đều giống như trò trẻ con.
Diệp Mặc nhấc cần, khiến cơ thể khổng lồ của Ma Thần treo lơ lửng giữa hư không. Hắn đứng dậy, đi tới trước mặt Cửu U, nhìn vào đôi mắt đang trợn trừng vì sợ hãi của đối phương.
"Lúc ta cho cá ăn, ta thấy được quy luật của sự sinh trưởng. Lúc ta câu cá, ta thấy được cái kết của sự tham lam." Diệp Mặc thở dài. "Ngươi nói đúng, ta là người nuôi cá. Nhưng cái ao này không chỉ là hồ Trường Sinh, mà là cả Chư Thiên Vạn Giới. Ngươi ở trong ao của ta làm loạn lâu như vậy, bây giờ bắt ngươi làm mồi cho cá dọn bể, cũng là công bằng."
"Không! Ta là hóa thân của quy tắc! Ngươi không thể giết ta!" Cửu U thét lên trong tuyệt vọng.
"Quy tắc?" Diệp Mặc lắc đầu cười nhạt. "Trong cái ao này, quy tắc duy nhất là lời của chủ vườn."
Nói đoạn, Diệp Mặc buông cần.
Con cá trê khổng lồ từ dưới hư không trồi lên, há miệng rộng như vực thẳm. Chỉ trong một khắc, bóng đen của vị Ma Thần từng khiến cả thế giới run sợ đã biến mất hoàn toàn vào bụng cá. Lưới trời màu máu tan biến, trả lại bầu trời xanh ngắt và ánh hoàng hôn ấm áp của Thanh Minh Giới.
Hư không sụp đổ, tầm mắt mọi người quay trở lại hồ Trường Sinh.
Mọi thứ vẫn như cũ. Con cá trê trên bếp vẫn đang tỏa ra làn khói thơm phức. Linh Nhi vẫn đang giữ tư thế chuẩn bị xé vây cá. Liễu Nhất Phi vẫn đứng yên, chỉ có điều trên gương mặt nàng, nước mắt đã rơi từ lúc nào không hay vì xúc động sau cơn đại nạn.
Hệ thống trong đầu Diệp Mặc vốn đã im lìm từ lâu, lúc này bỗng dưng hiện lên một dòng thông báo cuối cùng:
【 Chúc mừng ký chủ tiêu diệt "Ngư tặc" cuối cùng của thiên địa. Toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới đã được thuần hóa thành hồ cá tư nhân.】
【 Nhiệm vụ cuối cùng: Hoàn thành. Cảnh giới hiện tại: Đạo Tổ thực thụ (Vô hạn). 】
【 Lời nhắn từ hệ thống: Giờ đây, ngài có thể thực sự tận hưởng cuộc sống của một ngư ông mà không cần lo lắng về thế giới này nữa. Chúc ngài một buổi chiều tốt lành. 】
Giao diện hệ thống mờ dần rồi tan biến hẳn vào linh hồn Diệp Mặc. Hắn không còn là "kí chủ", hắn chính là Đạo.
Diệp Mặc hít một hơi thật sâu mùi khói bếp hòa lẫn hương cỏ dại. Hắn cầm con cá nướng lên, thổi phù phù rồi đưa cho Linh Nhi một miếng to nhất.
"Chủ nhân, người vừa đi đâu thế? Con vừa thấy người thẩn thờ mất một lúc." Linh Nhi vừa nhai cá vừa lúng búng hỏi.
Diệp Mặc mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế trúc cũ kỹ, cầm lấy cần câu tre nhấp một miếng nước trà nhạt.
"Ta vừa đi đuổi một con ruồi hơi to một chút."
Liễu Nhất Phi nhìn hắn, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Nàng tiến lại gần, cung kính cúi đầu thật sâu: "Cảm tạ… Diệp tiền bối đã cứu giúp chúng sinh."
Diệp Mặc khoát tay: "Tiền bối cái gì? Ta là đệ tử Thanh Vân Môn, là người trông ao cá. Nhất Phi sư tỷ, cá nướng sắp nguội rồi, có muốn thử một miếng không?"
Liễu Nhất Phi ngẩn người, rồi nụ cười cũng dần nở trên môi nàng. Đúng vậy, dù thế gian có biến đổi ra sao, người thanh niên này vẫn sẽ luôn ngồi đây, bên hồ nước này, bình thản nhìn mây trôi.
Gió lướt qua mặt hồ, rung rinh những ngọn cỏ xanh. Diệp Mặc nhìn về phía chân trời, nơi các đại tông môn đang hối hả kéo đến để bái kiến "vị cứu thế chủ" vừa hiển thánh, hắn liền bĩu môi, xoay người lặn sâu vào bóng râm của cây cổ thụ.
"Linh Nhi, mai sau nếu có ai đến hỏi, cứ bảo là ta đi câu cá ở chân trời chưa về nhé."
"Vâng ạ!"
Giữa mạt pháp nghèo nàn của Thanh Minh Giới, tại một góc nhỏ của tông môn hạng ba, có một vị Đạo Tổ đang lười biếng tận hưởng ánh nắng cuối ngày. Thế giới vốn dĩ không cần quá nhiều kẻ hùng mạnh để thống trị, đôi khi, nó chỉ cần một người nuôi cá có tâm để giữ cho dòng nước luôn trong lành và yên tĩnh.
Câu chuyện về người nuôi cá thành Đạo, dường như bây giờ mới thực sự bắt đầu vào hồi kết thúc… chính là khởi đầu của sự tự tại tuyệt đối.