Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 172: Vũ trụ hồi sinh linh khí nhờ sự phóng sinh**
**CHƯƠNG 172: VẠN VẬT PHỤC TỰ, THẾ GIỚI MỚI DƯỚI ĐẦU CẦN CÂU**
Hoàng hôn ở Thanh Vân Môn chưa bao giờ rực rỡ đến thế. Ánh chiều tà không còn mang sắc đỏ sẫm tiêu điều của một thời kỳ mạt pháp tàn lụi, mà đổi thành một màu vàng kim óng ả, phủ lên vạn vật một lớp lụa mỏng của sự sống mới.
Hậu sơn, cạnh hồ Trường Sinh.
Diệp Mặc vẫn ngồi đó, tư thế chẳng mấy phong thái cao nhân. Hắn gác chân lên tảng đá rêu phong, nón lá che nửa khuôn mặt, miệng ngậm một cọng cỏ dại, tay cầm chiếc cần câu trúc cũ kỹ đã sờn lòng. Thế nhưng, nếu lúc này có một vị cường giả cấp Hóa Thần hoặc thậm chí là Đại Thừa đứng đây, họ sẽ phát hiện ra rằng, mỗi hơi thở của Diệp Mặc dường như đang dẫn dắt cả nhịp đập của trời đất.
Hắn vừa thực hiện một hành động mà từ cổ chí kim, chưa một vị Đạo Tổ nào dám làm: Phóng sinh đạo quả.
Trong chiếc ao nhỏ bé mà người đời vẫn tưởng là chốn hoang phế kia, hàng nghìn luồng ánh sáng đủ màu sắc đang từ mặt nước bay vút lên không trung. Đó không đơn thuần là những con cá, đó là tinh hoa của quy luật vũ trụ mà Diệp Mặc đã "nuôi dưỡng" suốt bấy lâu nay dưới sự hỗ trợ của hệ thống.
"Vút! Vút! Vút!"
Con Hắc Long Ngư, vốn hằng ngày vẫn lười biếng dọn dẹp tầng đáy ao, nay vẫy đuôi một cái, hóa thành một đạo hắc quang khổng lồ xé toạc hư không. Khi nó bay lên chín tầng trời, vảy rồng đen nhánh lấp lánh như những vì tinh tú, tiếng rồng ngâm vang vọng khắp Đông Hải Long Cung, khiến hàng vạn thủy tộc đồng loạt phủ phục. Nó không còn là một con cá trê dọn bể nữa, mà đã trở thành Trấn Thế Thần Long, gánh vác sứ mệnh trấn giữ phương Bắc, nơi linh khí vốn đã khô cạn từ vạn năm trước.
Tiếp đó là Kiếm Ý Ngư. Nó lao vút đi như một thanh tuyệt thế thần kiếm. Đi tới đâu, hư không bị xé rách tới đó, nhưng kỳ lạ thay, vết nách ấy không mang đến sự hủy diệt, mà lại đổ xuống từng cơn mưa linh khí tinh khiết. Nó đáp xuống một ngọn núi trọc ở Trung Thổ, chỉ trong nháy mắt, ngọn núi ấy hóa thành một tòa Kiếm Sơn, nơi vạn vật đều mang hơi thở của đạo kiếm, khai mở ra con đường tu luyện mới cho nhân gian.
"Chủ nhân… cá… cá đi hết thật rồi kìa." Linh Nhi đứng bên cạnh, hai tay bám chặt vào vạt áo sờn của Diệp Mặc, đôi mắt to tròn tràn đầy vẻ tiếc nuối lẫn kinh ngạc. Cô nàng vừa nhìn con Thời Không Ngư mờ ảo hóa thành một dải lụa bạc quấn quanh trục thế giới, cảm nhận rõ rệt dòng chảy của thời gian quanh hậu sơn này bỗng nhiên trở nên chậm rãi và êm đềm một cách lạ kỳ.
Diệp Mặc khẽ nâng nón lá lên, nhìn những luồng ánh sáng đang phân tán đi khắp bốn phương tám hướng của Thanh Minh Giới, nhẹ giọng nói:
"Cá cũng như người, bị nhốt trong ao lâu quá sẽ mất đi dã tính. Thế giới này đã đói khát linh khí quá lâu rồi, cho chúng đi… cũng là cho chính chúng ta một con đường sống."
Vừa dứt lời, trong đầu Diệp Mặc vang lên tiếng thông báo quen thuộc của hệ thống, nhưng lần này nó không còn khô khốc như trước:
*【 Tinh! Chúc mừng ký chủ thực hiện hành động "Đại Phóng Sinh". Đạo hạnh cá nhân đạt đến viên mãn không thể đo lường. 】*
*【 Hệ thống bắt đầu chuyển hóa: "Ngư Trì Chư Thiên" chính thức đồng hóa với "Thanh Minh Đại Giới". 】*
*【 Hiện trạng: Linh khí phục tô 10%… 30%… 80%… 100%! 】*
Chỉ trong một hơi thở, cả thế giới rúng động.
Ở những nơi xa xôi nhất của đại lục, những lão quái vật vốn đang bế quan chờ chết trong những hầm mộ tối tăm, đột nhiên mở trừng mắt. Họ cảm thấy một luồng năng lượng dồi dào, thanh khiết đến mức khó tin đang tràn vào qua từng lỗ chân lông. Những gốc linh dược héo úa từ nghìn năm bỗng nhiên nảy mầm, nở hoa rực rỡ chỉ trong một đêm. Những dòng sông cạn trơ đáy đột nhiên phun trào những dòng nước linh tuyền mát lạnh.
Thanh Vân Tử – chưởng môn của Thanh Vân Môn, lúc này đang đứng ngây người ở chính điện. Lão cảm thấy tu vi của mình, vốn đã trì trệ ở đỉnh phong Nguyên Anh suốt hai trăm năm qua, bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Không cần xung kích, không cần đan dược, chỉ một hơi thở hít vào, Kim Đan trong cơ thể lão hóa thành Nguyên Anh, rồi Nguyên Anh lại nhanh chóng cô đọng, hóa thành Hóa Thần chi lực.
"Đây là… đây là thần tích sao?" Lão run rẩy quỳ sụp xuống hướng về phía hậu sơn. Lão biết, đó là nơi người đệ tử "lười biếng" của lão đang ngồi.
Cùng lúc đó, tại hiện trường phóng sinh, Liễu Nhất Phi cũng đang lặng người nhìn bóng lưng Diệp Mặc. Nàng cảm thấy thế giới trước mắt bỗng nhiên trở nên thật xa lạ, nhưng cũng thật ấm áp. Vị đại sư tỷ vốn luôn kiêu ngạo, luôn gánh vác vận mệnh tông môn trên vai, nay cảm thấy mọi gánh nặng ấy đều trở nên nhỏ bé trước đôi vai gầy của người đàn ông trước mặt.
Diệp Mặc dường như chẳng mấy quan tâm đến sự sùng bái của cả thế giới. Hắn nhấc cần câu lên, nhìn lưỡi câu trống rỗng, khẽ thở dài:
"Ấy vậy mà cám của hệ thống vẫn còn dư một ít, thật lãng phí."
Hắn tùy tay hất chiếc xô nhựa đang chứa chút nước thừa vào hồ Trường Sinh. Nhưng hành động "tùy tay" ấy, trong mắt những vị cường giả vừa kịp bay tới quan sát, lại giống như một lần tạo hóa sinh mệnh. Những giọt nước từ xô rơi xuống mặt hồ bỗng hóa thành hàng vạn con cá chép vàng nhỏ xíu, tung tăng nhảy múa.
Đây chính là "phục tự". Sau khi đưa những vị thần trấn giữ thế giới đi, Diệp Mặc lại dùng chút đạo vận cuối cùng để gieo rắc lại sự sống bình dị nhất.
Thế giới này cần những vị thần như Hắc Long hay Kiếm Ý Ngư để bảo vệ, nhưng nó cũng cần những con cá chép nhỏ bé để duy trì sự cân bằng tự nhiên.
Lúc này, một đạo hào quang xé rách mây mù từ trên cao giáng xuống, trực tiếp bao phủ lấy Diệp Mặc. Đó là công đức đại đạo, là sự công nhận của chính Thiên Đạo đối với người đã cứu vãn cả giới diện. Trong ánh hào quang ấy, áo vải của Diệp Mặc không hề biến đổi thành tiên bào lộng lẫy, nón lá của hắn vẫn cũ kỹ như cũ, nhưng khí chất của hắn đã hoàn toàn hòa quyện vào hư vô.
Hắn đứng đó, mà dường như không tồn tại. Hắn là nước, là cá, là cỏ cây, là hơi thở của vạn vật.
"Đạo Tổ… ngài sẽ đi chứ?" Liễu Nhất Phi lấy hết can đảm bước lên một bước, giọng nàng hơi run. Nàng sợ rằng khi linh khí hồi phục hoàn toàn, thế giới này không còn đủ chỗ chứa một thực thể vĩ đại như hắn, và hắn sẽ phi thăng đến những tầng trời cao hơn, xa xôi hơn.
Diệp Mặc quay đầu lại, nhìn Liễu Nhất Phi, rồi nhìn đám người đang kéo đến mỗi lúc một đông ở dưới chân núi hậu sơn. Hắn gãi gãi đầu, vẻ mặt lại trở về vẻ lười biếng, tưng tửng như lúc mới vào tông môn nuôi cá.
"Đi đâu? Trên thiên giới có cá ngon như ở đây không? Có người nấu cơm cho ta ăn không?" Hắn nhìn Linh Nhi đang hì hục nhặt những hạt cơm nguội dưới đất.
Linh Nhi lập tức ngẩng lên, vỗ ngực bôm bốp: "Không có đâu chủ nhân! Linh Nhi sẽ ở lại nấu cơm nướng cá cho người cả đời!"
Diệp Mặc cười khà khà, quay lại nhìn mặt hồ giờ đã tràn trề sinh linh mới. Hắn lại ngồi xuống, buông cần câu xuống mặt nước.
"Đại sư tỷ, bảo mọi người về đi. Đừng có làm ồn, cá nó sợ không dám cắn câu. Hôm nay thế giới hồi sinh, đó là việc của thế giới. Còn ta, ta chỉ muốn xem con cá chép nhỏ kia khi nào mới chịu cắn hạt cơm của ta thôi."
Liễu Nhất Phi nhìn mặt hồ lặng sóng, rồi lại nhìn bóng lưng thanh thản của hắn, nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Nàng hiểu rồi.
Thế giới đã đổi thay, nhưng tâm người nuôi cá chưa bao giờ thay đổi.
Hắn phóng sinh vạn vật, cứu vớt chúng sinh, không phải vì muốn được thờ phụng, không phải vì muốn trở thành Đạo Tổ vạn cổ linh thiêng. Hắn làm vậy, chẳng qua là vì hắn muốn được yên ổn ngồi câu cá giữa một thế giới tràn đầy nhựa sống mà thôi.
Từ ngày hôm đó, Thanh Vân Môn trở thành thánh địa đệ nhất của Thanh Minh Giới. Không phải vì nó có nhiều linh mạch nhất, cũng không phải vì nó có nhiều bí pháp nhất, mà vì ở đó có một hậu sơn cấm địa, nơi có một "Ngư Ông" vẫn hằng ngày ngồi buông cần bên mặt nước phẳng lặng.
Dưới đầu cần câu của hắn, không phải là cá, mà là cả một thời đại thái bình thịnh thế.
Hệ thống vẫn thỉnh thoảng vang lên những âm thanh thông báo về việc tu vi tăng trưởng, nhưng Diệp Mặc đã không còn đoái hoài. Đối với hắn bây giờ, thành Đạo Tổ lúc nào không hay cũng được, thành Ngư Ông suốt đời cũng chẳng sao. Quan trọng là, trong ao của hắn, lại bắt đầu có những sự sống mới đang sinh sôi…
Chương 172 khép lại giữa tiếng xào xạc của rừng trúc và tiếng cá quẫy đuôi nhẹ nhàng, báo hiệu cho một chương mới của thế giới: Thời đại của sự bình yên sau cơn bão lớn.