Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 173: Cửu U suy yếu vì không còn mồi để câu**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:27:06 | Lượt xem: 3

Sương mù buổi sớm tại hậu sơn Thanh Vân Môn không còn vẻ u linh, tịch mịch của những ngày linh khí suy kiệt. Ngược lại, nó mang theo một mùi hương thanh khiết của cỏ cây vừa được gột rửa, trộn lẫn với vị ngọt lành của nước hồ Trường Sinh.

Diệp Mặc ngồi trên phiến đá mòn vẹt, chiếc nón lá sờn rách che khuất nửa khuôn mặt. Hắn vẫn cầm chiếc cần câu trúc xanh biếc, sợi dây cước trong suốt buông thõng xuống mặt hồ phẳng lặng như gương. Xa xa, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng gió xào xạc qua rừng trúc, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của sự bình yên.

Nhưng ở một không gian khác, cách xa vạn dặm giữa hư không vô tận, sự bình yên ấy lại là đòn chí mạng đối với một kẻ.

Trong bóng tối vĩnh hằng của Cửu U Vực, một thân ảnh gầy gò, khô héo đang ngồi co quắp trên ngai vàng làm từ xương trắng. Đó chính là Hoang Cổ Ma Thần Cửu U – kẻ từng xưng bá thiên hạ, coi chúng sinh là bầy cá trong ao để mặc sức đánh bắt. Lão già này giờ đây trông chẳng khác gì một ngọn đèn trước gió, da thịt nhăn nheo như vỏ cây già, đôi mắt đục ngầu chứa đầy sự phẫn nộ và tuyệt vọng.

Cửu U đang run rẩy. Lão nhìn vào cái "Lưới Trời" khổng lồ treo lơ lửng giữa hư không. Tấm lưới ấy vốn là pháp bảo bản mệnh của lão, được kết bằng hàng tỉ sợi nhân quả, mỗi sợi nối liền với một sinh mệnh trong Thanh Minh Giới. Chỉ cần một ý niệm, lão có thể kéo lưới, thu hoạch linh hồn và tu vi của vạn vật để tẩm bổ cho bản thân.

Nhưng giờ đây, tấm lưới ấy đang rách nát thê lương.

Những sợi chỉ nhân quả vốn dĩ phải căng tràn sức sống, nay lại nhợt nhạt và đứt đoạn hàng loạt. Cửu U đưa đôi bàn tay chỉ còn là bộ xương bọc da quờ quạng trong không khí, cố gắng nắm lấy một sợi linh khí nhỏ nhoi, nhưng mỗi khi lão chạm vào, sợi khí ấy lại hóa thành tàn tro, bay biến mất.

"Tại sao… tại sao lại như vậy?" – Tiọng nói của lão khàn đặc, giống như tiếng đá mài vào nhau.

Lão không hiểu. Rõ ràng lão đã chuẩn bị hàng vạn năm cho cuộc "đại thu hoạch" này. Thanh Minh Giới vốn dĩ đã đi vào hồi kết, linh khí cạn kiệt, mọi tu sĩ đáng lẽ phải lâm vào cảnh tranh đoạt tàn khốc, tạo ra oán khí và tử khí dồi dào để lão hấp thụ. Nhưng chỉ trong một đêm, tất cả đã thay đổi.

Lão đưa mắt nhìn xuống hạ giới qua một tấm gương vỡ. Trong gương, lão thấy những "con cá" mà lão coi là mồi ngon – những tu sĩ, những thường dân – nay không còn gào thét trong tuyệt vọng. Họ đang nhìn lên bầu trời, nơi những con cá linh thiêng từ ao của Diệp Mặc phóng sinh ra đang hóa thành những tinh tú, rải xuống linh khí tinh thuần nhất.

Linh khí đó không phải là thứ linh khí vẩn đục mà lão có thể thao túng. Đó là "Thủy Nguyên Linh Khí" – thứ khí khởi nguyên của trời đất, thứ khí mà lão hoàn toàn không thể chạm tới.

"Diệp Mặc… tên tiểu tử nuôi cá đó…" – Cửu U nghiến răng, nhưng một cái răng đã mục nát rụng xuống sàn đá.

Lão cảm nhận được tu vi của mình đang tụt dốc không phanh. Ma Đạo của lão dựa trên sự chiếm đoạt. Khi cả thế giới đều sống trong sự sẻ chia và hồi sinh, thì "Đạo" của lão không còn đất dung thân. Không có mồi để câu, ngư ông cũng sẽ chết đói. Cái ao của lão đã trở thành đại dương mênh mông, và những con cá trong đó đã không còn là lũ sinh vật yếu ớt chờ bị đánh bắt, mà đã trở thành những vị thần giữ cửa.

Quay trở lại bên hồ Trường Sinh.

Linh Nhi đang cầm một chiếc quạt nan to tướng, vừa quạt bếp than vừa nhìn Diệp Mặc đầy thắc mắc. Nàng nhón tay lấy một miếng cá khô vừa nướng xong, bỏ vào miệng nhai chồm chòm rồi hỏi:

"Chủ nhân, sao người không kéo cần lên? Linh Nhi thấy dây động lâu rồi mà."

Diệp Mặc nhếch mép, hơi đẩy vành nón lá lên cao, để lộ đôi mắt lười biếng nhưng thâm thúy: "Con cá này to lắm, lại còn bướng bỉnh. Nó tưởng nó là người câu, nhưng thực ra nó mới là con cá đang giãy giụa trong cái xô của ta."

Linh Nhi ngây thơ chớp mắt: "Có cá to thế ạ? Thế tối nay chúng ta có được ăn lẩu không?"

"Ăn không nổi đâu." – Diệp Mặc bật cười, lắc đầu – "Thứ này đắng lắm, lại đầy độc tố. Nuôi để ngắm thì được, chứ ăn vào hỏng bụng."

Vừa nói xong, chiếc cần câu trúc trong tay Diệp Mặc bất ngờ cong vút lại. Một lực kéo vô hình truyền từ hư không xuyên qua sợi dây cước, khiến mặt hồ vốn yên ả bỗng nhiên xuất hiện một cái xoáy nước đen ngòm.

Đây chính là sự phản kháng cuối cùng của Cửu U. Lão đang cố gắng dùng chút sức tàn để kéo ngược "Ngư Ông" xuống vực thẳm cùng mình. Lão muốn đánh đổi cả sinh mạng này để làm vỡ cái ao cá mà lão căm ghét.

Trong mắt của Liễu Nhất Phi – người nãy giờ vẫn lặng lẽ đứng từ xa quan sát – cảnh tượng này vô cùng hãi hùng. Nàng nhìn thấy không gian quanh Diệp Mặc đang nứt vỡ ra như những miếng sành. Những tia sét đen kịt bắn ra từ mặt hồ, mang theo hơi thở của cái chết và sự hủy diệt.

Nàng run rẩy, định xông đến ứng cứu, nhưng chợt nhận thấy Diệp Mặc vẫn ngồi bất động.

Hắn chỉ đơn giản là khẽ lắc cổ tay một cái.

"Ngươi muốn kéo ta?" – Diệp Mặc lẩm bẩm – "Vậy để ta chỉ cho ngươi thế nào mới gọi là câu cá."

Một luồng sáng vàng kim dịu nhẹ từ ngón tay hắn truyền vào cần câu. Ngay lập tức, cái xoáy nước đen kia bị một lực lượng uy nghiêm trấn áp hoàn toàn. Mặt hồ trở lại bình thường, nhưng ở phía bên kia sợi dây, tại Cửu U Vực, một thảm cảnh đang diễn ra.

Cửu U Ma Thần hét lên một tiếng đau đớn. Lão thấy cổ họng mình như bị một chiếc móc câu xuyên thấu. Chiếc móc ấy không móc vào xác thịt, mà móc thẳng vào "Thần Căn" – gốc rễ tu vi của lão.

Lão không thể buông tay, không thể trốn chạy. Cả cơ thể lão bị kéo văng ra khỏi ngai vàng, bay vút qua hư không vạn dặm, đâm sầm qua các tầng mây của Thanh Minh Giới.

"Không! Không thể nào! Ta là Ma Thần thái cổ! Ta là người câu chúng sinh!" – Tiếng gào thét của lão vang vọng trong ý thức, nhưng bên ngoài không một ai nghe thấy.

Ở hậu sơn Thanh Vân Môn, Diệp Mặc nhẹ nhàng nhấc cần. Từ mặt hồ, một con cá lòng tong nhỏ xíu, đen đúa và xấu xí bị kéo lên không trung. Nó giãy giụa yếu ớt, thân mình run rẩy như sắp tan biến.

Ai có thể ngờ được, con cá lòng tong nhếch nhác này lại chính là pháp thân hóa hình của vị Ma Thần từng khiến cả thế giới rung sợ.

Linh Nhi tò mò chạy lại, nhìn con cá đen trong không trung rồi bĩu môi: "Chủ nhân, con cá này xấu quá, da nó nhăn nheo như gừng già ấy. Thả đi thôi, nhìn phát gớm."

Diệp Mặc nhìn con cá, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt. Hắn cảm nhận được ý chí của Cửu U trong con cá ấy đang sụp đổ. Ma Thần đang cầu xin, đang hối hận, đang gào khóc trong sự nhục nhã vô bờ bến.

Kẻ từng muốn biến cả thế giới thành một nồi canh cá, nay lại đang nằm trên móc câu của một tên đệ tử ngoại môn. Đây chính là sự trớ trêu nhất của Thiên Đạo.

"Thả đi?" – Diệp Mặc thong dong gỡ móc câu ra – "Được, vậy thì thả đi."

Hắn ném con cá lòng tong đen kia vào một góc khuất của hồ, nơi có bầy cá trê chuyên dọn dẹp chất thải dưới đáy bùn.

"Ngươi thích câu cá, vậy thì từ nay hãy làm bạn với bùn đất đi. Khi nào ngươi học được cách tôn trọng một hạt sương, tôn trọng một con kiến, thì lúc đó ngươi mới biết thế nào là 'Đạo'."

Vừa dứt lời, con cá lòng tong chìm nghỉm xuống đáy hồ sâu thẳm. Ở phương xa, Cửu U Vực sụp đổ hoàn toàn. Ma Thần Cửu U danh chấn một thời chính thức biến mất khỏi thế gian, chỉ còn lại một sinh vật nhỏ nhoi vô danh đang run rẩy dưới đáy ao của Diệp Mặc, hằng ngày phải tranh giành từng hạt cơm nguội với lũ cá thường.

Khi Cửu U biến mất, những sợi nhân quả cuối cùng cũng được giải thoát. Cả Thanh Minh Giới bỗng nhiên bừng sáng. Một luồng công đức mê bao la từ trời cao đổ xuống, nhắm thẳng vào hậu sơn Thanh Vân Môn.

Hệ thống trong đầu Diệp Mặc nổ vang như pháo hoa:

[Ding! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: 'Thanh lý ao nuôi'.]
[Ngài đã tước đoạt tà niệm của vạn năm, khôi phục lại trật tự cho đại giới.]
[Phần thưởng: Tu vi Đạo Tổ phản phệ 100%.]
[Cửu Thiên Ngư Trì thăng cấp lên: Chư Thiên Đạo Hải.]
[Cấp độ hiện tại: Vạn Cổ Duy Nhất.]

Làn sóng sức mạnh khổng lồ tràn vào kinh mạch, nhưng Diệp Mặc vẫn không biến đổi sắc mặt. Hắn cảm nhận được mình đã hòa làm một với vạn vật. Hắn có thể nghe thấy tiếng cỏ mọc, tiếng mây trôi, và thậm chí là nhịp đập trái tim của từng sinh linh trên thế giới này.

Tu vi đối với hắn bây giờ chỉ là một dãy số vô nghĩa.

Hắn khẽ vươn vai, xương cốt kêu răng rắc.

"Xong rồi." – Hắn lẩm bẩm.

Liễu Nhất Phi lúc này mới dám tiến lại gần, cung kính quỳ sụp xuống: "Chúc mừng… Đạo Tổ trừ ma, cứu vớt chúng sinh!"

Diệp Mặc quay lại, vẻ mặt đầy sự khó chịu: "Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi ta là Đạo Tổ. Gọi là Diệp sư đệ, hoặc người nuôi cá cũng được. Gọi thế kia cá nó nghe thấy nó tưởng ta oai lắm, nó lại không thèm cắn câu nữa thì sao?"

Liễu Nhất Phi sững sờ, rồi dở khóc dở cười. Nàng nhìn thấy trong mắt hắn không có chút gì là kiêu ngạo của một vị cứu thế chủ, chỉ có sự phiền hà chân thật vì bị quấy rầy giấc ngủ trưa.

Linh Nhi thấy chủ nhân đã xong việc, liền reo lên: "Chủ nhân! Cá chín rồi! Mau lại ăn thôi, không là Đại sư tỷ ăn hết đấy!"

"Này, Linh Nhi! Muội nói gì thế hả?" – Liễu Nhất Phi đỏ mặt thanh minh, nhưng đôi mắt vẫn không kìm được nhìn về phía nồi canh cá đang bốc khói nghi ngút.

Diệp Mặc cười khà khà, ném chiếc nón lá lên phiến đá, đứng dậy phủi phủi quần áo:

"Được rồi, ăn cơm! Chuyện thiên hạ để thiên hạ lo. Chúng ta chỉ lo xem ngày mai nuôi con cá gì cho béo thôi."

Dưới ánh hoàng hôn vàng rực rỡ, ba bóng người ngồi bên bếp lửa nhỏ cạnh hồ nước. Không ai biết rằng, vị thần mạnh nhất thế giới đang tranh giành một miếng đậu phụ nướng với một con cá chép hóa hình.

Và sâu dưới đáy hồ Trường Sinh, một con cá đen nhỏ đang cố gắng nấp dưới một phiến đá, nó đã bắt đầu cảm nhận được linh khí ấm áp bao quanh mình thay vì sự lạnh lẽo của hận thù. Có lẽ, trong sự suy yếu tột cùng này, nó mới lần đầu tiên thực sự hiểu được cái ao này… thực chất lớn đến nhường nào.

Chương truyện kết thúc với tiếng cười vang vọng trong gió, giữa một thế giới vừa hồi sinh từ tàn tro, tràn đầy hy vọng và bình yên. Diệp Mặc, người nuôi cá của Thanh Vân Môn, vẫn ngồi đó, âm thầm canh giữ sự bình yên cho cả Chư Thiên bằng một chiếc cần câu trúc đơn sơ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8