Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 174: Đòn quyết định: Nhất Câu Xuyên Tâm**
**CHƯƠNG 174: ĐÒN QUYẾT ĐỊNH – NHẤT CÂU XUYÊN TÂM**
Bầu trời Thanh Minh Giới chưa bao giờ đen tối đến thế.
Đó không phải là bóng tối của màn đêm khi mặt trời lặn xuống, mà là sự hư vô đến từ nỗi tuyệt vọng của vạn vật sinh linh. Cửu U Ma Thần đứng lơ lửng trên chín tầng mây, đôi mắt hắn đỏ rực như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng. Toàn thân hắn bọc trong một lớp vảy ma vân đen kịt, mỗi chiếc vảy đều khắc ghi những tiếng gào thét của các vong hồn từ thời Thái Cổ.
Trong tay Cửu U là một tấm lưới khổng lồ được dệt từ những sợi tơ mệnh vận đen đúa – Thiên Ma Võng. Hắn vung tay, tấm lưới lan tỏa che phủ cả bốn phương tám hướng, bao trùm lên mọi ngõ ngách của Thanh Minh Giới. Mỗi sợi tơ khi chạm vào hư không đều khiến không gian nơi đó nứt vỡ, vắt kiệt linh khí của núi sông, hút lấy thọ nguyên của tu sĩ.
Dưới mặt đất, Thanh Vân Tông – nơi từng là chốn tiên cảnh thoát tục, nay chỉ còn là một hòn đảo nhỏ giữa biển lửa ma khí. Lão chưởng môn Thanh Vân Tử cùng Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi đang liều mình chống đỡ hộ tông đại trận. Thế nhưng, trước sức mạnh của một kẻ đã vượt xa cảnh giới Đại Thừa, tấm màn ánh sáng kia mỏng manh như một tờ giấy trước cơn bão tuyết.
"Vô ích thôi." – Giọng nói của Cửu U vang lên, trầm đục như tiếng sấm từ địa ngục. "Cả thế giới này chỉ là một cái ao nuôi do ta gầy dựng. Các ngươi, từ những con kiến cỏ đến những vị cường giả đỉnh cao, chẳng qua cũng chỉ là những con cá đã đến ngày thu hoạch. Hôm nay, ta sẽ thu網 (thu lưới), tế luyện tất cả thành tiên đan để ta bước qua cánh cửa vĩnh hằng!"
Hắn cười cuồng loạn, tay phải kéo mạnh. Thiên Ma Võng co lại, siết chặt lấy linh mạch của đại địa. Tiếng gào khóc dậy đất, mây đen cuộn trào thành những hình thù quỷ dị.
Giữa lúc cả thế giới đang đứng bên bờ vực diệt vong, tại một góc hẻo lánh ở Hậu Sơn Thanh Vân Môn, bên bờ hồ Trường Sinh vẫn yên bình một cách kỳ lạ.
Ở đó, có một chàng thanh niên đang ngồi trên một phiến đá sứt sẹo. Hắn đội một chiếc nón lá sờn cũ, mặc bộ đồ đệ tử ngoại môn đã bạc màu, tay cầm một cần câu bằng trúc vàng nhạt. Hắn là Diệp Mặc.
Khác với vẻ hoảng loạn của thế gian, Diệp Mặc đang nheo nheo đôi mắt, nhìn vào chiếc phao đang dập dềnh trên mặt nước. Gió ma lốc thổi qua bờ hồ, khiến mái tóc hắn bay lộn xộn, nhưng đôi bàn tay cầm cần của hắn vẫn vững vàng như bàn thạch, không mảy may run rẩy.
"Chủ nhân… con cá lớn kia sắp cướp hết đồ ăn của cá nhỏ rồi!" – Linh Nhi, nàng cá chép hóa hình, lúc này đang núp sau lưng Diệp Mặc, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì sợ hãi, chỉ tay lên bầu trời đầy hắc khí.
Diệp Mặc thở dài một tiếng, hơi thở của hắn rất nhẹ, nhưng khi lan ra lại khiến không khí u ám quanh hồ lập tức tan biến, trả lại một khoảng trời trong vắt đường kính mười trượng.
"Nuôi cá khó nhất là giữ cho tâm tĩnh." – Diệp Mặc lẩm bẩm, giọng nói bình thản đến lạ lùng. "Cái lão già trên kia thật là phiền phức. Đánh nhau thì đánh nhau, sao lại cứ thích mang lưới ra quăng vào ao của người khác thế chứ? Làm hỏng hết thủy mạch, cá nó sợ nó chạy hết thì lấy gì nướng đây?"
Hắn khẽ nhúc nhích vai, từ từ đứng dậy.
Hành động nhỏ bé này của Diệp Mặc, đối với người thường thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng đối với Cửu U đang ở trên chín tầng mây, nó lại giống như một quả bom nổ tung trong thức hải. Cửu U khựng lại, tấm lưới trong tay hắn bỗng dưng rung động bần bật. Hắn cúi đầu nhìn xuống, lần đầu tiên nhận thấy có một điểm sáng nhỏ bé đang tồn tại giữa đống tro tàn của Thanh Minh Giới.
"Ngươi là kẻ nào?" – Cửu U gầm lên, thanh âm chấn động cả sơn hà. "Một tên phế nhân không chút tu vi, sao lại dám nhìn thẳng vào chân thân của bản tọa?"
Diệp Mặc không đáp. Hắn khẽ nới lỏng dây câu, rồi một tay giữ lấy cán cần trúc, tay kia vuốt nhẹ lên sợi dây mảnh như tơ nhện.
Sợi dây câu này, nhìn qua thì thấy mong manh vô cùng, nhưng nếu một vị cường giả cấp Hóa Thần nhìn vào, họ sẽ thấy bên trong sợi dây ấy ẩn chứa vô vàn đạo vận của mười vạn năm qua. Nó là sự kết hợp giữa "Lòng nhẫn nại" của kẻ đi câu và "Sự tự do" của loài cá.
"Ngươi coi chúng sinh là cá, coi thế giới là ao." – Diệp Mặc đột nhiên lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng truyền thấu qua tầng tầng ma khí, lọt thẳng vào tai Cửu U. "Nhưng ngươi sai rồi. Ngươi không phải ngư ông, ngươi chỉ là một con cá lăng hung dữ, ăn thịt đồng loại để lớn lên. Mà cá dù lớn đến đâu, một khi tham mồi, đều sẽ phải cắn câu."
"Ngông cuồng!" – Cửu U nổi giận lôi đình. Hắn dồn toàn bộ ma lực vào Thiên Ma Võng, biến nó thành một thanh cự kiếm màu đen ngòm, từ trên trời cao đâm thẳng xuống Hậu Sơn Thanh Vân Môn. Thanh kiếm này chứa đựng quy tắc "Diệt tuyệt", hứa hẹn sẽ san bằng mọi thứ trong vòng vạn dặm thành bình địa.
Liễu Nhất Phi từ xa nhìn thấy cảnh này, nức nở kêu lên: "Sư đệ! Chạy đi!"
Nhưng Diệp Mặc vẫn không chạy. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung cần câu lên.
Đó là một cú vung cần cực kỳ tiêu chuẩn, tư thế tao nhã, dứt khoát.
"Vụt!"
Một âm thanh xé rách không gian vang lên. Sợi dây câu mảnh khảnh kia không lao vào thanh cự kiếm đen ngòm, mà lại lặn ngụp vào trong hư không, biến mất không dấu vết.
Cửu U cười khẩy: "Câu sai chỗ rồi, tên đần…"
Lời còn chưa dứt, nụ cười trên mặt Cửu U bỗng nhiên đông cứng lại.
Hắn cảm thấy ngực mình đau nhói. Một cơn đau chưa từng có, đau tận vào linh hồn, vào nhân quả, vào khởi nguồn của sự sống. Hắn cúi xuống, kinh hoàng thấy một sợi dây tơ trong suốt đang xuyên qua lớp ma giáp bất hoại, xuyên qua lồng ngực mình, và móc chặt vào "Ma Nguyên Tinh" – trái tim của một vị Ma Thần.
Đây chính là tuyệt học mạnh nhất của Diệp Mặc: **Nhất Câu Xuyên Tâm**.
Không cần biết ngươi trốn ở tầng không gian nào, không cần biết ngươi sở hữu bao nhiêu bảo vật phòng thân, chỉ cần ngươi có "Tham niệm", chỉ cần ngươi có "Sự tồn tại", sợi dây câu của Diệp Mặc sẽ tìm thấy mục tiêu.
"Làm sao… có thể…?" – Cửu U run rẩy, đôi tay khổng lồ cố gắng giật lấy sợi dây tơ, nhưng tay hắn xuyên qua nó như xuyên qua không khí. Đây không phải là thực thể, đây là "Quy tắc".
Diệp Mặc đứng dưới gốc cây già, hai chân hơi hạ thấp xuống để lấy trọng tâm, đôi tay gồng lên những thớ cơ săn chắc. Ánh mắt hắn lúc này không còn vẻ buồn ngủ nữa, mà sắc lạnh như băng ngàn năm.
"Cắn câu rồi thì ngoan ngoãn mà lên bờ đi!"
Diệp Mặc quát lớn một tiếng, tay phải đột ngột giật mạnh cần câu ra sau.
Một cảnh tượng kinh tâm động phách diễn ra: Cửu U Ma Thần với thân hình khổng lồ che lấp bầu trời, lúc này bị sợi dây tơ kéo bay ngược xuống mặt đất với tốc độ kinh hoàng. Tấm Thiên Ma Võng bị xé toạc, thanh cự kiếm đen ngòm vỡ tan thành nghìn mảnh vụn linh khí.
Cửu U gào thét trong tuyệt vọng, hắn dùng mọi cấm thuật Thái Cổ, hắn đốt cháy thọ nguyên, hắn triệu hồi ma linh của chư thiên để kháng cự sức kéo ấy. Nhưng vô dụng.
Đối diện với một vị Đạo Tổ lấy cả thế giới làm ao cá, một con Ma Thần chỉ là một con cá trê khó bảo mà thôi.
"Ầm!"
Cửu U rơi thẳng xuống hồ Trường Sinh, nhưng không phải rơi vào nước, mà là rơi vào một trận pháp không gian do Diệp Mặc đã bố trí sẵn. Ngay khi chạm vào mặt nước, thân hình vạn trượng của hắn bị thu nhỏ lại theo một tỷ lệ quỷ dị.
Dây câu rút lại nhanh như chớp. Diệp Mặc dùng tay không bắt lấy cái móc câu. Ở đầu móc, thay vì một vị Ma Thần uy trấn thiên hạ, lúc này chỉ là một con cá lăng màu đen đen, trơn tuột, đang giãy giụa bần bật giữa không trung.
Cửu U, kẻ vừa nãy còn đòi luyện hóa cả thế giới, giờ đây chỉ còn là một con cá dài chưa đầy ba gang tay, nằm gọn trong tay áo của Diệp Mặc.
"Hư… nặng phết đấy." – Diệp Mặc lau mồ hôi trên trán, rồi tiện tay ném con "cá lăng" này vào cái xô nhựa bên cạnh.
Mây đen trên bầu trời lập tức tan biến như một giấc chiêm bao. Ánh nắng rực rỡ lại một lần nữa chiếu xuống Thanh Minh Giới. Linh khí vốn bị hút cạn nay theo gió trở lại, tưới mát cho cây cỏ, phục hồi kinh mạch cho hàng vạn tu sĩ đang quỳ rạp trên mặt đất.
Cả thế giới im lặng trong vài giây, rồi những tiếng reo hò dậy sóng vang lên từ khắp mọi nơi.
Tại Thanh Vân Tông, Thanh Vân Tử chớp chớp đôi mắt già nua, nhìn về phía Hậu Sơn: "Vừa… vừa rồi ta có nhìn lầm không? Vị Ma Thần kia… bị biến thành cá rồi sao?"
Liễu Nhất Phi đứng đó, mắt nhòe đi vì nước mắt và sự kinh ngạc. Nàng thấy Diệp Mặc lại thong dong ngồi xuống phiến đá, đội nón lá lên, tay lại cầm cần câu như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Diệp Mặc nhìn vào trong xô, nơi "Cửu U" đang điên cuồng húc đầu vào vách xô bằng nhựa để thoát thân, liền gõ gõ ngón tay vào thành xô:
"Ngoan ngoãn đi. Ở đây ngươi còn được ăn cám linh dược mỗi ngày. Nếu còn bướng bỉnh, ta liền đem ngươi đi kho tộ đấy. Cá lăng kho tộ với riềng, Linh Nhi thích ăn món đó lắm."
Con cá đen trong xô bỗng nhiên đứng hình, toàn thân run rẩy, không dám nhúc nhích thêm một cái vây nào nữa. Nó nhận ra, uy áp tỏa ra từ cái xô nhựa này… còn đáng sợ hơn cả Thiên Đạo của Thanh Minh Giới.
Diệp Mặc lại nhìn ra mặt hồ đang gợn sóng lăn tăn, mỉm cười hài lòng.
"Trời xanh, nước trong, cá ngoan. Thế này mới gọi là tu tiên chứ."
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu giấc ngủ trưa thường nhật, mặc kệ cả thế giới đang tìm kiếm "Đạo Tổ" vừa cứu mạng mình. Dưới chân hắn, con cá lăng Ma Thần đang thở phì phò, và bên cạnh là nàng Linh Nhi đang lén lút thò tay vào túi linh dược để ăn vụng.
Tất cả, lại trở về với sự bình yên ban đầu. Chỉ là từ nay về sau, trong ao của Diệp Mặc lại có thêm một "đứa con ngỗ ngược" cần được cảm hóa mà thôi.