Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 175: Biến Ma Thần thành một con cá lòng tong vĩnh viễn**
Trên bầu trời Thanh Vân Tông, những vết nứt không gian đen kịt đang từ từ khép lại, để lại những vệt sáng lấp lánh như lân quang của loài cá thần. Linh khí cuồng bạo vừa tàn phá thế gian chỉ trong chớp mắt trước đó giờ đây dịu dàng như gió xuân, mơn mởn thổi qua những ngọn cỏ héo úa, khiến chúng bừng tỉnh sức sống một lần nữa.
Diệp Mặc thu hồi chiếc cần câu bằng trúc thô sơ của mình. Đầu sợi chỉ câu mảnh khảnh, vốn đã câu đi cả "Nhân Quả" của một vị Ma Thần Thái Cổ, nay chỉ còn lại một con cá nhỏ đang giãy giụa yếu ớt.
Đó là một con cá nhỏ xíu, vảy xám xịt, vây mỏng tang, trông không khác gì loại cá lòng tong thường thấy ở các mương nước đồng quê. Nhưng nếu có một đại năng nào đủ tư cách dùng nhãn thuật nhìn vào đôi mắt của nó, họ sẽ thấy trong đó là cả một biển máu bị cô đặc, là sự kinh hoàng tột độ của một thực thể đã từng đứng trên đỉnh cao chư thiên.
Hoang Cổ Ma Thần – Cửu U.
Hắn đang la hét. Tiếng la hét đó không phát ra thành âm thanh bên ngoài, mà nó dội lại trong thần thức của chính hắn, va vào vách ngăn của "Nhân Quả" mà Diệp Mặc vừa mới thiết lập.
"Không thể nào! Ngươi là ai? Ngươi rốt cuộc là ai? Bản tọa là Cửu U! Bản tọa là kẻ nuốt chửng chúng sinh! Tại sao… tại sao tu vi của ta, pháp tắc của ta, ngay cả cốt tủy của ta cũng biến thành thứ rác rưởi này!"
Diệp Mặc ngồi trên phiến đá rêu phong, khẽ đưa tay nhấc con cá ra khỏi lưỡi câu. Đôi mắt hắn vẫn đượm vẻ lười biếng, buồn ngủ, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự bình thản đến lạnh lùng. Hắn không nhìn Cửu U như nhìn một kẻ thù vĩ đại, mà nhìn như nhìn một con cá chưa đủ kích thước để cho vào nồi.
"Ngươi ồn quá." Diệp Mặc khẽ lẩm bẩm.
Câu nói vừa thốt ra, con cá lòng tong trong tay hắn lập tức bị một áp lực vô hình bóp nghẹt. Cửu U phát hiện ra rằng, ngay cả quyền lợi được "suy nghĩ" của hắn cũng đang bị tước đoạt. Mỗi một tấc vảy, mỗi một cái vây trên cơ thể cá nhỏ bé này đều bị xiềng xích của một vạn tầng đạo tắc khóa chặt.
Diệp Mặc nhìn về phía Linh Nhi – cô bé cá chép vàng nay đã hóa hình thiếu nữ, đang đứng bên cạnh với đôi mắt tròn xoe, thèm thuồng nhìn con cá lòng tong trong tay chủ nhân.
"Linh Nhi, con thấy con này thế nào?"
Linh Nhi nuốt nước bọt một cái rõ to, giọng nói trong trẻo vang lên: "Chủ nhân, con này trông… gầy quá, chẳng có mấy thịt. Nhưng mà hơi thở của nó khai nồng lắm, chắc là do sống lâu ở dưới đáy biển sâu thối hoắc. Hay là… mình băm nhỏ ra làm mồi cho mấy anh lớn trong hồ được không ạ?"
Cửu U nghe thấy lời này, thần hồn suýt chút nữa tan biến vì tức giận và sợ hãi. Hắn – một Ma Thần mà cả thế giới phải khiếp sợ, nay lại bị một tiểu yêu nhỏ nhoi đòi đem đi làm "mồi cá"?
Diệp Mặc lắc đầu, cười nhạt: "Không được. Mấy con cá trong hồ của ta đều là loại thanh cao. Cho tụi nó ăn thứ này, có khi lại làm đục mất cái ao của ta. Thôi thì, cứ để hắn làm con cá lòng tong vĩnh viễn đi. Cho hắn ở góc ao dọn rêu, nếm trải cái cảm giác làm kẻ hèn mọn nhất trong chuỗi thức ăn mà hắn hằng coi thường."
Vừa nói xong, Diệp Mặc tiện tay ném "con cá lòng tong" Cửu U vào cái xô nhựa chứa đầy nước linh tuyền cạnh chân.
*Bõm!*
Một tiếng động nhỏ vang lên, nhưng đối với Cửu U, đó là tiếng chuông tang định đoạt vận mệnh của hắn. Ngay khi tiếp xúc với làn nước trong xô, một loại sức mạnh từ thời thái sơ tràn vào cơ thể cá của hắn. Nó không phải để tăng cường sức mạnh, mà là để "vĩnh cửu hóa" hình dạng này.
Đây chính là bàn tay vàng của hệ thống: **"Tuyệt Đối Hóa Hình"**.
Bất cứ sinh vật nào bị Diệp Mặc thu phục và định danh trong ao cá của hắn, sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi hình hài đó nếu không được hắn cho phép. Dù Cửu U có đốt cháy tất cả ma nguyên, dù có dùng đến cấm thuật luân hồi, hắn cũng vẫn chỉ là một con cá lòng tong dài ba thốn.
Phía xa, trên đỉnh núi Thanh Vân Tông, hàng vạn tu sĩ vẫn đang quỳ đó, không ai dám đứng lên. Họ nhìn thấy bóng dáng đơn độc của người thanh niên đội nón lá ven hồ, nhìn thấy Ma Thần vĩ đại hóa thành hư ảo. Họ không biết chi tiết câu chuyện, nhưng họ cảm nhận được: Một kỷ nguyên đã kết thúc, và một Đạo Tổ mới đã xuất hiện – một vị Đạo Tổ dường như chẳng mấy mặn mà với ngai vàng hay quyền lực.
Lão chưởng môn Thanh Vân Tử run rẩy đứng dậy, mái tóc trắng xóa của lão bay trong gió. Lão lắp bắp: "Kết… kết thúc rồi sao? Thanh Vân Tông chúng ta… rốt cuộc đang nuôi chứa một vị tôn thần phương nào thế này?"
Liễu Nhất Phi đứng bên cạnh, thanh kiếm trên tay nàng run rẩy không phải vì sợ, mà vì hưng phấn. Nàng nhìn thấy Diệp Mặc đang dùng ngón tay búng búng vào thành xô nhựa, dáng vẻ thong dong đó đã hằn sâu vào trái tim nàng. Nàng hiểu rằng, cái "ao cá" hẻo lánh mà nàng vẫn hay tìm đến để xin canh thừa, thực chất chính là trung tâm của vũ trụ này.
Trong xô nước, Cửu U bắt đầu cảm nhận được nỗi thống khổ thực sự. Nước trong xô rất ngọt, rất giàu linh khí, nhưng với một thực thể ma đạo như hắn, mỗi giọt linh khí tinh khiết lại như một giọt dầu sôi thiêu đốt tâm can. Hắn cố gắng bơi, nhưng không thể bơi nhanh. Hắn cố gắng lặn, nhưng vách xô nhựa như một bức tường thế giới không thể vượt qua.
Hắn nhìn lên mặt nước. Từ góc độ của một con cá lòng tong, khuôn mặt của Diệp Mặc hiện ra to lớn như một bầu trời vô tận.
"Tại sao ngươi không giết ta?" Cửu U dùng chút tàn dư cuối cùng của ý niệm hỏi.
Diệp Mặc ngồi xuống, chống cằm nhìn con cá nhỏ đang lập lờ trong xô, nhẹ giọng đáp:
"Giết ngươi? Thế thì dễ dàng quá. Ngươi đã coi chúng sinh là cá để thu hoạch trong suốt hàng vạn năm. Vậy thì từ nay, hãy để chúng sinh coi ngươi là một con cá nhỏ vô hại. Ngươi sẽ sống ở đây, trong cái xô này, rồi sau đó là trong cái ao kia. Ngươi sẽ thấy những con cá khác tiến hóa, hóa rồng, hóa phượng, còn ngươi sẽ mãi mãi là con cá lòng tong này. Ngươi sẽ nhìn thấy thứ mà ngươi gọi là 'kiến cỏ' bước qua đầu ngươi, còn ngươi ngay cả cái quẫy đuôi cũng không làm gợn nổi một vòng sóng."
Đó là sự trừng phạt tàn độc nhất đối với một kẻ kiêu ngạo. Không phải cái chết, mà là sự tầm thường vĩnh cửu dưới con mắt của một kẻ mà hắn vốn khinh rẻ.
"Chủ nhân, để con xách xô về nhé!" Linh Nhi hớn hở tranh phần.
Cô bé xách cái xô nhựa có chứa "Ma Thần" đi một cách thăng thiên, vừa đi vừa lẩm bẩm tính toán: "Hôm nay mình sẽ thả con cá lòng tong này vào góc đá ngầm, chỗ đó có nhiều rêu xanh lắm, chắc hắn thích ăn…"
Cửu U nghe mà muốn nôn ra máu cá, nhưng ngay cả máu hắn giờ cũng chỉ là chất dịch nhầy của loại cá tầm thường.
Diệp Mặc đứng dậy, vươn vai một cái thật dài. Tiếng xương khớp kêu rắc rắc hòa cùng tiếng gió nhẹ. Hắn cầm cần câu, bước chậm rãi theo sau Linh Nhi về phía Hậu Sơn.
Toàn bộ áp lực đè nặng lên Thanh Minh Giới suốt mấy trăm năm qua biến mất hoàn toàn. Mây trắng bắt đầu trôi, tiếng chim hót lại vang lên sau những ngày im lặng vì sợ hãi.
Khi bước qua cổng nhỏ của Hậu Sơn, Diệp Mặc bỗng dừng lại một chút, quay đầu nhìn về phía vòm trời xa xăm, nơi các đạo quang của các vị cường giả khắp đại lục đang vội vã tiến về hướng này.
Hắn nhíu mày, có chút phiền phức: "Chậc, lại đến nữa à. Biết thế lúc nãy cứ mặc kệ cho con cá lòng tong đó phá phách thêm chút nữa, có khi còn yên tĩnh hơn."
Hắn phất tay một cái.
Một đạo ranh giới vô hình, mang theo sức mạnh của Đạo Tổ, lặng lẽ bao phủ toàn bộ vùng núi phía sau Thanh Vân Tông. Từ giây phút này, bất cứ ai có tu vi vượt quá Luyện Khí Kỳ nếu không có sự cho phép của hắn, sẽ chỉ nhìn thấy một vùng sương mù dày đặc và rừng rậm hoang vu, tuyệt đối không thể chạm tới mặt hồ của Đạo Tổ.
Hắn muốn bình yên. Mà muốn bình yên thì phải làm cho cả thế giới nghĩ rằng nơi này chẳng có gì đặc biệt.
Trở lại bờ hồ Trường Sinh, Linh Nhi đã đổ "con cá" Cửu U vào một khe đá hẹp bên mép nước. Cửu U hoảng sợ phát hiện ra rằng, ở bên cạnh hắn, có mấy con ốc sương đang bò lổm ngổm. Những con ốc mà trước đây hắn có thể thổi bay bằng một cái hắt hơi, giờ đây đối với hắn giống như những con quái vật khổng lồ.
Hắn cố giãy đuôi, nhưng cái đuôi cá nhỏ bé chỉ tạo ra những bóng nước li ti.
Diệp Mặc quay lại chỗ cũ, thả dây câu không mồi xuống hồ. Hắn khép hờ mắt, cảm nhận sự liên kết giữa mình và toàn bộ hệ thống "Chư Thiên Ngư Trì".
*【Ding! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: Trấn áp Hoang Cổ Ma Thần.】*
*【Phần thưởng: Nhận được 'Vạn Vật Trường Sinh Đạo Quả' x1, mở khóa tầng thứ 9 của Ngư Trì.】*
*【Tu vi của ký chủ tự động đồng bộ hóa: Cảnh giới Đạo Tổ sơ kỳ… Trung kỳ… Viên mãn.】*
Một dòng suối ấm áp chảy khắp tứ chi bách hài của Diệp Mặc. Hắn không cần tu luyện, không cần độ kiếp, không cần tranh đoạt thiên địa tạo hóa. Hắn chỉ ngồi đây nuôi cá, và cả thế giới cứ thế phải tôn sùng hắn làm tổ.
Nhưng Diệp Mặc chẳng quan tâm đến "Viên mãn" hay "Đạo Tổ". Hắn chỉ để ý thấy mặt hồ bỗng dưng rung động. Phao câu chìm xuống một chút.
"Cắn câu rồi?"
Diệp Mặc nhẹ nhàng nhấc cần. Từ dưới mặt nước xanh biếc, một tia hào quang rực rỡ lóe lên. Đó không phải là một con cá thường, mà là một con cá mang theo ký ức của những thời không đã mất.
Linh Nhi chạy tới, reo lên: "Chủ nhân, lại có thêm cá mới rồi! Nhìn nó đẹp quá, hay là tối nay mình nấu món cá hấp gừng nha?"
Con cá trong tay Diệp Mặc run lên bần bật như thể nghe hiểu tiếng người.
Diệp Mặc bật cười, gõ đầu Linh Nhi một cái: "Cái gì cũng đòi ăn. Thả nó vào tầng thứ 9 đi, tầng đó còn trống."
Bóng lưng của Diệp Mặc mờ ảo trong nắng chiều, hài hòa với cỏ cây, mặt hồ và cả những con cá đang tung tăng. Thiên hạ ngoài kia có thể sụp đổ, các đại tông môn có thể biến mất, nhưng ở đây, vị "Ngư Ông" này vẫn sẽ ngồi đó, cầm cần trúc, câu cả thời gian và nhân quả vào trong một giấc ngủ trưa thanh thản.
Bên cạnh khe đá, "Cá lòng tong" Cửu U đang cố hết sức để không bị một con tôm nhỏ kẹp trúng đuôi, bắt đầu hiểu ra rằng: Đạo của Diệp Mặc, chính là sự tĩnh lặng nghiền nát tất cả hư vinh. Hắn, kẻ từng muốn trở thành Chúa tể, nay phải học cách làm sao để không bị chết đuối trong chính cái ao nhỏ bé này.
Trời tối dần. Ánh trăng phản chiếu xuống mặt hồ, lung linh như ngàn vạn ngôi sao đang nhảy múa quanh chiếc cần câu của vị Đạo Tổ lười biếng nhất lịch sử.