Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 181: Trở lại Thanh Vân Môn, mọi thứ đã thay đổi**
**CHƯƠNG 181: TRỞ LẠI THANH VÂN MÔN, MỌI THỨ ĐÃ THAY ĐỔI**
Gió thu hiu quạnh thổi qua những sườn đồi vàng rực, mang theo hương vị của cỏ khô và linh khí loãng mảnh. Trên con đường mòn dẫn về hướng Đông Bắc của Thanh Minh Giới, một bóng người gầy gò, đầu đội nón lá sờn rách, vai vác một chiếc cần câu trúc dài quá khổ, đang chậm rãi rảo bước. Theo sau hắn là một thiếu nữ mặc yếm đỏ rực rỡ, chân trần nhảy nhót trên những phiến đá, thỉnh thoảng lại đưa tay hái một quả dại bên đường, miệng nhai nhóp nhép đầy vẻ thỏa mãn.
"Chủ nhân, chúng ta sắp về tới nhà chưa? Chân Linh Nhi mỏi quá rồi!"
Diệp Mặc khẽ điều chỉnh lại chiếc nón lá, đôi mắt hơi lờ đờ vì thiếu ngủ nhìn về phía rặng núi xa xa đang mờ ảo trong mây sương. Hắn ngáp một cái dài, giọng uể oải:
"Sắp rồi, qua ngọn núi này là tới địa giới Thanh Vân Môn. Mà ta đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi là chủ nhân, nghe cứ như ta là tên buôn người ấy. Cứ gọi là… ừm, là Diệp ca được rồi."
Linh Nhi chu môi, lắc đầu nguầy nguậy: "Không được! Cá chép trong hồ nói, ai cho ăn thì là chủ nhân. Người nuôi Linh Nhi lớn thế này, không gọi chủ nhân thì gọi là gì?"
Diệp Mặc cười khổ. Sau chuyến hành trình dài xuống vùng đồng bằng để tìm kiếm một vài hạt giống linh thảo loại thường, hắn thực sự chỉ muốn tìm về cái góc nhỏ bình yên bên Hồ Trường Sinh của mình để đánh một giấc thật dài. Trong thâm tâm hắn, Thanh Vân Môn vẫn là cái tông môn hạng ba nghèo rớt mồng tơi, nơi có lão Chưởng môn hay sang đánh cờ quỵt và một nhóm đệ tử ngày ngày lo lắng về việc không đủ linh thạch để tu luyện.
Nhưng khi Diệp Mặc bước lên đỉnh dốc Thiên Quy – nơi bắt đầu nhìn thấy cổng chính của Thanh Vân Môn – hắn bỗng nhiên khựng lại.
Chiếc cần câu trên vai suýt chút nữa rơi xuống đất.
"Cái… cái gì thế này? Ta đi nhầm đường à?" Diệp Mặc dụi dụi mắt, không tin vào những gì mình đang thấy.
Trước mặt hắn, vốn dĩ phải là một con đường đất gập ghềnh dẫn lên cổng đá rêu phong của tông môn. Nhưng hiện tại, trước mắt hắn là một đại lộ rộng lớn lát bằng loại Cẩm Thạch thượng hạng nhất, tỏa ra hào quang dịu nhẹ. Hai bên đường không phải là cây dại, mà là những hàng Tùng Linh ngàn năm, mỗi tán lá đều tụ tụ linh vụ dày đặc.
Ở cuối đại lộ, cái cổng đá cũ kỹ của Thanh Vân Môn đã biến mất, thay vào đó là một tòa thiên môn khổng lồ bằng bạch ngọc, cao hàng trăm trượng, sừng sững chạm tận mây xanh. Trên đỉnh môn lâu, ba chữ "THANH VÂN MÔN" rồng bay phượng múa, mỗi nét chữ đều mang theo kiếm ý lăng lệ, khiến kẻ nhìn vào cảm thấy hồn phách rung động.
Điều đáng kinh ngạc hơn là ở dưới chân thiên môn kia.
Một biển người. Đúng nghĩa là một biển người.
Hàng vạn tu sĩ, có kẻ ngự kiếm phi hành, có kẻ ngồi trên linh thú quý hiếm, lại có những đoàn xe kéo bởi lân mã xa hoa, đang xếp hàng dài dằng dặc. Ở đó, Diệp Mặc thậm chí thấy cả những lão giả có tu vị không thấp, thậm chí đạt tới cấp độ Kim Đan, Nguyên Anh, vốn là bá chủ một phương, nay lại đang cung kính đứng chờ, nét mặt đầy vẻ thành kính như đang hành hương về vùng đất thánh.
"Kẻ nào lớn gan, dám chắn ngang linh đạo của vương phủ!"
Một tiếng quát tháo từ phía sau vang lên. Một cỗ xa giá lộng lẫy được kéo bởi bốn con Hỏa Long Mã rực lửa đang tiến đến, một tên gia nhân áo gấm nhíu mày nhìn Diệp Mặc – kẻ đang đứng ngẩn ngơ với bộ quần áo rách rưới và chiếc cần câu trúc lạc lõng.
Diệp Mặc chưa kịp phản ứng, thì Linh Nhi đã quay lại, đôi mắt to tròn lấp lánh ánh lên một tia khó chịu: "Ông chú này ồn quá, làm phiền chủ nhân nhìn ngắm nhà mới rồi!"
Nàng khẽ vung tay một cái, một luồng sóng khí vô hình như làn nước gợn trào ra. "Rầm" một tiếng, bốn con Hỏa Long Mã – vốn là dị thú cấp cao – bỗng nhiên khuỵu gối, phủ phục xuống đất như gặp phải tổ tông vạn thú, run lẩy bẩy không dám ngóc đầu lên. Cỗ xa giá hoa lệ mất đà, nghiêng ngả khiến kẻ bên trong nhếch nhác chui ra.
"To gan! Ngươi biết ta là ai không? Ta là Bát vương gia của Đại Hạ Hoàng Triều, đến Thanh Vân Thánh Địa để xin bái kiến…"
Lời của vị vương gia kia chưa dứt, thì một tiếng chuông trầm hùng bỗng vang lên từ đỉnh núi cao nhất.
"Đông ——!"
Tiếng chuông như gột rửa tâm hồn, khiến hàng vạn tu sĩ đang xôn xao đều im bặt. Từ trên đỉnh núi, một dải lụa ánh sáng trắng thuần khiết từ trên cao rớt xuống, hóa thành một con đường ánh sáng trải dài đến tận chỗ Diệp Mặc đang đứng.
Ba bóng người bay lượn trên không trung, tốc độ cực nhanh, khí thế cuồn cuộn.
Kẻ đi đầu là một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, mặc một bộ cung trang màu xanh nhạt, khí chất lạnh lùng như băng tuyết nhưng lại mang theo uy nghiêm của một vị thiên tử. Theo sau nàng là lão Chưởng môn Thanh Vân Tử – người mà giờ đây tóc trắng như tuyết, da dẻ hồng nhuận, khí tức thâm trầm tới mức Diệp Mặc cũng không nhìn thấu. Người thứ ba là một thiếu niên trẻ tuổi, đeo thanh kiếm gỗ sau lưng, chính là đệ tử nội môn mà ngày xưa Diệp Mặc từng đưa cho miếng cá nướng.
"Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi? Lão Chưởng môn? Hai người… ăn phải thuốc gì mà thăng cấp kinh thế?" Diệp Mặc lầm bầm.
Vị Bát vương gia đại hạ hoàng triều thấy Liễu Nhất Phi hạ xuống, lập tức thu lại vẻ ngạo mạn, quỳ sụp xuống đất: "Bái kiến Liễu tông chủ! Tiểu vương từ phương xa tới, mang theo mười rương cực phẩm linh thạch, chỉ cầu được vào Hậu Sơn nhặt một ít lá khô…"
Nhưng Liễu Nhất Phi không thèm nhìn lão một cái. Đôi mắt nàng, vốn dĩ lạnh lùng tựa băng vạn năm, lúc này lại dâng lên một tầng sương mù hơi nước, đôi môi anh đào run rẩy.
Trước con mắt kinh hoàng của hàng vạn tu sĩ đang xếp hàng, trước sự sững sờ của các vị vương tôn quý tộc, Liễu Nhất Phi – vị nữ vương nắm giữ quyền sinh sát của Đệ Nhất Thánh Địa hiện nay – bỗng nhiên quỳ gối, dập đầu xuống con đường đá bụi bặm.
"Đệ tử Liễu Nhất Phi, cung nghênh… cung nghênh ngài trở về!"
Thanh Vân Tử cũng rơm rớm nước mắt, khom người thật thấp: "Thanh Vân Môn hèn mọn, cung nghênh cao nhân hồi tông! Đã để ngài thấy cảnh hỗn loạn này, là lỗi của lão hủ."
Cả một vùng không gian rộng lớn im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe đá. Hàng vạn tu sĩ trố mắt nhìn nhau. Họ đã chờ đợi ở đây hàng tháng trời, chỉ mong được gặp vị "Trường Sinh Ngư Ông" trong truyền thuyết, kẻ một cần câu định càn khôn, một bát canh hồi sinh mạch máu tông môn.
Và giờ đây, vị thần ấy… đang đứng đó, với cái nón lá rách và chiếc cần câu bằng tre trúc bình thường đến mức không thể bình thường hơn?
Diệp Mặc gãi gãi đầu, cảm thấy da mặt mình hơi dày lên một chút. Hắn nhìn quanh đám đông, rồi nhìn cái cổng thành to lớn, tặc lưỡi:
"Lão Chưởng môn à, mấy người làm ăn khấm khá quá nhỉ? Mở rộng mặt bằng kinh doanh thế này chắc tốn không ít tiền đâu? Mà… cái hồ cá của ta, các người không đem lấp để xây cung điện đấy chứ?"
"Không dám! Ngàn lần không dám!" Thanh Vân Tử vội vàng xua tay, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán dù lão đang là một cường giả Hóa Thần. "Hồ Trường Sinh của ngài nay đã được liệt vào Chí Cao Cấm Địa. Một giọt nước trong hồ cũng là chí bảo thiên hạ. Ngài vắng nhà nửa năm, chúng ta chỉ dám đứng ngoài canh gác, không một ai dám bước vào phạm vi mười trượng!"
Diệp Mặc nghe vậy mới thở phào: "May quá, con cá trê dọn bể của ta chắc vẫn chưa chết đói. Thôi, giải tán hết đi, làm gì mà xếp hàng như chờ mua gạo thế này? Ồn ào quá, cá của ta sợ tiếng động mạnh lắm."
Nói rồi, Diệp Mặc thản nhiên vác cần câu, dắt tay Linh Nhi đi thẳng lên con đường ánh sáng mà Liễu Nhất Phi vừa trải ra. Hắn đi đến đâu, biển người tự động rẽ ra đến đó, mỗi người đều nín thở, không dám nhìn thẳng vào bóng lưng của hắn, vì họ cảm thấy xung quanh người đàn ông đó không phải là không khí, mà là những sợi tơ của Đạo Vận đang lượn lờ.
…
Khi Diệp Mặc đặt chân lên đến khu vực Hậu Sơn – nơi Hồ Trường Sinh tọa lạc, hắn mới thực sự cảm nhận được thế nào gọi là "thay đổi".
Hệ thống cây cối xung quanh hồ đã tự ý sinh trưởng thành những gốc đại thụ cổ xưa. Khí vận của cả một châu dường như đều hội tụ về đây. Phía trên mặt hồ, thay vì lớp sương mù mờ ảo, giờ đây là những đám mây ngũ sắc tụ lại không tan.
Dưới mặt hồ, mấy con cá chép đỏ – vốn là những con cá mà hắn nuôi từ hệ thống thưởng cho – giờ đây to lớn bằng cả chiếc thuyền, vảy của chúng lấp lánh như hoàng kim. Một con cá trê đen khổng lồ thình lình thò đầu lên mặt nước, đôi mắt to như cái thớt nhìn thấy Diệp Mặc liền "ùm" một cái, quẫy đuôi tạo thành một cơn sóng thần nhỏ, dường như đang bày tỏ sự mừng rỡ.
Diệp Mặc nhìn về phía căn chòi gỗ của mình. Nó vẫn ở đó, nhỏ bé và lụp xụp, tương phản hoàn toàn với những tòa điện lộng lẫy phía trước núi. Nhưng lạ lùng là, căn chòi không có một hạt bụi. Một gốc dây leo hoa trắng leo bám xung quanh chòi, tỏa ra mùi hương thanh khiết khiến tâm thần thư thái tuyệt đối.
"Xem ra Liễu Nhất Phi vẫn biết giữ lời, không đụng chạm vào chỗ của ta." Diệp Mặc hài lòng ngồi xuống chiếc ghế trúc cũ kỹ trước hiên nhà.
Hắn vừa đặt mông xuống, không khí đột ngột chao đảo. Hệ thống trong đầu hắn vốn dĩ im hơi lặng tiếng bấy lâu bỗng vang lên chuỗi thông báo liên hồi:
【 Đinh! Ký chủ trở về thánh địa gốc, kiểm tra thấy Linh Khí mật độ vượt mức 10.000%. 】
【 Đinh! Cá Chép Vận May đã tiến hóa thành 'Thanh Minh Hải Chủ'. 】
【 Đinh! Cá Trê Dọn Bể đã tiến hóa thành 'Thôn Thiên Minh Ngư'. 】
【 Chúc mừng ký chủ, nhờ sự bái lạy của hàng vạn tu sĩ trong thời gian qua, bạn đã thu thập được khối lượng lớn Niềm Tin và Khí Vận. Tu vi ẩn dấu của ký chủ tự động thăng cấp: Đạo Tổ sơ kỳ → Đạo Tổ trung kỳ! 】
Diệp Mặc suýt chút nữa ngã khỏi ghế.
"Cái gì? Ta chỉ đi dạo có nửa năm, về nhà ngồi cái là lên cấp? Này hệ thống, ngươi có nhầm không? Ta không có tu luyện gì cả, ta chỉ muốn nuôi cá thôi mà!"
Hệ thống lạnh lùng phản hồi: *[Ký chủ nuôi dưỡng 'Ngư Tổ' của thế giới này, vận mệnh của thế giới gắn liền với cái ao của bạn. Thế giới mạnh lên, bạn đương nhiên mạnh lên. Thế giới sùng bái bạn, bạn chính là Đạo.]*
Diệp Mặc thở dài một tiếng dài thượt. Hắn cảm thấy cuộc sống "lười biếng" của mình càng lúc càng đi xa theo một hướng không thể kiểm soát.
Lúc này, từ ngoài lối vào Hậu Sơn, tiếng bước chân khẽ khàng vang lên. Liễu Nhất Phi cung kính bưng một chiếc khay ngọc, trên đó là một bình trà cổ và vài miếng bánh giản dị, bước tới trước mặt hắn.
"Diệp… Diệp sư huynh…" Nàng dường như khó khăn lắm mới tìm được cách xưng hô cũ để không làm hắn thấy xa lạ. "Đây là trà tuyết thu thập từ đỉnh Tuyết Sơn cách đây vạn dặm, do chính tay đệ tử pha. Sư huynh vất vả rồi."
Nàng cúi đầu, ánh mắt lén nhìn người đàn ông trước mặt. Nửa năm không gặp, hắn vẫn vậy, vẫn là vẻ lười nhác, áo quần có chỗ vá, tóc tai hơi bù xù. Nhưng không hiểu sao, trong mắt Liễu Nhất Phi, lúc này Diệp Mặc ngồi đó không giống một người phàm, mà giống như một vị thần thái cổ đang dung hòa hoàn hảo với thiên địa. Mỗi hơi thở của hắn đều khiến cây cỏ xung quanh khiêu vũ, mỗi cái chớp mắt đều khiến linh khí trên mặt hồ cuộn trào.
"Nhất Phi à, trà này…" Diệp Mặc nhấp một ngụm, rồi nhíu mày.
Liễu Nhất Phi lo lắng: "Trà không hợp vị sư huynh sao? Hay để đệ tử đi đổi loại khác?"
"Không phải." Diệp Mặc tặc lưỡi. "Trà thì ngon, nhưng cách ngươi pha quá cứng nhắc. Tu tiên mà cứ gò bó vào pháp tắc, sẽ mất đi cái thần. Lần sau qua đây, ta dạy ngươi cách đun nước bằng 'Linh Hỏa đuôi cá', hương vị sẽ khác ngay."
Liễu Nhất Phi sững sờ, rồi đôi mắt nàng bỗng nhiên sáng bừng lên như ngộ ra điều gì đó vô cùng thâm thúy. Trong tâm trí nàng, một cánh cửa đạo pháp bấy lâu nay bị đóng chặt bỗng nhiên lung lay. "Cảm tạ sư huynh chỉ điểm! Đệ tử đã hiểu, chân lý không nằm ở đỉnh núi cao nhất, mà nằm ở sự bình dị nhất!"
Nói rồi, nàng trực tiếp khoanh chân ngồi xuống đất, nhập định ngay tại chỗ. Chung quanh nàng, linh khí bắt đầu xoay chuyển, một đóa sen xanh khổng lồ dần hình thành dưới chân.
Diệp Mặc nhìn cảnh tượng này mà há hốc mồm: "Hả? Ta chỉ chê nàng pha trà tệ thôi mà… Cái này cũng ngộ đạo được sao? Đám thiên tài các người tu luyện kiểu gì thế hả?"
Hắn lắc đầu ngán ngẩm, ném một viên cám xuống hồ.
"Rào ——!"
Dưới làn nước, một con rùa già chậm rãi bò lên. Đây là con rùa đá mà Diệp Mặc nhặt được bên suối vài năm trước. Giờ đây trên lưng nó không phải là rêu xanh, mà là những họa tiết âm dương tiên thiên vô cùng phức tạp. Nó bò tới bên chân hắn, cọ cọ đầu vào đôi dép lê rách.
"Lão Quy, ngươi cũng béo lên rồi. Xem ra không có ta ở nhà, các ngươi sống thoải mái lắm."
Diệp Mặc lấy chiếc cần câu trúc ra, móc một sợi dây tơ bình thường vào, cũng chẳng thèm mắc mồi, rồi quăng một phát ra giữa hồ.
"Chủ nhân, người đang câu gì thế?" Linh Nhi đã thay một bộ váy khác, cũng màu đỏ như vảy cá, tò mò chạy lại hỏi.
Diệp Mặc tựa lưng vào cột chòi, nhắm hờ mắt: "Ta không câu cá. Ta đang câu cái yên tĩnh vốn có của Thanh Vân Môn. Tiếc là… bây giờ muốn yên tĩnh cũng khó quá."
Lời hắn vừa dứt, một tiếng rống chấn thiên từ phía chân trời xa xôi vọng tới.
"Thanh Vân Môn rốt cuộc có cao nhân gì, mà dám chiếm giữ Long Mạch của Đông Hải chúng ta! Kẻ họ Diệp kia, bước ra đây chịu chết!"
Diệp Mặc nhăn mặt, bịt tai lại: "Lại nữa… Có để yên cho người ta ngủ không hả?"
Ở phía trước núi, hàng vạn tu sĩ đồng loạt ngẩng đầu. Họ thấy một bóng rồng vàng khổng lồ che khuất cả bầu trời, mây đen kéo tới sấm sét vang lừng. Đó là một trong Tứ Đại Yêu Vương của Đông Hải, thực lực đã tiệm cận Đại Thừa cảnh.
Tuy nhiên, thay vì hoảng sợ, hàng vạn tu sĩ ở dưới lại nhìn nhau với vẻ mặt kỳ quặc. Họ thậm chí còn… thương hại nhìn con rồng trên trời kia.
"Chậc chậc, lại có thêm một con cá muốn tự mình nhảy vào nồi rồi." Một lão giả Nguyên Anh vuốt râu thở dài.
Ở Hậu Sơn, Diệp Mặc thở dài, hắn vẫn không mở mắt, chỉ đưa tay cầm lấy cán cần câu trúc, khẽ giật một cái.
"Phiền quá, biến đi cho khuất mắt."
*Vút ——!*
Không có ánh sáng kiếm khí hào nhoáng, không có pháp thuật kinh thiên. Chỉ là một sợi dây tơ vô hình bắn thẳng vào hư không.
Trong tích tắc, sợi dây ấy bỗng nhiên phóng đại lên vạn lần, hóa thành một đạo thiên quy mang theo lực lượng của cả một thế giới. Con rồng vàng khổng lồ kia chưa kịp nhìn rõ cái gì đã thấy cổ mình bị thắt chặt lại. Một lực kéo khổng lồ không thể kháng cự từ trong Hậu Sơn truyền ra, kéo theo cả bóng rồng, cả đám mây đen, biến thành một điểm đen nhỏ xíu biến mất vào chân trời.
Thanh âm im bặt. Bầu trời trở lại xanh ngắt như cũ.
"Ùm!" Một tiếng động lớn vang lên ở giữa hồ Trường Sinh.
Linh Nhi chạy lại xem, hét lớn: "Chủ nhân! Không phải cá, là một con lươn to lắm! À không, là một con rồng vàng vừa rơi xuống ao nhà mình! Các chị em cá chép đang xúm lại bắt nạt nó kìa!"
Diệp Mặc vẫn không mở mắt, lẩm bẩm: "Kệ đi, cứ để con trê đen xử lý. Tối nay có thêm món 'Rồng hầm măng' rồi. Linh Nhi, đi nhặt ít củi khô đi."
Cả Thanh Vân Môn lúc này chấn động hoàn toàn. Những tu sĩ ở chân núi chứng kiến cảnh tượng "Câu rồng trong nháy mắt" kia, tất cả đều đồng loạt quỳ rạp xuống đất, trán chạm đá, không ai dám thốt lên lời nào.
Ở đó, Liễu Nhất Phi vừa tỉnh lại sau cơn ngộ đạo, nhìn thấy một cái vảy rồng vàng óng ánh trôi dạt vào bờ hồ, nàng run rẩy nhặt lấy. Đây là bảo vật cấp độ Độ Kiếp, có thể rèn thành thần binh, vậy mà ở đây… nó chỉ là rác rưởi trôi nổi.
Nàng nhìn về phía bóng dáng lười biếng đang ngáp dài bên cần câu, trong lòng dâng lên một sự tôn sùng vô hạn.
Thế gian đại loạn, linh khí suy kiệt, chư thần tranh giành.
Nhưng ở cái ao nhỏ này, trời có sập xuống, người đàn ông này có lẽ cũng chỉ lo con cá của hắn bị giật mình.
Thành Đạo Tổ? Có lẽ đối với Diệp Mặc, việc làm sao để nướng con rồng này cho giòn mà không cháy vảy mới là việc quan trọng nhất lúc này.
—
Cả buổi chiều hôm đó, khói bếp từ căn chòi nhỏ bên hồ Trường Sinh tỏa ra nghi ngút. Mùi thơm kỳ lạ ấy lan tỏa khắp Thanh Vân Môn, hễ ai hít phải một ngụm đều thấy tu vi tăng tiến, tâm trí thông suốt. Hàng vạn tu sĩ dưới chân núi đều đồng loạt nhắm mắt, ngồi thiền tại chỗ để "ăn ké" chút linh vận còn sót lại trong làn khói ấy.
Thanh Vân Môn – vốn là một môn phái sắp tàn, nay thực sự đã trở thành tâm điểm của cả Thanh Minh Giới. Và tất cả đều biết, điều thần kỳ ấy chỉ bắt nguồn từ một chiếc ao nhỏ và một người "nuôi cá" kỳ lạ vừa mới trở về.
Màn đêm buông xuống, ánh trăng bạc rải trên mặt hồ lấp lánh. Diệp Mặc gác cần câu, nhìn về phía ngôi sao xa xôi trên bầu trời đêm, lẩm bẩm một mình:
"Thế giới này hình như cũng là một cái ao… Không biết trên kia có ai đang ngồi câu ta không nhỉ? Mà thôi, ngủ đã, mai còn phải đi mua thêm thức ăn cho lũ cá nữa."
Hắn khép cửa chòi gỗ lại, kết thúc ngày đầu tiên trở về trong sự thái bình kỳ lạ, bất chấp việc mình vừa mới "câu" một vị Yêu Vương vào nồi canh.
Cứ thế, con đường trở thành Đạo Tổ của hắn, dường như được lát bằng những bữa canh cá và những giấc ngủ trưa kéo dài vô tận._