Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 182: Hậu sơn vẫn như xưa, chỉ có người nuôi cá là già đi (giả)**
**CHƯƠNG 182: HẬU SƠN VẪN NHƯ XƯA, CHỈ CÓ NGƯỜI NUÔI CÁ LÀ GIÀ ĐI (GIẢ)**
Tiết trời Thanh Minh Giới dạo gần đây có chút thất thường, nhưng sương mù tại hồ Trường Sinh phía sau hậu sơn Thanh Vân Môn thì vạn năm vẫn vậy. Làn sương trắng đục như sữa, lãng đãng trôi trên mặt nước tĩnh lặng, thỉnh thoảng lại bị phá vỡ bởi tiếng "bõm" thanh thúy khi một con cá linh nào đó quẫy đuôi nhảy vọt lên cao rồi lặn mất tăm.
Dưới gốc liễu rũ vạn năm, một chiếc bóng già nua đang ngồi trên chiếc ghế mây sờn cũ.
Người này đầu đội nón lá rách nát, mặc bộ quần áo vải thô màu xám tro, lưng hơi còng xuống theo thời gian. Gương mặt lão đầy rẫy những nếp nhăn sâu hoắm như rãnh nước trên ruộng khô, đôi mắt đục ngầu hơi nheo lại, nhìn chằm chằm vào mặt hồ với vẻ mặt lờ đờ, tựa như có thể lăn ra ngủ bất cứ lúc nào. Tay lão run rẩy cầm một cần câu bằng trúc đen đã lên nước bóng loáng, tư thế mệt mỏi như thể hơi thở của lão cũng đang lụi tàn dần cùng nắng chiều.
"Chủ nhân, người lại bắt đầu đóng kịch rồi…"
Một giọng nói thanh tao, trong trẻo như chuông bạc vang lên từ phía sau. Linh Nhi, lúc này trong hình dáng một thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, mặc váy dài màu đỏ thắm, tay cầm một rổ trái cây linh thảo, phụng phịu bước tới. Nàng nhìn tạo hình "lão ngư ông sắp chết" của Diệp Mặc mà không khỏi dở khóc dở cười.
Diệp Mặc không quay đầu lại, giọng nói khàn khàn, đặc sệt mùi vị cát bụi thời gian:
"Linh Nhi, khẽ thôi. Người già rồi, tai nặng, mắt quáng, con cá nó nghe thấy tiếng trẻ con là nó lặn mất đấy."
Linh Nhi bĩu môi, ngồi thụp xuống bên cạnh lão, tự tay bóc một quả Linh Nhãn lột vỏ trắng muốt đưa tới tận miệng lão:
"Người mới ngoài hai mươi, tuổi thọ so với đám Đại Thừa cảnh bên ngoài còn dài hơn vạn lần, đóng giả lão già làm gì cơ chứ? Ngay cả khí tức cũng áp chế xuống tận Luyện Khí tầng ba, hèn chi đám đệ tử ngoại môn bây giờ toàn gọi người là 'Lão Điếc giữ hồ'."
Diệp Mặc há miệng đón lấy quả linh quả, nhai chầm chậm, gương mặt già nua lộ vẻ đắc ý:
"Thế mới là đời. Ngươi xem, Thanh Vân Môn bây giờ rồng rắn hỗn tạp, linh mạch được khôi phục, đệ tử thiên tài mọc lên như nấm sau mưa. Nếu ta cứ giữ cái mặt thư sinh ngày trước, sớm muộn gì cũng có đứa chạy đến bái sư, đứa khác đến khiêu chiến đoạt vị. Làm lão già này tốt, không ai thèm để ý, cũng không ai dám bắt một lão già sắp xuống lỗ phải ra tiền tuyến đánh nhau. Yên tĩnh, thật sự là yên tĩnh."
Nói xong, hắn lại nheo mắt cười, nếp nhăn trên khóe mắt rung rung. Chỉ có hắn mới biết, bên dưới lớp da hóa trang hoàn mỹ được hệ thống cung cấp kia là một nhục thân thánh khiết như ngọc thạch, chứa đựng sức mạnh đủ để một cái búng tay nghiền nát tinh thần.
Đã vài năm trôi qua kể từ khi Thanh Vân Môn hồi sinh từ đống đổ nát. Vị thế của tông môn bây giờ đã đứng đầu Đông Hải, đệ tử ra vào nườm nượp. Những người từng biết về một "Diệp sư huynh" lười biếng ngày nào nay người thì phi thăng, người thì trở thành cao tầng nội môn quanh năm bế quan. Trong mắt đám đệ tử mới, hồ Trường Sinh chỉ là một vùng cấm địa yên tĩnh của tông môn, và người trấn giữ nơi này là một lão già già đến mức dường như đã sống cùng tuổi với ngọn núi này vậy.
Đúng lúc này, từ phía đường mòn trên sườn núi, có tiếng bước chân thanh thoát nhưng nặng nề tâm sự vọng lại.
Diệp Mặc lập tức thu lại vẻ đùa cợt, tư thế càng thêm phần "khọm rẹm", chiếc cần câu trong tay khẽ run nhẹ.
Một nữ tử mặc thanh y trường bào, tay cầm trường kiếm màu băng lam, khí chất lạnh lùng thoát tục như tuyết trên đỉnh núi cao bước tới. Đó là Liễu Nhất Phi. Hiện tại, nàng đã là đại cao thủ Hóa Thần cảnh, chấp trưởng Giới luật đường của Thanh Vân Môn, uy danh hiển hách. Nhưng cứ mỗi lần lòng người phiền muộn, nàng lại vô thức tìm về chốn cũ.
Liễu Nhất Phi đứng lại từ xa, nhìn bóng lưng già nua dưới gốc liễu. Nàng khẽ thở dài, trong ánh mắt thoáng qua một tia hoài niệm buồn bã.
Nàng bước lại gần, cúi đầu chào theo lễ tiết dành cho bậc trưởng bối, dù theo tu vi, nàng hơn lão già này không biết bao nhiêu lần:
"Lão tiền bối, lại quấy rầy sự thanh tịnh của người rồi."
Diệp Mặc giả vờ giật mình, khó khăn quay đầu lại, tay đưa lên vành nón, giọng run rẩy:
"Ồ… là Đại sư tỷ… à không, là Liễu chấp sự đó sao? Người già mắt kém, suýt nữa không nhận ra. Có chuyện gì mà lại đến cái hồ cạn này ngồi vậy?"
Liễu Nhất Phi ngồi xuống một tảng đá cách đó không xa, đôi mắt nhìn ra mặt hồ xa xăm:
"Vẫn là mùi canh cá nơi này khiến người ta dễ chịu nhất. Lão tiền bối, người sống ở đây lâu như vậy, có bao giờ người thấy chán không? Bên ngoài thiên hạ thái bình nhưng sóng ngầm lại cuộn trào, tu hành càng cao, ta lại càng thấy bản thân mình giống như con cá nhỏ giữa đại dương, không biết bao giờ bị cuốn đi."
Diệp Mặc lơ đãng quay lại nhìn mặt hồ, một con "Thiên Nhân Ngư" cực hiếm – thứ có thể khiến Hợp Đạo cảnh cũng phải thèm khát – đang thong dong bơi qua dưới dây câu của hắn mà không ai hay biết.
Hắn khà khà cười, thanh âm như tiếng lá khô chạm nhau:
"Chán sao? Tuổi già như ta, nhìn thấy mây trôi qua đỉnh núi đã là một chuyện đại sự, thấy con cá cắn câu đã là niềm vui lớn lao. Đời người giống như hồ nước này thôi, Liễu chấp sự. Người ta cứ muốn nhảy ra khỏi hồ để thành rồng thành phượng, nhưng rồng cũng có cái khổ của rồng. Rồng phải phun mưa gọi gió, phải chống đỡ thiên uy. Còn làm con cá nhỏ trong hồ của ta, đói thì ăn rêu, no thì ngủ dưới bóng sen, chẳng phải là rất tự tại sao?"
Liễu Nhất Phi khẽ run lên. Những lời này nghe thì đơn giản, nhưng sao giống hệt với ngữ khí của kẻ năm xưa đã từng cho nàng bát canh cá thừa kia?
Nàng chăm chú nhìn vào khuôn mặt đầy nếp nhăn của lão già trước mắt, muốn tìm kiếm một chút dấu vết quen thuộc, nhưng hoàn toàn vô vọng. Đây thật sự là một lão già bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
"Lão tiền bối, người nói… người đó giờ đang ở đâu?" Nàng đột ngột hỏi, giọng thấp xuống.
Diệp Mặc hơi khựng lại, rồi vung cần câu lên. Một con cá vàng nhỏ tầm thường bị nhấc khỏi mặt nước, quẫy tưng bừng.
"Người nào? Ở đây chỉ có lão già giữ hồ và đám cá thôi. Có lẽ người đó đã sớm đi tìm cái hồ lớn hơn rồi cũng nên. Thế giới này rộng lớn lắm, ai rồi cũng sẽ già đi, ai rồi cũng sẽ khác."
Hắn ném con cá trở lại hồ, mặt nước lay động làm vỡ tan vệt trăng vừa mới ló dạng.
"Người nuôi cá này đã già rồi, nhưng hồ vẫn là hồ xưa. Nhất Phi nha, tâm người loạn rồi. Nếu mệt quá, cứ uống một bát trà của con bé Linh Nhi pha, rồi về ngủ một giấc. Ngày mai thức dậy, người sẽ thấy trời vẫn xanh, núi vẫn cao."
Liễu Nhất Phi im lặng hồi lâu. Một lúc sau, nàng đứng dậy, hành lễ thật sâu với lão già nuôi cá:
"Đa tạ tiền bối chỉ điểm."
Khi bóng dáng thanh tao ấy khuất dần sau rặng trúc, Diệp Mặc mới thở phào một hơi, chiếc lưng đang còng xuống lập tức duỗi thẳng ra, khớp xương phát ra những tiếng "răng rắc" giòn tan. Gương mặt lão già cũng biến mất, thay vào đó là gương mặt tuấn tú, tiêu sái với đôi mắt lấp lánh như chứa cả trời sao.
"Chủ nhân, người lại gạt nàng ấy. Nàng ấy vẫn luôn tìm kiếm người, thật đáng thương nha." Linh Nhi ôm rổ trái cây, hậm hực nói.
Diệp Mặc khẽ lắc đầu, tay cầm cần câu, nhìn về phía hư không vô tận phía trên tầng mây:
"Ta không gạt nàng. 'Diệp Mặc' của ngày xưa thật sự đã già đi theo thời gian của họ. Bây giờ ta đứng ở cảnh giới này, một hơi thở là trăm năm, một cái chớp mắt là nghìn năm. Nếu nhận nàng, chẳng khác nào mang nàng vào một cuộc chơi quá sức. Để nàng giữ một ký ức đẹp, vẫn tốt hơn là đối diện với một Đạo Tổ lạnh lùng vô cảm."
Hắn lại ngồi xuống, nhưng lần này không còn là tư thế của lão già yếu ớt. Một đạo vô hình ý vị lan tỏa, cả hồ Trường Sinh bỗng chốc trở nên hư ảo, vạn vật như ngừng trệ.
Trong ao, con Hắc Long Ngư vốn là Ma Long phương Bắc hung hãn nay ngoan ngoãn bò lại gần chân hắn, cọ cọ cái đầu vảy cứng vào ủng da của hắn như một con mèo nhỏ.
Diệp Mặc đưa tay vuốt đầu nó, ánh mắt xa xăm:
"Sắp đến lúc rồi. Đám cá trong ao bắt đầu bất ổn, chắc chắn là linh khí thiên hạ lại có biến. Linh Nhi, chuẩn bị đi, vài ngày tới chắc lại có vài kẻ không biết trời cao đất dày đến quấy rầy sự thanh tịnh này rồi."
Linh Nhi mắt sáng rực: "Là kẻ địch sao? Lần này cho em nướng cá nhé?"
Diệp Mặc cười khẽ, vẻ mặt lại trở nên lười biếng và buồn ngủ như cũ:
"Tùy ngươi. Nhưng nhớ, để lại cái đầu cá cho ta nấu canh. Làm 'người già' thì răng lợi không tốt, chỉ thích húp canh thôi."
Đêm đó, trên đỉnh hậu sơn Thanh Vân Môn, mây đen bỗng nhiên tụ lại rồi nhanh chóng tan biến. Không ai biết rằng, một hồi thiên kiếp có thể hủy diệt cả một quốc gia vừa mới bị một sợi chỉ câu mảnh khẽ xua tan đi trong nháy mắt.
Hậu sơn vẫn như xưa, chỉ có người nuôi cá… là vẫn đang lẳng lặng canh giữ giấc mộng của chúng sinh, dưới lớp mặt nạ của một lão già vô danh.