Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 183: Linh Nhi mở quán bán cá nướng bên bờ ao**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:30:32 | Lượt xem: 2

Nắng sớm tại hậu sơn Thanh Vân Môn luôn mang theo một chút vị thanh tân của sương muội và hương cỏ dại. Thế nhưng, sáng hôm nay, bầu không khí tĩnh mịch của hồ Trường Sinh bỗng bị phá vỡ bởi một thứ mùi hương kỳ lạ.

Đó là một mùi thơm ngào ngạt, vừa có cái béo ngậy của mỡ cá khi gặp lửa, vừa có cái thanh tao của linh dược lâu năm, lại thấp thoáng chút cay nồng của hạt tiêu rừng. Mùi hương ấy giống như một bàn tay vô hình, luồn lách qua từng kẽ lá, bay thẳng vào mũi của vị "ngư ông" đang nằm ngủ gật bên bờ hồ.

Diệp Mặc khẽ nhíu mày, nón lá che trên mặt hơi nhúc nhích. Hắn lười biếng duỗi người, thanh cần câu trúc đặt bên cạnh rung lên bần bật như muốn phàn nàn về việc chủ nhân đã bỏ bê nó quá lâu.

"Linh Nhi, ngươi lại bày trò gì đấy?" Diệp Mặc khàn giọng hỏi, mắt vẫn không buồn mở ra.

"Chủ nhân, người dậy rồi à? Mau lại đây nếm thử đi! Tay nghề của em sau một đêm nghiên cứu đã đạt đến cảnh giới 'Thiên Nhân Hợp Nhất' rồi đó!"

Giọng nói trong trẻo như chuông bạc của Linh Nhi vang lên đầy phấn khích. Diệp Mặc thở dài, đẩy nhẹ nón lá lên quá trán. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn không khỏi dở khóc dở cười.

Bên cạnh gốc liễu già rủ bóng xuống mặt hồ, một cái sạp gỗ sơ sài đã được dựng lên. Phía trên có một tấm biển gỗ viết nắn nót bốn chữ lớn bằng mực đen: "CÁ NƯỚC ĐẠO VẬN". Phía dưới còn có một dòng chữ nhỏ xíu: "Giá niêm yết: Một con cá đổi một viên linh thạch thượng phẩm (Hoặc linh vật tương đương, không nhận tiền lẻ)".

Linh Nhi, trong hình dáng thiếu nữ mười sáu tuổi xinh xắn, mặc bộ đồ xanh lạt, tay cầm một chiếc quạt nan to tướng, đang ra sức quạt vào đống lửa hồng. Trên giá nướng, ba con cá chép béo tròn đang chuyển dần sang màu vàng ruộm, lớp da cá nổ lụp bụp, rỉ ra những giọt mỡ trong vắt như ngọc, rơi xuống than hồng phát ra những tiếng "xèo xèo" êm tai.

"Linh thạch thượng phẩm?" Diệp Mặc khóe miệng co giật. "Ngươi nghĩ mình đang bán Long nhục chắc? Ở cái Thanh Vân Môn nghèo rớt mồng tơi này, lấy đâu ra đệ tử nào bỏ nổi một viên linh thạch thượng phẩm để ăn cá nướng của ngươi?"

Linh Nhi bĩu môi, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ lém lỉnh: "Chủ nhân chẳng biết gì cả. Cá này tuy không phải là mấy vị 'đại ca' trong ao sâu, nhưng chúng cũng đã bơi lội quanh chân người suốt ba năm, mỗi ngày đều nghe người ngâm thơ, nghe tiếng gió rì rào qua cần câu của người mà ngộ đạo. Đây là cá có 'văn hóa' nha! Hơn nữa, em có trộn thêm một ít 'rau thơm' hái từ sau vườn của người nữa."

Diệp Mặc liếc nhìn đống gia vị cạnh bếp, sắc mặt chợt cứng đờ: "Đó là… Thập Vạn Niên Uất Kim Hương? Ngươi lấy nó làm rau thơm nướng cá?"

"Có một xíu thôi mà…" Linh Nhi thè lưỡi nghịch ngợm.

Diệp Mặc che trán, cảm thấy tim mình hơi nhói. Đó là gốc linh dược hắn dùng để… đuổi muỗi buổi đêm, vốn định để nó tự sinh tự diệt, không ngờ lại bị con bé này vặt đi làm gia vị.

Trong khi hai người còn đang tị nạnh, thì mùi thơm kia đã bắt đầu phát huy tác dụng thực sự của nó.

Cách hồ Trường Sinh không xa là con đường mòn dẫn lên ngoại môn luyện võ trường. Một nhóm đệ tử ngoại môn đang mệt mỏi lê bước sau buổi tập buổi sáng, chợt cả đám đứng khựng lại như bị trúng định thân chú.

"Mùi gì mà thơm thế này? Thơm đến mức khí hải của ta… bỗng nhiên tự động xoay chuyển?" Lưu Tam, một tên đệ tử Luyện Khí tầng ba, trợn mắt nhìn về phía hậu sơn.

"Hình như là từ hướng hồ Trường Sinh của Diệp sư huynh." Một đệ tử khác nuốt nước miếng ừng ực. "Nhưng mà… không lẽ sư huynh nuôi cá thần thực sự sao?"

Lòng hiếu kỳ cộng với sự thèm thuồng đã chiến thắng nỗi sợ hãi về "vùng đất cấm" lười biếng. Cả nhóm đệ tử rụt rè bước về phía hồ.

Khi họ nhìn thấy tấm biển "CÁ NƯỚC ĐẠO VẬN", ai nấy đều hít một hơi khí lạnh. Một viên linh thạch thượng phẩm? Đó là gia sản của cả một trưởng lão ngoại môn tích cóp mấy năm trời!

"Diệp… Diệp sư huynh, thứ này thực sự đáng giá thế sao?" Lưu Tam run rẩy hỏi.

Diệp Mặc lúc này đã nằm trở lại võng, mắt nhắm nghiền, thản nhiên đáp: "Đừng hỏi ta, ta chỉ là người trông hồ. Muốn ăn thì hỏi 'tiểu chủ quán' kia kìa."

Linh Nhi thấy có khách, mắt lập tức sáng rực như đèn pha. Cô bé chống nạnh, kiêu ngạo nói: "Này các vị sư huynh, đừng thấy giá đắt mà hốt hoảng. Ăn một miếng cá của ta, nhẹ thì tẩy kinh phạt tủy, nặng thì đột phá cảnh giới ngay tại chỗ. Nếu không hiệu nghiệm, em đền cho các anh gấp đôi… cái xương cá!"

Mọi người nhìn nhau đầy nghi hoặc. Lúc này, từ trên bầu trời, một đạo kiếm quang xanh thẳm từ từ hạ xuống. Một nữ tử thanh tú, khí chất băng thanh ngọc khiết xuất hiện.

"Đại sư tỷ!" Đám đệ tử hốt hoảng hành lễ.

Liễu Nhất Phi không để ý đến họ. Nàng nhìn chằm chằm vào sạp cá nướng, mũi khẽ phập phồng. Khác với đám đệ tử thấp kém kia, nàng là Trúc Cơ đỉnh phong, chỉ một hơi thở nàng đã cảm nhận được luồng đạo vận mỏng manh nhưng vô cùng thuần khiết tỏa ra từ đống lửa kia.

Nàng không nói không rằng, lật tay một cái, một viên linh thạch lấp lánh ánh xanh lục bảo xuất hiện: "Cho ta một con."

Đám đệ tử đứng xung quanh ngây dại. Đại sư tỷ thật sự bỏ ra một viên linh thạch thượng phẩm để ăn cá nướng sao? Thế giới này điên rồi!

Linh Nhi mừng rỡ nhận lấy linh thạch, nhanh thoăn thoắt đưa một xâu cá nướng nóng hổi cho Liễu Nhất Phi: "Đại sư tỷ quả là người có nhãn quang! Chúc tỷ tỷ sớm ngày kết Đan!"

Liễu Nhất Phi khẽ gật đầu, đưa miếng cá lên miệng. Lớp da giòn tan vỡ ra, nước thịt ngọt lịm mang theo một luồng linh lực nóng rực bùng nổ trong khoang miệng nàng. Nàng bỗng thấy hư ảnh một con cá chép vàng đang quẫy đuôi vọt qua long môn hiện ra trong đầu mình.

"Ầm!"

Một luồng khí kình từ cơ thể Liễu Nhất Phi tỏa ra, chấn bay lá khô xung quanh. Ánh mắt nàng từ kinh ngạc chuyển sang rúng động. Nàng vốn đang gặp bình cảnh khi chuẩn bị kết Kim Đan, tu luyện nửa năm vẫn không tiến triển, vậy mà chỉ sau một miếng cá… màng ngăn cảnh giới đó bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt!

"Cá này…" Liễu Nhất Phi hít sâu một hơi, nhìn về phía Diệp Mặc vẫn đang lười biếng nằm đó, ánh mắt tràn đầy sự tôn kính và nghi hoặc. "Diệp sư đệ, cá của huynh… quả nhiên là thiên hạ đệ nhất."

Nói xong, nàng không kịp chờ đợi thêm, lập tức ngồi xuống khoanh chân ngay bên bờ hồ, bắt đầu vận công đột phá.

Đám đệ tử chứng kiến cảnh này, mắt đều muốn lồi ra ngoài.

"Đại… đại sư tỷ thật sự đột phá?"

"Mau! Ta không có linh thạch thượng phẩm, nhưng ta có mười viên trung phẩm, cộng thêm một gốc Huyết Linh Chi năm mươi năm, có đổi được một cái… vây cá không?" Lưu Tam cuống cuồng lục lọi túi trữ vật.

Bầu không khí bên hồ Trường Sinh lập tức trở nên náo nhiệt chưa từng có. Linh Nhi bận đến mức chân không chạm đất, vừa nướng vừa thu tiền đến mức miệng cười không khép lại được.

Diệp Mặc nghe tiếng ồn ào, thầm thở dài trong lòng. Hắn nhìn xuống hồ nước, con cá trê dọn bể to như cái thớt bỗng dưng ngoi lên, đôi mắt đen láy nhìn trừng trừng vào đám người, dường như cũng đang thèm thuồng mùi cá nướng, hoặc có lẽ nó đang phẫn nộ vì bị làm phiền giấc ngủ.

"Xoạch!"

Diệp Mặc khẽ gõ cần câu xuống một tảng đá. Một tiếng động thanh thúy vang lên, không lớn, nhưng lại như một hồi chuông cảnh tỉnh truyền thẳng vào tâm thức của tất cả những người đang có mặt.

Đám đệ tử bỗng cảm thấy một cơn gió mát lạnh thổi qua, sự hưng phấn và ham muốn quá độ đột nhiên tan biến, thay vào đó là một sự bình lặng kỳ lạ.

"Ăn xong thì đi đi, đừng làm cá của ta sợ." Diệp Mặc nhàn nhạt lên tiếng.

Giọng nói ấy không mang theo uy áp, nhưng không ai dám trái lời. Ngay cả Liễu Nhất Phi vừa mới thu hồi khí tức cũng cung kính hành lễ một cái thật sâu với bóng lưng của Diệp Mặc trước khi rời đi.

Đến khi chiều tà buông xuống, bóng hoàng hôn trải dài trên mặt hồ, sạp cá của Linh Nhi đã trống trơn. Cô bé ngồi bệt xuống đất, tay ôm một cái túi trĩu nặng linh thạch, đôi mắt nheo lại như hình vầng trăng khuyết.

"Chủ nhân! Hôm nay chúng ta đại phát tài rồi! Số linh thạch này đủ để em mua một trăm thùng linh quả cao cấp!"

Diệp Mặc ngồi dậy, cất cần câu, nhìn bộ dạng tiểu tiền đồ của cô bé, không nhịn được mà bật cười: "Ngươi định biến cái nơi thanh tịnh này thành cái chợ hay sao?"

"Có sao đâu chứ? Càng nhiều người đến, chẳng phải người càng được nghe nhiều tin tức thế giới hay sao?" Linh Nhi cãi lại.

Hắn tiến lại gần bếp lò đã tắt, chợt nhận ra còn sót lại một miếng thịt cá trắng ngần được gói cẩn thận trong lá sen.

"Đây là…"

Linh Nhi gãi đầu, vẻ mặt hơi ngượng nghịu: "Cái đó… em để dành phần ngon nhất cho người. Tuy người chẳng cần linh khí, nhưng em biết người thích ăn nhất là phần bụng cá."

Diệp Mặc hơi khựng lại. Hắn cầm lấy gói lá sen, miếng cá vẫn còn ấm. Hắn khẽ nếm một miếng. Vị ngọt thơm len lỏi qua đầu lưỡi, xua đi cảm giác nhàm chán của những năm tháng sống quá lâu.

"Tay nghề… cũng được." Diệp Mặc cười khẽ, ánh mắt dịu lại.

Hắn nhìn ra phía hồ Trường Sinh, lúc này mặt nước bỗng nhiên gợn sóng. Con cá chép đỏ lớn nhất hồ bỗng nhảy vọt lên khỏi mặt nước, dưới ánh hoàng hôn, vảy của nó lóe lên như kim loại thực sự, rực rỡ hơn cả linh thạch thượng phẩm.

"Linh Nhi, ngày mai không bán cá nướng nữa." Diệp Mặc bỗng nhiên nói.

"Ơ, tại sao?" Linh Nhi xịu mặt xuống.

"Bởi vì…" Diệp Mặc nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen đang dần tụ lại. "…khách thật sự của chúng ta sắp đến rồi. Và lần này, họ không đến để mua cá bằng linh thạch đâu."

Linh Nhi ngây người, nhìn theo hướng mắt của chủ nhân. Ở phía đó, một luồng sát khí nhàn nhạt, thâm trầm như vực thẳm đang từ từ tiến về phía Thanh Vân Môn.

Bờ hồ lại trở về vẻ tĩnh mịch, nhưng sự bình yên này dường như chính là điềm báo cho một cơn bão táp sắp tới. Diệp Mặc vẫn ngồi đó, tay cầm cần câu, bóng người mờ ảo dưới ráng chiều, giống như một vị thần cũ kỹ đang chờ đợi con mồi lớn nhất cuộc đời mình cắn câu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8