Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 190: Hệ thống quay lại với một thông báo duy nhất**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:35:02 | Lượt xem: 3

Ánh hoàng hôn tại hậu sơn Thanh Vân Môn luôn có một vẻ đẹp rất riêng, nó không rực rỡ đến mức chói mắt như đỉnh Kim Lôi của Chưởng môn, cũng không lạnh lẽo tiêu sơ như vách đá sám hối của các đệ tử phạm lỗi. Ở hồ Trường Sinh, nắng chiều nhẹ nhàng phủ lên mặt nước một lớp bụi vàng lấp lánh, khiến những gợn sóng lăn tăn trông như những mảnh lụa thêu tinh xảo bị ai đó vô tình đánh rơi.

Diệp Mặc ngồi trên chiếc ghế tựa làm bằng tre già, đôi mắt lim dim, tay cầm một chiếc cần câu trúc xanh biếc. Sợi dây cước mảnh như tơ nhện buông hững hờ vào lòng nước tĩnh lặng. Hắn trông vẫn vậy, một bộ đạo bào ngoại môn đã bạc màu, nón lá hơi lệch về một bên, dáng vẻ biếng nhác đến mức khiến người ta lầm tưởng hắn chỉ là một pho tượng già cỗi theo năm tháng.

Nhưng nếu một vị tu sĩ Hóa Thần cảnh nào có mặt ở đây, chắc chắn sẽ phải rùng mình mà quỳ xuống. Bởi vì, quanh người thiếu niên này không có lấy nửa phần linh khí dao động, nhưng không gian quanh hắn lại vững chãi đến mức kỳ lạ, như thể dù trời có sập xuống, dù vạn vật có hóa thành tro bụi, thì mảnh đất mười mét vuông quanh hắn vẫn sẽ đời đời bất biến.

“Chủ nhân, cá chép vảy vàng lại đòi ăn rồi.”

Linh Nhi, nàng thiếu nữ với đôi mắt trong veo như ngọc bích, đang ngồi bên mép đá, đôi chân trần trắng ngần khua nhẹ dưới nước. Một con cá chép lớn toàn thân phát ra ánh vàng rực rỡ, mỗi lần quẫy đuôi là một luồng linh khí tinh thuần phun ra, đang ngoan ngoãn như một con chó nhỏ, dùng đầu cọ vào lòng bàn chân nàng.

Ai có thể ngờ được, con “cá chép” đang đòi ăn này chính là Kim Long Chí Tôn từng khuấy đảo bốn vùng biển lớn, giờ đây chỉ vì một nhúm cám cá của Diệp Mặc mà nguyện ý bỏ cả Long cung để về đây làm cá cảnh.

Diệp Mặc không mở mắt, chỉ khẽ ừ một tiếng: “Cho nó ăn vừa thôi, nuôi béo quá thì bơi không nổi, lại mất đi linh tính.”

Linh Nhi khẽ cười, tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc: “Ngài cứ khéo lo, cá trong ao của ngài, dù là con ốc dọn bể cũng có thể nghiền nát thiên kiếp, làm gì có chuyện không bơi nổi.”

Diệp Mặc thở dài. Hắn đã ở cái thế giới này bao lâu rồi nhỉ? Trăm năm? Hay nghìn năm?

Hắn nhớ ngày đầu tiên xuyên không tới đây, mang theo một cái “Hệ thống nuôi cá chư thiên” đầy vẻ huyền bí. Khi đó, hắn thấp thỏm lo âu, chỉ sợ một vị tu sĩ nào đó đi ngang qua chém hắn một kiếm lấy điểm kinh nghiệm. Thế là hắn trốn ở đây, ròng rã nuôi cá, cho ăn, dọn bể, thỉnh thoảng lại vứt mấy viên đan dược rác rưởi xuống ao.

Từng ngày một, nhiệm vụ này nối tiếp nhiệm vụ kia, hệ thống cứ bắt hắn nuôi đủ loại kỳ trân dị bảo dưới nước. Mỗi một con cá lớn lên là một lần tu vi của hắn âm thầm thăng tiến. Nhưng từ mười năm trước, hệ thống đột ngột rơi vào trạng thái tĩnh lặng hoàn toàn. Không có nhiệm vụ, không có tiếng nhắc nhở, cũng không có quà tặng hằng ngày.

Diệp Mặc cứ thế sống như một ngư ông thực thụ. Hắn cứ tưởng mình sẽ cứ mãi bình lặng như thế này cho đến lúc thọ nguyên tận cùng.

Nhưng chiều nay, tâm thế của hắn có chút xao động.

Ngoài kia, ngoài tầng tầng lớp lớp mây mù của Thanh Vân Môn, đại giới đang rung chuyển. Tiếng gào thét của các vị cường giả, tiếng binh khí va chạm rách toạc không gian đang vọng về từ cõi hư vô. Hoang Cổ Ma Thần Cửu U đã thức tỉnh, bóng tối của hắn đang bao trùm lấy mặt trời, muốn biến cả Thanh Minh Giới thành địa ngục để thu hoạch sinh hồn.

Diệp Mặc cảm nhận được những hơi thở quen thuộc đang run rẩy. Hắn thấy đại sư tỷ Liễu Nhất Phi đang quỳ trên đỉnh núi, dùng máu của mình để gia cố hộ tông trận pháp. Hắn thấy lão chưởng môn râu tóc trắng xóa đang đốt cháy thọ nguyên để ngăn cản một bàn tay ma thần khổng lồ từ trên trời hạ xuống.

Tất cả bọn họ, trong mắt Diệp Mặc, giống như những con cá nhỏ đang vùng vẫy trong một cái ao đang dần cạn nước.

“Thật là phiền phức…” Diệp Mặc lẩm bẩm. Hắn nhấc cần câu lên, mặt nước hồ Trường Sinh bỗng chốc gợn sóng mãnh liệt.

Ngay khoảnh khắc đó, trong thức hải đã im lìm mười năm của hắn, một luồng sáng xanh biếc đột ngột bùng nổ.

*Ding!*

Một âm thanh giòn giã, xa xưa nhưng đầy quen thuộc vang lên, xé rách sự yên lặng bấy lâu nay. Diệp Mặc khựng lại, đôi mắt đang nhắm chặt từ từ mở ra. Đôi đồng tử của hắn không còn vẻ uể oải thường ngày, mà chứa đựng cả sự sinh diệt của tinh hà, sâu thẳm và đầy uy nghiêm.

“Cuối cùng cũng chịu thức tỉnh rồi sao?” Diệp Mặc thầm nghĩ.

Hắn chờ đợi một danh sách nhiệm vụ mới. Hắn chờ đợi hệ thống bắt hắn đi tiêu diệt Ma Thần, hay ít nhất là ban cho hắn một kiện thần khí cực phẩm để trấn áp vạn giới. Hắn chuẩn bị sẵn tâm lý cho những thông báo dài dằng dặc về cảnh giới tu vi của bản thân sau bao năm ẩn tích.

Tuy nhiên, bảng giao diện trước mắt hắn lại trống không. Không có các cột thuộc tính, không có kho chứa đồ, cũng không có bất kỳ con số nào.

Giữa một vùng không gian tinh thuần ấy, chỉ xuất hiện một dòng chữ vàng kim duy nhất, lấp lánh như chân lý khởi nguyên của vũ trụ:

**[Nhiệm vụ cuối cùng hoàn thành: Trở thành Đạo Tổ của chính mình.]**

Diệp Mặc ngẩn người. Chỉ có thế thôi sao?

Hắn lẩm nhẩm nhắc lại dòng chữ đó: “Trở thành Đạo Tổ của chính mình…”

Bất chợt, một luồng hơi ấm từ sâu trong đan điền lan tỏa ra toàn thân. Không có kinh thiên động địa, không có ngũ sắc hào quang hiện ra ngoài đời thực, nhưng bên trong Diệp Mặc, một sự thay đổi bản chất đã hoàn thành.

Hắn nhận ra, tất cả những năm tháng nuôi cá vừa qua, những lần lo lắng cho con cá này lớn, con cá kia ốm, thực chất đều là một quá trình rèn luyện tâm cảnh. Hệ thống đưa hắn tới đây không phải để biến hắn thành một món binh khí sắc bén nhất của thiên đạo, mà là để hắn tìm thấy đạo của riêng mình trong sự bình lặng nhất.

Kẻ mạnh nhất không phải là kẻ thống trị thiên hạ, mà là kẻ làm chủ được tâm trí và vận mệnh của chính bản thân.

Phía chân trời xa xa, Ma Thần Cửu U rống lên một tiếng làm sụp đổ hàng vạn dặm núi non. Bàn tay đen kịt đầy vảy sừng của hắn đã chạm tới đỉnh núi Thanh Vân Môn, sát khí lạnh lẽo khiến cả tông môn rơi vào tuyệt vọng. Liễu Nhất Phi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài, nàng đã sẵn sàng cho sự hy sinh cuối cùng.

Diệp Mặc nhẹ nhàng đứng dậy. Hắn không dùng kiếm, không vận dụng thần thông. Hắn chỉ đơn giản là cầm gáo nước gỗ bên cạnh hồ, múc một gáo nước xanh trong vắt, rồi tùy ý hất ra phía không trung xa thẳm kia.

“Đừng có làm loạn, làm phiền cá của ta ngủ.”

Một gáo nước ấy khi rời khỏi tay hắn, vốn chỉ là vài lít nước hồ bình thường. Nhưng khi nó bay ra khỏi phạm vi hồ Trường Sinh, nó liền hóa thành một dải ngân hà rực rỡ, mang theo ý chí bất diệt và lực lượng của cả một thế giới sơ khai.

*Rầm!*

Dải ngân hà nước ấy lướt qua bầu trời, nơi nó đi qua, ma khí tan biến như sương gặp nắng sớm. Bàn tay ma thần của Cửu U vừa chạm phải dòng nước liền tan rã, thối rữa và biến mất trong hư vô. Một tiếng gào thét thảm thiết xé lòng vang vọng khắp đại lục, vị Ma Thần hoang cổ khiến vạn giới run sợ, cứ thế bị một gáo nước hồ đánh cho văng ra khỏi giới diện, thậm chí không để lại một dấu vết.

Cả Thanh Minh Giới bỗng chốc im lặng đến nghẹt thở. Các vị đại năng đang chiến đấu ở khắp nơi đều trợn tròn mắt nhìn về phía ngọn núi vô danh ở một góc nhỏ của Thanh Vân Môn. Ở đó, dải ngân hà vẫn chưa tan biến, nó bao phủ lấy toàn bộ thế giới, tưới mát cho những mảnh đất khô cằn, chữa lành mọi vết thương của chiến tranh.

Hệ thống thông báo một lần cuối, rồi dòng chữ vàng kim ấy bắt đầu nhạt nhòa, tan vào trong linh hồn của Diệp Mặc:

**[Thông báo duy nhất: Đạo không ở đâu xa, Đạo ở trong tâm người nuôi cá. Từ nay về sau, chư thiên vạn giới, vạn pháp tự thành, ngài là duy nhất.]**

Chiếc giao diện ảo biến mất hoàn toàn. Từ nay về sau, Diệp Mặc sẽ không còn hệ thống bên mình. Nhưng hắn biết, hắn cũng chẳng cần nó nữa. Hệ thống giống như một chiếc thuyền đưa hắn qua sông, giờ đây hắn đã đặt chân lên bờ bến của vĩnh hằng, chiếc thuyền ấy cũng nên hoàn thành sứ mệnh của nó.

Diệp Mặc hít một hơi thật sâu khí trời thơm mùi cỏ cây sau cơn mưa pháp lực. Hắn cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Không còn áp lực của nhiệm vụ, không còn sự giám sát của hệ thống, hắn thực sự là một người tự do.

“Chủ nhân… ngài vừa làm gì thế?” Linh Nhi ngơ ngác nhìn ra phía chân trời rạng rỡ, rồi lại nhìn gáo nước trống rỗng trong tay Diệp Mặc. Nàng cảm nhận được một luồng uy nghiêm thiên địa vừa thoáng qua, nhưng nó biến mất nhanh tới mức nàng tưởng mình bị ảo giác.

Diệp Mặc mỉm cười, nụ cười thanh thản và trẻ trung như thuở ban đầu: “Không có gì, chỉ là hất chút nước thừa thôi.”

Hắn ngồi xuống ghế, cầm lại chiếc cần câu.

Dưới hồ, con cá chép vảy vàng – lúc này đã là Đạo Long cao quý nhất – khẽ quẫy đuôi, tạo nên một vòng tròn đồng tâm đẹp đẽ. Con cá trê dọn bể to tướng cũng thò đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn Diệp Mặc với vẻ tôn kính tuyệt đối.

“Linh Nhi này.”

“Dạ?”

“Ngày mai chúng ta không ăn cá nướng nữa.”

Linh Nhi tròn mắt: “Ơ, thế chúng ta ăn gì hả ngài?”

Diệp Mặc ngả người ra ghế, kéo nón lá che khuất khuôn mặt, giọng nói của hắn tan vào trong gió chiều: “Ăn canh chay đi. Ta vừa phát hiện ra, ở mép rừng bên kia có mấy loại nấm linh chi vạn năm mọc dại, hái về nấu canh chắc là ngọt lắm.”

Dưới chân núi, Liễu Nhất Phi và hàng ngàn đệ tử đang quỳ sụp xuống, họ hướng về phía hậu sơn mà tôn kính gọi vang: “Đạo Tổ hiển linh! Cảm tạ Đạo Tổ cứu khổ cứu nạn!”

Tiếng gọi ấy vang vọng qua mây mù, lọt vào tai Diệp Mặc. Hắn chỉ khẽ nhíu mày, rồi lại mỉm cười.

Đạo Tổ ư? Nghe oai phong đấy, nhưng với hắn, danh hiệu ấy cũng chỉ nặng bằng một chiếc cần câu trúc mà thôi. Ở đây, hắn không phải là Đạo Tổ của thiên hạ, hắn chỉ là người nuôi cá trong cái hồ nhỏ này.

Và quan trọng nhất, hắn đã hoàn thành nhiệm vụ quan trọng nhất của đời mình: Trở thành Đạo Tổ của chính mình, tự do tự tại, không phụ lòng mình, chẳng vướng bụi trần.

Gió thổi qua rặng trúc, tiếng lá xào xạc như tiếng đàn. Trong bóng chiều tà, bóng dáng ngư ông bên hồ Trường Sinh nhạt nhòa dần, rồi như hòa làm một với non nước đại ngàn.

Vạn cổ sầu, một đời nuôi cá.
Chớp mắt một cái, đã là Đạo chân thực nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8