Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 192: Du ngoạn nhân gian cùng Linh Nhi**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:36:25 | Lượt xem: 3

Chương 192: Du ngoạn nhân gian cùng Linh Nhi

Ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mù mờ ảo của đỉnh Thanh Vân, nhẹ nhàng nhảy múa trên mặt hồ Trường Sinh. Sau những ngày náo nhiệt bởi sự kiện "lễ cưới ao cá" vô tiền khoáng hậu, hậu sơn Thanh Vân Môn lại trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có của nó.

Diệp Mặc ngồi trên mỏm đá quen thuộc, tay cầm cần câu trúc, nón lá che khuất nửa khuôn mặt. Hắn khẽ thở ra một ngụm trọc khí, cảm nhận luồng khí vận bàng bạc đang lưu chuyển trong cơ thể. Đạo Tổ cảnh. Cái danh hiệu nghe thì oai phong lẫm liệt, là đích đến cuối cùng của hàng vạn tu sĩ trong Thanh Minh Giới, nhưng đối với Diệp Mặc, nó cũng chỉ giống như mặt hồ trước mắt — càng sâu thì càng lặng, càng cao thì càng vắng.

“Chủ nhân! Chủ nhân ơi!”

Một tiếng gọi lanh lảnh phá vỡ không gian tĩnh mịch. Từ dưới mặt nước, một bóng người thanh thoát nhảy vọt lên cao, mang theo những tia nước lấp lánh như kim cương. Linh Nhi, con cá chép nhỏ năm nào giờ đã là một thiếu nữ tuyệt mỹ với bộ váy đỏ thướt tha, hạ chân xuống mặt đất một cách nhẹ nhàng. Nàng chạy đến bên cạnh Diệp Mặc, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hưng phấn.

“Đã chuẩn bị xong chưa? Chúng ta đi được chưa ạ? Người đã hứa là sau khi đại sư tỷ bế quan, người sẽ dẫn con đi xem nhân gian mà!”

Diệp Mặc chậm rãi mở mắt, nhìn bộ dạng hăng hái của Linh Nhi, trong lòng không khỏi mỉm cười. Liễu Nhất Phi sau đêm đó đã chính thức bước vào mật thất để tiêu hóa đạo vận kinh người mà hắn ban cho. Tông môn hiện tại có lão chưởng môn canh giữ, cơ bản là thái bình. Hắn quả thật đã hứa với con tiểu yêu ham chơi này một chuyến du ngoạn.

“Gấp gáp cái gì.” Diệp Mặc lười biếng thu lại cần câu, đứng dậy phủi phủi bộ đạo bào sờn cũ. “Nhân gian không chạy mất, chỉ có con cá nào đó nếu không cẩn thận sẽ bị người ta bắt về kho tộ thôi.”

Linh Nhi chu môi, hếch cái mũi nhỏ lên đầy kiêu ngạo: “Hừ, ai dám kho Linh Nhi chứ? Con bây giờ rất mạnh nha, cái con rồng đen hôi hám dọn bể kia còn phải gọi con là tỷ tỷ đó!”

Diệp Mặc lắc đầu cười khổ. Hắn giơ tay vẫy một cái, một chiếc giỏ tre cũ kỹ và một chiếc nón lá khác hiện ra. Hắn đội nón lên cho Linh Nhi, che đi dung nhan quá mức kinh diễm của nàng, rồi nhẹ giọng nói: “Đi thì đi, nhưng nhớ kỹ, xuống núi chúng ta chỉ là những lữ khách bình thường. Không được tùy tiện dùng linh lực, không được lộ ra bản thể. Nghe rõ chưa?”

“Rõ ạ! Chủ nhân là nhất!” Linh Nhi vui mừng nhảy cẫng lên, ôm lấy cánh tay Diệp Mặc kéo đi.

Hai thầy trò, một người lười biếng thong dong, một người tinh nghịch rạng rỡ, cứ thế bước từng bước xuống những bậc thang đá rêu phong của Thanh Vân Môn. Không dùng độn quang, không cưỡi tiên hạc, họ bước đi như những người phàm trần nhất.

Dưới chân núi Thanh Vân là một thị trấn nhỏ gọi là Thanh Thạch Trấn. Trước đây, nơi này vốn chỉ là một trạm dừng chân nghèo nàn của các tán tu và thợ săn linh dược, nhưng kể từ khi Thanh Vân Môn quật khởi, trở thành Thánh địa danh tiếng, Thanh Thạch Trấn đã biến thành một tòa thành thị sầm uất với đủ mọi hạng người.

Vừa bước vào cổng trấn, một luồng không khí nồng đậm hơi thở nhân gian ập đến. Tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng mặc cả của các đại nương, mùi thơm của bánh bao hấp, mùi rượu nồng… tất cả hòa quyện lại tạo nên một bản nhạc trần thế sinh động.

“Oa… thơm quá!” Linh Nhi hít một hơi thật sâu, đôi mắt dán chặt vào một sạp bánh đường ven đường.

Diệp Mặc thò tay vào ngực áo, lấy ra một ít vụn bạc phàm trần. Hắn chẳng thiếu linh thạch, thậm chí là tiên ngọc cấp thần, nhưng ở nơi này, những thứ đó không giá trị bằng mấy đồng bạc sờn góc.

“Chủ nhân, cái kia là gì vậy? Sao nó lại lấp lánh như vảy của con?” Linh Nhi vừa nhai bánh đường vừa chỉ vào một hiệu kim hoàn sang trọng.

“Đó là vàng bạc, thứ mà người phàm dùng cả đời để theo đuổi.” Diệp Mặc thong dong bước đi, ánh mắt hắn bình thản nhìn ngắm vạn vật. Với tu vi của hắn, mỗi một người đi qua đều hiện rõ "nhân quả" và "vận mệnh". Kẻ thì đại đại cát, kẻ thì tử khí quấn thân. Nhưng hắn không xen vào, hắn chỉ đang thưởng thức vẻ đẹp của sự vô thường.

Họ dừng chân tại một quán trà nhỏ ven đường. Diệp Mặc gọi một bình trà thô, loại trà mà các tu sĩ nội môn Thanh Vân Môn chưa bao giờ thèm nhìn lấy một lần. Nhưng hắn uống rất chậm, như thể đang thưởng thức linh dịch cam lộ.

“Vị này tiên sinh, ngài có muốn xem bói không?”

Một giọng nói khàn khàn vang lên. Phía đối diện, một lão già gầy gò, mặt mày đầy nếp nhăn, khoác một chiếc áo rách rưới đang nhìn Diệp Mặc với ánh mắt mong chờ. Trên tay lão cầm một cái mai rùa cũ kỹ.

Diệp Mặc mỉm cười: “Ông muốn xem cho tôi?”

Lão thầy bói gật đầu lia lịa: “Tiên sinh khí chất bất phàm, nhìn qua là biết người đại phú đại quý, nhưng đường nhân duyên có chút mờ mịt. Chỉ cần một lượng bạc nhỏ, lão phu sẽ chỉ điểm cho ngài…”

Linh Nhi suýt chút nữa thì sặc nước trà, nàng che miệng cười khúc khích. Một phàm nhân lại muốn xem bói cho Đạo Tổ? Chuyện này nếu truyền vào giới tu tiên, chắc chắn sẽ khiến các vị Hóa Thần, Đại Thừa đại năng sợ tới mức rớt cả hàm.

Diệp Mặc không giận, trái lại còn hứng thú tung ra một nén bạc nhỏ: “Được, ông xem thử đi.”

Lão thầy bói nhận lấy bạc, mừng rỡ như bắt được vàng. Lão lắc cái mai rùa, lầm rầm khấn vái rồi gieo những đồng xu xuống bàn. Tuy nhiên, khi nhìn vào quẻ tượng, mặt lão đột nhiên biến sắc, mồ hôi hột chảy dài trên trán.

Quẻ tượng kia… trống rỗng. Không có quá khứ, không có tương lai, giống như một hố đen vô tận có thể nuốt chửng linh hồn người nhìn.

Lão già run rẩy, ngẩng đầu nhìn Diệp Mặc. Trong khoảnh khắc ấy, lão thấy hình ảnh của Diệp Mặc không còn ngồi ở quán trà nữa, mà là một vị thần linh cao vợi đứng giữa tinh hà, chân đạp luân hồi, tay xoay chuyển vạn giới.

“Lão… lão phu có mắt không tròng… ngài… ngài là…”

Diệp Mặc nhẹ nhàng đặt tay lên bàn, một đạo thanh quang mờ ảo khiến lão thầy bói bình tĩnh lại: “Xem quẻ là giả, kiếm miếng ăn là thật. Lão tiên sinh, quẻ này ông không xem nổi đâu. Nhưng thấy ông cũng là người thành thật, nén bạc kia cứ giữ lấy, về nhà mua ít thuốc cho nương tử, chăm sóc con nhỏ cho tốt.”

Lão thầy bói bàng hoàng, quỳ sụp xuống lạy lục. Khi lão ngẩng lên, hai bóng người kia đã biến mất vào dòng người đông đúc như chưa từng tồn tại.

“Chủ nhân, tại sao người không nói cho ông ấy biết người là Đạo Tổ?” Linh Nhi vừa gặm một quả mứt lê vừa hỏi.

“Nói ra thì sao? Ông ấy sẽ sợ hãi, sẽ không dám nhận bạc, sẽ bỏ lỡ cơ hội chữa bệnh cho người thân.” Diệp Mặc xoa đầu Linh Nhi. “Chúng ta đến nhân gian để nhìn thế giới, chứ không phải để thế giới nhìn chúng ta. Linh Nhi, con cá trong hồ chỉ thấy mặt nước, nhưng cá dưới đại dương lại thấy được dòng chảy. Nhân gian này chính là dòng chảy của Đạo.”

Họ đi sâu vào phía đông thị trấn, nơi có một dòng sông nhỏ chảy qua. Bên bờ sông, những cây liễu rũ xuống mặt nước yên ả. Diệp Mặc bỗng nhiên dừng bước, mắt hắn nhìn về phía một nhóm người đang tụ tập.

Đó là một nhóm tu sĩ trẻ tuổi, mặc áo bào hoa lệ, đang vây quanh một ngư dân già. Lão ngư đang giữ khư khư một con cá màu bạc trong tay, bộ dạng van nài khổ sở.

“Tiên nhân, xin các ngài tha cho lão! Đây là con cá quý nhất lão từng câu được, lão muốn mang về nấu canh cho đứa cháu đang bệnh nặng, nó không phải linh thú gì đâu ạ!”

Một gã thanh niên trẻ tuổi, tu vi khoảng Luyện Khí tầng năm, hếch mặt cười lạnh: “Bố láo! Ta thấy con cá này vảy bạc phát quang, linh khí tràn trề, rõ ràng là loại Linh Lân Ngư quý hiếm. Mang về hiến cho công tử nhà ta, lão già như ông ăn vào chỉ tổ đoản thọ mà thôi!”

Hắn giơ tay định cướp lấy con cá, đồng thời tung một chưởng muốn hất văng lão ngư dân. Đối với tu sĩ, mạng người phàm như cỏ rác, giết một người chẳng khác gì đạp chết một con kiến.

Linh Nhi nhìn thấy cảnh này, nụ cười trên mặt chợt tắt lịm. Nàng nắm chặt tay áo Diệp Mặc: “Chủ nhân, bọn họ quá đáng quá!”

Diệp Mặc ánh mắt vẫn bình thản, nhưng trong đó đã phảng phất một chút lạnh lẽo. Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng búng ngón tay một cái.

Một luồng gió nhẹ thoảng qua.

Tên tu sĩ trẻ tuổi kia cảm thấy bàn tay mình đột nhiên nặng tựa ngàn cân, chưởng lực chưa kịp phát ra đã bị dội ngược lại. Hắn la thét một tiếng, ngã nhào xuống đất, mặt mũi lấm lem bùn đất.

“Ai? Kẻ nào dám đánh lén?” Nhóm tu sĩ kinh hãi, rút kiếm nhìn quanh.

Lúc này, một bóng dáng thong dong bước ra khỏi đám đông. Diệp Mặc đội nón lá, trên tay cầm một chiếc cần câu trúc cũ kỹ.

“Một đám hậu bối, ngay cả một con cá thường cũng muốn cướp, tông môn các ngươi dạy dỗ như vậy sao?” Giọng Diệp Mặc rất nhẹ, nhưng vang vọng bên tai chúng như sấm rền giữa trời quang.

“Ngươi là ai? Biết bọn ta là người của Hắc Hổ Bang không?” Tên cầm đầu lớn tiếng quát, nhưng đôi chân hắn lại không tự chủ được mà run rẩy.

Diệp Mặc không nhìn chúng, hắn đi đến bên lão ngư dân, đỡ lão đứng dậy. Lão già run cầm cập, đưa con cá ra: “Tiên sinh… ngài là cao nhân… xin hãy lấy con cá này đi, đừng để bọn họ giết tôi…”

Diệp Mặc nhìn con cá bạc trong tay lão. Đó đúng là một con cá bạc thường, nhưng vì lão ngư dân này vốn có một tấm lòng lương thiện thuần phế, khí vận của lão vô tình nuôi dưỡng nó thành một thứ gọi là “Phúc Ngư”.

“Lão ông, cá này không cần đưa cho ai cả.” Diệp Mặc mỉm cười, đưa tay vuốt nhẹ lên vảy cá. Một đạo ánh sáng vàng nhạt không ai thấy được nhập vào thân cá. “Nó không phải linh ngư, nó chỉ là một liều thuốc tốt. Về nấu canh cho cháu trai, sau khi ăn xong, đứa bé không chỉ hết bệnh mà còn có thể có tư chất tu luyện đấy.”

Nói xong, hắn quay sang nhóm tu sĩ kia, ánh mắt thoáng chốc trở nên thâm thúy như vực thẳm.

“Cút.”

Chỉ một chữ. Không có linh áp cường đại, không có thiên băng địa liệt. Nhưng cả nhóm tu sĩ Hắc Hổ Bang cảm thấy linh hải trong cơ thể mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tu vi của chúng… nháy mắt biến mất sạch sành sanh, từ tu sĩ cao ngạo trở thành những phàm nhân chân yếu tay mềm.

Chúng kinh hoàng tột độ, không kịp nói lời nào, quay đầu bỏ chạy trối chết như gặp phải ma quỷ.

Lão ngư dân chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ biết cúi đầu dập đầu tạ ơn. Diệp Mặc đã dắt Linh Nhi đi xa, tiếng cười trong trẻo của nàng vang lên trong gió:

“Chủ nhân, người lại bắt đầu quản chuyện bao đồng rồi!”

“Không phải quản chuyện bao đồng.” Diệp Mặc điềm nhiên đáp. “Ta chỉ là đang dọn dẹp chút rác rưởi chắn đường thôi. Vả lại, con cá bạc kia rất đáng yêu, ta không muốn nó chui vào bụng những kẻ bẩn thỉu.”

Hai người đi dọc theo bờ sông, ra khỏi thị trấn sầm uất. Cảnh vật dần trở nên hoang sơ nhưng hữu tình. Phía xa là dãy núi trùng điệp, những cánh đồng lúa chín vàng óng ả trải dài.

Linh Nhi đột nhiên chạy nhanh về phía trước, nàng cởi bỏ hài thêu, ngâm đôi chân trần trắng muốt xuống làn nước suối mát lạnh. Nàng thích thú nhìn những con cá nhỏ vây quanh chân mình, như thể đang đón chào đồng loại bậc cao.

“Chủ nhân, người xem này! Những con cá ở đây trông thật ngốc nghếch.”

Diệp Mặc ngồi xuống bãi cỏ, dựa lưng vào một gốc cây già, híp mắt tận hưởng ánh nắng hoàng hôn đỏ rực đang nhuộm thắm chân trời.

“Trên đời này, ngốc nghếch đôi khi lại là một loại hạnh phúc.” Hắn khẽ lẩm bẩm.

Hắn chợt nhớ về kiếp trước của mình, nơi cũng có sông ngòi, có cá tôm, nhưng lại đầy rẫy sự lo âu và áp lực. Đến khi xuyên không về thế giới này, ban đầu hắn chỉ muốn sống sót qua ngày đoạn tháng. Ai ngờ đâu, nuôi cá nuôi mãi lại nuôi thành Đạo Tổ.

Nuôi cá chính là nuôi tâm.

Mỗi lần hắn cho cá ăn, thực chất là đang bố thí lòng từ bi. Mỗi lần hắn ngồi câu, thực chất là đang mài dũa sự kiên nhẫn. Những quy luật sâu xa nhất của vũ trụ, những đạo lý huyền ảo nhất của nhân gian, hóa ra đều nằm gọn trong một cái ao nhỏ.

Đang lúc tâm cảnh hắn đạt đến sự hòa hợp tuyệt đối với trời đất, đột nhiên, không gian xung quanh khẽ dao động.

Từ trong hư không, một đạo bóng dáng mờ ảo xuất hiện. Đó là một lão già mặc đồ đen, khí tức thâm trầm đến cực điểm, trên trán có một vết sẹo hình vảy rồng. Kẻ này nhìn thấy Linh Nhi đang nghịch nước, đôi mắt tham lam hiện rõ không chút che giấu.

“Ha ha! Lão phu đi tìm bao năm nay, không ngờ lại gặp được một con Thần Cấp Cẩm Lý hóa hình ở nơi này! Thật là ý trời, ý trời thành toàn cho lão phu phi thăng!”

Lão già áo đen là một vị trưởng lão của Cửu U Minh Đạo, tu vi đã đạt đến Hợp Đạo cảnh trung kỳ. Ở vùng đất hẻo lánh này, hắn có thể coi là bá chủ một phương. Hắn hoàn toàn ngó lơ Diệp Mặc đang ngồi dưới gốc cây, trong mắt hắn chỉ có "linh dược di động" là Linh Nhi.

Linh Nhi giật mình, đứng phắt dậy, mặt mày trắng bệch. Nàng cảm nhận được sát khí khủng khiếp đang khóa chặt lấy mình.

“Ngươi… ngươi là ai?”

“Tiểu cô nương, ngoan ngoãn hiện ra bản thể, làm đan dẫn cho lão phu đi!” Lão già áo đen cười sằng sặc, đưa bàn tay khô héo định vồ lấy nàng.

Linh Nhi nhắm nghiền mắt lại, hét lớn: “Chủ nhân! Cứu con!”

Một giây sau, mọi âm thanh đột ngột biến mất.

Lão già áo đen cảm thấy bàn tay mình bị một vật gì đó lạnh lẽo chặn lại. Hắn kinh ngạc nhìn xuống. Không biết từ lúc nào, người thanh niên nón lá kia đã đứng trước mặt hắn. Một bàn tay mảnh khảnh, nhìn như yếu ớt vô lực, nhưng lại đang nắm chặt lấy cổ tay hắn như một gọng kìm bằng thép thần.

“Linh Nhi đang vui, tại sao ông lại đến quấy rầy?” Giọng nói của Diệp Mặc vô cùng nhẹ nhàng, thậm chí còn mang theo một chút hơi thở của gió xuân.

Nhưng trong tai lão già áo đen, giọng nói này còn đáng sợ hơn cả lời phán quyết của Diêm Vương. Hắn kinh hoàng nhận ra, không gian xung quanh đã bị phong tỏa hoàn toàn. Hắn là Hợp Đạo cảnh đại năng, nhưng lúc này lại giống như một con cá mắc cạn, không thể động đậy lấy một đầu ngón tay.

“Ngài… ngài là ai?” Lão già run rẩy hỏi, giọng nói lạc hẳn đi.

Diệp Mặc khẽ ngước mắt lên, dưới vành nón lá, đôi đồng tử của hắn như chứa đựng cả một đại dương vĩnh hằng, nơi mà vạn vật sinh ra và vạn vật mất đi.

“Ta chỉ là một ngư ông dạo chơi thôi.”

Diệp Mặc khẽ búng nhẹ vào trán lão già.

*Rắc.*

Không có tiếng nổ lớn, không có máu chảy thành sông. Nhưng nguyên thần của vị trưởng lão Hợp Đạo cảnh kia, cùng với tất cả tu vi ngàn năm, cứ thế vỡ vụn như một mảnh sành, rồi tan biến vào trong không trung thành những hạt linh khí nhỏ li ti.

Xác thịt lão già đổ sụp xuống đất, biến thành tro bụi rồi bay theo gió. Một vị đại năng hoành hành một phương, cứ thế biến mất khỏi nhân gian một cách lặng lẽ nhất.

Diệp Mặc vẫy tay một cái, tất cả trọc khí bẩn thỉu của lão già để lại đều bị xóa sạch. Hắn quay sang nhìn Linh Nhi đang ngơ ngác, mỉm cười xoa đầu nàng:

“Thế nào, muốn chơi tiếp không?”

Linh Nhi chớp mắt, rồi đột nhiên ôm lấy cánh tay Diệp Mặc, hì hì cười nói: “Chơi tiếp ạ! Nhưng sau này chủ nhân ra tay nhanh một chút, con suýt nữa thì bị dọa đến biến về dạng cá chép rồi.”

Diệp Mặc bật cười. Hai người tiếp tục dạo bước dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.

Chuyến đi nhân gian lần này mới chỉ bắt đầu. Diệp Mặc biết rằng, bên ngoài kia còn rất nhiều điều thú vị đang chờ hắn khám phá. Có thể là những con cá hiếm lạ ẩn mình trong những hồ nước tử thần, có thể là những kiếp người đau khổ cần một chén canh cá cứu mạng.

Đạo Tổ? Ngư Ông? Những cái danh hiệu đó có gì quan trọng.

Hắn chỉ muốn cảm nhận hơi ấm của nắng, mùi thơm của đất và nụ cười ngây thơ của "con cá" nhỏ bên cạnh mình.

Trên bầu trời, từng đàn chim về tổ. Dưới đất, hai bóng người hòa cùng vạn vật, bước đi vào trong màn đêm thăm thẳm. Đi đến nơi đâu cũng là nhà, gặp người nào cũng là duyên.

Mười năm trước, hắn ngồi bên ao cá mong chờ vận mệnh.
Mười năm sau, hắn chính là vận mệnh của cả thế gian.

Đêm nay, trăng thật thanh, gió thật mát. Và lòng người, thật tĩnh lặng.

[Kết chương 192]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8