Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 194: Gặp lại linh hồn của chưởng môn cũ**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:38:00 | Lượt xem: 3

Sương mù buổi sớm tại vùng biên thùy phía Bắc phủ lên vạn vật một lớp màng trắng đục, hư ảo như cõi mộng. Diệp Mặc đạp trên những phiến lá khô còn vương sương giá, bước chân hắn nhẹ tênh, không để lại một dấu vết nào trên mặt đất. Theo sau hắn, Linh Nhi đang vừa đi vừa nhảy chân sáo, trên tay cầm một chiếc hồ lô nhỏ, thỉnh thoảng lại đưa lên miệng nhấp một ngụm linh dịch cam tuyền, gương mặt thanh tú tràn đầy sự thỏa mãn.

Sau sự kiện chấn động tại Linh Hà, danh tiếng của "vị ngư ông bí ẩn" đã bắt đầu lan truyền trong giới tu tiên, nhưng bản thân Diệp Mặc lại chẳng mảy may để tâm. Với hắn, cứu lấy dòng sông hay trừng trị lũ tu sĩ hống hách kia cũng giống như việc quét đi vài chiếc lá rụng trên mặt hồ Trường Sinh năm nào – chỉ là tiện tay mà thôi.

"Chủ nhân, ngài xem kìa! Phía trước có một ngôi miếu cũ."

Linh Nhi chỉ tay về phía sườn núi mù mịt. Giữa rừng thông già cỗi, một ngôi miếu đổ nát hiện ra, mái ngói âm dương đã vỡ vụn quá nửa, rêu xanh phủ kín những bức tường bong tróc. Điều lạ lùng là, giữa vùng núi rừng lạnh lẽo này, trước cổng miếu lại có một cây đào già đang nở hoa rực rỡ, cánh hoa hồng nhạt rơi rụng lả tả dưới chân một bóng người đang ngồi xếp bằng.

Bước chân của Diệp Mặc đột nhiên khựng lại. Đôi mắt vốn luôn lờ đờ như ngái ngủ của hắn bỗng co rụt lại một chút, một tia xúc cảm từ sâu trong ký ức cuộn trào lên.

Hắn ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Không phải mùi linh khí thượng phẩm, cũng chẳng phải mùi hoa đào, mà là mùi rượu gạo rẻ tiền bị khê, lẫn với mùi khói bếp ngai ngái của Thanh Vân Môn hàng vạn năm về trước.

"Linh Nhi, đứng đây chờ ta." Diệp Mặc khẽ ra lệnh, giọng nói có chút khàn đặc.

Linh Nhi chớp mắt, nàng cảm nhận được tâm trạng của chủ nhân đột ngột trở nên trầm lắng, liền ngoan ngoãn gật đầu, đứng lại dưới gốc cây thông già, dõi mắt nhìn theo bóng lưng gầy guộc của hắn.

Diệp Mặc chậm rãi bước tới gần cây đào. Dưới tán hoa, một lão già gầy gò, mặc bộ đạo bào sờn cũ màu xám tro đang cắm cúi trước một bàn cờ đá đầy những vết nứt. Trên bàn cờ không phải là những quân cờ ngọc thạch quý giá, mà chỉ là những viên sỏi đen trắng nhặt nhạnh quanh vườn. Cạnh tay lão là một bầu rượu gốm đã sứt vòi, hơi rượu tỏa ra nhàn nhạt.

Lão già ấy có mái tóc bạc trắng xơ xác, gương mặt đầy nếp nhăn như vỏ cây già, đôi mắt đục ngầu đang chăm chú nhìn vào thế cờ dở dang. Thân ảnh lão nhạt nhòa, đôi lúc lại dao động như thể sắp tan biến vào trong sương sớm.

Đây không phải là một con người bằng xương bằng thịt. Đây là một luồng tàn niệm, một mảnh linh hồn mong manh còn vương vấn tr nhân gian mà không chịu đi vào luân hồi.

Diệp Mặc đứng yên hồi lâu, nhìn ngắm bóng dáng đó, rồi khẽ thở dài một tiếng, bước tới ngồi xuống phía đối diện của bàn cờ.

Lão già không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ nhếch môi, giọng nói thào thào như tiếng lá khô cọ vào nhau: "Vị đạo hữu này, dừng chân ở nơi hoang vắng này làm chi? Trận cờ này lão phu đã bày ra trăm năm, vẫn chưa có ai đủ kiên nhẫn ngồi xuống xem lấy một lần."

Diệp Mặc nhìn xuống bàn cờ, bàn tay run run nhặt lên một viên sỏi trắng, nhẹ nhàng đặt xuống một góc chết: "Tiểu đồ đến muộn rồi, thưa Chưởng môn."

Câu nói vừa thốt ra, không gian xung quanh như đóng băng lại. Cánh hoa đào đang rơi lửng lơ bỗng khựng lại giữa không trung. Lão già chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu dần dần tụ tiêu, nhìn chằm chằm vào thanh niên đội nón lá trước mặt.

Lão nhìn thật lâu, đôi môi run rẩy: "Tiểu đồ? Ngươi… ngươi là…"

Lão già cố lục tìm trong trí nhớ mảng ký ức về Thanh Vân Môn xa xôi. Trong tàn niệm của lão, chỉ còn sót lại những mảnh vỡ về một tông môn đang suy vi, về những ngày tháng lo âu cho thọ nguyên sắp cạn, và về một tên đệ tử ngoại môn suốt ngày chỉ biết ngồi ôm cần câu bên hồ cá, chẳng bao giờ chịu tu luyện đàng hoàng.

"Diệp Mặc? Là tên nhóc nuôi cá đó sao?" Thanh Vân Tử thốt lên đầy nghi hoặc, nhưng rồi lão lại lắc đầu tự cười nhạo mình, "Không đúng, không đúng. Diệp Mặc làm sao có được khí chất này? Hơn nữa… cũng đã mấy trăm năm rồi, hắn nếu không đột phá được Trúc Cơ, chắc cũng đã sớm hóa thành cát bụi."

Diệp Mặc không giải thích, hắn chỉ lấy từ trong túi không gian ra một chiếc bát gốm nhỏ, rồi lấy trong giỏ cá ra một con cá chép bạc lấp lánh linh quang. Hắn không dùng pháp thuật rình rang, chỉ dùng đôi tay trần, thong dong nhóm một ngọn lửa nhỏ từ vài cành củi khô, đặt bát nước lên trên.

Trong tích tắc, mùi canh cá thơm nồng, thanh khiết lan tỏa khắp ngôi miếu hoang. Mùi vị đó đặc biệt đến mức có thể xuyên qua cả rào cản của âm dương, thấm sâu vào linh hồn của Thanh Vân Tử.

Lão già ngẩn người, mũi lão khịt khịt, nước mắt bỗng dưng trào ra trên đôi mắt nhăn nheo: "Cái mùi này… bát canh cá này… Đúng rồi, chỉ có tên nhóc thối nhà ngươi mới nấu ra cái mùi vị khiến lão phu thèm thuồng suốt mấy đời thế này."

Lão nhìn kỹ lại người thanh niên trước mặt. Tuy gương mặt vẫn còn nét xưa cũ, nhưng đôi mắt kia đã không còn là đôi mắt của một tên đệ tử tầm thường. Nó chứa đựng sự bao dung của trời đất, sự thâm thúy của vạn cổ thiên hà.

"Ngươi… ngươi thật sự còn sống? Ngươi đã thành công rồi?" Thanh Vân Tử run giọng hỏi.

Diệp Mặc bưng bát canh cá đặt trước mặt vị chưởng môn cũ, khẽ gật đầu: "Tiểu đồ vẫn luôn ở đó, chỉ là lười vận động một chút. Chưởng môn, ngài nếm thử đi."

Thanh Vân Tử run rẩy đưa bàn tay hư ảo ra đón lấy bát canh. Một linh hồn vốn dĩ không thể ăn uống vật chất, nhưng khi môi lão chạm vào nước canh, một luồng ấm áp kỳ diệu lan tỏa khắp linh thể của lão. Những mảnh tàn niệm vốn đang rách nát bỗng chốc được gắn kết lại, sáng rực lên như nến tàn được rót thêm dầu.

"Khà! Ngon! Vẫn là món canh này." Thanh Vân Tử cười lớn, nhưng trong tiếng cười mang theo sự nghẹn ngào. "Lão phu cứ tưởng Thanh Vân Môn sụp đổ rồi, tưởng các ngươi đã đi vào cõi chết cả rồi. Hàng đêm lão phu không dám vào luân hồi, cứ ngồi đây chờ đợi một bóng dáng quen thuộc đi ngang qua, để hỏi xem tông môn hiện giờ ra sao…"

Diệp Mặc rót cho lão một bát rượu, bình thản nói: "Thanh Vân Môn vẫn còn, hơn nữa còn rất tốt. Hiện nay nó là Đệ nhất Thánh địa của giới này. Liễu Nhất Phi đã là Chưởng môn, nàng ấy quản lý rất nghiêm, chỉ có tiểu đồ là vẫn bị coi là kẻ lười biếng nhất."

"Đệ nhất Thánh địa?" Thanh Vân Tử sững sờ, rồi cười khổ. "Cái tông môn rách nát có vài mươi đệ tử năm đó, giờ thành Thánh địa sao? Chắc hẳn là nhờ ngươi đứng sau lưng che chở."

Lão nhìn Diệp Mặc, trong lòng trăm cảm xúc ngổn ngang. Lão từng nghĩ mình nhìn thấu được vạn vật, từng nghĩ tên đệ tử nuôi cá này có phúc duyên lớn nên mới dặn dò hậu bối phải đối xử tốt, nhưng lão không ngờ rằng mình đã nuôi nấng một vị Đạo Tổ.

"Hồi đó… ngươi cố ý để lão phu thắng cờ để lấy bảo vật của lão, thực ra là ngươi đang giúp lão kéo dài thọ nguyên đúng không?" Thanh Vân Tử đột nhiên nhớ lại những ván cờ xưa.

Diệp Mặc cười không đáp, chỉ lặng lẽ nhặt quân cờ lên tiếp tục ván đấu đang dở.

Hai thầy trò, một người là Đạo Tổ danh trấn chư thiên, một người là tàn hồn lay lắt, ngồi bên gốc đào nở muộn giữa ngôi miếu hoang. Họ không nói về thiên đạo cao siêu, không nói về quyền lực thống trị, mà chỉ nói về những chuyện lông gà vỏ tỏi năm xưa. Nói về việc Linh Nhi khi còn là cá chép đã từng ăn vụng linh dược của lão như thế nào, nói về việc Liễu Nhất Phi năm xưa lạnh lùng ra sao.

Thời gian trôi qua, sương mù tan dần, ánh mặt trời bắt đầu le lói sau những rặng thông. Thân ảnh của Thanh Vân Tử ngày càng nhạt dần theo ánh sáng. Bát canh cá đã cạn, rượu cũng đã hết.

Lão già buông quân cờ cuối cùng xuống, ngẩng đầu nhìn trời xanh, thở phào nhẹ nhõm: "Đủ rồi. Gặp lại ngươi, biết được tông môn vẫn ổn, tâm nguyện của lão phu đã mãn. Diệp Mặc, nhân gian này rộng lớn, tu hành là một hành trình cô độc, ngươi… có mệt không?"

Câu hỏi của lão như một mũi kim đâm vào góc khuất nhất trong trái tim của một vị Đạo Tổ. Ở cảnh giới của Diệp Mặc, tất cả mọi người đều kính sợ hắn, tôn thờ hắn, nhưng chưa có ai hỏi hắn có "mệt" hay không.

Diệp Mặc khựng lại một chút, rồi khẽ mỉm cười: "Vẫn ổn. Thỉnh thoảng ngồi câu cá một ngày, nỗi mệt nhọc cũng tan biến."

Thanh Vân Tử bật cười ha hả, bóng hình lão bắt đầu hóa thành những đốm sáng nhỏ li ti bay lên không trung. "Nhớ lấy, tiểu tử thối… dù có là Đạo Tổ, thì cũng đừng quên cách nhóm bếp nấu canh cá. Đừng để cái 'đạo' khô khốc của thiên địa nuốt chửng bản tâm của mình."

"Tiểu đồ ghi nhớ." Diệp Mặc đứng dậy, chắp tay, cúi đầu thật sâu.

Bóng dáng Thanh Vân Tử hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại cây đào già bỗng chốc héo úa, trút hết hoa lá trong một hơi thở. Ngôi miếu cũ trở lại vẻ hoang tàn như cũ, như thể cuộc gặp gỡ vừa rồi chưa từng xảy ra.

Diệp Mặc đứng yên dưới gốc cây hồi lâu. Hắn cảm nhận được một luồng gánh nặng vô hình trên vai bấy lâu nay dường như đã nhẹ đi đôi chút. Đó không phải là tu vi thăng tiến, mà là một nút thắt tâm linh đã được gỡ bỏ.

Hắn vẫy tay một cái, một tia sinh khí vô tận đổ vào gốc đào. Cây đào vốn đã héo khô bỗng chốc mọc lại lá xanh, gốc rễ chắc khỏe hơn trước gấp bội. Ngôi miếu đổ nát bỗng chốc được bao phủ bởi một trận pháp ẩn tàng, bảo vệ nơi này khỏi sự tàn phá của thời gian. Đây sẽ là nơi linh hồn của người thầy cũ được an nghỉ và cũng là nơi ghi dấu một đoạn nhân duyên giữa "người nuôi cá" và vị chưởng môn tưng tửng của mình.

"Chủ nhân, người xong rồi ạ?" Linh Nhi từ xa chạy lại, tò mò nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng ai khác ngoài Diệp Mặc.

Diệp Mặc xoa đầu nàng, đôi mắt lại trở về vẻ lười biếng như thường nhật: "Xong rồi. Chúng ta đi thôi."

"Đi đâu ạ?"

"Về Thanh Vân Môn. Có lẽ ta nên nấu cho Đại sư tỷ của ngươi một bát canh cá thực thụ."

Linh Nhi nghe vậy liền reo hò: "Ôi tuyệt quá! Nhưng chủ nhân phải nấu cho Linh Nhi hai bát đấy nhé!"

Hai bóng người một cao một thấp khuất dần trong sương mù của vùng núi phía Bắc. Diệp Mặc cầm chiếc cần câu trên vai, bước đi thong dong. Trên trời cao, một dải mây dài đột nhiên tách ra, như thể mở lối cho vị Đạo Tổ trở về với căn nhà cũ.

Tại Thanh Vân Môn, trên đỉnh hồ Trường Sinh, một đóa sen trắng tinh khiết nhất bỗng dưng nở rộ giữa mùa đông giá rét, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ lan khắp vạn dặm. Những vị thái thượng trưởng lão của tông môn đều giật mình mở mắt khỏi trạng thái nhập định, ánh mắt hướng về phía hồ nước bỏ hoang nơi hậu sơn, trong lòng trào dâng một cảm giác thành kính và vui mừng khôn tả.

Bởi vì bọn họ biết, người đàn ông mang theo "ngư đạo" thái bình ấy, sắp trở về.

Cuộc gặp gỡ với Thanh Vân Tử không chỉ là một sự tái ngộ, mà còn là một lần củng cố đạo tâm của Diệp Mặc. Hắn nhận ra rằng, dù hắn có đứng ở đỉnh cao của chư thiên, dù hắn có thể xoay chuyển càn khôn bằng một ngón tay, thì giá trị lớn nhất của cuộc đời hắn vẫn nằm ở những sợi dây liên kết giữa người với người, giữa những kỷ niệm giản dị bên ao cá nhỏ.

Gió lạnh rít qua kẽ lá, nhưng lòng người lại ấm áp như rượu vừa mới hâm xong. Thiên địa bất nhân, coi chúng sinh như cỏ rác, nhưng ở đâu đó vẫn có một "đạo tổ" nguyện dùng một đời để canh giữ sự bình yên cho vài con cá nhỏ và những linh hồn cũ đã đi qua đời mình.

"Sống ở đời, cốt nhất vẫn là sự tĩnh lặng."

Diệp Mặc khẽ lẩm bẩm, rồi cùng Linh Nhi bước hẳn vào hư không, biến mất giữa màn sương đang tan biến dần dưới ánh bình minh rực rỡ của Thanh Minh Giới. Một chương mới trong hành trình của hắn đang mở ra, không phải để chinh phục, mà để thấu hiểu hơn về ý nghĩa của hai chữ "Trường Sinh".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8