Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 196: Một con cá chép mới nhảy vào ao**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:39:17 | Lượt xem: 3

Chương 196: Một con cá chép mới nhảy vào ao

Hoàng hôn tại Thanh Vân Môn trước đây vốn dĩ đã đẹp, nhưng kể từ khi linh khí của Thanh Minh Giới được khôi phục, ráng chiều nơi hậu sơn lại càng trở nên rực rỡ đến mức không chân thực. Những áng mây tím nhạt đan xen với sắc vàng kim lộng lẫy, trải dài trên bầu trời như một bức tranh thủy mặc được vẽ bởi bàn tay thần thánh. Linh khí cô đọng thành những sợi tơ mỏng manh, bồng bềnh trôi trong không trung, thấm vào từng phiến lá, ngọn cỏ.

Thanh Vân Môn giờ đây đã không còn là cái tông môn hạng ba rách nát ngày nào. Sau đại nạn diệt môn hụt và sự trỗi dậy kinh thiên động địa của "vị cao nhân ẩn thế", nơi này đã trở thành thánh địa tu tiên tối cao trong lòng chúng sinh. Tuy nhiên, bất chấp sự náo nhiệt, phồn vinh ở tiền môn với hàng vạn thiên tài dập đầu xin nhập môn, khu hậu sơn — nơi có hồ Trường Sinh — vẫn giữ nguyên một vẻ tĩnh lặng kỳ lạ.

Nơi này dường như nằm ngoài quy luật của thời gian và không gian.

Diệp Mặc vẫn mặc bộ đồ đệ tử sờn cũ màu xám tro, chân mang đôi giày cỏ, đầu đội nón lá, ngồi xếp bằng trên một mỏm đá nhẵn nhụi nhô ra mặt hồ. Bên cạnh hắn, chiếc cần câu bằng trúc cũ kỹ vẫn nằm im lìm, sợi dây cước trong suốt thả mình xuống làn nước trong vắt như gương.

Hắn khẽ ngáp một cái, đôi mắt mơ màng như chưa bao giờ tỉnh ngủ.

"Chủ nhân, người lại lười biếng rồi!" Một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc vang lên bên tai.

Linh Nhi, nàng thiếu nữ với đôi mắt to tròn và chiếc váy màu hồng phấn rực rỡ như vảy cá cẩm lý, đang nhún nhảy bước tới. Trên tay nàng cầm một chiếc khay gỗ nhỏ, bên trên đặt một ấm trà nóng và vài miếng bánh đậu xanh do chính nàng tự tay làm.

Linh Nhi vốn là con cá chép vàng đầu tiên được Diệp Mặc nuôi lớn, sau khi hóa hình, nàng liền đảm nhận vai trò quản gia kiêm "vệ sĩ" cho cái hồ cá này. Nàng không thích sự ồn ào của đám trưởng lão tiền môn luôn tìm cách lẻn vào đây nịnh bợ, nàng chỉ thích quẩn quanh bên cạnh Diệp Mặc, nhìn hắn câu cá từ sáng đến tối.

Diệp Mặc không quay đầu lại, lười biếng đáp: "Tu luyện cả đời cũng chỉ để đổi lấy sự thảnh thơi. Ta đã đạt tới thảnh thơi, tại sao lại phải khổ sở tu luyện?"

Linh Nhi bĩu môi, đặt khay trà xuống: "Nhưng mà Đạo Tổ người ta ai chẳng oai phong lẫm liệt, ngồi trên tòa sen chín tầng trời, có vạn dân triều bái. Ngài thì hay rồi, ngoài việc cho cá ăn ra thì chỉ biết ngủ. Con Thôn Thiên Ngư dưới đáy hồ kia sắp béo thành một con lợn nước rồi, nó nói với con là nó bơi không nổi nữa."

Diệp Mặc cười khẽ, cầm chén trà lên nhấp một ngụm. Hương trà thanh khiết lan tỏa, làm dịu đi cái nóng nhạt của buổi chiều tà.

"Oai phong để làm gì? Oai phong rồi có được ngồi đây ngắm ráng chiều không?" Hắn nhướng mày, ánh mắt đột nhiên nhìn chằm chằm vào một góc hồ.

Ở nơi đó, mặt nước vốn đang phẳng lặng như gương bỗng nhiên xuất hiện một vòng tròn gợn sóng nhỏ li ti. Một luồng khí tức vô cùng nhạt, nhạt đến mức ngay cả một đại năng cảnh giới Đại Thừa cũng khó lòng nhận ra, đang từ dưới lòng hồ thẩm thấu lên.

Linh Nhi cũng nhận ra điều bất thường, nàng nheo mắt nhìn: "Hửm? Hồ Trường Sinh vốn dĩ đã bị ngài phong tỏa nhân quả, trừ khi có sự cho phép của ngài, nếu không ngay cả một con muỗi cũng không thể bay vào. Tại sao…"

Từ trung tâm của vòng tròn sóng nước, một cái đầu nhỏ màu đỏ sẫm đột nhiên nhô lên. Đó là một con cá chép.

Nhưng nó khác hoàn toàn với đàn linh ngư rực rỡ, lấp lánh ánh thần quang trong hồ của Diệp Mặc. Con cá chép này trông vô cùng tầm thường, vảy của nó có màu đỏ tối, thân hình gầy gò, vây cá còn có một vết rách nhỏ, dường như vừa trải qua một cuộc hành trình gian khổ vượt qua thác ghềnh hung dữ. Nó không mang theo linh khí, không mang theo đạo vận, chỉ có một sức sống ngoan cường đến kỳ lạ.

Con cá chép nhỏ ngơ ngác nhìn quanh, sau đó nhìn thấy Diệp Mặc. Nó không sợ hãi mà ngược lại còn bơi về phía mỏm đá của hắn, cái đuôi nhỏ quẫy lạch bạch, tạo nên những tiếng động giòn giã.

Diệp Mặc nhìn con cá, ánh mắt vốn lười biếng bỗng nhiên trở nên thâm thúy như chứa đựng cả vạn cổ luân hồi. Hắn đặt chén trà xuống, hơi cúi người, đưa bàn tay thô ráp xuống làn nước.

Con cá chép đỏ không hề do dự, nó bơi thẳng vào lòng bàn tay hắn, khẽ cọ cái đầu nhỏ vào lớp da chai sần.

"Sự luân hồi của sinh mệnh sao?" Diệp Mặc lẩm bẩm, giọng nói mang theo một tia cảm thán khó lòng diễn tả.

Linh Nhi ngạc nhiên nhìn con cá: "Chủ nhân, con cá này từ đâu tới? Tại sao con không cảm nhận được nguồn gốc của nó? Nó giống như… giống như đột nhiên xuất hiện từ hư không vậy."

Diệp Mặc khẽ nâng bàn tay lên, để con cá chép đỏ nhỏ nằm trong vũng nước trong lòng bàn tay mình. "Nó không đến từ hư không. Nó đến từ 'Quá khứ'."

Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của con cá, nơi đó dường như có hình ảnh của một vị lão đạo nhân tóc trắng xóa đang ngồi đánh cờ dưới gốc tùng, có hình ảnh của những trận chiến vỡ vụn bầu trời thời thái cổ, và có cả hình ảnh của một hạt cát giữa sa mạc bao la đang cố gắng nảy mầm.

"Một giọt máu của cố nhân, sau vạn kiếp luân hồi, trải qua trăm sông ngàn suối, cuối cùng lại hóa thành một sinh mệnh bình thường nhất để tìm về đây." Diệp Mặc thở dài. "Thiên đạo quả nhiên là cái vòng tròn lớn nhất."

Cách đây vạn năm, khi Thanh Minh Giới còn đang trong thời kỳ huy hoàng nhất, từng có một vị kiếm tu kiệt xuất đã hi sinh bản thân để gia cố phong ấn ma giới. Người đó trước khi tan biến vào hư không đã nhỏ một giọt tinh huyết vào dòng sông nhân quả, chỉ cầu mong một ngày nào đó được trở lại nhìn thấy thế giới bình yên.

Không ai ngờ rằng, sau bao nhiêu thăng trầm, giọt máu ấy không hóa thành thiên tài chấn động thế gian, không hóa thành bảo vật vô giá, mà lại hóa thành một con cá chép gầy gò, bơi ngược dòng thời gian để tìm đến cái hồ của người mạnh nhất thế gian này.

Linh Nhi dường như hiểu ra điều gì đó, nàng nhìn con cá chép đỏ với ánh mắt dịu dàng hơn hẳn: "Vậy là… nó đã về nhà rồi sao?"

"Phải, về nhà rồi." Diệp Mặc nhẹ nhàng thả con cá trở lại hồ.

Ngay khi con cá chép đỏ chạm vào nước hồ Trường Sinh, một sự thay đổi kinh người đã xảy ra. Hồ nước vốn dĩ tràn ngập linh khí tinh thuần nhất đột nhiên sôi sục nhẹ. Những con cá lớn trong hồ — vốn là những thực thể mạnh mẽ có thể nuốt chửng cả một thành trì — đều đồng loạt lặn xuống sâu dưới đáy hồ, như thể đang nhường chỗ cho vị khách mới nhỏ bé này.

Một đạo hào quang nhu hòa bao bọc lấy con cá chép đỏ. Vết rách trên vây của nó biến mất, màu đỏ sẫm trên vảy bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực như lửa rạng đông, thân hình gầy gò của nó đầy đặn lên nhanh chóng. Tuy nhiên, nó vẫn không phát ra linh lực. Nó vẫn là một con cá bình thường, nhưng là một con cá được Thiên Đạo bảo hộ tuyệt đối.

Hệ thống trong đầu Diệp Mặc vốn đã im hơi lặng tiếng từ lâu sau khi hắn thành Đạo Tổ, bỗng nhiên vang lên một tiếng thông báo thanh thúy:

[Đinh! Phát hiện 'Cá Chép Luân Hồi' nhập ao.]
[Nhiệm vụ ẩn hoàn thành: Sinh mệnh hoàn mĩ. Phân thưởng: Một niệm sinh vạn vật.]

Diệp Mặc không thèm quan tâm đến phần thưởng thần thánh kia. Đối với hắn bây giờ, dù là công pháp bá đạo nhất hay linh bảo thượng cổ cũng chỉ như mây khói. Hắn nhìn con cá chép mới đang tung tăng bơi lội bên cạnh đám cá cũ, khóe môi khẽ cong lên một độ cong nhẹ nhàng.

Sự sống không phải là sự tranh giành để đứng trên đỉnh cao, mà là quá trình từ hư vô đi đến rực rỡ, rồi từ rực rỡ quay về với giản đơn. Con cá chép này chính là mảnh ghép cuối cùng trong tâm cảnh của hắn.

Đúng lúc này, từ xa có tiếng bước chân dồn dập phá vỡ không khí tĩnh lặng.

"Thái Thượng Tổ Sư! Đệ tử Thanh Vân Tử xin cầu kiến!"

Giọng nói già nua nhưng đầy uy lực của lão chưởng môn Thanh Vân Môn vang lên bên ngoài lớp sương mù che chắn hậu sơn. Thanh Vân Tử bây giờ đã là cao thủ cảnh giới Hóa Thần, địa vị cực cao trong thiên hạ, nhưng khi đứng trước cửa hậu sơn, lão vẫn cung kính dập đầu, không dám có nửa điểm thất lễ.

Diệp Mặc cau mày: "Lão già này lại đến làm phiền rồi. Linh Nhi, đi bảo lão ta có chuyện gì thì cứ tự quyết định, đừng có hở chút là tìm ta. Ta đang bận nuôi cá."

Linh Nhi tủm tỉm cười: "Ngài thì lúc nào chẳng bận. Nhưng con nghe nói, dường như ở Đông Hải vừa phát hiện ra một di tích tiên gia, các tông môn đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán, Thanh Vân Tử chắc là muốn xin ý kiến ngài có nên tham gia hay không thôi."

Diệp Mặc phẩy tay, vẻ mặt đầy sự chán ghét: "Di tích tiên gia? Đám người đó đúng là ăn no rỗi việc. Tiên gia thật sự đang ở đây nuôi cá, bọn họ còn chạy đi đâu tìm?"

Linh Nhi cười khúc khích, sau đó lướt đi như một làn khói hồng để truyền đạt ý chỉ của Diệp Mặc.

Bên hồ chỉ còn lại một mình Diệp Mặc và đàn cá. Hắn đứng dậy, đi tới bên bờ hồ, tay cầm một nắm "cám" (thực chất là dược cặn của cửu phẩm thần đan bị hắn bóp vụn) tung nhẹ xuống mặt nước.

"Nào, ăn đi. Một vòng luân hồi mới lại bắt đầu rồi."

Con cá chép đỏ nhỏ bé dẫn đầu đàn cá tiến lên, dạn dĩ ngoạm lấy một miếng mồi ngay gần ngón tay của Diệp Mặc. Nó quẫy đuôi, tạo nên những vòng sóng lăn tăn xô vào bờ đá.

Lúc này, trên bầu trời, mặt trăng bắt đầu nhô lên, ánh trăng bàng bạc chiếu xuống mặt hồ, hòa quyện với ráng chiều chưa tan, tạo nên một khung cảnh huyền ảo đến cực điểm. Diệp Mặc đứng đó, bóng dáng hắn đổ dài trên mặt hồ, vừa đơn độc lại vừa vĩ đại, giống như một vị thần đứng ngoài dòng chảy của số phận nhưng lại nắm giữ sợi chỉ của cả thế giới.

Hắn chợt nhớ lại những ngày đầu tiên xuyên không tới đây, khi hắn còn lo sợ về thế giới tu tiên tàn khốc, lo sợ mình sẽ bị giết bởi những tu sĩ mạnh mẽ. Khi đó, ước mơ của hắn chỉ là một bữa cơm no và một nơi trú ngụ an toàn. Hắn chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành Đạo Tổ, càng không nghĩ mình sẽ là người canh giữ linh hồn của cả một đại giới.

Hệ thống mang lại cho hắn sức mạnh, nhưng chính những con cá này đã dạy cho hắn thế nào là sự tĩnh lặng.

Có người từng hỏi hắn, đạo là gì?

Có người nói đạo là kiếm, có người nói đạo là lửa, có người nói đạo là quyền lực tuyệt đối.

Với Diệp Mặc, đạo chính là mặt nước phẳng lặng của hồ Trường Sinh này. Khi bạn tĩnh tâm, bạn có thể thấy cả bầu trời trong mặt nước. Khi bạn xao động, ngay cả hình ảnh của chính mình bạn cũng không nhìn rõ.

Đêm nay, Thanh Vân Môn tưng bừng ánh đèn, đệ tử các môn các phái qua lại tấp nập, bàn tán về đại thế giới đang hồi sinh, về những cơ duyên nghìn năm có một. Ở ngoài kia, thế giới đang chuyển động với một tốc độ chóng mặt, đầy tham vọng và khát khao.

Nhưng ở hậu sơn, chỉ có tiếng lá rụng xạc xào và tiếng cá đớp mồi trên mặt hồ.

Diệp Mặc thu cần câu lại, nhìn chiếc nón lá đã có vài vết sờn, mỉm cười nói: "Cá chép nhảy vào ao, nhân quả định nhân gian. Thôi, đi ngủ sớm một chút, mai còn phải xem con cá nhỏ kia có thích nghi được với hồ nước này hay không."

Hắn lững thững đi về phía căn chòi gỗ nhỏ đơn sơ. Bước chân của hắn không hề phát ra tiếng động, dường như hắn đã hòa làm một với mặt đất, với bóng tối và ánh trăng.

Ở dưới lòng hồ, con cá chép đỏ mới đến đang lặn xuống tầng sâu. Ở đó, con Thôn Thiên Ngư khổng lồ thấy nó tới liền chủ động dạt sang một bên, nhường lại chỗ ngủ tốt nhất — một mảnh đá cổ chứa đầy tinh hoa của nhật nguyệt. Con cá chép đỏ cuộn mình lại, đôi mắt khẽ khép. Một sợi dây liên kết vô hình giữa nó và Diệp Mặc lặng lẽ được hình thành.

Từ hôm nay, nó không còn phải bơi ngược dòng nhân quả nữa.

Thanh Minh Giới sẽ tiếp tục phát triển, các thiên tài sẽ tiếp tục xuất thế, những trận chiến mới sẽ lại nổ ra. Nhưng chừng nào vị ngư ông kia vẫn còn ngồi bên hồ Trường Sinh, chừng nào đàn cá của hắn vẫn còn đủ thong dong, thì thế giới này sẽ mãi mãi giữ được hạt giống của sự bình yên.

Trong căn chòi gỗ, ngọn đèn dầu lay lắt tỏa ra ánh sáng ấm áp. Diệp Mặc nằm trên chiếc giường tre, tay kê đầu, hơi thở đều đặn vang lên. Trong giấc mơ của hắn, hắn thấy mình hóa thành một con cá, bơi lội giữa một biển sao bao la, nơi mỗi ngôi sao đều là một sinh mệnh, và cả vũ trụ chỉ là một cái ao nhỏ trong vườn của một ai đó lớn lao hơn.

Mọi thứ rồi sẽ qua đi, chỉ có sự luân hồi của sinh mệnh là còn mãi.

Một con cá chép mới nhảy vào ao, không chỉ là sự bắt đầu của một câu chuyện mới, mà còn là lời nhắc nhở cho người nuôi cá rằng: Tu hành đến cuối cùng, chẳng qua cũng chỉ là một quá trình trở về nhà mà thôi.

Trăng lên đến đỉnh đầu. Hồ Trường Sinh lấp lánh như một viên ngọc lam bích quý giá khảm giữa núi rừng Thanh Vân. Một chương mới của Thanh Minh Giới đã mở ra, âm thầm và tĩnh lặng như cách một con cá quẫy đuôi trong đêm tối.

Và Đạo Tổ của chúng ta, lúc này đang ngủ rất ngon. Bởi vì hắn biết, ngày mai, hắn vẫn sẽ có cá để nuôi, có trà để uống, và có một cuộc đời thong dong để sống. Đạo chính là như vậy, chẳng cần phải cố gắng tìm kiếm, nó luôn ở ngay trong nhịp thở, trong vòng xoáy của mặt hồ, và trong ánh mắt trong veo của những sinh mệnh bé nhỏ vừa tìm thấy bến đỗ bình yên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8