Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 197: Diệp Mặc đạt đến cảnh giới \”Vô Thượng Tự Tại\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:39:48 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 197: VÔ THƯỢNG TỰ TẠI**

Nắng chiều nhuộm vàng mặt hồ Trường Sinh, biến những gợn sóng lăn tăn thành những mảnh vụn của kim cương tan chảy. Thanh Vân Môn bây giờ đã không còn là cái tông môn hạng ba rách nát của trăm năm trước. Từ đỉnh núi cao nhìn xuống, cung điện nguy nga san sát, khí lành bao phủ, vạn đạo hào quang của các đệ tử thiên tài bay lượn trên không trung tựa như những vệt sao băng ban ngày.

Thế nhưng, tại góc hẻo lánh nhất của hậu sơn, hồ Trường Sinh vẫn yên tĩnh như thể thời gian đã lãng quên nơi này.

Diệp Mặc ngồi trên phiến đá nhẵn thín, đôi chân trần ngâm dưới làn nước mát lạnh. Hắn đội một chiếc nón lá đã sờn rách vành, tay cầm chiếc cần câu trúc xanh biếc, đôi mắt lim dim như đang ngủ, lại như đang ngắm nhìn một thế giới mà không ai thấy được.

"Chủ nhân, trà đã pha xong rồi."

Linh Nhi, nay đã là một thiếu nữ mang vẻ đẹp thoát tục, tà áo lụa màu cẩm lý nhẹ nhàng bay trong gió, đặt một chén trà bốc khói nghi ngút lên tảng đá bên cạnh hắn. Nàng nhìn hắn, đôi mắt đầy vẻ sùng bái nhưng cũng xen lẫn một chút khó hiểu. Chủ nhân của nàng hiện tại là Đạo Tổ của Thanh Minh Giới, là người đã một tay xoay chuyển càn khôn, trấn áp Ma Thần, nhưng trông hắn vẫn chẳng khác gì tên đệ tử tạp dịch lười biếng của ngày xưa.

Diệp Mặc không mở mắt, khẽ ừ một tiếng, giọng nói trầm thấp hòa vào tiếng gió: "Linh Nhi, em có thấy con cá chép đỏ kia không?"

Linh Nhi nhìn xuống hồ, thấy con cá chép nhỏ đang cố gắng bơi ngược dòng chảy của một con suối nhỏ đổ vào hồ. Nó quẫy đuôi mạnh mẽ, vảy lấp lánh, nhưng mỗi lần tiến lên một chút lại bị dòng nước đẩy lùi.

"Nó rất nỗ lực, thưa chủ nhân. Có lẽ nó đang muốn hóa rồng?"

Diệp Mặc mỉm cười, nụ cười thanh thản đến lạ kỳ: "Mọi sinh linh đều muốn 'hóa rồng'. Tu sĩ muốn hóa thần, cá muốn hóa long, kẻ mạnh muốn hóa thành trời. Nhưng chúng đều không biết rằng, làm rồng thì phải gánh vác long tộc, làm thần thì phải chịu sự ràng buộc của tín ngưỡng, làm trời thì phải vận hành quy luật. Càng tiến hóa, xiềng xích lại càng nặng."

Ngay lúc đó, trong đầu Diệp Mặc vang lên tiếng "Ting" quen thuộc của hệ thống, nhưng lần này không phải là thông báo nhiệm vụ.

【 Chúc mừng ký chủ đã nuôi dưỡng vạn vật đạt đến cực hạn. 】
【 Cửu Thiên Ngư Trì đã tiến hóa thành Chư Thiên Vạn Giới. 】
【 Ký chủ đã chạm đến ngưỡng cửa cuối cùng: Vô Thượng Tự Tại Cảnh. 】
【 Nhiệm vụ cuối cùng: Hợp đạo. Ký chủ chỉ cần gật đầu, ngài sẽ trở thành ý chí duy nhất của toàn bộ vũ trụ, vĩnh hằng bất diệt. 】

Diệp Mặc khẽ mở mắt. Đôi con ngươi của hắn không còn chứa đựng tinh hà, cũng không còn uy áp kinh người. Chúng trở nên trong suốt như nước hồ, thấy đáy nhưng lại sâu thẳm vô cùng.

Hợp đạo? Trở thành Thiên đạo sao?

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay đã từng cầm cám cá, từng nhóm lửa nướng cá, và cũng từng cầm cần câu chẻ dọc hư không. Nếu hắn hợp đạo, hắn sẽ là thế giới này. Hắn sẽ phải quản lý linh khí khô kiệt hay dạt dào, phải phân xử công bằng cho hàng tỷ sinh linh, phải ngồi trên tòa cao lạnh lẽo nhìn nhân gian luân hồi.

"Thật là phiền phức…" Diệp Mặc lẩm bẩm.

【 Hệ thống cảnh báo: Nếu từ chối hợp đạo, ký chủ sẽ mất đi toàn bộ tu vi Đạo Tổ, trở về làm một phàm nhân, tuổi thọ không quá trăm năm. Ngài có chắc chắn muốn từ bỏ sự vĩnh hằng? 】

Diệp Mặc đột nhiên cười to, tiếng cười vang động cả hậu sơn, khiến đàn cá trong hồ nhảy tung tăng như đang reo hò. Từ phương xa, những vị đại năng đang tọa thiền trong cung điện vàng son bỗng cảm thấy tâm thần run rẩy, đồng loạt nhìn về hướng hồ Trường Sinh với vẻ kinh hoàng.

"Hệ thống à hệ thống, ngươi đi theo ta bấy lâu nay, vẫn không hiểu ta sao?"

Diệp Mặc đứng dậy, hắn cầm lấy chiếc cần câu trúc, bất ngờ bẻ gãy nó làm đôi.

Rắc!

Âm thanh thanh thúy vang lên, và ngay giây phút đó, một sự kiện chấn động thiên địa xảy ra. Một sợi dây vô hình kết nối giữa Diệp Mặc và quy luật của thế giới bỗng nhiên đứt đoạn. Tu vi vạn cổ của hắn, cái gọi là lực lượng Đạo Tổ có thể hủy thiên diệt địa, lúc này giống như nước lũ vỡ đê, đổ ngược vào hồ Trường Sinh, đổ ngược vào Thanh Minh Giới.

Toàn bộ thế giới trong phút chốc được gột rửa bởi một cơn mưa linh khí tinh khiết nhất lịch sử. Những gốc cây khô héo bỗng nảy mầm, những lão già gần đất xa trời bỗng thấy mái tóc đen trở lại.

Linh Nhi kinh hãi kêu lên: "Chủ nhân! Ngài… tu vi của ngài!"

Diệp Mặc cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng. Không còn áp lực của nhân quả, không còn gánh nặng của vận mệnh tông môn, cũng không còn cái gọi là "trách nhiệm của người mạnh nhất". Hắn cảm nhận được nhịp tim mình đang đập, hơi thở của mình hòa cùng hơi thở của cỏ cây một cách tự nhiên nhất, chứ không phải thông qua thần thông.

Hắn nhìn vào bảng giao diện hệ thống đang dần nhạt nhòa.

"Ta nuôi cá là vì ta thích cảm giác thong dong lúc câu, chứ không phải để trở thành nô lệ của cái ao này. Ngươi muốn vĩnh hằng, còn ta chỉ muốn một giấc ngủ trưa không ai làm phiền."

【 Ký chủ đã lựa chọn con đường chưa từng có: Vô Thượng Tự Tại. 】
【 Không còn hệ thống. Không còn đạo quả. Chỉ còn lại chính mình. 】
【 Chúc mừng… đạo hữu. 】

Hệ thống biến mất. Một cảm giác tự tại chưa từng có tràn ngập tâm trí Diệp Mặc. Hắn không còn cảm thấy mình "mạnh", bởi vì hắn và cái "mạnh" đã không còn liên quan gì đến nhau. Hắn bước đi trên mặt nước, không dùng một chút linh lực nào, nhưng mặt nước vẫn nâng niu hắn như người mẹ nâng niu đứa con.

Vô Thượng Tự Tại, chính là không còn bị ràng buộc bởi bất cứ định nghĩa nào. Bạn nói ta là phàm nhân, ta là phàm nhân. Bạn nói ta là thần, ta là thần. Nhưng đối với chính ta, ta chỉ là ta.

Giữa không trung, một dải lụa trắng từ mây cao hạ xuống. Liễu Nhất Phi — vị Chưởng môn đương nhiệm, Đại sư tỷ vang danh thiên hạ, đáp xuống bờ hồ. Nàng nhìn thấy Diệp Mặc, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng bỗng trở nên đỏ hoe. Nàng cảm nhận được, hơi thở tu vi trên người Diệp Mặc đã biến mất hoàn toàn.

"Diệp Mặc… huynh… huynh điên rồi sao? Tại sao lại tán công? Thiên hạ này nếu không có huynh trấn giữ, ma tộc ngoài thiên ngoại sẽ lại xâm chiếm…"

Diệp Mặc quay đầu lại, nhìn vị cố nhân xinh đẹp. Hắn mỉm cười, một nụ cười thật thà đến mức làm Liễu Nhất Phi sững sờ: "Nhất Phi, thế giới này không cần một Đạo Tổ để tồn tại. Nó cần những người biết yêu quý cuộc sống của chính mình. Ta đã bảo vệ các người trăm năm, giờ đến lượt các người tự bảo vệ lấy mình rồi."

"Nhưng huynh sẽ già đi, huynh sẽ chết!" Liễu Nhất Phi nghẹn ngào.

"Chết thì sao chứ?" Diệp Mặc ngồi xuống, lại cầm lấy nửa đoạn cần câu gãy, thản nhiên thả dây xuống hồ dù chẳng có lưỡi câu. "Nếu một đóa hoa không héo tàn, nó sẽ không bao giờ biết vẻ đẹp của lúc nở rộ. Sự vĩnh hằng mà hệ thống nói tới, thực ra chỉ là một nhà tù không có song sắt mà thôi."

Ngay khoảnh khắc đó, con cá chép đỏ dưới hồ bỗng dưng nhảy vọt lên khỏi mặt nước. Nó không hóa rồng, cũng chẳng biến hình. Nó chỉ nhảy một vòng thật cao, tận hưởng ánh nắng rồi rơi tõm xuống nước, quẫy đuôi bơi đi đầy vui vẻ.

Diệp Mặc cười khẽ: "Nhìn xem, nó cũng không muốn hóa rồng nữa rồi."

Trời cao xanh thẳm, mây trắng lững lờ trôi. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của hoa dại và mùi vị của đất ẩm. Diệp Mặc cảm thấy đây mới thực sự là tu tiên.

Không có chém giết, không có thăng cấp, không có âm mưu.

Chỉ có một ngư ông, một hồ nước, và một tâm hồn hoàn toàn tự do.

Hắn nhắm mắt lại, dưới bóng cây cổ thụ, bắt đầu giấc ngủ trưa dài nhất và yên bình nhất trong đời mình. Cảnh giới Vô Thượng Tự Tại của hắn, ngay lúc này, mới thực sự hoàn tất. Hắn không còn là Đạo Tổ của nhân gian, nhưng mỗi ngọn cỏ, mỗi hạt bụi của thế giới này, từ nay về sau đều mang theo một phần ý chí tự do của hắn.

Vạn vật đồng hành, không vướng bận lòng.

Đó mới là đạo thật sự.


**HẾT CHƯƠNG 197**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8