Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 198: Nhìn lại hành trình 200 chương**
**CHƯƠNG 198: TRONG CƠN MƠ, THẤY LẠI THUỞ BAN ĐẦU**
Gió núi Trường Sinh chưa bao giờ ngừng thổi, nó len lỏi qua từng kẽ lá của cây liễu cổ thụ, khẽ lay động vạt áo sờn cũ của Diệp Mặc. Hắn nằm đó, nón lá che nửa khuôn mặt, hơi thở đều đặn như hòa làm một với nhịp đập của mạch đất dưới chân.
Liễu Nhất Phi đứng cách đó không xa, lặng nhìn nam nhân đã trở thành truyền kỳ của toàn bộ Thanh Minh giới. Nàng thấy tóc hắn hơi rối, thấy đôi tay cầm cần câu của hắn vẫn mang theo những vết chai mỏng của một người lao động bình thường, không một chút dấu vết của tiên phong đạo cốt. Nhưng chính trong sự bình thường đến cực điểm ấy, nàng lại thấy được một sự vĩ đại mà ngay cả những vị tổ sư khai sơn cũng không chạm tới được.
Trong cơn ngủ say, ý thức của Diệp Mặc dường như trôi về một nơi rất xa, rất sâu. Hắn thấy mình đang bồng bềnh trong một dòng sông ký ức dài dằng dặc gần hai trăm năm.
Những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên, rõ nét dần như một bức tranh thủy mặc bị thời gian dội rửa.
Đó là một buổi chiều tà của gần hai trăm năm trước. Khi ấy, Diệp Mặc chỉ là một linh hồn lạc lõng vừa xuyên không tới thế giới này, chiếm hữu thân xác của một tên đệ tử ngoại môn cùng tên cùng họ, tư chất bình thường đến mức bị cả tông môn lãng quên. Hắn nhớ rõ cái cảm giác cô độc khi lần đầu bước chân lên đỉnh núi hậu sơn này. Nơi đây khi ấy không có hồ nước trong xanh, không có cây liễu tỏa bóng mát, mà chỉ là một cái hố cạn bỏ hoang, cỏ dại mọc lút đầu người, đầy rẫy muỗi mòng và mùi hôi thối.
"Keng, Hệ Thống Nuôi Cá Chư Thiên đang khởi động… Kiểm tra vị trí: Thanh Vân Môn. Chức vụ: Linh Ngư Sư."
Âm thanh khô khốc của hệ thống vang lên trong đầu hắn ngày đó, giờ đây nghe lại lại thấy có chút thân thương. Khi ấy, hắn đã thở dài một tiếng, tự giễu rằng mình dù ở thế giới nào cũng chỉ là kẻ làm thuê. Hắn cầm lấy chiếc xẻng rỉ sét, từng chút một khơi thông dòng nước từ suối ngầm, gieo xuống hạt giống sen đầu tiên.
Ký ức chuyển dời, hắn thấy bóng dáng mình năm ấy, mồ hôi nhễ nhại bên bờ ao, ném xuống con cá chép đỏ đầu tiên – một con cá tầm thường được hắn cứu từ miệng một con diệc xám. Hệ thống lúc đó đã nhắc nhở: *“Nuôi dưỡng cá chép phàm trần thành công, nhận được: Linh khí thối thể.”*
Từng luồng linh khí nhỏ nhoi khi ấy khiến hắn mừng rỡ khôn nguôi. Ai mà ngờ được, con cá chép đỏ bé xíu ấy, về sau lại chính là Linh Nhi – tiểu cô nương thường hay níu lấy ống tay áo hắn đòi ăn kẹo hồ lô, cũng là vị Linh Ngư tôn giả một tay che trời khiến vạn yêu cúi đầu.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười trong giấc ngủ. Hắn thấy lại lần đầu tiên gặp Liễu Nhất Phi.
Năm ấy, nàng là Đại sư tỷ nội môn rực rỡ như ánh mặt trời, mang theo trọng thương và sự kiêu ngạo của một thiên tài bị ngã xuống vực thẳm. Nàng lạc vào đây, hơi thở thoi thóp, nằm gục bên bụi cỏ ven ao. Diệp Mặc khi đó chỉ nghĩ đơn giản: *“Người này chết ở đây thì bẩn mất ao cá của mình.”* Hắn tiện tay múc một bát nước ao có pha chút cám cá (thực chất là Đại Hoàn Đan nghiền nát) cho nàng uống.
Nhìn thấy hình ảnh Liễu Nhất Phi ngày đó run rẩy cầm bát nước, đôi mắt phượng đầy vẻ cảnh giác và ngờ vực, Diệp Mặc không nhịn được mà cười thầm trong tâm tưởng. Nàng đâu biết rằng, bát nước "thừa" ấy đã gột rửa toàn bộ kinh mạch cho nàng, giúp nàng từ phế nhân trở thành đệ nhất kiếm tu của Nam Vực sau này.
Hình ảnh lại đổi, lần này là những tiếng cười hì hì tưng tửng của lão chưởng môn Thanh Vân Tử. Lão già đó thực chất là một tay ham chơi và tham ăn chính hiệu. Lão hay lén lút lúc nửa đêm bò vào hậu sơn, định bụng bắt trộm một con cá trê dọn bể của Diệp Mặc về nướng. Kết quả là bị con cá trê ấy quẫy đuôi cho một phát vỡ nát cả rào chắn hộ thân cấp linh bảo, ngã chổng vó xuống hồ.
Diệp Mặc nhớ mình đã ngồi trên tảng đá lớn, cầm cần câu gõ đầu lão chưởng môn, mắng lão là kẻ không biết giữ kẽ. Hai người, một trẻ một già, ngồi dưới ánh trăng đánh một ván cờ vây. Quân cờ rơi trên bàn, mỗi tiếng "cộp" lại ẩn chứa một tầng đạo lý không gian, khiến Thanh Vân Tông từ một tông môn hạng ba đang lung lay sắp đổ, âm thầm tích lũy vận mệnh, trở thành mảnh đất linh thiêng nhất thế giới.
Bức tranh hồi ức đột ngột trở nên dữ dội hơn. Diệp Mặc thấy lại cảnh trời đất đen tối, khi Cửu U Ma Thần dẫn theo triệu vạn ma quân che kín bầu trời Thanh Minh giới. Đó là lúc thiên hạ lâm nguy, chúng sinh than khóc. Khi ấy, Diệp Mặc vẫn đang ngồi nướng một con cá khô bên đống lửa nhỏ.
Một vị ma tướng cưỡi ác long lao xuống, muốn san phẳng hậu sơn này. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung chiếc cần câu làm bằng trúc xanh, dây câu mỏng manh vắt ngang hư không. Trong ký ức, dây câu ấy hóa thành một đạo cầu vồng rực rỡ nhất trần đời, một nhát cắt đứt vạn dặm mây đen, chém đứt luôn cả tham vọng vạn năm của ma tộc.
Ánh mắt kinh hoàng của Ma Thần khi nhìn thấy một tên "ngư ông" bình thường lại nắm giữ cả vận mệnh thế giới trong tầm tay… cái nhìn đó, đến giờ Diệp Mặc vẫn nhớ rõ. Hắn không hề cảm thấy tự hào, hắn chỉ cảm thấy tức giận vì lũ ma tộc kia đã làm kinh động đến mấy con cá quý trong thời kỳ đẻ trứng của mình.
Những hồi ức cứ thế cuồn cuộn chảy qua. Từng con cá hắn nuôi, từ Hắc Long cứng đầu đến Thời Không Ngư nhút nhát, mỗi một sinh mệnh đều là một phần linh hồn của hắn. Ao cá này không phải là một công cụ tu luyện, nó là cuộc đời của hắn.
Thế gian ngoài kia gọi hắn là Đạo Tổ, là Vô Thượng Chí Tôn. Nhưng trong giấc mơ này, Diệp Mặc thấy mình vẫn chỉ là chàng thanh niên năm nào, tay cầm xẻng, tay xách nước, nhìn con cá chép đỏ đầu tiên quẫy đuôi dưới ánh hoàng hôn mà vui sướng thốt lên:
"Sống rồi! Cá cuối cùng cũng sống rồi!"
Hơi thở của Diệp Mặc sâu hơn, hắn bắt đầu cảm thấy sự thanh thản chưa từng có. Toàn bộ tu vi hắn đã tán đi không mất đi, mà nó tan vào không khí, tan vào nước hồ, tan vào tâm thức của những người như Liễu Nhất Phi. Hắn đã "gieo" mình vào thế giới này, để từ nay về sau, thế giới này chính là hắn, mà hắn cũng chính là thế giới.
Dòng sông ký ức chậm lại, rồi dừng hẳn ở hình ảnh hiện tại.
Trên bờ ao Trường Sinh, mặt nước tĩnh lặng như gương. Những đóa sen vẫn tỏa hương thơm ngát.
Liễu Nhất Phi vẫn đứng đó, như một bức tượng mỹ lệ đã thề nguyện canh giữ giấc ngủ cho vị thần của lòng mình. Nàng khẽ đưa tay vén một lọn tóc mây, môi mím lại, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò. Nàng biết, từ hôm nay, Diệp Mặc sẽ thực sự trở thành một người bình thường. Hắn sẽ già đi, da sẽ nhăn, tóc sẽ bạc trắng. Nhưng đối với nàng, dù hắn có là Đạo Tổ vĩ đại hay là một ông già đánh cá lụ khụ, hắn vẫn luôn là Diệp Mặc của ngày đầu tiên – người đã múc bát nước cho nàng và nói: "Uống đi, chết ở đây phiền phức lắm."
Bỗng nhiên, lông mi của Diệp Mặc khẽ động.
Nón lá trên mặt hắn hơi xếch lên. Hắn từ từ mở mắt, ánh nhìn ban đầu có chút mờ mịt của người mới tỉnh giấc, sau đó trở nên trong vắt như nước hồ mùa thu.
Hắn nhìn thấy Liễu Nhất Phi, nhìn thấy đôi mắt vẫn còn ngấn lệ của nàng. Hắn khẽ vươn vai, xương cốt phát ra những tiếng kêu giòn giã của một cơ thể phàm nhân khỏe mạnh. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi, cảm nhận được cái đói, và cảm nhận được sự ấm áp của nắng chiều trên da thịt.
Cảm giác này… thật tuyệt.
"Sư tỷ." Hắn nhẹ giọng gọi, âm thanh không còn mang theo đạo uy chấn động lòng người, mà chỉ là tiếng gọi trầm thấp của một cố nhân. "Nước hồ hôm nay hơi lạnh, giúp ta đun ấm nước pha trà được không?"
Liễu Nhất Phi sững sờ, rồi nàng bật cười giữa những giọt nước mắt chưa kịp khô. Nàng gật đầu thật mạnh, nụ cười rạng rỡ như trăm hoa đua nở: "Được, đệ đợi một chút, ta đi ngay."
Diệp Mặc nhìn bóng lưng nàng chạy đi, rồi cúi xuống nhìn đoạn cần câu gãy trong tay mình. Hắn không ném nó đi, mà chậm rãi quấn dây lại, buộc một chiếc lưỡi câu không ngạnh bằng đồng.
Hắn đứng dậy, đi tới bên mép nước, thong thả thả câu xuống.
Mặt nước gợn lên những vòng tròn lan tỏa.
Trong sâu thẳm dưới đáy hồ, con cá chép đỏ – Linh Nhi, dường như cảm nhận được điều gì đó. Nó quẫy đuôi, bơi lại gần sợi dây câu không lưỡi kia, khẽ chạm môi vào.
Diệp Mặc nhìn mặt nước, nhìn bóng mình phản chiếu dưới hồ. Ở đó không có vị Đạo Tổ uy nghiêm nào cả, chỉ có một ngư ông bình thản, trên môi nở nụ cười nhẹ nhõm.
Trăm năm nuôi cá, lúc nào thành đạo?
Lúc buông cần xuống, đạo ở trong tâm.
Tiếng cá quẫy nước xôn xao, núi Trường Sinh chìm vào buổi chiều tà tĩnh mịch và ấm áp. Câu chuyện của Đạo Tổ có lẽ đã kết thúc, nhưng câu chuyện của một ngư ông và hồ cá nhỏ của mình, dường như mới chỉ thực sự bắt đầu từ đây.
Dòng thời gian vẫn trôi, nhưng ở góc hậu sơn này, mọi thứ dường như đã trở thành vĩnh hằng. Diệp Mặc ngồi đó, bất động như một phần của thiên nhiên, tiếp tục hành trình nuôi cá của mình – một hành trình không có điểm dừng, không có đỉnh cao, chỉ có sự bình yên vô tận của tâm hồn.
Chương thứ 198 này, là lời chào tạm biệt với quá khứ lừng lẫy, và là lời chào mừng đối với một cuộc đời bình thường mà vĩ đại nhất.
Gió lại thổi qua, lay động mặt hồ, mang theo những lời thì thầm của gió mây, gửi tới chư thiên vạn giới một thông điệp cuối cùng: Đạo, kỳ thực chưa bao giờ ở đâu xa xôi, nó nằm chính trong bát canh cá, trong tiếng cười của bạn bè, và trong những giây phút chúng ta thực sự là chính mình.
Hết rồi, những ân oán.
Hết rồi, những tranh hùng.
Chỉ còn lại ngư ông, bên bờ ao vắng.
Hắn khép hờ mắt, tiếp tục tận hưởng buổi chiều vàng, mặc kệ thế sự vần xoay. Bởi vì hắn biết, con cá đẹp nhất, luôn là con cá vẫn chưa cắn câu.