Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 13: Phụ Thân Kinh Ngạc**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:25:11 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 13: PHỤ THÂN KINH NGẠC**

Khói bụi trên diễn võ trường dần tản đi, để lộ một vùng bình địa hoang tàn. Những vết nứt toác như mạng nhện kéo dài từ tâm điểm cuộc chiến ra tận cổng lớn Diệp phủ. Mùi máu tươi nồng nặc trộn lẫn với mùi cháy khét của linh lực nổ tung tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Những kẻ đứng xem, từ các trưởng lão Diệp gia đến đám tay sai của các gia tộc nhỏ lẻ ở Thanh Vân Trấn, tất cả đều chết lặng, chân tay bủn rủn.

Trần Phàm – hay đúng hơn là Diệp Trần, cái tên vốn dĩ đã bị họ khắc lên hai chữ "phế vật" và chôn vùi trong lãng quên – giờ đây đang đứng đó, sừng sững như một ngọn chiến thần thượng cổ. Ánh mắt hắn không nhìn vào đám đông đang run rẩy, mà chỉ tập trung vào người đàn ông trung niên đang hơi thở thoi thóp dưới gốc đại thụ đã gãy đổ.

"Cha…"

Giọng Diệp Trần khàn đặc. Hắn lao tới, đôi bàn tay vừa rồi còn đánh nát Tiên Cốt của thiên tài Mộ Dung gia giờ đây lại run rẩy một cách lạ kỳ. Hắn nhẹ nhàng đỡ lấy thân hình gầy gò, đầy rẫy những vết roi và dấu ấn thiêu đốt của Diệp Chính.

Diệp Chính cố gắng mở đôi mắt sưng húp, đục ngầu vì đau đớn. Khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc của con trai, ông tưởng mình đang nằm mơ, hơi thở hổn hển: "Trần nhi… chạy… mau chạy đi… Đừng quản ta… Mộ Dung gia… chúng nó sẽ không tha…"

"Hết rồi, cha. Tất cả đã kết thúc rồi." Diệp Trần cắt lời, thanh âm lạnh thấu xương nhưng tràn đầy trấn an. "Mộ Dung gia nợ cha, nợ con, con sẽ đòi lại từng chút một. Bây giờ, cha phải sống."

Trong thức hải của Diệp Trần, giọng nói già nua, khàn khàn của Lão Quy vang lên đầy vẻ mất kiên nhẫn: "Tiểu tử, đừng có lôi thôi tình cảm nữa! Thần hồn của cha ngươi sắp tan biến đến nơi rồi. Mau dùng viên 'Nghịch Mệnh Hồi Xuân Đan' mà lão phu đã vắt kiệt tinh hoa của mấy gốc linh dược ngàn năm mới luyện thành. Nếu chậm trễ, dù ngươi có đạp nát Cửu Trọng Thiên cũng không hồi sinh được ông ta đâu!"

Diệp Trần nghiến răng, lật bàn tay, một viên đan dược màu đen tuyền hiện ra. Không giống như linh đan thông thường phát tán hương thơm ngào ngạt, viên đan này tỏa ra một loại áp lực vô hình, bên trên bề mặt thỉnh thoảng có những tia sấm sét đỏ đậm lưu chuyển. Đây là dược vật của "Nghịch" đạo, chuyên dành cho kẻ đi ngược lại sinh tử.

Hắn cẩn thận đưa đan dược vào miệng Diệp Chính, sau đó áp lòng bàn tay vào lưng ông, vận chuyển một luồng khí tức ấm áp từ Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt truyền vào.

Dược lực vừa vào miệng liền hóa thành một dòng suối lửa mãnh liệt, chảy xộc vào kinh mạch khô héo của Diệp Chính. Ngay lập tức, một tiếng rắc rắc khô khốc vang lên từ sâu bên trong cơ thể ông. Những đoạn xương gãy, những mạch máu bị đứt lìa đang bắt đầu thu nhỏ, co thắt và tái tạo với một tốc độ kinh hoàng.

"Áaaaa!" Diệp Chính đau đớn thét lên một tiếng rồi ngất lịm đi. Đó là quá trình gọt xương thay máu, một sự dày vò mà phàm nhân khó lòng chịu đựng nổi.

"Đưa ông ta vào mật thất!" Lão Quy nhắc nhở. "Sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt trong người ngươi quá bá đạo, đừng để đám kiến hôi bên ngoài nhìn ra manh mối."

Diệp Trần gật đầu, hắn ôm ngang thân hình Diệp Chính, ánh mắt sắc như dao nhìn quanh một lượt. Đám trưởng lão Diệp gia vừa nãy còn có ý định tiến lên nịnh bợ, nay bị cái nhìn ấy dọa cho lui lại mấy bước, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Không một lời thừa thãi, Diệp Trần dẫm chân một cái, mặt đất nổ tung, bóng dáng hắn hóa thành một tia sáng đen lao thẳng vào khu vực sâu nhất của phủ đệ.

Ba canh giờ sau.

Bên trong mật thất sâu dưới lòng đất của Diệp gia, không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng nước nhỏ giọt. Diệp Chính từ từ mở mắt, cơn đau xé tâm can lúc trước đã biến mất, thay vào đó là một luồng sinh khí dồi dào chưa từng thấy. Ông bàng hoàng ngồi dậy, phát hiện làn da nhăn nheo của mình giờ đây trở nên săn chắc, ngay cả những vết sẹo cũ kỹ từ nhiều năm trước cũng biến mất không tăm hơi.

"Chuyện này… đây là đâu? Ta chưa chết sao?"

"Cha, cha tỉnh rồi."

Diệp Trần đang ngồi khoanh chân bên cạnh, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại vô cùng rạng rỡ. Sau khi giúp cha hóa giải dược lực, bản thân hắn cũng tiêu hao không ít khí lực.

Diệp Chính kinh ngạc nhìn đôi tay mình, rồi lại nhìn con trai: "Trần nhi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ta cảm thấy… kinh mạch của mình dường như rộng hơn trước gấp mấy lần? Linh khí… Linh khí tại sao lại tự tìm đến ta?"

Ông hít vào một hơi, linh khí mỏng manh trong mật thất ngay lập tức điên cuồng tràn vào thiên linh cái của ông. Đây vốn là đãi ngộ chỉ dành cho những thiên tài sở hữu "Tiên Cốt" thượng phẩm. Nhưng ông biết rõ, mình chỉ có Phàm Cốt, hơn nữa tuổi thọ đã quá nửa đời người, đáng lẽ ra tu vi phải đình trệ từ lâu.

Diệp Trần thở dài, biết không thể giấu giếm, hắn trầm giọng nói: "Cha, thế giới này vốn bất công. Chúng xem Phàm Cốt của chúng ta là cỏ rác, xem Tiên Cốt là thần thánh. Nhưng chúng không biết rằng, phía dưới lớp Phàm Cốt ấy ẩn chứa sức mạnh có thể lật đổ cả trời xanh."

Diệp Chính run rẩy: "Ngươi nói gì? Chẳng lẽ… tin đồn về Nghịch Thiên Cốt là thật? Nhưng con đã bị… đã bị Mộ Dung gia phế bỏ, lại bị đẩy xuống Vạn Trượng Nhai…"

"Đúng, con đã chết một lần." Đôi mắt Diệp Trần lóe lên tia sáng lạnh lẽo. "Nhưng dưới đáy vực sâu ấy, con đã tìm thấy thứ mà thượng giới cũng phải thèm khát. Cha, con không còn tu luyện linh khí theo cách thông thường nữa. Con tu là Nghịch Mệnh, rèn là Nghịch Cốt. Càng là nghịch cảnh, con càng mạnh."

Diệp Chính nghe như lọt vào sương mù, nhưng cảnh tượng con trai một chiêu đánh bại Mộ Dung Thần – kẻ mang Hoàng Kim Tiên Cốt – vẫn còn mồn một trong tâm trí ông. Đó không phải là ảo giác. Sức mạnh của con trai ông đã vượt xa sự hiểu biết của hạ giới này.

"Con đã chịu khổ rồi…" Diệp Chính rưng rưng nước mắt. Ông không hỏi sâu hơn về cơ duyên của con, vì ông biết ở thế giới tu tiên này, bí mật đôi khi cũng chính là gông xiềng. "Nhưng Trần nhi, Mộ Dung gia chỉ là một nhánh nhỏ ở Thanh Vân Trấn này thôi. Phía sau chúng là Mộ Dung Tông ở Trung Tam Thiên, thậm chí nghe nói còn có liên kết với thiên tài ở Đệ Thất Trọng Thiên. Con giết người của chúng, bọn chúng nhất định sẽ kéo đến như đàn sói dữ."

"Đến thì giết." Diệp Trần đứng dậy, khí thế sắc lẹm như thanh kiếm vừa rút khỏi bao. "Con về lần này không chỉ để cứu cha, mà là để nhổ cỏ tận gốc. Thanh Vân Trấn này, từ nay về sau sẽ không còn họ Mộ Dung."

Đúng lúc này, trong tâm trí Diệp Trần, Lão Quy lại lên tiếng bằng giọng điệu cà khịa: "Tiểu tử, khẩu khí lớn đấy. Nhưng đừng quên, nhục thân cha ngươi tuy đã được cải tạo nhưng vẫn chỉ là 'Nghịch Phàm Thể' sơ khai. Nếu ngươi muốn rời đi để leo lên tầng trời cao hơn, ngươi cần phải để lại cho ông ta một bộ công pháp đủ mạnh, nếu không, khi ngươi vừa đi, kẻ thù sẽ băm ông ta thành thịt nát ngay."

Diệp Trần khựng lại, đúng là hắn chưa nghĩ thấu đáo đến việc này. Hắn không thể mang cha theo trong hành trình đẫm máu sắp tới.

"Lão Quy, ngài có công pháp nào phù hợp cho cha tôi không?" Diệp Trần hỏi thầm.

"Khà khà, nể tình viên đan dược lúc nãy ngươi dùng cũng là công sức của lão phu, lão phu sẽ truyền cho cha ngươi 'Đại Hóa Nghịch Thiên Quyết' phiên bản đơn giản hóa. Không cần thiên phú cao, chỉ cần kiên trì rèn luyện xương cốt, dù là cao thủ Kim Đan tới cũng đừng hòng đập vỡ được một cái xương sườn của ông ta."

Diệp Trần mừng rỡ, lập tức yêu cầu Lão Quy truyền thừa kiến thức.

Quay sang Diệp Chính, Diệp Trần trị trọng nói: "Cha, từ hôm nay, con sẽ truyền cho cha một bộ công pháp. Cha phải bí mật tu luyện, không được để lộ cho bất kỳ ai, kể cả người trong gia tộc. Với bộ công pháp này, dù là cao thủ từ Trung Tam Thiên xuống, cũng không dễ dàng làm gì được cha."

Diệp Chính sững sờ. Công pháp? Một bộ công pháp khiến một người Phàm Cốt có thể chống lại cao thủ từ tầng trời cao hơn? Điều này hoàn toàn đi ngược lại quy tắc vạn vật mà ông biết bấy lâu nay. Nhưng nhìn vào đôi mắt kiên định của con trai, ông chỉ biết gật đầu thật mạnh.

Trong bóng tối của mật thất, hai cha con bắt đầu một cuộc hành trình mới. Diệp Trần biết rằng, sóng gió thực sự vẫn còn ở phía trước. Mộ Dung gia, Tiên Tử Linh Nhi, và cả những kẻ đang ngồi chễm chệ trên đỉnh cao Cửu Trọng Thiên… hắn sẽ tìm đến từng người một.

Sự kinh ngạc của Diệp Chính không chỉ dừng lại ở sức mạnh của con trai, mà còn là ở cái chí hướng vĩ đại đang dần thành hình trong lòng Diệp Trần. Phàm nhân nghịch tiên? Ý nghĩ điên rồ ấy, nay dường như đang trở thành sự thật trong từng hơi thở của thiếu niên trước mặt.

Hơn hai ngàn năm nay, chưa có ai dám bước một bước đạp nát thiên đạo.

Hôm nay, kẻ đó đã xuất hiện.

Sâu trong tủy xương của Diệp Trần, Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt khẽ run lên, dường như nó cũng đang hưng phấn vì cuộc thanh trừng sắp tới tại Thanh Vân Trấn.

"Mộ Dung gia, ngày tàn của các người đến rồi."

Tiếng thì thầm của Diệp Trần vang vọng trong mật thất, mang theo điềm báo của một cơn bão máu sắp sửa đổ bộ xuống hạ giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8