Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 14: Luyện Cốt Đỉnh Cao**
**CHƯƠNG 14: LUYỆN CỐT ĐỈNH CAO**
Mây đen đặc quánh như mực đổ từ trên đỉnh chín tầng trời xuống, bao phủ lấy rặng núi Hắc Lôi cách Thanh Vân Trấn hơn mười dặm về phía Bắc. Nơi đây vốn là tử địa, quanh năm lôi đình cuồng bạo, không một ngọn cỏ nào có thể sinh trưởng. Những tảng đá xám xịt bị sét đánh đến nám đen, nhẵn thín như gương, tỏa ra một mùi hăng nồng của lưu huỳnh và tử khí.
Trong màn mưa trắng xóa xen lẫn những tia điện tím ngắt đang bò trườn trên mặt đất, một thân ảnh gầy gò nhưng thẳng tắp như ngọn thương đang chậm rãi bước lên đỉnh cao nhất của ngọn núi.
Diệp Trần ngẩng đầu nhìn lên không trung. Những tia chớp vắt ngang bầu trời như những con cự long đang phẫn nộ gầm thét. Ánh sáng lóa mắt phản chiếu vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, tạo nên một vẻ tàn nhẫn và kiên định đến cực đoan.
“Lão Quy, ngài chắc chắn chỗ này có thể giúp ta đạt đến đỉnh cao của Phàm Cốt Cảnh chứ?” Diệp Trần trầm giọng hỏi, hơi thở của hắn hóa thành làn sương trắng giữa không khí lạnh lẽo.
Trong thức hải, một giọng nói ngái ngủ, khàn khàn vang lên: “Tiểu tử, ngươi đang nghi ngờ nhãn quang của lão phu sao? Thái Cổ Nghịch Thiên Quyết của ngươi lấy sự tự hủy làm tiền đề cho sự tái sinh. Nhục thân bình thường muốn gánh chịu sức mạnh nghịch thiên, trước hết phải trải qua quá trình rèn luyện tàn khốc nhất. Lôi đình tự nhiên chính là loại hỏa lò tốt nhất để nung nấu những mảnh xương tầm thường của ngươi thành thần binh lợi khí.”
Lão Quy dừng lại một chút, giọng nói bỗng trở nên nghiêm túc hơn: “Nhưng lão phu phải nhắc trước, nếu ngươi không chịu đựng nổi mà ý chí tan rã, Nghịch Mệnh Châu cũng không cứu được một cái xác không hồn đâu. Ngươi sẽ tan thành mây khói, ngay cả luân hồi cũng đừng hòng bước vào.”
Diệp Trần khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự điên cuồng ẩn giấu.
“Luân hồi? Ta sinh ra mang danh Phàm Cốt, đã bị cả thế giới này vứt bỏ vào cái gọi là luân hồi của sự hèn mọn rồi. Nếu không nghịch lại cái mệnh này, sống hay chết có gì khác nhau?”
Hắn bước tới giữa đỉnh núi, ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng. Gió rít gào bên tai như tiếng khóc của quỷ dữ, nhưng tâm thái Diệp Trần lại bình lặng đến lạ kỳ. Hắn vận chuyển Thái Cổ Nghịch Thiên Quyết, khí huyết trong người bắt đầu sôi trào, lân tinh đen nhánh dưới lớp da lờ mờ hiện ra.
“Đến đi!”
Diệp Trần gầm lên một tiếng, thanh âm xuyên thấu màn mưa.
Ầm!!!
Dường như cảm nhận được sự khiêu khích của một kẻ phàm trần, bầu trời bỗng chốc vặn vẹo. Một đạo lôi đình màu tím nhạt to bằng bắp tay từ trên tầng mây đánh thẳng xuống, xé toạc màn đêm, đánh chính xác vào đỉnh đầu Diệp Trần.
Rắc!
Tiếng xương gãy vang lên khô khốc, lấn át cả tiếng sấm.
Toàn thân Diệp Trần run bắn lên dữ dội. Lớp áo thô mộc trên người hắn ngay lập tức biến thành tro bụi. Da thịt nơi vai trái và lồng ngực nứt toác, máu tươi vừa trào ra đã bị sức nóng kinh hồn của tia sét nung khô thành một lớp vảy đen kịt.
“Hự…”
Một ngụm máu tươi phun ra, nhưng Diệp Trần không ngã xuống. Hắn cắn chặt răng đến mức bật máu, hai tay bấm quyết, cưỡng ép dẫn dắt luồng lôi đình cuồng bạo kia đi sâu vào bên trong cơ thể.
Lúc này, bên trong nội thị của Diệp Trần là một cảnh tượng thảm khốc. Sức mạnh lôi điện như hàng vạn con kiến lửa hung hãn, cắn xé từng sợi kinh mạch, hun đốt từng thớ thịt. Đặc biệt là bộ xương vốn đã có màu xám đen của hắn, nay dưới sự tàn phá của lôi đình, bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt.
“Đau sao? Đó mới chỉ là món khai vị thôi!” Lão Quy thét lớn trong đầu hắn, “Giữ vững tâm điểm, Nghịch Thiên Cốt chỉ thực sự sinh ra khi ngươi vượt qua ranh giới của sự hủy diệt! Chảy máu, gãy xương, nát thịt… tất cả đều là giả, chỉ có ý chí của ngươi mới là thật!”
“Ta… biết!” Diệp Trần gầm qua kẽ răng.
Hắn chủ động buông bỏ mọi phòng ngự của nhục thân, để cho đạo lôi đình thứ hai, thứ ba tiếp tục giáng xuống.
Mỗi một đòn lôi phạt là một lần xương cốt hắn vụn vỡ. Cảm giác đau đớn đó không chỉ nằm ở bề ngoài, mà là từ trong tủy xương truyền ra, như thể có người dùng búa sắt đập nát từng mẩu xương rồi lại dùng lửa đốt thành tro.
Tuy nhiên, ngay khi một đoạn xương bị đánh gãy, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu lơ lửng trong đan điền bỗng chốc xoay tròn. Nó tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, xám xịt nhưng tràn đầy sinh cơ mãnh liệt. Luồng khí này tràn đến những nơi xương cốt bị tổn thương, điên cuồng thôn phệ tàn dư của lôi điện, sau đó kết nối những mảnh vỡ lại với nhau.
Mảnh xương mới được nối lại không còn màu xám, mà chuyển sang một sắc đen huyền bí, sâu thẳm như hố đen vũ trụ, trên bề mặt thấp thoáng những đường văn lộ tia chớp mờ ảo.
“Sắp đến lúc rồi, đỉnh cao của Phàm Cốt – Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt sơ hình!” Giọng Lão Quy run rẩy vì phấn khích.
Bầu trời trên cao bỗng nhiên im bặt trong chốc lát. Không gian đặc quánh lại, áp lực nặng nề đến mức ngay cả không khí cũng dường như đóng băng. Mây đen xoáy thành một vòng tròn khổng lồ, ở chính giữa trung tâm, một ánh sáng màu xanh tím đậm đặc đang tụ hội.
Đây là Thiên Lôi rèn thể, cũng là lời cảnh báo của quy luật vạn vật đối với kẻ muốn phá vỡ trật tự.
“Thiên đạo không dung ta, vậy ta cần gì dung thiên đạo!”
Diệp Trần ngửa mặt lên trời, dù nhục thân lúc này đã be bét máu, dù xương sườn đã gãy quá nửa, nhưng khí thế của hắn lại bùng nổ đến đỉnh điểm. Hắn không còn là thiếu chủ bị phế của Diệp gia, cũng không còn là kẻ đứng dưới đáy xã hội để bị kẻ khác giày xéo. Lúc này, hắn là một chiến thần đang khiêu chiến với trời xanh.
Ầm!!!! Một cột lôi đình khổng lồ với đường kính cả trượng trút xuống như muốn san bằng cả ngọn Hắc Lôi.
Toàn bộ đỉnh núi nổ tung, đất đá bay mịt mù. Sức mạnh đó dư sức biến một tu sĩ Kim Đan thành tro bụi trong nháy mắt.
Trong tâm chấn của vụ nổ, Diệp Trần thấy mình như đang rơi vào hư không. Mọi giác quan dường như biến mất, chỉ còn lại sự đau đớn tột cùng đến mức hóa thành trống rỗng. Xương cốt toàn thân hắn, từ đốt sống cổ đến tận ngón chân, dưới áp lực này đều đồng loạt nát tan.
Nhưng đúng lúc này, Nghịch Mệnh Châu phát ra một tiếng vang trầm đục như tiếng chuông đại hồng chung vọng về từ thời thái cổ.
“NGHỊCH!”
Một chữ duy nhất chấn động linh hồn. Toàn bộ lôi điện khổng lồ bao quanh Diệp Trần bỗng chốc bị hút ngược vào trong lồng ngực hắn.
Trong bóng tối bao trùm, bộ xương nát vụn của Diệp Trần bắt đầu trải qua một sự biến đổi kinh thiên động địa. Những mảnh xương vỡ tan, dưới tác động của Nghịch Mệnh Châu và sức mạnh lôi đình, bắt đầu cô đặc lại, bài trừ sạch sẽ những tạp chất phàm trần cuối cùng.
Xương mới mọc ra, đen nhánh, sáng bóng và mang theo một loại sức nặng có thể ép sập không gian xung quanh. Đây không còn là xương của con người, mà là một loại vật chất thần bí vượt xa hiểu biết của thế giới này.
Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt!
Mỗi một lần gãy đi, tái tạo lại sẽ mạnh hơn gấp bội. Và lần này, sau khi bị hủy diệt hoàn toàn bởi thiên lôi, nó đã thực sự bước vào giai đoạn hoàn chỉnh đầu tiên.
Mưa dần ngớt, sấm sét cũng tan đi để lộ ra vầng trăng khuyết mờ ảo phía sau tầng mây.
Trên đỉnh núi đổ nát, một thân ảnh chậm rãi đứng dậy.
Hành động của hắn rất nhẹ nhàng, nhưng mỗi khi một khớp xương chuyển động, không gian xung quanh lại phát ra những tiếng nổ nhỏ “pắc pắc” do áp lực từ xương cốt tạo ra.
Diệp Trần nắm chặt tay, hắn cảm thấy trong cơ thể mình không chỉ là máu thịt, mà là một dòng thác sức mạnh cuồng bạo đang chực chờ bùng nổ. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, da thịt đã được tái tạo hoàn hảo, mịn màng nhưng lại ẩn chứa độ cứng cáp vượt xa linh bảo cấp thấp.
“Cảm giác này…” Diệp Trần thầm thốt lên, hắn khẽ dẫm chân một cái.
Rầm!
Một vết nứt dài mười mét lập tức lan rộng trên mặt đá cứng ngắc. Hắn thậm chí còn chưa sử dụng một chút linh khí nào, hoàn toàn chỉ là lực lượng thuần túy của nhục thân và xương cốt.
“Khà khà, chúc mừng tiểu tử ngươi. Phàm Cốt Nghịch Thiên, bước đầu tiên ngươi đã đứng vững. Hiện tại nhục thân của ngươi đã đạt đến trình độ có thể tay không bẻ gãy linh kiếm của lũ tu sĩ hạng xoàng kia rồi.” Lão Quy hiện hình, là một hư ảnh con rùa nhỏ đen xì, đang gật gù đắc ý.
Diệp Trần mặc vào một bộ đồ sạch sẽ lấy ra từ trong nhẫn trữ vật của một tên tay sai gia tộc mà hắn đã giết trước đó. Ánh mắt hắn hướng về phía Thanh Vân Trấn xa xăm, nơi những ngọn đèn dầu vẫn đang leo lắt.
“Phàm Cốt Cảnh viên mãn… Mộ Dung Thần, Tiên Tử Linh Nhi, các người nghĩ rằng ta đã chết dưới vực sâu sao?”
Hắn vươn tay ra, một tia lôi điện tím nhạt vẫn còn sót lại trong tủy xương vút lên đầu ngón tay, nhảy nhót như một sinh linh có trí tuệ.
“Chờ đó. Ta sẽ bước lên tầng trời của các người, dùng bộ xương này đạp nát cái thiên mệnh mà các người luôn tôn thờ.”
Trong màn đêm, bóng dáng của Diệp Trần biến mất, chỉ để lại ngọn núi Hắc Lôi xơ xác, minh chứng cho một kẻ điên đã dùng mạng sống để đánh cược với trời xanh và giành chiến thắng.
Đỉnh cao của luyện cốt không phải là tạo ra bộ xương không thể bị phá vỡ, mà là tạo ra bộ xương khao khát sự hủy diệt để không ngừng trở nên cường đại hơn. Diệp Trần giờ đây chính là một thanh hung kiếm đang dần rút khỏi bao, chờ ngày nhuộm máu cả Cửu Trọng Thiên.