Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 18: Khảo Nghiệm Tiên Cốt**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:27:58 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 18: KHẢO NGHIỆM TIÊN CỐT**

Thiên Vân Sơn hùng vĩ vươn mình giữa biển mây, tựa như một thanh cự kiếm thiên tạo đâm toác tầng không. Tại chân núi, Đăng Thiên Lộ dài dằng dặc với chín ngàn chín trăm chín mươi chín bậc thang đá xanh trải dài tít tắp, dẫn thẳng tới cổng sơn môn uy nghiêm của Thiên Vân Tông.

Hôm nay là ngày đại tuyển đệ tử mười năm một lần, bầu không khí náo nhiệt bao trùm khắp vùng bình nguyên phía dưới. Hàng vạn thiếu niên thiếu nữ từ các đế quốc, gia tộc khắp nơi đổ về, ai nấy đều mang trong mình khát vọng một bước nhảy vào long môn, thoát thai hoán cốt trở thành tiên nhân thượng đẳng.

Giữa đám đông ồn ào đó, Diệp Trần đứng khoanh tay, dáng vẻ bình thản đến lạ thường. Bên cạnh hắn, Sở Cuồng lại không giấu nổi vẻ bồn chồn. Thân hình hộ pháp của gã giữa đám thiếu niên thanh tú trông cực kỳ lạc lõng. Gã liên tục xoa nắn đôi bàn tay thô ráp, nhỏ giọng hỏi:

“Đại ca, huynh nói xem… cái cục đá kia thật sự linh nghiệm như vậy sao? Nhìn những thiên tài gia tộc kia ai nấy đều khí thế ngời ngời, chúng ta… có khi nào bị đuổi thẳng cổ không?”

Diệp Trần khẽ liếc nhìn lên lễ đài cao ngất, nơi đặt một khối tinh thạch khổng lồ đang tỏa ra luồng linh quang bảy màu. Đó là Thất Tinh Nghiệm Cốt Thạch, bảo vật chuyên dùng để đo đạc tư chất tiên cốt của người tu hành. Hắn nhếch môi, nụ cười mang theo một chút lạnh lẽo khó nhận ra:

“Linh nghiệm? Nó chỉ linh nghiệm với những kẻ đi theo quy tắc của Thiên Đạo thôi. Còn chúng ta… quy tắc đó không dành cho chúng ta.”

Trong thức hải của Diệp Trần, tiếng cười khành khạch của Lão Quy lại vang lên đầy mỉa mai:
“Thằng nhóc, cái thứ đá vụn đó mà đòi đo ra Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt của ngươi sao? Khác gì lấy cái chén mẻ đi đong biển cả. Cứ chờ xem, lát nữa sẽ có một màn hài kịch hay để xem đấy.”

Lúc này, trên lễ đài, một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ của Thiên Vân Tông bước ra. Giọng nói của lão già tuy không lớn nhưng lại vang vọng như sấm rền, lấn át cả tiếng ồn ào của vạn người:

“Im lặng! Khảo nghiệm Tiên Cốt bắt đầu! Kẻ có Tiên Cốt từ Trung phẩm trở lên được vào vòng trong. Kẻ có Tiên Cốt Hạ phẩm làm tạp dịch. Không có Tiên Cốt… lập tức xuống núi!”

“Người đầu tiên, Lý Hải!”

Một thiếu niên mặc gấm vóc, khí thế kiêu ngạo bước ra khỏi hàng ngũ. Hắn là thiếu chủ của Lý gia ở Thanh Châu, danh tiếng vốn đã vang xa. Khi bàn tay hắn chạm vào Thất Tinh Nghiệm Cốt Thạch, khối đá đột ngột rung chuyển, ba đạo tiên quang màu vàng rực bùng lên, chiếu rọi khắp quảng trường.

“Lý Hải, Thượng phẩm Kim Tiên Cốt! Tốt! Vào nội môn!” Vị trưởng lão hài lòng gật đầu.

Dưới đài vang lên những tiếng trầm trồ, ghen tị. Lý Hải nghênh ngang bước vào trong, trước khi đi còn không quên ném một ánh mắt khinh miệt về phía những kẻ ăn mặc rách rưới đứng phía sau.

Quá trình khảo hạch tiếp diễn nhanh chóng. Tiếng hò reo vang lên mỗi khi có người đạt Trung phẩm, và những tiếng than vãn, khóc lóc đầy bi ai mỗi khi có ai đó bị tuyên bố là “Vô Cốt”.

“Tiếp theo, Sở Cuồng!”

Sở Cuồng giật mình, gã nhìn Diệp Trần một cái rồi hít một hơi thật sâu, nặng nề bước lên đài. Những bước chân của gã khiến phiến đá dưới chân phát ra những tiếng kêu răng rắc.

“Hừ, kẻ nào mà trông như dã nhân thế này?”
“Nhìn nhục thân này, chắc chắn là hạng võ phu luyện thể, tu sĩ chân chính ai lại để mình thô kệch như vậy?”

Đám đệ tử thế gia bắt đầu chỉ trỏ cười nhạo. Sở Cuồng nghiến răng, đặt bàn tay to lớn lên khối đá.

Một giây, hai giây trôi qua, khối đá không hề phát ra tiên quang. Vị trưởng lão cau mày định lên tiếng đuổi người, nhưng đột ngột, Thất Tinh Nghiệm Cốt Thạch bắt đầu rung bần bật. Một luồng ánh sáng màu xám đục, mang theo áp lực trầm trọng như núi cao bỗng dưng bộc phát. Cả khối đá như bị một sức mạnh khủng khiếp bóp nghẹt, xuất hiện những vết rạn nhỏ.

“Cái gì?” Trưởng lão Thiên Vân Tông kinh ngạc đứng bật dậy. “Không phải tiên quang… đây là Thần Lực Cốt? Nhục thân dị biến?”

Lão nhìn Sở Cuồng với ánh mắt kỳ quái, trầm ngâm hồi lâu mới phất tay: “Cơ thể có dị bảo cường hóa, không rõ cấp độ tiên cốt nhưng nhục thân có tiềm năng vô hạn. Cho vào vòng trong!”

Sở Cuồng thở phào nhẹ nhõm, gã giơ ngón tay cái về phía Diệp Trần rồi mới bước đi. Những lời cười nhạo vừa rồi lập tức im bặt, thay vào đó là những ánh mắt kiêng dè.

“Cuối cùng, người cuối cùng của đợt này… Trần Phàm!” (Diệp Trần lấy danh tính giả).

Khi cái tên này được xướng lên, không gian bỗng chốc lặng ngắt. Diệp Trần thong dong bước lên, y phục vải thô bạc màu tung bay trong gió núi. Hắn đứng trước Thất Tinh Nghiệm Cốt Thạch, bàn tay thon dài khẽ đưa ra.

Dưới đài, Lý Hải đang đứng cùng các tân đệ tử khác, bỗng lớn tiếng mỉa mai:
“Nhìn cái bộ dạng gầy gò kia kìa, ngay cả linh khí dao động cũng không có. Loại này mà cũng đòi leo lên Đăng Thiên Lộ sao? Ta cá hắn ngay cả một tia hào quang cũng không làm rực lên nổi.”

“Đúng thế! Kẻ đi cùng dã nhân thì cũng chỉ là hạng dân đen mà thôi!”

Diệp Trần dường như không nghe thấy bất cứ lời sỉ nhục nào. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên mặt đá nhẵn nhụi.

Trong khoảnh khắc tiếp xúc đó, Diệp Trần cảm thấy một luồng năng lượng từ khối đá toan xâm nhập vào cơ thể hắn để dò xét. Nhưng ngay lập tức, bên trong tủy xương của hắn, luồng hơi thở Nghịch Thiên màu đen sẫm giống như một con cự long thức tỉnh. Nó không thèm phản kháng, mà chỉ đơn giản là khinh thường luồng năng lượng kia. Đối với Nghịch Thiên Cốt, sự dò xét này chẳng khác nào kiến hôi muốn nhìn trộm thái dương.

“Xoẹt!”

Linh quang trên khối đá phụt tắt. Toàn bộ hào quang bảy màu vốn có hoàn toàn biến mất, để lộ ra một màu đen xám xịt, xơ xác. Không có tiên quang, không có rung động, thậm chí luồng linh khí mỏng manh ban đầu xung quanh khối đá cũng bị hút cạn.

Vị trưởng lão Thiên Vân Tông sáp lại gần, nheo mắt nhìn hồi lâu rồi phát ra một tiếng cười lạnh đầy thất vọng:

“Phàm Cốt! Hơn nữa còn là hạ đẳng nhất trong những Phàm Cốt! Kinh mạch bế tắc, xương cốt không có nửa điểm tiên tính. Ngươi… căn bản là một phế vật trời sinh, vĩnh viễn không thể tụ khí!”

Lời tuyên bố vừa dứt, toàn trường lặng đi một nhịp, rồi nổ ra những trận cười bò.

“Ha ha ha! Phàm Cốt! Thật sự là một tên người phàm đứng nhầm chỗ!”
“Phế vật! Phế vật rác rưởi nhất mà ta từng thấy! Nhìn kìa, hắn đứng đờ ra đó, chắc là bị sốc đến phát ngốc rồi!”

Lý Hải đứng trên cao, cười ngặt nghẽo: “Trưởng lão, hạng rác rưởi này còn đứng đây làm gì? Đuổi hắn xuống núi đi kẻo làm bẩn không khí của Thiên Vân Tông chúng ta!”

Sở Cuồng ở phía sau sốt sắng định chạy ra bảo vệ đại ca, nhưng gã bị áp lực của một vị đệ tử nội môn ngăn lại. Gã chỉ có thể trơ mắt nhìn Diệp Trần đang đứng trơ trọi giữa muôn vàn lời thóa mạ.

Diệp Trần vẫn đứng đó, sắc mặt bình thản đến mức đáng sợ. Đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước nghìn năm, không có nửa phần hổ thẹn, cũng chẳng có chút giận dữ.

Sự bình thản của hắn khiến vị trưởng lão cảm thấy không thoải mái. Lão lớn tiếng quát:
“Kẻ kia! Ngươi còn chưa chịu xuống núi sao? Đừng để ta phải đích thân ra tay vứt ngươi xuống vực!”

Diệp Trần khẽ thu tay lại, hắn nhìn vào lòng bàn tay mình, cảm nhận sức mạnh nghẹn ngào đang cuộn trào bên dưới lớp da thịt mà những kẻ ngu muội kia không bao giờ hiểu nổi. Phàm Cốt? Đúng, với cái Thiên Đạo giả tạo này, hắn chính là Phàm Cốt. Nhưng chính cái “Phàm” này, một ngày nào đó sẽ đạp nát cả cái Thiên Vân Tông này dưới chân.

Hắn từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào vị trưởng lão, giọng nói bình thản nhưng mang theo một uy áp vô hình:

“Ông nói tôi là phế vật vì tôi không có Tiên Cốt?”

Trưởng lão cười khinh bỉ: “Tu tiên không có Tiên Cốt, khác gì kiến hôi đòi nghịch trời? Ngươi sinh ra đã là nô lệ của vận mệnh, cút ngay cho ta!”

Diệp Trần không nói gì thêm, hắn chỉ khẽ quay đầu nhìn sang Lý Hải và đám đệ tử đang cười nhạo. Ánh mắt ấy lạnh lẽo và sắc bén như một lưỡi kiếm vừa rút khỏi bao, khiến tiếng cười của bọn chúng bỗng chốc khựng lại, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

“Vận mệnh?” Diệp Trần trầm giọng, thanh âm vang lên bên tai mỗi người hiện diện. “Hôm nay các người coi thường Phàm Cốt của ta. Nhưng sau này, các người sẽ phải quỳ lạy trước cái gọi là phế vật này mà xin được tha thứ.”

“Láo xược!” Trưởng lão Thiên Vân Tông giận dữ vung tay, một luồng kình phong hóa hình bàn tay khổng lồ đánh thẳng vào ngực Diệp Trần. “Một tên phế vật mà dám đại ngôn không ngượng miệng! Cút!”

“Bành!”

Diệp Trần không tránh không né, trực tiếp dùng lồng ngực đón nhận cú đánh đó. Tiếng xương gãy “rắc rắc” vang lên giòn giã. Người hắn bay ngược ra sau như diều đứt dây, đập mạnh xuống những bậc thang đá phía dưới đài khảo hạch.

“Đại ca!” Sở Cuồng gầm lên, hai mắt đỏ rực định lao tới.

Dưới đài, đám thiếu niên tản ra, nhìn Diệp Trần đang nằm bất động với ánh mắt thương hại pha lẫn giễu cợt. Máu tươi trào ra từ khóe miệng hắn, nhuộm đỏ một mảng áo vải thô.

“Chết chắc rồi, một chiêu của trưởng lão dù chỉ là tùy ý cũng không phải người phàm chịu nổi.”

Nhưng ngay lúc đó, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Diệp Trần chống tay xuống đất, chậm rãi đứng dậy. Tiếng xương cốt gãy nát của hắn bỗng nhiên không còn trầm đục, mà thay vào đó là những tiếng rít như rồng ngâm. Mỗi mảnh xương gãy trong cơ thể hắn, dưới sự tác động của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, bắt đầu tái tạo với một tốc độ kinh hoàng. Sợi tủy đen thẫm quấn lấy các mảnh xương, đúc lại chúng thành một khối cứng cáp và sắc lạnh hơn trước gấp bội.

Hắn đứng thẳng người, bàn tay quẹt ngang vệt máu trên môi, ánh mắt rực rỡ đến mức không ai dám nhìn thẳng. Sức mạnh bên trong hắn không hề giảm đi mà lại đột ngột thăng tiến.

“Vạn Cổ Nghịch Thiên… gãy đi để tái sinh mạnh hơn.” Lão Quy trầm trồ cảm thán. “Thằng nhóc, xương của ngươi giờ đã cứng hơn cả tinh thiết vạn năm rồi.”

Diệp Trần nhìn lên vị trưởng lão đang kinh ngạc đứng đơ người trên đài, hắn nhếch mép, để lộ hàm răng trắng bóng đầy vẻ dữ tợn:

“Cảm ơn vì một chưởng này. Chúc mừng Thiên Vân Tông… đã chính thức trở thành mục tiêu đầu tiên trên con đường đạp phá Cửu Trọng Thiên của ta.”

Dứt lời, Diệp Trần xoay người, bước đi từng bước vững chãi xuống núi. Mỗi bước chân của hắn hạ xuống, phiến đá xanh của Đăng Thiên Lộ lại nứt toác ra như màng nhện. Hắn không cần sự ban phát từ tiên môn, hắn sẽ đi con đường riêng của mình – con đường của kẻ mang Phàm Cốt Nghịch Thiên.

Quảng trường im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió núi rít gào và bóng lưng độc hành của Diệp Trần, để lại phía sau một bầu không khí rúng động khó hiểu. Sự khinh bỉ vẫn còn đó, nhưng trong sâu thẳm tâm linh mỗi kẻ có mặt, dường như có một nỗi sợ hãi không tên vừa mới nhen nhóm.

Hành trình từ đáy vực lên tầng trời cao nhất, cuối cùng đã chính thức bắt đầu từ những lời nhục mạ này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8