Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 20: Ngoại Môn Đệ Tử**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:29:05 | Lượt xem: 3

**Chương 20: Ngoại Môn Đệ Tử**

Thanh Vân Tông, nằm sừng sững giữa những tầng mây của Đệ Nhất Trọng Thiên, từ xa nhìn lại tựa như một tiên đảo lơ lửng giữa biển trời đại ngàn. Thế nhưng, đằng sau vẻ hào nhoáng của những đình đài lầu các khảm ngọc rát vàng dành cho nội môn đệ tử, lại là một thế giới hoàn toàn khác biệt dành cho những kẻ mới bước chân vào con đường tu đạo: Ngoại môn.

Diệp Trần, lúc này mang danh phận Trần Phàm, vác trên vai một túi hành trang giản dị, bước theo dòng người đi về phía Linh Khê Am – nơi cư ngụ của đệ tử ngoại môn.

Ánh nắng chiều tà đổ dài trên những bậc thang đá xanh rêu mốc. Linh khí ở đây so với dưới chân núi thì đậm đặc hơn thật, nhưng nếu so với những khu vực trung tâm của tông môn, nó mỏng manh đến đáng thương. Những dãy nhà gỗ san sát nhau, lụp xụp và ám mùi ẩm mốc, đây chính là "tân thủ thôn" mà bất cứ ai cũng phải trải qua nếu muốn vươn tới đỉnh cao.

"Trần Phàm, đúng không?" Một vị chấp sự già nua, mắt kèm nhèm nhìn vào danh sách, rồi ném cho Diệp Trần một thẻ bài bằng gỗ đen cùng hai bộ đạo bào xám tro xơ xác. "Phòng số 404, khu phía Đông. Mỗi tháng nhận hai viên Linh Thạch cấp thấp, một viên Thể Tụ Đan. Quy tắc tông môn ghi trong thẻ ngọc, tự mình đọc lấy. Ở đây, thực lực là trên hết, mạng người… đôi khi không bằng một ngọn cỏ tiên."

Diệp Trần cung kính nhận lấy, gương mặt trầm mặc không chút biểu cảm. Hắn cảm nhận được những ánh mắt dòm ngó, khinh khi từ những đệ tử đang đứng quanh đó. Tin tức về một tên "Phàm Cốt" dùng man lực đánh nát Hắc Diệu Thạch đã lan truyền nhanh chóng. Với bọn họ, đó chẳng qua là một loại dị số về nhục thân, là một kẻ "tứ chi phát triển nhưng đầu óc ngu muội", vì không có Tiên Cốt thì vĩnh viễn không thể bước vào đại đạo thực thụ.

*“Hắc hắc, tiểu tử, nhìn kìa, đám tiểu bối này coi ngươi là bao cát để tụi nó xả giận rồi đấy.”* Giọng nói khàn khàn, mang theo vài phần giễu cợt của Lão Quy vang lên trong thức hải.

Diệp Trần nhếch môi, truyền âm lại: “Tiền bối, ông không cảm thấy để bọn họ coi thường trái lại là chuyện tốt sao? Chim đầu đàn thường chết sớm, ta chỉ muốn yên ổn tìm nơi luyện công.”

*“Yên ổn? Ngươi nghĩ vào cái chốn thối nát này mà được yên ổn sao? Nhìn phía trước đi, phiền phức đến rồi.”*

Diệp Trần dừng bước. Ngay trước lối vào khu phòng 404, ba bóng người đang đứng chắn ngang. Kẻ đứng đầu là một thanh niên có vóc người cao lớn, mặc đạo bào ngoại môn nhưng cổ áo có thêu một đường chỉ vàng nhạt – dấu hiệu của những kẻ đã ở đây trên ba năm. Hắn tên là Triệu Bằng, một kẻ có tiếng là "đầu gấu" ở khu phía Đông, chuyên đi bóc lột tân thủ.

"Ngươi chính là Trần Phàm?" Triệu Bằng khoanh tay trước ngực, đôi mắt hí đầy vẻ âm hiểm soi mói Diệp Trần. "Nghe nói nhục thân ngươi không tệ, lại còn nhận được đánh giá ưu tú từ trưởng lão?"

Diệp Trần thản nhiên đáp: "Chỉ là may mắn. Xin nhường đường."

"Nhường đường?" Một tên đàn em đứng sau Triệu Bằng cười rộ lên, tiếng cười chói tai. "Tiểu tử, ngươi mới tới chắc chưa biết quy tắc của khu phía Đông. Phàm là đệ tử mới, tháng đầu tiên phải nộp toàn bộ tài nguyên cho Triệu ca để nhận được sự 'bảo hộ'. Đưa thẻ bài và túi trữ vật đây, đừng để bọn ta phải tự tay lấy."

Ánh mắt Diệp Trần lạnh lẽo đi vài phần. Hắn vốn dĩ không muốn gây sự, nhưng dường như thế giới này luôn ép con người ta phải vung nắm đấm. Hơn nữa, hai viên Linh Thạch và viên Thể Tụ Đan kia đối với hắn không quan trọng bằng sự tôn nghiêm của một tu sĩ. Hắn đã từng quỳ một lần ở Diệp Gia, và hắn đã thề, từ đó về sau, trời đất này không kẻ nào có thể khiến hắn cúi đầu lần nữa.

"Nếu ta nói không thì sao?" Diệp Trần bình thản hỏi, tay đã khẽ nắm chặt.

Triệu Bằng biến sắc, nụ cười trên môi đông cứng lại. Ở cái ngoại môn này, kẻ nào nhìn thấy hắn mà không khúm núm? Vậy mà một tên tân thủ mang Phàm Cốt lại dám phản kháng?

"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Để ta xem nhục thân của ngươi cứng đến mức nào!"

Triệu Bằng hét lớn một tiếng, bước chân dẫm mạnh xuống đất tạo thành một tiếng nổ nhỏ. Hắn luyện là *Hổ Khiếu Quyền*, tuy chỉ là công pháp hạ phẩm nhưng phối hợp với tu vi Luyện Khí tầng thứ tư, một quyền tung ra mang theo kình phong vù vù, tựa như mãnh hổ xuống núi.

Diệp Trần không tránh không né. Hắn muốn thử nghiệm một chút sức mạnh của "Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt" vừa mới dung hợp.

*Bốp!*

Một tiếng động khô khốc vang lên. Cả đám đệ tử xung quanh nín thở. Bọn họ vốn tưởng rằng Diệp Trần sẽ bị đánh bay, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến tất cả trợn tròn mắt.

Nắm đấm của Triệu Bằng nện thẳng vào ngực Diệp Trần, nhưng Diệp Trần vẫn đứng sừng sững như một ngọn núi cổ. Thậm chí, vạt áo xám của hắn còn chưa kịp nhăn lại.

"Ngươi… làm sao có thể?" Triệu Bằng cảm thấy như mình vừa đấm vào một tảng đại thạch cứng nhất thế gian. Một luồng lực phản chấn truyền ngược về khiến cánh tay hắn tê rần, xương cốt kêu răng rắc.

Diệp Trần khẽ cúi đầu, nhìn nắm đấm đang run rẩy của đối phương, giọng nói trầm ổn đến đáng sợ: "Lực lượng của ngươi, chỉ có bấy nhiêu thôi sao? So với sỉ nhục mà ta từng chịu, nó nhẹ nhàng như gió thổi qua vậy."

"Chết đi!" Triệu Bằng thẹn quá hóa giận, vận chuyển toàn bộ linh khí vào tay trái, định tung ra một chiêu hiểm hóc vào thái dương của Diệp Trần.

Thế nhưng, tốc độ của Diệp Trần còn nhanh hơn.

*Rắc!*

Một âm thanh rợn người vang lên. Không ai thấy Diệp Trần ra tay thế nào, chỉ thấy hắn đã nắm lấy cổ tay của Triệu Bằng và bẻ ngược lại một góc độ không tưởng.

"Aaaaa!" Triệu Bằng thét lên thảm thiết, quỳ thụp xuống đất.

Diệp Trần không dừng lại, hắn tung một cước vào bụng Triệu Bằng. Cú đá đơn giản, không chút hoa mỹ nhưng chứa đựng sức nặng nghìn cân của Nghịch Thiên Cốt. Triệu Bằng giống như một quả cầu da, bay vút đi mười mấy trượng, tông nát bấy một hàng rào gỗ rồi nằm bất động, máu tươi trào ra từ miệng.

Không gian xung quanh rơi vào tĩnh lặng đến cực điểm. Hai tên đàn em của Triệu Bằng sợ đến mức nhũn chân, ngã ngồi xuống đất, lắp bắp không thành lời.

Diệp Trần tiến lại gần Triệu Bằng đang nằm co giật, đưa tay lấy đi túi trữ vật của hắn.

"Quy tắc của ngươi là bảo hộ, quy tắc của ta là 'ân đền oán trả'. Thứ này, coi như lộ phí ngươi nộp cho ta."

Hắn xoay người, ánh mắt lướt qua đám đông đang kinh hãi. Những kẻ vừa rồi còn thầm cười nhạo hắn, giờ đây đồng loạt lùi lại, không một ai dám chạm vào ánh mắt lạnh lẽo ấy.

Diệp Trần lẳng lặng bước vào phòng 404. Căn phòng nhỏ hẹp, chỉ có một chiếc giường đá và một cái bàn gỗ mục, nhưng đối với hắn, đây là khởi đầu cho một chương mới.

Hắn ngồi xếp bằng trên giường đá, lấy viên Thể Tụ Đan ra nhìn ngắm rồi ném thẳng vào miệng như ăn hạt dẻ. Thông thường, đệ tử ngoại môn phải dùng linh khí luyện hóa viên đan này trong vài giờ, nhưng Diệp Trần thì khác.

Bên trong cơ thể hắn, những mảnh Nghịch Thiên Cốt đang lấp lánh ánh sáng u tối. Đan dược vừa vào bụng, lực dược ngay lập tức bị một lực lượng vô hình kéo về phía các đốt xương.

*Răng rắc…*

Cảm giác đau đớn truyền lại từ tủy xương khiến mồ hôi hột của Diệp Trần chảy ra như tắm. Mỗi lần Nghịch Thiên Cốt hấp thụ năng lượng, nó lại giống như bị hàng vạn chiếc kim châm đâm vào. Nhưng Diệp Trần không rên một tiếng, hắn siết chặt nắm tay, hàm răng nghiến chặt đến rỉ máu.

*“Tốt! Cứ đau đớn như vậy đi! Xương cốt của kẻ phàm muốn nghịch thiên, phải trải qua vạn lần gãy nát, vạn lần đúc lại!”* Lão Quy trong viên châu khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên một tia kỳ vọng mà ngay cả chính ông ta cũng không nhận ra.

Đêm đó, khu phía Đông của ngoại môn xôn xao không ngủ được. Một tên tân thủ mang Phàm Cốt đã phế đi Triệu Bằng – kẻ mạnh nhất nhì khu này chỉ trong vòng hai hiệp.

Đứng trước cửa sổ căn phòng tăm tối, Diệp Trần nhìn về phía đỉnh núi mây mù bao phủ của nội môn, nơi Mộ Dung Thần và Tiên Tử Linh Nhi đang được hưởng những tài nguyên tốt nhất, được ca tụng như những thiên kiêu.

"Hôm nay ta vào ngoại môn, các ngươi ở trên cao kia hãy cứ hưởng thụ vinh quang đi. Đợi đến khi ta bước những bước tiếp theo, toàn bộ Thanh Vân Tông này sẽ phải quỳ dưới chân Phàm Cốt của ta!"

Gió đêm rít qua khe cửa, mang theo khí lạnh thấu xương, nhưng máu trong người Diệp Trần đang sôi trào. Cửu Trọng Thiên cao vạn trượng, nhưng hành trình vạn dặm, thủy chung vẫn bắt đầu từ một bước chân dưới bùn đen này.

Và bước chân đầu tiên này, hắn đã bước rất vững vàng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8