Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 22: Thập Bộ Sát Nhất Nhân**
CHƯƠNG 22: THẬP BỘ SÁT NHẤT NHÂN
Tiếng gió rít qua khe núi Thiên Huyền như tiếng gào thét của oan hồn. Sau trận chiến chấn động tại Sinh Tử Đài, Diệp Trần không chọn quay về nơi ở rách nát của đệ tử ngoại môn, mà trực tiếp hướng về phía vách đá vạn trượng ở phía sau tông môn – nơi được mệnh danh là Sát Ý Lĩnh.
Hắn biết, cái chết của Lâm Thắng chỉ là khởi đầu. Đằng sau một tên sai vặt họ Lâm là cả một hệ thống quyền lực thối nát của chấp sự ngoại môn, và xa hơn nữa là đôi mắt lạnh lùng của Mộ Dung Thần đang dõi theo từ nội môn điện.
“Nhóc con, cảm giác bị cả nghìn người thèm khát mạng sống như thế nào? Thú vị chứ?”
Trong thức hải, giọng nói khàn khàn, mang theo vài phần giễu cợt của Lão Quy vang lên. Hình bóng một con rùa đen nhỏ xíu, trên mai khắc đầy những phù văn thái cổ, đang thong dong nằm bắt chéo chân trên đỉnh Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu.
Diệp Trần không dừng bước, đôi môi hắn mím chặt thành một đường thẳng lãnh khốc: “Bọn chúng muốn ta chết, ta liền cho bọn chúng thấy cái giá của việc chạm vào một kẻ không còn gì để mất.”
“Khá lắm!” Lão Quy cười quái đản, “Ngươi giết Lâm Thắng bằng nhục thân, đó là lấy cứng chọi cứng. Nhưng con đường Nghịch Thiên này, nếu chỉ biết dùng sức mạnh hồng hoang thì chỉ là kẻ võ biền. Để ta dạy ngươi, thế nào là sát ý chân chính.”
Vừa dứt lời, một luồng thông tin cổ xưa như dòng thác lũ tràn vào đại não Diệp Trần. Hắn lảo đảo, hai tay ôm đầu, cảm giác như có hàng nghìn thanh kiếm nhỏ li ti đang đâm xuyên qua tủy não.
“Thập Bộ Sát Nhất Nhân – Thiên hạ chi kiếm, cực hạn tại mười bước. Mỗi bước là một tầng trời, bước thứ mười… thần Phật đều phải nhắm mắt.”
Diệp Trần ngồi xếp bằng trên mỏm đá, máu từ khóe mắt thấm ra. Hắn bắt đầu cảm ngộ. Phàm cốt trong người hắn, sau khi hấp thụ một phần tinh huyết của Lâm Thắng, giờ đây đang không ngừng rung động, phát ra những tiếng kêu râm ran như tiếng sấm đêm hạ.
Bỗng nhiên, đôi tai của Diệp Trần khẽ động.
“Đến rồi sao? Nhanh hơn ta tưởng.”
Vù! Vù! Vù!
Sáu đạo bóng đen từ trong rừng sương mù lướt ra, tốc độ nhanh đến mức tạo thành những vệt tàn ảnh. Những kẻ này không mặc y phục đệ tử Thanh Vân Trấn, mà khoác trên mình lớp giáp đen rách rưới, hơi thở sặc mùi máu tanh – ám vệ của Lâm gia, những kẻ chuyên đi làm những việc bẩn thỉu.
Kẻ cầm đầu là một gã cao lớn, tu vi Luyện Khí tầng tám viên mãn, đôi mắt hắn lộ ra vẻ khinh miệt khi nhìn thấy Diệp Trần đang ngồi đó: “Phế vật Diệp gia, ngươi tưởng giết được một tên rác rưởi tầng năm là có thể nghênh ngang sao? Công tử có lệnh, chém tứ chi của ngươi, mang cái đầu về tế lễ cho Lâm Thắng.”
Diệp Trần từ từ đứng dậy, tay phải hắn tùy ý nhặt lấy một cành cây khô dưới đất. Cành cây khẳng khiu, đầy sương giá, trông cực kỳ nực cười khi đối diện với những thanh cương đao sắc lạnh.
“Chặt tay chân ta?” Diệp Trần thấp giọng, ánh mắt hắn chợt biến đổi, không còn là sự giận dữ của một thiếu niên, mà là sự tĩnh lặng chết chóc của một vị sát thần viễn cổ. “Mười bước. Các ngươi chỉ có mười bước để chạy.”
“Cuồng vọng! Giết hắn!”
Gã cầm đầu gầm lên, sáu bóng đen đồng loạt xuất chiêu. Linh khí thuộc tính hỏa bùng lên trên lưỡi đao, khiến không gian xung quanh trở nên nóng bỏng. Sáu đạo đao quang như lưới nhện khổng lồ, bao vây mọi lối thoát của Diệp Trần.
Diệp Trần bước bước đầu tiên.
*Bộp.*
Dưới chân hắn, phiến đá cứng rắn nát vụn. Một luồng kiếm ý vô hình từ cành cây khô phát ra, nhẹ nhàng xẻ đôi luồng hỏa diễm đang lao tới.
Bước thứ hai, thứ ba…
Thân hình Diệp Trần hóa thành một luồng khí xám, lướt qua kẽ hở của sáu thanh đao một cách không tưởng. Mỗi khi hắn dẫm chân xuống đất, xương cốt trong người lại phát ra tiếng kêu *rắc rắc* kinh người. Đó là Nghịch Thiên Cốt đang tự bẻ gãy chính mình để tạo ra sức bật vượt qua quy tắc vật lý.
“Nỗi đau là nguồn cội của sức mạnh!” Diệp Trần gầm trong tâm khảm.
Đến bước thứ năm, một tên ám vệ đột nhiên khựng lại. Hắn không thấy Diệp Trần ra tay thế nào, chỉ thấy cành cây khô kia nhẹ nhàng điểm vào giữa trán mình.
*Phốc!*
Một lỗ thủng đẫm máu xuất hiện. Tên ám vệ tầng bảy thậm chí không kịp hét lên một tiếng, linh hồn đã bị sát ý tinh thuần nghiền nát.
“Cái gì?” Gã cầm đầu kinh hoàng. Hắn nhận thấy áp lực tỏa ra từ tên “phế vật” này đang tăng vọt theo từng bước chân.
Bước thứ sáu, Diệp Trần xoay người, cành cây trong tay rung lên bần bật, hóa thành một đạo kiếm mang màu đen dài ba trượng. Một bước này, hắn quét qua ba người bên trái.
Kiếm khí không sắc lẹm, nhưng mang theo sức nặng của ngàn vạn cân núi cao. Ba tiếng xương gãy giòn giã vang lên, ngực của ba tên ám vệ lún sâu vào bên trong, ngũ tạng lục phủ tức khắc hóa thành vũng máu.
Lão Quy trong không gian châu cũng phải thầm kinh ngạc: “Thằng nhóc này… tâm tính thật tàn nhẫn. Nó không dùng linh khí để giết người, nó dùng ‘thế’. Mỗi bước đi là tích lũy ‘thế’ của trời đất vào cái Phàm Cốt mục nát kia.”
Bước thứ chín.
Chỉ còn lại một mình tên cầm đầu. Hắn sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc, liên tục lùi lại, đôi đao trong tay run rẩy kịch liệt: “Ngươi… ngươi không phải con người! Ngươi là yêu quái! Yêu pháp!”
“Yêu pháp?” Diệp Trần lạnh lùng tiến tới, máu tươi từ những vết rạn trên cánh tay hắn chảy dọc xuống cành cây khô. Lúc này, thanh cây ấy trong mắt tên cầm đầu không còn là gỗ mục, mà là một thanh kiếm thần đang được nung đỏ trong lò bát quái.
“Thiên đạo không cho ta đường sống, ta liền giết ra một đường. Đây không phải yêu pháp, đây là… Phàm nhân chi nộ!”
Bước thứ mười!
Không gian xung quanh Sát Ý Lĩnh như đọng lại. Diệp Trần biến mất hoàn toàn.
Một đạo tia sáng mỏng manh như tơ trời vắt qua cổ gã cầm đầu. Tên này vẫn đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt trừng trừng, một giây sau, cái đầu lìa khỏi cổ, máu phun cao tới ba thước.
Diệp Trần đứng phía sau hắn, lưng đối lưng.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Toàn bộ xương cánh tay của Diệp Trần gãy vụn sau chiêu cuối cùng. Cành cây khô cũng hóa thành tro bụi bay theo gió. Cơn đau thấu tận tâm can khiến hắn khụy xuống, hơi thở dồn dập, mồ hôi hòa cùng máu ướt đẫm tấm áo tơi.
“Mười bước… giết một người… không, giết sạch một lũ.” Diệp Trần cắn răng, không để mình ngất đi.
Đúng lúc này, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bắt đầu chuyển động dữ dội. Những luồng khí tức tử vong của sáu tên ám vệ vừa chết không hề tiêu tán mà bị hạt châu hút sạch, sau đó chuyển hóa thành một luồng năng lượng màu vàng ròng, rót vào những đoạn xương gãy của Diệp Trần.
Dưới sự chứng kiến của Lão Quy, xương cốt bị gãy của Diệp Trần đang lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được nối liền lại. Lớp xương mới không còn màu trắng đục của phàm nhân, cũng không đen nhánh như lúc trước, mà mang theo một lớp vân lôi điện nhàn nhạt, cứng cáp hơn gấp bội.
“Tái sinh trong sự hủy diệt.” Lão Quy gật đầu, ánh mắt phức tạp, “Tiểu tử, ngươi đã chính thức bước vào con đường không có đường lui. Bước mười bước này, ngươi đã dẫm nát vận mệnh phàm nhân của mình rồi.”
Diệp Trần từ từ đứng dậy, đôi mắt hắn nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng. Phía xa kia, mây mù bao phủ Đệ Nhất Trọng Thiên dường như đang run rẩy trước sát khí còn vương lại trên người thiếu niên mang Phàm Cốt ấy.
Hắn khẽ bóp nát chiếc nhẫn trữ vật cướp được từ tên cầm đầu, lấy ra một viên linh thạch thấp cấp nhất, lạnh lùng nói:
“Lâm gia, Mộ Dung Thần, đây mới chỉ là khởi đầu của cơn ác mộng mà các ngươi đã gieo xuống.”
Gió núi vẫn thổi, sương mù lại kéo đến, che lấp những xác chết tại Sát Ý Lĩnh, nhưng truyền thuyết về kẻ mang Phàm Cốt dẫm nát Thiên Huyền Tông đã bắt đầu râm ran từ bước chân thứ mười này.