Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 24: Đột Phá Hoán Huyết Cảnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:31:23 | Lượt xem: 2

Đêm đen như mực bao trùm lên khu tạp dịch của Thiên Huyền Tông. Tiếng chuông đồng vang vọng từ đỉnh núi chính vẫn chưa dứt, từng hồi dồn dập như thúc giục, như gào thét. Ánh đuốc từ các đội tuần tra của chấp pháp đường thấp thoáng trên các con đường mòn, nhưng tại căn lều rách nát của Diệp Trần, mọi thứ lại chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Diệp Trần ngồi xếp bằng trên tấm phản gỗ mọt, đôi mắt nhắm nghiền. Bên trong cơ thể hắn, những khúc xương Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt sau khi vừa mới dung hợp mảnh vỡ thần bí tại Tàng Kinh Các đang phát ra những tiếng kêu "răng rắc" trầm đục. Mỗi khúc xương lúc này không còn là màu trắng đục của phàm nhân, mà lấp lánh một thứ ánh sáng xám tro của hỗn độn, ẩn chứa bên trong là một sức mạnh chấn động chưa được khai phá.

"Nhóc con, đừng vội đắc ý với bộ xương khô đó."

Từ trong ngực áo của Diệp Trần, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu khẽ rung động. Một làn khói đen nhàn nhạt bay ra, ngưng tụ thành hình hài một lão quy già nua, nhỏ thốn như bàn tay, bay lơ lửng giữa không trung. Lão Quy chép miệng, đôi mắt ti hí nhìn xoáy vào cơ thể Diệp Trần:

"Xương là khung, máu là gốc. Ngươi có bộ khung của Thần Ma, nhưng huyết dịch vẫn chỉ là thứ nước bùn nhơ nhớp của hạng phàm phu tục tử. Nếu không sớm 'Hoán Huyết', thì sớm muộn gì áp lực từ Nghịch Thiên Cốt cũng sẽ khiến mạch máu của ngươi nổ tung mà chết. Ngươi nghĩ Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt dễ chịu lắm sao? Nó đang thèm khát, nó cần một loại huyết dịch đủ mạnh để tưới đạm!"

Diệp Trần mở mắt, một luồng tinh mang xẹt qua trong con ngươi. Hắn hít sâu một hơi, giọng nói trầm ổn nhưng đầy kiên định:

"Ta hiểu. Hãy bắt đầu đi."

"Hừ, nói thì dễ lắm!" Lão Quy phẩy cái vây chân, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm túc chưa từng thấy. "Quá trình Hoán Huyết của Nghịch Thiên Hóa Long Quyết không giống với bất kỳ công pháp luyện thể nào khác trên đời. Những kẻ khác là dùng linh dược để tẩy rửa máu, còn ngươi… ngươi phải ép cạn máu cũ, để cho tủy xương của Nghịch Thiên Cốt tự sinh ra dòng máu mới. Quá trình này đau đớn gấp mười lần lúc tái tạo xương. Nếu ý chí của ngươi lung lay dù chỉ một chút, huyết mạch sẽ khô cạn, ngươi sẽ biến thành một xác khô không hơn không kém. Ngươi đã chuẩn bị để bước vào quỷ môn quan chưa?"

Diệp Trần không đáp, hắn chỉ đơn giản là nhắm mắt lại, hai tay kết ấn. Một đạo ý niệm kiên định hơn đá tảng tỏa ra từ tâm thức hắn. Hắn đã từng là kẻ bị từ hôn, từng bị phế bỏ gân mạch, bị đạp xuống đáy vực sâu muôn trượng. Đối với hắn, cái chết không đáng sợ, đáng sợ là sống một đời hèn mọn, bị kẻ khác chà đạp dưới chân.

"Bắt đầu!"

Diệp Trần gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Ngay lập tức, Nghịch Thiên Hóa Long Quyết vận chuyển đến cực hạn.

Trong nháy mắt, nhiệt độ trong căn lều nát tăng vọt. Cơ thể Diệp Trần đỏ rực lên như một thỏi sắt vừa được lôi ra từ lò rèn. Máu phàm bên trong huyết quản của hắn bắt đầu sôi sục. Cảm giác đau đớn khủng khiếp ập đến ngay tức khắc, giống như có hàng triệu lưỡi dao nhỏ li ti đang không ngừng nạo vét dọc theo các đường kinh mạch.

"Phì!"

Một ngụm máu đen đục từ miệng Diệp Trần phun ra, văng lên vách đất. Đó là những tạp chất lắng đọng trong máu phàm của hắn bấy lâu nay. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Lỗ chân lông trên toàn thân Diệp Trần bắt đầu rỉ ra những giọt máu đỏ sẫm, đặc quánh và mang theo một mùi hôi nồng nặc.

Máu của phàm nhân đang bị trục xuất khỏi cơ thể!

Diệp Trần run rẩy dữ dội, mồ hôi trộn lẫn với máu chảy dài xuống cằm. Răng hắn nghiến chặt đến mức rỉ máu, hai nắm đấm siết lại khiến gân xanh nổi lên như những con giun nhỏ bò dưới da.

"Hừ, còn chịu đựng được sao? Hãy xem đây!" Lão Quy niệm một tiếng chú ngữ thần bí. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu tỏa ra một luồng hắc khí lạnh lẽo, trực tiếp tràn vào bên trong xương cốt của Diệp Trần, kích hoạt chức năng sản sinh huyết dịch của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt.

Lúc này, từ sâu trong tủy xương của Diệp Trần, một loại năng lượng vàng nhạt bắt đầu sinh ra. Nó không phải là chất lỏng bình thường, mà giống như những sợi chỉ lôi điện vàng li ti, cuồng bạo và kiêu hùng. Những sợi huyết dịch vàng nhạt này vừa xuất hiện đã lập tức va chạm kịch liệt với những dòng máu phàm còn sót lại.

"Rắc! Rắc!"

Tiếng xương cốt ma sát, tiếng máu huyết sôi trào tạo thành một bản nhạc tử thần bên trong cơ thể Diệp Trần. Cơn đau này không chỉ nằm ở nhục thân, mà nó còn đánh thẳng vào linh hồn. Diệp Trần cảm thấy như mình đang bị ném vào giữa hai thái cực: một bên là nham thạch nóng cháy của huyết dịch sôi trào, một bên là khí tức lạnh thấu xương từ Nghịch Mệnh Châu.

"Trời… định… ta… là… phàm…" Diệp Trần gầm lên trong tâm trí, ý chí của hắn biến thành một ngọn lửa vàng rực bao bọc lấy thức hải. "Nhưng… ta… muốn… nghịch… thiên!"

Mỗi một tấc da thịt của hắn lúc này đều đang nứt vỡ rồi lại lành lại dưới sức mạnh của xương cốt. Những dòng máu cũ dần dần bị đào thải sạch sẽ, tích tụ lại dưới chân hắn thành một vũng đen kịt, hôi thối. Thay vào đó, trong các huyết quản đã trống rỗng, những giọt máu màu vàng nhạt đầu tiên bắt đầu chảy trôi.

Lúc những giọt "Hoàng Kim Nghịch Huyết" đầu tiên vận hành được một vòng đại chu thiên, cơ thể Diệp Trần bỗng nhiên chấn động mãnh liệt. Một luồng uy áp nặng nề từ nhục thân hắn lan tỏa ra, khiến chiếc giường gỗ bên dưới nổ tung thành bụi phấn.

Hắn không còn ngồi trên giường nữa, mà là ngồi lơ lửng giữa không trung bởi chính khí kình phát ra từ lỗ chân lông.

Lão Quy đứng bên cạnh, đôi mắt ti hí tròn xoe, kinh ngạc lẩm bẩm: "Chết tiệt, thằng nhóc này thật sự làm được? Máu hóa vàng nhạt… Tuy mới chỉ là sơ kỳ của Hoán Huyết Cảnh, nhưng khí tức này… chẳng lẽ đây là huyết mạch của những kẻ đã từng khiêu chiến Thiên Đạo ngày trước sao?"

Cùng lúc đó, bên ngoài khu tạp dịch, ba tên đệ tử chấp pháp của Thiên Huyền Tông đang cầm đuốc đi tới gần. Một tên trong số đó dừng lại, nhíu mày nhìn về phía căn lều nát của Diệp Trần.

"Này, các ngươi có thấy căn lều kia có gì lạ không? Sao ta cảm thấy có một luồng nhiệt khí bốc ra từ đó?"

"Là lều của tên phế vật Diệp Trần mà? Chắc hắn đốt lửa sưởi ấm thôi. Đi thôi, Tông chủ đang nổi giận lôi đình tìm kẻ trộm, chúng ta đừng lãng phí thời gian ở chỗ này." Tên còn lại định bỏ đi, nhưng một luồng linh áp bất ngờ từ trong căn lều quét qua, khiến ba tên đệ tử lạnh sống lưng, sởn gai ốc.

"Không đúng! Có gì đó rất mạnh đang ở bên trong!"

Bọn chúng nhìn nhau, tuốt kiếm ra khỏi vỏ, từ từ tiến lại gần.

"Diệp Trần! Bước ra đây cho ta!" Một tên quát lớn, tiến lên đá tung cánh cửa lều mục nát.

Cửa lều vừa mở ra, một cảnh tượng mà suốt đời chúng không thể quên hiện ra trước mắt.

Bên trong căn lều không hề có lửa, nhưng toàn bộ không gian đều vặn vẹo bởi sức nóng khủng khiếp. Diệp Trần vẫn ngồi đó, thân hình bất động, nhưng lớp da trên người hắn tỏa ra một tầng ánh sáng màu vàng nhạt thần thánh và uy nghiêm. Từ lỗ chân lông của hắn, những luồng khí trắng bốc lên, mang theo sức ép kinh người.

Diệp Trần từ từ mở mắt. Đôi mắt ấy không còn vẻ bình lặng thường ngày, mà rực sáng như hai luồng lôi điện màu vàng.

"Cút!"

Chỉ một chữ duy nhất thoát ra từ miệng Diệp Trần, nhưng nó đi kèm với một luồng sóng xung kích vô hình. Luồng sóng đó mang theo sức nặng của hàng vạn cân, đập thẳng vào ngực ba tên đệ tử chấp pháp.

"Phốc!"

Cả ba tên đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi, thân hình như những con diều đứt dây, bị hất văng xa hàng chục trượng, đập nát những bức tường đá của dãy nhà tạp dịch bên cạnh. Chúng nằm dưới đất, co quắp, ánh mắt nhìn về phía căn lều nát đầy vẻ kinh hoàng tột độ trước khi lịm đi.

Bên trong lều, Diệp Trần thu lại khí tức. Hắn đứng dậy, bước chân đặt xuống mặt đất bùn nhão, nhưng mỗi bước đi đều khiến mặt đất khô héo và nứt nẻ. Hắn đưa bàn tay lên, nắm chặt lại.

"Rắc rắc!"

Không gian xung quanh nắm tay hắn vang lên tiếng nổ lép bép như thể không khí đang bị bóp nát. Diệp Trần cảm nhận rõ ràng, sức mạnh thể chất của hắn bây giờ đã tăng lên ít nhất là năm lần so với lúc ở Tàng Kinh Các. Dòng máu vàng nhạt trong người hắn đang cuộn dâng mạnh mẽ, mang theo một nguồn sinh mệnh lực vô tận, có khả năng phục hồi mọi vết thương trong nháy mắt.

"Hoán Huyết Cảnh… thành công rồi." Giọng hắn trầm thấp nhưng chứa đựng một sự tự tin tuyệt đối.

Lão Quy bay tới đậu lên vai hắn, thở phào: "Khá khen cho tiểu tử ngươi, mới chỉ là một phần mười huyết mạch được chuyển hóa mà đã có khí tượng này. Nếu ngươi hoàn toàn hóa vàng toàn bộ máu trong người, đạt đến đại viên mãn Hoán Huyết, thì chỉ cần một giọt máu của ngươi cũng đủ đè chết một cao thủ Trúc Cơ."

Diệp Trần nhìn ra bên ngoài, nơi những đạo hào quang từ đỉnh núi chính đang bắt đầu đổ dồn về phía khu tạp dịch vì tiếng động vừa rồi.

Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo của kẻ săn mồi:

"Thiên Huyền Tông này đã giam hãm ta đủ lâu rồi. Mộ Dung Thần, Tiên Tử Linh Nhi, các ngươi vẫn luôn đứng trên cao nhìn xuống phàm nhân chúng ta đúng không? Vậy thì hôm nay, hãy để Diệp Trần ta bắt đầu từ những kẻ tay sai này, từng bước một, dẫm nát sự kiêu ngạo đó của các ngươi."

Diệp Trần vung tay khoác lên mình chiếc áo choàng đen rách nát, thân hình khẽ động, trực tiếp lao vào bóng tối giữa muôn vàn ánh đuốc truy lùng. Một kẻ mang Phàm Cốt nhưng sở hữu Nghịch Thiên Huyết mạch, từ lúc này chính thức trở thành cơn ác mộng lớn nhất của toàn bộ Cửu Trọng Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8