Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 26: Mộ Dung Thần Tái Xuất**
Trong hang động u tối của Huyết Lang Cốc, bầu không khí đặc quánh mùi máu và linh khí bạo liệt. Diệp Trần ngồi xếp bằng, cả thân hình hắn bao phủ bởi một tầng sương mù đỏ sậm. Đó không phải là linh khí thiên địa bình thường, mà là tinh huyết tinh túy nhất từ nội đan của hàng trăm con yêu lang được Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu luyện hóa.
"Rắc rắc!"
Tiếng xương gãy vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Mỗi lần âm thanh ấy vang lên, khuôn mặt Diệp Trần lại co rút vì đau đớn, mồ hôi tuôn ra như tắm, nhưng hắn không hề rên rỉ nửa lời. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đang điên cuồng thôn phệ sức mạnh, mỗi đoạn xương gãy đi lại được thay thế bằng một cấu trúc tinh vi hơn, cứng cáp hơn, mang theo những tia sáng u ám của sự hủy diệt.
"Khá lắm nhóc con, kiên trì thêm một chút nữa!" Lão Quy bay lơ lửng giữa không trung, cái mai rùa đen nhánh lập lòe những ký tự cổ xưa. "Phá Không Bộ không phải là loại khinh công chạy trốn tầm thường. Nó là dùng nhục thân mạnh mẽ để cưỡng ép vặn xoắn không gian. Ngươi không có Tiên Cốt để giao tiếp với thiên đạo, vậy thì hãy dùng đôi chân phàm trần này mà đạp nát quy tắc của nó!"
Diệp Trần gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt đột ngột mở trừng. Một luồng sóng xung kích từ tâm bàn chân hắn tỏa ra, khiến mặt đất cứng đá nứt toác như mạng nhện. Hắn đứng bật dậy, bước ra một bước.
"Vù!"
Hình bóng Diệp Trần nhòe đi, một tiếng nổ nhỏ vang lên do không khí bị ép nén quá mức. Ở vị trí cũ của hắn chỉ còn lại dư ảnh, còn bản thể đã xuất hiện cách đó mười trượng, in sâu đôi chân vào vách đá cứng.
"Vẫn chưa đủ…" Diệp Trần nhìn đôi bàn chân đang rỉ máu của mình, ánh mắt lạnh lẽo như băng nghìn năm. "Lực phản chấn vẫn còn quá lớn, nhục thân hiện tại của ta mới chỉ chạm đến ngưỡng cửa của Phá Không Bộ."
"Hừ, tham lam!" Lão Quy bĩu môi, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra vẻ tán thưởng không che giấu. "Ngươi mới chỉ là Hoán Huyết Cảnh trung kỳ mà đã có thể thi triển được một phần ba uy lực của Phá Không Bộ, truyền ra ngoài chắc chắn sẽ khiến đám lão quái vật ở Thượng Tam Thiên phải rớt cằm. Nên nhớ, ngươi là Phàm Cốt, thứ ngươi đang làm là nghịch thiên cải mệnh!"
Diệp Trần thu hồi khí thế, cảm giác huyết dịch trong người chảy trôi cuồn cuộn như đại dương gầm thét. Hắn lấy ra một bộ y phục sạch sẽ từ trong nhẫn trữ vật, chậm rãi thay vào. Sau trận chiến với Lang Vương, khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Nếu trước kia hắn giống như một thanh kiếm sắc lẻm lộ ra khỏi vỏ, thì nay, hắn lại giống như một vực sâu không đáy, bình lặng nhưng ẩn chứa sự hủy diệt kinh hoàng.
"Đã đến lúc rời khỏi đây rồi." Diệp Trần nhìn về phía lối ra của sơn cốc, nơi ánh nắng lờ mờ không rọi tới. "Thanh Vân Tông… Mộ Dung Thần, hy vọng ngươi vẫn còn giữ được cái vẻ cao ngạo đó khi gặp lại ta."
—
Cùng lúc đó, tại Thanh Vân Tông – tông môn đứng đầu vùng biên thùy của Đệ Nhất Trọng Thiên.
Hôm nay là ngày trọng đại của toàn tông. Cờ xí rợp trời, linh khí ngũ sắc kết thành những dải lụa dài vắt ngang qua các đỉnh núi. Hàng ngàn đệ tử ngoại môn và nội môn đứng xếp hàng ngay ngắn dọc theo con đường dẫn lên Đại Điện Chính Tâm, khuôn mặt ai nấy đều tràn đầy vẻ tôn kính và hâm mộ.
Hôm nay là ngày Thiên tài số một của gia tộc Mộ Dung, kẻ sở hữu Hoàng Kim Tiên Cốt danh chấn thiên hạ – Mộ Dung Thần, chính thức bái nhập Thanh Vân Tông với tư cách là Đệ tử hạt giống của Thái thượng trưởng lão.
Từ chân núi, một cỗ loan giá được kéo bởi bốn con Tuyết Vũ Hạc lướt đi trong mây. Tiếng nhạc tiên thanh thoát vang lên, mây mù tản ra để lộ một nam tử đứng trên đầu xe. Hắn mặc trường bào dát vàng, mái tóc dài buộc gọn sau đầu bằng một dải ngọc trai, gương mặt anh tuấn như tạc, đôi mắt vàng nhạt lấp lánh sự kiêu ngạo tột cùng.
Mỗi bước hắn đi, dưới chân như có đóa hoa vàng nở rộ. Đó là dấu hiệu của "Hoàng Kim Tiên Cốt" đang cộng minh với linh khí thiên địa.
Bên cạnh hắn, một nữ tử vận váy lụa trắng thanh khiết, khí chất thoát tục như tiên tử hạ phàm, đang mỉm cười dịu dàng nép sát vào tay hắn. Nàng chính là Tiên Tử Linh Nhi, hôn thê cũ của Diệp Trần, kẻ đã nhẫn tâm nhìn hắn bị phế bỏ để đổi lấy sự sủng ái của kẻ mạnh hơn.
"Thần ca ca, huynh xem, vạn người nghênh đón, khí thế này chỉ có huynh mới xứng đáng." Linh Nhi khẽ khàng nói, giọng nói ngọt ngào như rót mật.
Mộ Dung Thần hờ hững liếc nhìn đám đông bên dưới, khóe miệng nhếch lên một đường cong ngạo mạn: "Linh Nhi, thế giới này là như vậy. Kẻ mạnh ngồi trên cao nhìn xuống kiến hôi. Thanh Vân Tông này cũng chỉ là bước đệm đầu tiên để ta tiến lên Cửu Trọng Thiên mà thôi."
Hắn dừng lại một chút, như chợt nhớ ra điều gì đó, cười nhạt hỏi: "Cái tên phế vật Diệp Gia kia, đã chết thối thây ở dưới Vạn Trượng Nhai rồi chứ?"
Ánh mắt Linh Nhi thoáng qua một tia lạnh lẽo, rồi biến mất ngay lập tức: "Gân mạch bị phế, Phàm Cốt bị đập nát, rơi xuống vực sâu không thấy đáy đó thì làm sao sống sót? Chắc giờ này xương trắng cũng đã mục nát rồi. Nhắc đến một kẻ chết chỉ làm bẩn tai huynh thôi."
Mộ Dung Thần gật đầu, trong lòng hắn vốn chẳng bao giờ coi Diệp Trần là đối thủ. Một con sâu cái kiến dù có chút ý chí thì vẫn chỉ là kiến cỏ dưới gót giày của rồng thiêng.
"Kính chào Mộ Dung sư huynh! Kính chào Linh Nhi sư tỷ!"
Hàng ngàn đệ tử đồng thanh hô vang, thanh âm chấn động cả mây trời. Mộ Dung Thần tận hưởng cảm giác vinh quang này, đôi mắt hắn nhìn về phía đỉnh núi cao nhất, nơi các trưởng lão đang mỉm cười đón đợi. Hắn biết, con đường tu tiên của hắn sẽ rực rỡ và bằng phẳng, vì hắn sinh ra đã có "Thiên mệnh" bảo hộ.
—
Bên ngoài cổng Thanh Vân Tông, cách đó vài dặm.
Một thanh niên đội nón lá, mặc y phục thô sơ đang chậm rãi bước đi trên con đường mòn. Hắn nghe thấy tiếng hô vang dội từ phía tông môn, nghe thấy sự ca tụng về một thiên tài sở hữu Hoàng Kim Tiên Cốt vừa xuất thế.
Diệp Trần dừng bước, đưa tay nâng vành nón lá lên. Đôi mắt đen láy nhìn về phía ngọn núi linh thiêng của Thanh Vân Tông, nơi ánh sáng hoàng kim đang rực rỡ bao phủ một vùng trời.
"Náo nhiệt lắm sao?" Hắn lẩm bẩm, một nụ cười sâm lạnh hiện lên trên gương mặt.
Trong lồng ngực hắn, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu dường như cũng cảm nhận được kẻ thù, nó khẽ rung động, phát ra những tia sáng đen nhánh bí ẩn. Những vết thương cũ từ việc gãy xương cốt dường như đang ngứa ngáy, khao khát được phục hận.
Diệp Trần sờ vào thanh kiếm gỗ đeo sau lưng – một thanh kiếm bình thường mà hắn nhặt được bên đường, nhưng lúc này nó lại mang theo sát khí âm trầm.
"Mộ Dung Thần, vinh quang mà ngươi đang có, là dựa trên xương cốt của Diệp gia ta mà xây dựng nên. Linh Nhi, sự thanh cao của ngươi là dùng sự phản bội để đổi lấy."
Hắn bước tới một bước, Phá Không Bộ khẽ triển khai khiến mặt đất dưới chân lún xuống nửa tấc.
"Trò hay chỉ mới bắt đầu thôi. Phàm Cốt này của ta, chính là để đập nát cái gọi là Thiên mệnh của các ngươi!"
Thân ảnh hắn hòa vào bóng râm của rừng già, hướng thẳng về phía Thanh Vân Tông mà đi. Không có tiếng nhạc tiên, không có loan giá, không có vạn người tung hô, chỉ có một trái tim cứng rắn như sắt nguội và một lời thề nhất bộ đạp phá chín tầng trời.
Chương truyện về một huyền thoại bắt đầu từ giây phút kẻ bị lãng quên quay trở về từ địa ngục. Đệ Nhất Trọng Thiên này, sắp phải đón nhận một cơn bão mang tên "Trần Phàm".