Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 32: Sở Cuồng Đại Chiến**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:35:58 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 32: SỞ CUỒNG ĐẠI CHIẾN

Gió trên đỉnh Vân Đỉnh vẫn gào rít như muốn xé toạc bầu không khí vốn đã căng thẳng đến mức cực hạn. Sau trận náo động do Diệp Trần gây ra, không khí của Đại hội tỷ thí không hề lắng xuống, trái lại càng trở nên âm trầm và nặng nề hơn. Trên đài cao, các vị trưởng lão và khách mời từ Trung Tam Thiên vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, nhưng những ánh mắt đảo liên tục đã tố cáo sự dao động trong lòng bọn họ.

“Trận tiếp theo: Tán tu Sở Cuồng đối đầu đệ tử nội môn Thiên Long Giáo – Vương Sách!”

Tiếng loa truyền tin vang dội khắp bốn phương. Dưới khán đài, những tiếng xầm xì bắt đầu nổi lên.

“Vương Sách? Là kẻ đứng đầu trong số các đệ tử nội môn của Thiên Long Giáo ở Đệ Nhất Trọng Thiên sao? Nghe nói hắn vừa mới đột phá Trúc Cơ sơ kỳ không lâu, lại còn sở hữu hạ phẩm linh khí ‘Thanh Long Kiếm’.”

“Còn Sở Cuồng kia là ai? Nhìn kìa, chẳng phải là gã thiếu niên áo vải rách rưới thường đi cùng Trần Phàm đó sao?”

Giữa muôn vàn ánh mắt nghi hoặc và khinh khi, một thân ảnh lầm lũi bước ra từ khu vực dành cho tán tu. Sở Cuồng vận một bộ trường bào màu xám tro đã sờn cũ, hai ống tay áo cuộn cao để lộ cánh tay rắn chắc, đen bóng như sắt nguội. Gương mặt hắn thô kệch, không có vẻ thanh tú của những kẻ tu tiên lâu ngày, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một thứ ánh sáng liều lĩnh và ngoan cường.

Đối diện hắn, Vương Sách hiên ngang đáp xuống chiến đài. Hắn mặc y phục tơ lụa thêu hình rồng bay uốn lượn, tay cầm trường kiếm tỏa ra hào quang xanh biếc. Vương Sách dùng mũi kiếm chỉ thẳng vào mặt Sở Cuồng, khóe môi nhếch lên đầy vẻ châm chọc:

“Đám chuột nhắt tán tu các ngươi gần đây có vẻ hơi quá tự mãn thì phải? Tên Trần Phàm kia may mắn có được chút kỳ ngộ nhục thân, khiến các ngươi tưởng rằng phàm cốt cũng có thể vươn vai hóa rồng sao?”

Sở Cuồng không đáp, hắn chỉ lẳng lặng vặn mình, tiếng xương khớp kêu răng rắc như gỗ khô bị bẻ gãy. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần vì đào linh thạch, vì luyện quyền trong bóng tối, rồi mới khàn giọng nói:

“Thiên tài như các ngươi có đan dược dồi dào, có pháp bảo hộ thân. Bọn ta không có gì cả, ngoài nắm đấm này. Nhưng bấy nhiêu đó là đủ để tiễn ngươi xuống đài rồi.”

“Cuồng vọng!”

Vương Sách quát lên một tiếng, thanh Thanh Long Kiếm trong tay rung lên bần bật, một luồng kiếm khí màu xanh đậm tựa như giao long xuất hải, mang theo uy áp của cảnh giới Trúc Cơ hướng thẳng ngực Sở Cuồng mà lao tới.

Chiêu này cực nhanh và hiểm, kiếm khí chưa tới nhưng áp lực không gian đã khiến những phiến đá dưới chân Sở Cuồng rạn nứt.

Bên dưới khán đài, Diệp Trần đang đứng tựa lưng vào một cột đá, mắt híp lại quan sát. Hắn không hề lo lắng. Hắn biết Sở Cuồng, cũng như chính mình, đều là những kẻ bò lên từ vũng bùn. Kẻ đứng trong ánh hào quang sẽ không bao giờ hiểu được sức mạnh của những kẻ sinh tồn trong bóng tối.

Trên chiến đài, Sở Cuồng không tránh, cũng không dùng vũ khí. Hắn hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng như chiếc ống bễ khổng lồ.

“Hống!”

Một tiếng gầm gừ vang lên từ cổ họng hắn, Sở Cuồng dậm mạnh chân phải, mặt đất nổ tung. Hắn vung quyền, một cú đấm giản đơn đến mức thô lậu, nhưng khí thế lại hào hùng như ngọn núi đổ xuống.

“Bành!”

Kiếm khí và quyền phong va chạm, tạo ra một làn sóng xung kích hất văng lớp bụi mờ. Trước sự kinh ngạc của đám đông, Sở Cuồng dùng nhục thân ngạnh kháng kiếm khí mà không hề lùi bước. Trên cánh tay hắn, những vệt máu mờ nhạt xuất hiện nhưng ngay lập tức bị một luồng nhiệt lượng đỏ rực từ bên trong thiêu đốt, biến mất dạng.

“Đó là… Thần Ma Luyện Thể?” Trên đài cao, một vị trưởng lão đứng bật dậy, đôi mắt đầy vẻ kinh dị.

Vương Sách sắc mặt đại biến: “Ngươi… nhục thân của ngươi sao có thể mạnh như vậy? Chết đi cho ta! Thiên Long Phá Vân!”

Vương Sách không còn giữ vẻ ung dung ban đầu. Hắn điên cuồng thúc động linh khí, thanh kiếm trong tay hóa thành một đạo cầu vồng xanh khổng lồ, mang theo lôi đình lách tách bổ xuống đầu Sở Cuồng.

Sở Cuồng ngước mắt nhìn lên, trong đầu hắn bỗng chốc hiện về những ngày tháng tăm tối. Là khi hắn phải tranh cướp một mẩu linh thạch vụn với dã thú, là khi bị đám con cháu gia tộc dùng chân dẫm lên đầu chỉ vì hắn đi qua trước cổng nhà bọn chúng. Sự nghèo khổ, sự khinh rẻ, nỗi đau bấy lâu nay kết tinh thành một ngọn lửa đen ngòm trong tâm khảm.

“Người nghèo bọn ta… không có thiên mệnh để tin, chỉ có mạng già này để cược thôi!”

Sở Cuồng gầm lên, hai tay hắn đan vào nhau, luồng điện màu tím sậm bỗng nhiên phát tác từ các lỗ chân lông. Đây không phải linh khí thông thường, mà là hỏa hãn của nhục thân đạt đến cực hạn, là ma tính trong máu thịt.

“Lôi Quyền: Tuyệt Địa Phản Kích!”

Hắn lao lên, bất chấp lôi đình từ kiếm khí đang xé rách da thịt mình. Mỗi bước chân là một vết máu, nhưng tốc độ của hắn lại càng lúc càng nhanh. Vương Sách hoảng sợ, định lui lại để giãn khoảng cách, nhưng đã quá muộn.

Một quyền của Sở Cuồng đập thẳng vào sống kiếm.

“Rắc!”

Âm thanh thanh thúy vang lên khiến trái tim của các đệ tử Thiên Long Giáo như thắt lại. Thanh hạ phẩm linh khí – niềm tự hào của Vương Sách – lại bị đôi nắm đấm trần ấy đánh gãy làm đôi!

Quyền thế không giảm, Sở Cuồng lướt tới như một con mãnh hổ hung sát, quyền thứ hai đấm thẳng vào hộ tâm kính trên ngực Vương Sách.

“Bùm!”

Bộ giáp bảo mệnh nổ tung, Vương Sách phun ra một ngụm máu tươi xen lẫn những mảnh vỡ nội tạng, cả người bay ngược ra khỏi chiến đài như một bao tải rách, va đập vào vách đá phía xa, không rõ sống chết.

Cả quảng trường Vân Đỉnh rơi vào im lặng đến chết chóc.

Sở Cuồng đứng đó, lồng ngực phập phồng dữ dội, máu tươi từ những vết thương trên người nhỏ xuống tí tách, nhuộm đỏ những phiến đá dưới chân. Hắn lau vết máu trên khóe miệng, nhìn lên đài cao nơi những vị cường giả đang ngự trị, ánh mắt mang theo một sự khiêu khích vô ngôn.

“Vòng này… Tán tu Sở Cuồng thắng!” Tiếng của trọng tài có chút run rẩy.

Sở Cuồng bước xuống đài, hướng thẳng về phía Diệp Trần. Hai người đàn ông, một kẻ mang Phàm Cốt Nghịch Thiên, một kẻ đi theo con đường Thể Tu điên cuồng, ánh mắt chạm nhau giữa không trung.

“Làm tốt lắm.” Diệp Trần vỗ mạnh vào vai Sở Cuồng, một luồng Nghịch Thiên Khí nhẹ nhàng chuyển vào cơ thể bạn mình, giúp hắn ổn định thương thế.

Sở Cuồng cười hắc hắc, để lộ hàm răng trắng nhởn dính đầy máu: “Trần huynh, ta không làm ngươi mất mặt chứ? Bọn thiên tài này… quả thực là yếu đến nực cười. Nếu không có đống pháp bảo kia bảo vệ, bọn chúng sớm đã thối rữa trong hố sâu rồi.”

Diệp Trần nhìn ra xa, nơi Tiên Tử Linh Nhi đang nhìn về phía này với vẻ mặt trắng bệch. Ả chắc hẳn không ngờ tới, ngay cả một kẻ đi theo hắn cũng có sức chiến đấu khủng khiếp như vậy.

“Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, Sở huynh.” Diệp Trần trầm giọng nói, âm thanh chỉ đủ cho hai người nghe thấy, “Tầng thứ nhất này quá nhỏ bé cho khát vọng của chúng ta. Bước tiếp theo, chúng ta sẽ khiến toàn bộ Hạ Tam Thiên phải run rẩy.”

Phía trên đài cao, Mộ Dung Thần bóp nát chén ngọc trong tay, mảnh vỡ găm vào lòng bàn tay đến rỉ máu. Hắn không nhìn Vương Sách bị khiêng đi, mà nhìn chăm chằm vào bóng lưng của Sở Cuồng và Diệp Trần. Sự tồn tại của hai kẻ này đang thách thức toàn bộ hệ thống phân cấp mà hắn luôn tôn thờ.

“Cửu Trọng Thiên Chấp Pháp Giả nghe lệnh!” Mộ Dung Thần truyền âm cho các thủ hạ phía sau, giọng nói mang theo sát ý thấu xương, “Vòng sau, không cần nương tay. Bất kể là Trần Phàm hay Sở Cuồng, kẻ nào dám đứng trên đài, hãy để chúng nằm lại đó mãi mãi. Ta muốn nhục thân của chúng trở thành phân bón cho ngọn núi này.”

Lúc này, từ bên trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, tiếng cười của Lão Quy vang lên đầy quái dị: “Hê hê, nhóc con, thấy chưa? Đám kiến cỏ bắt đầu nổi điên rồi. Một trận đánh bằng nhục thân thuần túy vừa rồi đã làm rung chuyển đạo tâm của bọn chúng. Càng bị đàn áp, sức mạnh của ‘Phàm’ mới càng phát huy rực rỡ nhất.”

Diệp Trần không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ nhìn về phía Giới Bích phía chân trời. Trong xương tủy hắn, Nghịch Thiên Cốt lại bắt đầu rục rịch, một cảm giác khát khao chiến đấu và tàn sát đang bốc lên hừng hực. Hắn biết, trận đại chiến thật sự vẫn còn ở phía trước, khi những kẻ cầm quyền thật sự của Thanh Vân Tông và Thiên Long Giáo chính thức nhúng tay vào.

Gió lạnh lại thổi tới, nhưng lần này nó không còn mang theo hương vị của mây trời, mà nồng nặc mùi máu và khói lửa. Một thời đại mới đang được viết bằng máu của những kẻ dám phản nghịch, và Sở Cuồng vừa chính là người mở ra chương đẫm máu nhất của ngày hôm nay.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8