Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 34: Đối Đầu Linh Nhi**
CHƯƠNG 34: ĐỐI ĐẦU LINH NHI – CHẮN TA THÌ CHẾT!
Không khí trên đỉnh Thương Loan lúc này tựa như một hồ nước sôi sục, chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ để nổ tung. Trận thắng áp đảo của "Trần Phàm" trước Triệu Lôi đã khiến cái tên này trở thành nỗi khiếp sợ của những kẻ vốn coi thường phàm nhân. Thế nhưng, vận mệnh dường như luôn biết cách trêu đùa lòng người.
Trên tấm bia đá lớn giữa quảng trường, hai cái tên chậm rãi hiện lên, lấp lánh ánh kim quang rợn người:
"Trận tiếp theo: Trần Phàm đối đầu Tiên Tử Linh Nhi!"
Một thoáng tĩnh lặng bao trùm, sau đó là những tiếng xì rào như ong vỡ tổ. Ai mà không biết Tiên Tử Linh Nhi? Nàng không chỉ là thiên chi kiêu nữ của Thanh Vân Trấn khi xưa, mà nay còn là đệ tử nòng cốt của linh môn tầng trên, người được Mộ Dung Thần hết mực sủng ái. Vẻ đẹp thanh cao, thoát tục của nàng là niềm ao ước của vạn người, nhưng với một số ít kẻ biết chuyện năm xưa, đó lại là một sự châm biếm sâu cay.
Diệp Trần đứng dưới đài, bàn tay siết chặt đến mức các đốt ngón tay phát ra tiếng kêu "rắc rắc". Nghịch Thiên Cốt trong lồng ngực hắn dường như cũng cảm nhận được hơi thở của kẻ thù, nó run lên bần bật, một luồng khí lạnh lẽo thấu xương từ tủy lan tỏa ra khắp tứ chi.
Ả ta… kẻ đã từng cùng hắn thề non hẹn biển, kẻ đã từng nhận lấy từng viên đan dược hắn cực khổ tìm kiếm, và cũng chính là kẻ đã lạnh lùng đứng nhìn Mộ Dung Thần phế bỏ kinh mạch của hắn, rồi nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ xuống thân xác đẫm máu của hắn dưới đáy vực.
"Tiểu tử, bình tĩnh lại. Tâm ma nổi lên sẽ làm hỏng huyết khí của ngươi." Giọng nói khàn khàn của Lão Quy vang lên trong thức hải, mang theo chút cảnh cáo.
Diệp Trần hít một hơi thật sâu, ép xuống ngọn lửa hận thù đang chực chờ bùng phát. Hắn nhắm mắt lại, khi mở ra, đôi đồng tử đã trở nên đen đặc và bình thản đến đáng sợ. Hắn không nói một lời, nhún người một cái, cơ thể như một mũi tên đen xé toạc không trung, đáp xuống giữa võ đài.
Cùng lúc đó, một làn hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. Từ phía khán đài danh dự, một dải lụa trắng dài như dải ngân hà tuôn đổ xuống. Tiên Tử Linh Nhi nhẹ nhàng đáp chân lên dải lụa, tà áo trắng tung bay theo gió, tư thái thanh khiết như tiên nữ giáng trần. Nàng cầm trong tay một thanh trường kiếm khảm ngọc, khí chất cao sang khiến vô số thanh niên tu sĩ bên dưới phải ngẩn ngơ.
Linh Nhi nhìn chằm chằm vào nam tử đối diện. Dù gương mặt này đã bị biến đổi chút ít, nhưng ánh mắt ấy, khí chất ấy, khiến trong lòng nàng dấy lên một sự bất an lạ kỳ.
"Trần Phàm… hay ta nên gọi ngươi là Diệp Trần?" Linh Nhi khẽ môi, giọng nói thanh thót nhưng lạnh lẽo vô tình, chỉ đủ để hai người nghe thấy.
Diệp Trần lạnh lùng đáp: "Cái tên không quan trọng. Quan trọng là hôm nay, ta tới để đòi lại những gì thuộc về mình."
Linh Nhi khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh miệt không hề che giấu: "Ngươi cho rằng sống sót dưới vực sâu, nhặt được chút cơ duyên rách nát là có thể đứng ngang hàng với ta sao? Diệp Trần, phàm cốt mãi mãi là phàm cốt. Ngươi ở trong mắt ta, trước đây là một con chó trung thành, hiện tại là một con sâu rắm bướng bỉnh mà thôi."
"Con sâu rắm này sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã được sinh ra trên đời."
Diệp Trần không đợi trọng tài ra hiệu, chân phải hắn đạp mạnh xuống sàn đấu bằng đá ngầm. "Oành!" Một tiếng nổ lớn vang lên, mặt sàn nứt toác, bóng dáng hắn biến mất ngay tại chỗ.
*Thập Bộ Sát Nhất Nhân – Bộ Pháp!*
Tốc độ của Diệp Trần nhanh đến mức để lại những tàn ảnh đen kịt. Linh Nhi biến sắc, nàng không ngờ một kẻ tu luyện nhục thân lại có thể bộc phát tốc độ kinh người như vậy. Nàng lập tức lùi lại, trường kiếm trong tay rung lên, tạo thành một màn kiếm hoa dày đặc.
"Ngọc Thanh Kiếm Pháp – Tuyết Lạc Thiên Hoa!"
Hàng ngàn đạo kiếm khí trắng xóa như bông tuyết đổ xuống, nhìn thì đẹp đẽ nhưng mỗi mảnh "tuyết" đều chứa đựng sức mạnh xuyên thấu kim thạch.
Diệp Trần không tránh không né, hắn vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*. Một lớp lảy rồng mờ ảo hiện lên dưới lớp da, xương cốt toàn thân phát ra tiếng rồng ngâm trầm đục. Hắn dùng chính bờ vai của mình húc thẳng vào màn kiếm khí.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng kim loại va chạm vang lên chát chúa. Kiếm khí của Linh Nhi chém lên người Diệp Trần chỉ để lại những vệt trắng mờ nhạt, không thể xuyên thủng lớp phòng ngự nhục thân cường hãn của hắn.
"Cái gì?" Linh Nhi kinh hãi, nàng lộn nhào trên không trung, kiếm trong tay biến chiêu liên tục, "Ngọc Thanh Trảm Tiên!"
Thanh ngọc kiếm bùng phát linh quang xanh biếc, chém ra một đường kiếm mang dài mười trượng, muốn cắt đôi Diệp Trần.
"Nát cho ta!" Diệp Trần gầm lên, nắm đấm đen kịt quyền kình như một cơn lốc xoáy đen ngòm đập thẳng vào kiếm mang.
"Bùm!"
Lực lượng khổng lồ bộc phát hất văng Linh Nhi lùi lại mấy chục bước mới đứng vững. Bàn tay cầm kiếm của nàng run rẩy, trong lòng tràn ngập sự chấn kinh. Ả không thể tin được, một phế vật Phàm Cốt bị nàng vứt bỏ, lại có thể dùng tay không chống lại linh bảo của mình.
Dưới khán đài, Mộ Dung Thần đứng bật dậy, ánh mắt lạnh thấu xương: "Sức mạnh nhục thân này… không đúng, đây không phải là công pháp luyện thể thông thường."
Linh Nhi cắn môi đến bật máu, sự kiêu ngạo của nàng không cho phép nàng thua trước mặt người cũ. Nàng ném thanh kiếm lên không trung, kết thủ ấn phức tạp: "Diệp Trần, đây là chiêu ta học được từ Thượng Tam Thiên, ngươi chết là đáng!"
"Linh Vân Cấm Cố – Vạn Kiếm Quy Tông!"
Bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, hàng ngàn thanh kiếm hư ảo từ trên mây hạ xuống, khóa chặt không gian xung quanh Diệp Trần, tạo thành một trận pháp sát phạt kinh người. Áp lực khổng lồ khiến sàn đấu bắt đầu lún xuống.
Diệp Trần đứng giữa tâm trận, cảm giác xương cốt toàn thân đang bị ép đến sắp vỡ vụn. Nhưng thay vì sợ hãi, ánh mắt hắn lại lóe lên tia điên cuồng.
*Xương gãy đi mới có thể tái tạo mạnh hơn! Đây chính là đạo của ta!*
Hắn không chống cự lại áp lực, mà chủ động mở rộng lổ chân lông, để mặc cho những đạo kiếm khí kia đâm xuyên qua bắp thịt, găm sâu vào xương cốt.
"Hộc!" Diệp Trần phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể đẫm máu gục xuống một đầu gối.
Linh Nhi thấy vậy liền cười lạnh, dung nhan thanh tú trở nên vặn vẹo: "Ha ha ha! Quỳ xuống đi! Đồ phế vật! Ngươi vốn dĩ chỉ nên là hòn đá kê chân cho ta vươn tới đỉnh cao mà thôi!"
Thế nhưng, nụ cười của nàng nhanh chóng cứng đờ.
Từ trong đống máu thịt bầm dập của Diệp Trần, một luồng ánh sáng màu tím đen bắt đầu lưu chuyển. Những mảnh xương bị gãy của hắn đang lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được nối lại, mỗi một mảnh xương mới mọc ra đều mang theo phù văn cổ xưa, mạnh mẽ và cứng cáp hơn gấp bội.
"Răng rắc! Răng rắc!"
Tiếng xương cốt vặn vẹo như tiếng sấm rền từ trong cơ thể hắn phát ra. Diệp Trần từ từ đứng thẳng dậy, mỗi tấc da thịt bị thương đều bùng nổ ra sức mạnh kinh thiên địa. Nghịch Thiên Cốt của hắn sau khi hấp thụ sát khí từ trận pháp, đã hoàn thành một lần tiến hóa nhỏ.
"Đã đánh đủ chưa?" Giọng nói của Diệp Trần vang lên như đến từ chín tầng địa ngục, "Đến lượt ta."
Hắn bước ra một bước.
"Uỳnh!"
Toàn bộ kiếm trận vỡ tan tành như bong bóng xà phòng. Một bước này của hắn như đạp thẳng vào lồng ngực của tất cả khán giả hiện trường, khiến họ nghẹt thở.
*Cửu Trọng Thiên Băng – Quyền thứ nhất!*
Diệp Trần biến mất. Khi hiện ra lần nữa, hắn đã ở ngay trước mặt Linh Nhi.
Nét mặt Linh Nhi đầy vẻ hoảng loạn, nàng vội vã kết ấn phòng hộ: "Mộ Dung ca ca cứu ta!"
"Không ai cứu nổi ngươi!"
Diệp Trần không hề nương tay vì chút tình xưa nghĩa cũ, nắm đấm của hắn mang theo tất cả sự phẫn uất, tất cả sự tủi nhục tích tụ suốt ba năm qua, giáng thẳng xuống.
"Rắc!"
Hộ thể linh khí của Linh Nhi vỡ vụn ngay lập tức. Cú đấm nện thẳng vào bụng nàng. Linh Nhi rên lên một tiếng đau đớn, toàn bộ nội tạng như đảo lộn, cơ thể nàng bay vút đi như một mảnh giẻ rách, máu tươi vẽ lên một đường cong đỏ thẫm trên không trung.
"Linh Nhi!" Mộ Dung Thần gầm lên, hắn định lao xuống võ đài nhưng bị quy tắc của đại hội ngăn cản bởi một bức màn hào quang bảo vệ.
Diệp Trần không dừng lại, hắn hóa thành tàn ảnh, xuất hiện ngay phía trên Linh Nhi đang rơi tự do, chân phải dẫm mạnh xuống.
"Nhất Bộ Đạp Phá!"
"Ầm!"
Thân thể Linh Nhi va đập mạnh xuống sàn đấu, tạo ra một hố sâu khổng lồ. Nàng nằm đó, bộ y phục trắng muốt giờ đây loang lổ vết máu và bùn đất, đầu tóc rũ rượi, không còn chút dáng vẻ của một "Tiên Tử".
Diệp Trần đáp xuống cạnh bên, dẫm lên thanh ngọc kiếm đã gãy làm đôi, ánh mắt lạnh lùng nhìn người phụ nữ đang run rẩy dưới chân mình: "Năm đó, ngươi nói ta là bùn nhão dưới chân, không xứng với kẻ ở trên mây như ngươi. Hiện tại, mây của ngươi đâu? Tiên cốt của ngươi đâu?"
Linh Nhi nhìn hắn với ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng và van nài: "Diệp… Diệp Trần… tha cho ta… ta là bị ép buộc… là Mộ Dung Thần ép ta…"
"Chát!"
Diệp Trần thẳng tay tát một cái thật mạnh, khiến nàng quay cuồng. Hắn chán ghét nhìn kẻ nữ nhân tâm địa rắn rết này: "Dùng máu thịt của ta để tiến thân, dùng tình cảm của ta để trục lợi. Ngươi không xứng đáng để ta giết, vì ngươi quá bẩn."
Hắn ngẩng đầu nhìn lên khán đài danh dự, nhìn thẳng vào con mắt đang phun lửa của Mộ Dung Thần, rồi đột ngột đưa tay ra, túm lấy cổ áo Linh Nhi nhấc bổng lên.
"Mộ Dung Thần, đồ vật của ngươi, trả lại cho ngươi!"
Hắn vận kình lực, ném mạnh Linh Nhi về phía khán đài như một bao rác. Mộ Dung Thần lao ra đón lấy nàng, nhìn thấy Linh Nhi đã hoàn toàn bị phế bỏ tu vi, kinh mạch đứt đoạn, hắn rít qua kẽ răng: "Trần Phàm! Ta sẽ lột da rút xương ngươi! Ta thề!"
Diệp Trần đứng giữa đống đổ nát của võ đài, tà áo nhuộm máu bay lất phất, phong thái sừng sững như một ngọn núi không thể lay chuyển. Hắn giơ nắm đấm về phía Mộ Dung Thần, giọng nói vang vọng khắp Thương Loan đỉnh:
"Tới đây. Ta đợi ngươi ở trận chung kết. Để xem Hoàng Kim Tiên Cốt của ngươi có chịu nổi một cú đấm của Phàm Cốt này không!"
Toàn trường im phăng phắc, sau đó bùng nổ trong những tiếng hô hào điên cuồng. Trận chiến này, không chỉ là trả thù, mà là tuyên cáo với thế giới: Phàm nhân, cũng có thể khiến thần tiên phải cúi đầu!