Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 35: Lời Thú Nhận Cay Đắng**
**CHƯƠNG 35: LỜI THÚ NHẬN CAY ĐẮNG**
Khói bụi trên đỉnh Thương Loan dần tan biến, nhưng dư chấn của cú dẫm "Nhất Bộ Đạp Phá" vẫn còn rung chuyển trong lòng mỗi tu sĩ có mặt tại quảng trường. Tiên Tử Linh Nhi, người từng được ca tụng là thiên nữ giáng trần, biểu tượng của sự thanh khiết và cao ngạo tại Hạ Tam Thiên, lúc này đang nằm sóng soài trên mặt đất, hơi thở đứt quãng.
Bộ nghê thường trắng muốt của nàng đã bị kình lực từ bàn chân Diệp Trần xé rách, để lộ bờ vai trắng ngần nhưng đầy những vết bầm tím và máu tươi loang lổ. Đôi mắt vốn dĩ đầy vẻ xa cách, giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng và kinh hoàng tột độ.
Mộ Dung Thần đứng trên khán đài danh dự, đôi bàn tay nắm chặt đến mức gân xanh nổi lên như những con giun nhỏ dưới da. Hắn đón lấy thân hình mềm nhũn của Linh Nhi từ tay thuộc hạ, cảm nhận được hơi thở yếu ớt và kinh mạch hỗn loạn của nàng, ánh mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ quạch.
– "Trần… Phàm… Ngươi dám hủy hoại nàng?" – Giọng nói của Mộ Dung Thần trầm đục, mang theo sát ý ngút trời.
Diệp Trần đứng giữa đống đổ nát, tà áo thô sơ đẫm máu bay phần phật trong gió núi. Hắn chẳng thèm nhìn lấy Mộ Dung Thần một cái, ánh mắt sắc lẹm như kiếm quang chỉ khóa chặt lấy Linh Nhi đang run rẩy. Trong đầu hắn, giọng nói khàn khàn của Lão Quy vang lên đầy giễu cợt:
– "Tiểu tử, nhìn bộ dạng thảm hại của ả ta kìa. Đúng là một lũ mắt chó nhìn người thấp kém. Tiên cốt? Một mẩu xương gãy mà cũng coi là bảo vật? Nếu bọn chúng biết trong cơ thể ngươi đang tái tạo ra Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt, chắc chắn sẽ hối hận đến mức đập đầu vào tường mà chết."
Diệp Trần không đáp lời Lão Quy, hắn từng bước tiến lại gần Linh Nhi. Mỗi bước chân của hắn gõ xuống mặt đá vụn như tiếng chuông báo tử từ cõi u minh.
Linh Nhi gắng gượng ngẩng đầu lên. Nhìn thấy bóng hình cao lớn của Diệp Trần đang phủ xuống, nàng bất giác lùi lại theo bản năng, nhưng đôi chân đã hoàn toàn mất đi tri giác. Nàng run rẩy, đôi môi tái nhợt mấp máy:
– "Đừng… Đừng qua đây…"
Diệp Trần dừng bước, đứng cách nàng chỉ ba thước. Hắn khẽ cúi người, giọng nói lạnh lùng đến rợn người:
– "Linh Nhi, nhớ lại năm xưa ở Thanh Vân Trấn, dưới gốc cây anh đào sau núi, ngươi đã nói gì không? Ngươi nói, chỉ cần chúng ta bên nhau, dù ta mãi mãi là một tên phế vật Phàm Cốt, ngươi cũng nguyện ý cùng ta bình đạm hết kiếp này."
Nghe nhắc đến chuyện cũ, sắc mặt Linh Nhi đột ngột trắng bệch. Những ký ức vốn dĩ nàng đã cố chôn vùi trong lớp vàng son của danh vọng và sự sủng ái của Mộ Dung Gia giờ đây ùa về như thác lũ. Lúc đó, nàng vẫn chỉ là một thiếu nữ chưa biết đến sự phù phiếm của tu tiên giới, còn hắn vẫn là thiếu chủ đầy tiềm năng của Diệp Gia trước khi bị phát hiện có Phàm Cốt.
– "Nhưng rồi sao?" – Diệp Trần cười nhạt, nụ cười tràn đầy sự cay đắng – "Khi Mộ Dung Thần đưa ra một miếng Hoàng Kim Tiên Cốt sơ cấp, ngươi đã lập tức cầm lấy cây trâm ta tặng mà đâm thẳng vào ngực ta. Ngươi đứng bên cạnh hắn, nhìn ta bị bẻ gãy gân tay, gân chân, nhìn ta bị ném xuống Vạn Trượng Nhai như một con chó chết. Lúc đó, trong mắt ngươi chỉ có tham vọng, phải không?"
Linh Nhi đột nhiên bật cười, tiếng cười thê lương giữa gió lạnh. Nước mắt hòa lẫn với máu và phấn son chảy dài trên khuôn mặt đã từng khuynh thành:
– "Phải! Ta tham vọng thì đã sao? Diệp Trần, ngươi căn bản không hiểu được thế giới này tàn khốc đến mức nào! Ngươi sinh ra ở một thị trấn nhỏ, Phàm Cốt của ngươi là cái tội! Ngươi không thể tu luyện, ngươi vĩnh viễn chỉ có thể sống vài chục năm rồi thối rữa dưới lòng đất. Ta là thiên tài, ta có cơ hội bước lên Trung Tam Thiên, thậm chí là Thượng Tam Thiên! Ngươi muốn ta ở lại cái nơi hẻo lánh đó để cùng ngươi héo mòn sao?"
Nàng gào lên trong đau đớn, mỗi lời nói như một mũi kim châm vào quá khứ của cả hai:
– "Mộ Dung Thần cho ta tất cả! Cho ta đan dược, cho ta công pháp, cho ta địa vị mà nghìn vạn người phải ngước nhìn! Còn ngươi? Ngươi cho ta cái gì ngoài cái danh phận vị hôn thê của một phế vật? Ta không sai! Kẻ sai chính là Thiên Đạo này! Nó định sẵn ngươi là sâu kiến, tại sao ngươi còn ngoi lên để sỉ nhục ta?"
Toàn trường khán giả nghe những lời này đều im bặt. Có kẻ khinh bỉ sự thực dụng của Linh Nhi, nhưng cũng có kẻ thở dài cho quy luật nghiệt ngã của giới tu chân.
Diệp Trần nhìn nàng bằng ánh mắt thương hại, sự thù hận dường như đã nhạt đi, thay vào đó là một sự đoạn tuyệt triệt để:
– "Ngươi nói Thiên Đạo định sẵn ta là sâu kiến? Vậy thì hôm nay, cái phế vật Phàm Cốt này đã đánh nát 'Tiên Đạo' của ngươi, dẫm nát 'Tiên Cốt' mà ngươi luôn tự hào. Linh Nhi, ngươi cầu xin Tiên Đạo của ngươi đi, xem nó có cứu nổi tu vi đã mất của ngươi không?"
Linh Nhi bàng hoàng nhận ra, luồng khí tức cường đại đang bao trùm lấy Diệp Trần không phải là linh khí bình thường. Nó cuồng bạo, nghịch thiên và mang theo một ý chí bất khuất. Nàng nhìn thấy những vết nứt trên da thịt Diệp Trần, nơi đó ánh lên sắc thái của đồng cổ, mỗi sợi cơ bắp đều ẩn chứa sức mạnh nổ tung.
Cảm giác hối hận bắt đầu len lỏi vào tâm trí nàng. Nếu năm đó nàng không phản bội, nếu nàng cùng hắn vượt qua nghịch cảnh… thì người đứng bên cạnh vị cường giả "nghịch thiên" này, lẽ ra phải là nàng. Sức mạnh này vượt xa cái thứ Hoàng Kim Tiên Cốt mà Mộ Dung Thần tặng nàng.
Nàng run rẩy đưa bàn tay máu me ra, nắm lấy gấu áo của Diệp Trần, giọng nói chuyển sang van nài, nhỏ như tiếng muỗi kêu:
– "Trần… Diệp huynh… tha thứ cho ta… Ta biết lỗi rồi. Là do Mộ Dung Thần che mắt ta… Hắn mới là kẻ chủ mưu phế bỏ ngươi. Ta… ta vẫn còn nhớ những ngày ở Thanh Vân Trấn… Chúng ta bắt đầu lại có được không? Với sức mạnh của ngươi bây giờ, ngươi có thể đưa ta rời khỏi đây, chúng ta sẽ…"
– "Đủ rồi!"
Diệp Trần lạnh lùng hất tay nàng ra. Ánh mắt hắn không còn chút gợn sóng, chỉ có sự chán ghét tột cùng.
– "Linh Nhi, ngươi làm ta cảm thấy buồn nôn. Khi ta là phế vật, ngươi chà đạp ta. Khi ta mạnh mẽ, ngươi lại mang tình cũ ra cầu khẩn. Loại phụ nữ như ngươi, vĩnh viễn không xứng được nhắc đến hai chữ Thanh Vân Trấn."
Hắn quay lưng đi, bóng lưng vững chãi như một vách núi vạn năm không lay chuyển.
Linh Nhi sụp đổ hoàn toàn. Nàng nhìn thấy sự lạnh lùng của Diệp Trần, lại nhìn về phía Mộ Dung Thần – kẻ lúc này đang nhìn nàng với ánh mắt ghê tởm vì nàng đã quỳ gối cầu xin "kẻ thù". Nàng nhận ra mình đã mất tất cả. Danh tiếng, địa vị, người yêu và cả sự tự tôn cuối cùng.
– "Hahaha… Phàm Cốt Nghịch Tiên… Hóa ra tất cả chúng ta đều là lũ hề!"
Linh Nhi cười điên dại, máu từ miệng phun ra không ngừng. Cú tát và cú dẫm của Diệp Trần đã triệt để hủy hoại gốc rễ tu vi của nàng. Từ nay về sau, nàng chính thức trở thành một phế nhân, kẻ mà nàng hận nhất, giờ đây nàng lại trở thành chính là hạng người đó.
Diệp Trần đứng giữa quảng trường, giọng nói trầm hùng vang lên, không phải dành cho Linh Nhi, mà là dành cho toàn thể đệ tử các tông môn đang theo dõi:
– "Ngày hôm nay, Diệp Trần ta đứng đây để minh chứng một điều: Trời định ta là phàm, nhưng bước chân ta định nát trời xanh! Kẻ nào còn muốn dùng cái gọi là 'Thiên Mệnh' để chèn ép phàm nhân, cứ việc bước lên đây!"
Phía xa, Sở Cuồng nắm chặt tay, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động. Hắn gào lên:
– "Trần ca vô địch! Phàm nhân nghịch tiên!"
Tiếng hô vang dậy khắp nơi, hàng ngàn tu sĩ xuất thân bình dân như tìm thấy ngọn lửa trong đêm tối, họ bắt đầu hô vang cái tên của hắn.
Nhưng trong bóng tối, một luồng uy áp khủng khiếp từ trên cao đột ngột giáng xuống. Giới bích giữa Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên dường như có dấu hiệu rung động. Những ánh mắt tham lam và kiêng dè từ những tồn tại thượng tầng đã bắt đầu chú ý đến hạt giống "Nghịch Thiên" này.
Lão Quy thì thầm:
– "Tiểu tử, vở kịch hay chỉ mới bắt đầu thôi. Con đàn bà đó chỉ là một hạt bụi trên con đường này. Mộ Dung Thần phía trước mới là kẻ sở hữu Tiên Cốt thực sự do lũ thần linh rởm ở tầng trên ban xuống. Chuẩn bị đi, trận đánh sắp tới sẽ gãy nhiều xương lắm đấy!"
Diệp Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt nhìn thẳng vào Mộ Dung Thần đang từ từ đứng dậy khỏi khán đài, tỏa ra luồng kim quang chói mắt. Hắn biết, lời thú nhận cay đắng của Linh Nhi chỉ là khúc dạo đầu cho một bản hùng ca nhuộm máu mà hắn chính là người viết tiếp.
Vạn Trượng Nhai không giết chết được hắn, thì cái thế gian này, cũng không ai có thể ngăn được bước chân hắn đạp phá Cửu Trọng Thiên.