Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 36: Chung Kết Trong Mơ**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:38:48 | Lượt xem: 1

Bầu trời trên đỉnh Thiên Vân Trấn bị bao phủ bởi một tầng mây tím sẫm, sấm sét ẩn hiện như những con mãng xà điên cuồng uốn lượn. Gió thốc mạnh, thổi tung bụi mờ và mùi máu tanh nồng nặc từ phía khán đài đổ nát. Sau tiếng gào thét tuyệt vọng của Tiên Tử Linh Nhi, toàn bộ trường đấu chìm vào một khoảng lặng chết chóc.

Hàng vạn con mắt đổ dồn về phía trung tâm, nơi một thanh niên áo vải, toàn thân đầy những vết sẹo cũ mới đan xen đang đứng vững như một ngọn thương thiên cổ. Diệp Trần không nhìn kẻ vừa bị mình phế bỏ, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng nghìn năm, khóa chặt vào bóng người đang chậm rãi đứng dậy từ hàng ghế chủ tọa của gia tộc Mộ Dung.

Mộ Dung Thần.

Kẻ sở hữu Hoàng Kim Tiên Cốt, thiên tài đứng đầu Hạ Tam Thiên, kẻ đã từng giẫm đạp lên tôn nghiêm của Diệp Trần, cướp đi tất cả và ném hắn xuống vực thẳm.

"Rác rưởi vẫn mãi là rác rưởi."

Mộ Dung Thần nhẹ nhàng mở miệng, giọng nói của hắn không lớn nhưng mang theo một loại uy áp thiên nhiên, khiến linh khí trong không gian xung quanh dường như ngưng đọng lại. Hắn bước một bước ra khỏi khán đài. Thay vì rơi xuống, dưới chân hắn đột ngột hiện ra một đóa sen vàng lấp lánh, nâng đỡ cơ thể hắn giữa hư không.

Kim Liên Bộ Pháp. Chỉ có những kẻ sở hữu tiên cốt cực phẩm mới có thể dẫn động thiên địa quy tắc một cách tự nhiên như vậy.

"Ngươi giết Linh Nhi, thực chất là đang giúp ta phủi đi một vết nhơ. Một món đồ chơi hỏng, bỏ đi cũng không tiếc." Mộ Dung Thần phủi nhẹ lớp bụi tưởng tượng trên tà áo gấm, đôi mắt hắn tỏa ra ánh kim quang rực rỡ, nhìn Diệp Trần như nhìn một con kiến cỏ. "Nhưng ngươi dám làm loạn tại lễ đính hôn của ta, dùng cái bộ xương phàm tục bẩn thỉu đó để khiêu khích uy nghiêm của Mộ Dung gia… đó là tội chết."

Diệp Trần khẽ liếm vết máu khô trên môi, khóe miệng nhếch lên một độ cong đầy tàn nhẫn:
"Mộ Dung Thần, lời thừa thãi nói bớt lại đi. Năm xưa ngươi dựa vào Hoàng Kim Tiên Cốt để trấn áp ta, hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, cái gọi là tiên cốt trong mắt ta… chẳng đáng một xu!"

"Ngông cuồng!"

Mộ Dung Thần lạnh lùng hừ một tiếng. Hắn không hề sử dụng vũ khí, chỉ đơn giản là tung ra một quyền.

"Hoàng Kim Trấn Thế Ấn!"

Linh khí thuộc tính kim trong phạm vi mười dặm điên cuồng hội tụ, hóa thành một đạo thủ ấn khổng lồ dài tới vài trượng, rực rỡ như được đúc bằng vàng ròng, mang theo sức nặng của một ngọn núi lớn nện xuống đầu Diệp Trần. Không gian dưới sức ép này bắt đầu vặn vẹo, phát ra tiếng rắc rắc ghê người.

Diệp Trần không lùi, cũng không tránh. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân truyền ra những tiếng nổ giòn giã.

"Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Phàm Cốt Kình!"

Diệp Trần vung quyền nghênh tiếp. Không có linh quang hào nhoáng, không có hoa văn phức tạp, chỉ là một cú đấm thuần túy bằng sức mạnh cơ bắp phối hợp với nội kình kinh người của Nghịch Thiên Cốt.

*Ầm!*

Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên. Sóng xung kích hất văng những khối đá nặng hàng tấn xung quanh bay tứ tung. Khán giả đứng xa cũng cảm thấy lồng ngực tê rần, huyết khí nhào lộn.

Giữa khói bụi, Diệp Trần lùi lại bảy bước, mỗi bước chân đều lún sâu xuống nền đá cứng. Cánh tay phải của hắn run rẩy, lớp da bọc ngoài bị xé rách, để lộ ra những thớ cơ đỏ hỏn và khung xương đen nhánh như hắc thiết đang phát ra những luồng khí lạnh lẽo.

Mộ Dung Thần vẫn đứng trên đài sen, chân mày khẽ nhíu: "Ồ? Chặn được một chiêu của ta? Hóa ra nhục thân của ngươi có chút kỳ lạ, thảo nào dám quay về chịu chết."

Trong thức hải của Diệp Trần, giọng nói già nua, khàn khàn của Lão Quy vang lên đầy đê tiện:
"Tiểu tử, nhìn thấy chưa? Đó là sức mạnh của Tiên Cốt do thượng giới ban xuống, linh khí của nó tinh khiết hơn ngươi gấp mười lần. Nhưng đừng sợ, xương của ngươi càng gãy, uy lực của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu càng phát huy. Đừng phòng thủ, hãy để hắn đánh! Dùng linh khí của hắn để tôi luyện xương của ngươi!"

Diệp Trần nghiến răng, ánh mắt càng thêm điên cuồng. Hắn hiểu ý của Lão Quy. Con đường hắn đi không phải là tu tiên, mà là nghịch tiên.

"Tiếp tục!" Diệp Trần hét lớn, chủ động lao lên. Tốc độ của hắn nhanh đến mức tạo ra một chuỗi tàn ảnh.

Mộ Dung Thần hừ lạnh: "Tìm chết!"

Hắn dang hai tay, Hoàng Kim Tiên Cốt trong người tỏa sáng xuyên qua lớp da thịt, biến hắn thành một mặt trời nhỏ. Từng đạo kim kiếm sắc bén hình thành từ hư không, dày đặc như mưa rào, từ mọi hướng lao về phía Diệp Trần.

*Phập! Phập! Phập!*

Diệp Trần không thi triển bất kỳ hộ thể pháp thuật nào. Hắn dùng lồng ngực, dùng vai, dùng chính cơ thể mình để hứng chịu cơn mưa kiếm ấy. Máu bắn tung tóe, nhuộm hồng cả một vùng đất.

"Trần ca!" Ở phía dưới, Sở Cuồng gào lên, đôi mắt hằn lên tia máu. Hắn không hiểu tại sao Diệp Trần lại hành động tự sát như vậy.

Đám đông bắt đầu cười nhạo:
"Hắn điên rồi! Dùng nhục thân đối kháng với Kim Linh Kiếm của Mộ Dung thiếu chủ? Đúng là lấy trứng chọi đá!"
"Phàm cốt thì mãi là phàm cốt, chỉ một chút chiêu trò liền lộ nguyên hình."

Nhưng, nụ cười trên mặt Mộ Dung Thần dần dần biến mất. Hắn nhận ra một điều vô cùng bất thường. Diệp Trần bị đâm hàng chục nhát, xương cốt vang lên tiếng gãy vỡ "rắc rắc" liên tục, nhưng hơi thở của hắn không hề yếu đi, trái lại, mỗi một tiếng xương gãy, áp lực tỏa ra từ người hắn lại tăng vọt.

"Thái Cổ Nghịch Mệnh – Vạn Cổ Tái Tạo!"

Bên trong cơ thể Diệp Trần, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đang xoay tròn điên cuồng. Những mảnh xương bị gãy không hề rơi rụng mà được bao phủ bởi một lớp năng lượng màu xám tối tăm, sau đó chúng mọc lại, chen chúc vào nhau, trở nên dày đặc và cứng cáp hơn gấp bội.

Mỗi một lần đau đớn là một lần thăng hoa.

"Mộ Dung Thần, chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"

Diệp Trần đã áp sát đến trước mặt Mộ Dung Thần, khuôn mặt hắn đầy máu nhưng nụ cười lại trông giống như một con quỷ vừa bước ra từ địa ngục. Hắn vươn bàn tay đã bị gãy nát các ngón tay, nhưng lúc này đang nhanh chóng phục hồi với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tóm chặt lấy cổ chân của Mộ Dung Thần.

"Ngươi… làm sao có thể?" Mộ Dung Thần kinh hoàng. Hắn cảm thấy từ bàn tay Diệp Trần truyền đến một lực hút khủng khiếp, đang nuốt chửng kim quang của hắn.

"Cửu Trọng Thiên Băng – Quyền thứ nhất!"

Diệp Trần vận dụng toàn bộ sức nặng của khung xương vừa mới được tôi luyện, dồn hết vào một cú đấm.

*Bùm!*

Tấm chắn linh lực bao quanh Mộ Dung Thần vỡ nát như thủy tinh. Hắn bị một cú đấm trúng bụng, văng ngược về phía sau, phá sập cả bức tường đá kiên cố của đấu trường.

Toàn trường câm nín.

Cái gì gọi là thiên tài sở hữu Hoàng Kim Tiên Cốt? Cái gì gọi là phàm cốt bất tài?

Cảnh tượng trước mắt hoàn toàn lật ngược mọi nhận thức của các tu sĩ ở Hạ Tam Thiên.

Mộ Dung Thần bò ra từ đống đổ nát, vương miện trên đầu rơi mất, mái tóc vàng kim hỗn loạn, khóe miệng chảy xuống một dòng máu đỏ thẫm xen lẫn sắc vàng óng ánh. Hắn điên rồi. Một tên phế vật hắn chưa từng để vào mắt, nay lại làm hắn bị thương trước mặt bao nhiêu người?

"Diệp… Trần! Ngươi triệt để chọc giận ta!"

Mộ Dung Thần gầm lên, hai tay kết ấn cực nhanh. Một đạo hư ảnh khổng lồ từ sau lưng hắn hiện lên, đó là một vị thần linh mặc giáp vàng, tay cầm thần kiếm. Đây là "Hoàng Kim Chiến Thần Hồn", át chủ bài mạnh nhất của Mộ Dung gia, chỉ dành cho kẻ thức tỉnh được hoàn mỹ Tiên Cốt.

"Bất kể ngươi có tà thuật gì, trước mặt sức mạnh tuyệt đối, mọi thứ đều là hư vô! Chết đi!"

Hư ảnh chiến thần vung kiếm xuống. Một đường kiếm quang rộng tới trăm mét, chia cắt bầu trời, mang theo hơi thở hủy diệt chém thẳng vào vị trí Diệp Trần.

Diệp Trần đứng giữa tâm bão, ánh mắt bình tĩnh đến lạ thường. Hắn đưa tay chạm vào ngực trái, nơi Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đang rung động mãnh liệt nhất.

"Lão Quy, giúp ta một tay!"

"Được thôi tiểu tử! Để bọn rác rưởi này xem, thế nào mới là sức mạnh của Nghịch Thiên!"

Máu của Diệp Trần bắt đầu sôi trào, đốt cháy hư không. Xương cốt toàn thân hắn chuyển từ màu đen sang một màu bạch ngọc pha lẫn huyết tơ. Hắn bước lên phía trước một bước.

Một bước này, mặt đất sụp đổ.
Một bước này, linh khí bạo loạn.

"Thập Bộ Sát Nhất Nhân – Bộ thứ nhất: Đạp Phá!"

Hắn không tránh né đường kiếm quang kia. Khi kiếm quang chém đến, Diệp Trần chỉ giơ hai tay ra, trực tiếp… bắt lấy lưỡi kiếm bằng năng lượng ấy.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Xương tay của Diệp Trần liên tục gãy nát dưới sức ép của thần kiếm, nhưng mỗi lần gãy, chúng lại lập tức tái tạo và trở nên cứng hơn trước đó nghìn lần. Hắn gầm lên một tiếng, dùng lực bẻ mạnh.

*Rắc!*

Thần kiếm bằng năng lượng thế mà lại bị đôi bàn tay phàm trần của hắn bẻ gãy làm đôi!

Khán giả phía dưới có kẻ đã quỳ rạp xuống vì không chịu nổi áp lực tinh thần. Bẻ gãy chiêu thức của Hoàng Kim Tiên Cốt bằng tay không? Đây là sức mạnh của con người sao?

Mộ Dung Thần trợn ngược mắt, hơi thở dồn dập: "Không… không thể nào! Hoàng Kim Tiên Cốt là bất bại! Thiên đạo đứng về phía ta!"

"Thiên đạo?" Diệp Trần thân hình như chớp, vượt qua khoảng không gian sụp đổ, xuất hiện ngay sát vách Mộ Dung Thần. Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn thẳng vào tâm khảm kẻ thù. "Thiên đạo coi phàm nhân như cỏ rác, vậy hôm nay, phàm nhân ta sẽ giẫm nát Thiên đạo!"

Diệp Trần ra tay. Không phải là những chiêu thức cầu kỳ, mà là một trận đòn thuần túy bạo lực.

*Bốp!*

Một quyền đánh nát bả vai trái của Mộ Dung Thần, mảnh xương vàng văng ra tung tóe.

*Bốp!*

Cú đá thứ hai bẻ gãy chân phải của hắn, ép vị thiên tài kiêu ngạo này phải quỳ xuống dưới chân mình.

Mộ Dung Thần gào thét trong đau đớn và nhục nhã. Hắn muốn vùng vẫy, nhưng mỗi lần hắn vận chuyển linh khí, Diệp Trần lại dẫm mạnh xuống, dùng sức mạnh của Phàm Cốt Nghịch Thiên trực tiếp nghiền nát luồng linh khí đó ngay khi nó vừa mới nảy sinh.

"Hóa ra Hoàng Kim Tiên Cốt cũng biết đau sao?" Diệp Trần nắm lấy tóc Mộ Dung Thần, ép hắn nhìn vào đám đông bên dưới. "Ngươi nhìn kỹ đi, đây là những người mà ngươi luôn coi là kiến cỏ. Và giờ đây, thiên tài như ngươi lại đang quỳ trước một phế vật mang Phàm Cốt!"

"Ta sẽ giết ngươi… Gia tộc của ta… Thượng giới sẽ không tha…" Mộ Dung Thần nghiến răng đe dọa, hơi thở đã cực kỳ yếu ớt.

"Thượng giới? Để bọn chúng xuống đây, ta cũng sẽ đạp nát từng đứa một."

Diệp Trần lạnh lùng nói, sau đó hắn vận chuyển *Cửu Trọng Thiên Băng* quyền cuối cùng. Một đạo luồng sáng màu xám tro bao phủ nắm đấm của hắn, mang theo sức mạnh có thể hủy diệt quy tắc của tầng trời này.

"Vĩnh biệt, thiên tài trong mộng của ngươi."

*OÀNG!*

Cú đấm nện thẳng vào vị trí lồng ngực của Mộ Dung Thần, nơi đặt lõi của Hoàng Kim Tiên Cốt. Một tiếng vỡ vụn sắc lẹm vang lên, rõ ràng đến mức ngay cả những người đứng ở rìa ngoài Thiên Vân Trấn cũng có thể nghe thấy.

Hoàng Kim Tiên Cốt – biểu tượng của thiên mệnh tại Hạ Tam Thiên – hoàn toàn vỡ nát thành những hạt bụi vàng bay tán loạn trong không trung.

Cơ thể Mộ Dung Thần bay đi như một bao tải rách, rơi thẳng xuống hố sâu nơi Tiên Tử Linh Nhi đang nằm. Hai kẻ từng được coi là đôi kim đồng ngọc nữ, những kẻ phản bội và kẻ cướp đoạt, giờ đây đều trở thành phế nhân, nằm co quắp cạnh nhau giữa đống hoang tàn.

Diệp Trần đứng trên cao nhìn xuống, hơi thở của hắn nặng nề, cơ thể đầy vết thương, máu vẫn không ngừng chảy từ các lỗ chân lông. Nhưng khí thế của hắn vào lúc này giống như một vị thần ma đang thức tỉnh, trấn áp cả một phương trời đất.

Bỗng nhiên, từ trong tàn tích của Hoàng Kim Tiên Cốt bị vỡ, một luồng kim quang không hề biến mất mà tụ lại thành một phù văn huyền bí, lao thẳng lên chín tầng trời.

Trong thức hải, Lão Quy đột ngột trở nên nghiêm túc:
"Cẩn thận, tiểu tử! Món đồ chơi của Mộ Dung Thần chỉ là hàng nhái, nhưng cái phù văn đó là 'Dấu ấn Thiên Đạo'. Ngươi phá hủy nó, đã thực sự làm kinh động đến lũ 'Chấp Pháp Giả' ở Trung Tam Thiên rồi!"

Diệp Trần không sợ hãi, hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Trên tầng mây cao vút, một con mắt khổng lồ bằng sấm sét đang dần hiện ra, mang theo cái nhìn phẫn nộ hướng về phía hắn.

Hắn vươn tay, chỉ thẳng về phía con mắt khổng lồ kia, giọng nói vang vọng khắp cả Hạ Tam Thiên:
"Cửu Trọng Thiên sao? Cứ đợi đấy! Diệp Trần ta sớm muộn gì cũng sẽ nhất bộ đạp phá cái lồng chim của các ngươi!"

Trận chung kết kết thúc, nhưng hành trình nghịch thiên cải mệnh của kẻ mang Phàm Cốt giờ đây mới thực sự bắt đầu. Toàn bộ Thiên Vân Trấn rung chuyển, sấm sét nổ rộ như đang khiếp sợ trước lời tuyên cáo của kẻ phàm trần mạnh nhất lịch sử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8