Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 37: Hoàng Kim Tiên Cốt Uy Áp**
Trên đài cao của diễn võ trường Thanh Vân Trấn, bầu không khí dường như đặc quánh lại. Gió ngừng thổi, lá rụng giữa chừng khựng lại trong không trung, rồi đột ngột bị một luồng sức mạnh vô hình nghiền nát thành tro bụi.
Mộ Dung Thần đứng đó, vạt áo bào thêu chỉ vàng tung bay lồng lộng dù không có gió. Ánh mắt hắn vốn đã kiêu ngạo, giờ đây lại mang thêm một tầng thần thái lạnh lẽo, coi rẻ chúng sinh. Ở phía đối diện, Diệp Trần – lúc này đang mang danh tính giả là Trần Phàm – đứng lặng lẽ. Bộ y phục thô kệch trên người hắn đã rách rưới nhiều chỗ, để lộ ra những mảng da thịt đỏ bầm vì va chạm, nhưng đôi mắt hắn vẫn thản nhiên như nước hồ thu, không một gợn sóng.
"Ngươi khiến ta bất ngờ, thật sự rất bất ngờ."
Mộ Dung Thần lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng lại vang vọng khắp tâm khảm của hàng ngàn tu sĩ dưới khán đài. Mỗi từ ngữ rơi ra như một tiếng chuông nặng nề nện vào lồng ngực người nghe.
"Một kẻ mang Phàm Cốt, dùng một loại luyện thể công pháp thô thiển, lại có thể ép ta đến mức này. Ngươi đủ tư cách để thấy được quân bài tẩy của ta. Thế nhưng…" Khóe môi Mộ Dung Thần nhếch lên một độ cong tàn độc: "Sự nỗ lực của loài sâu kiến, chung quy cũng chỉ để làm nền cho sự vĩ đại của rồng phượng mà thôi."
*Oàng!*
Một tiếng nổ trầm đục phát ra từ chính bên trong cơ thể Mộ Dung Thần. Một luồng hào quang hoàng kim chói mắt đột ngột từ lồng ngực hắn bộc phát, rực rỡ như mặt trời ban trưa, khiến tất cả những người đang quan sát phải theo bản năng giơ tay che mắt.
"Hoàng… Hoàng Kim Tiên Cốt!"
Dưới đài, một lão giả của đại gia tộc kinh hãi đứng bật dậy, giọng run rẩy: "Đó là tiên cốt cấp bậc Vương giả chỉ xuất hiện trong truyền thuyết của Trung Tam Thiên! Mộ Dung gia lại có thể sinh ra một kỳ tài sở hữu thiên phú nghịch thiên như vậy sao?"
Tiên Tử Linh Nhi ngồi ở hàng ghế danh dự, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào bóng dáng rạng rỡ của Mộ Dung Thần. Trong lòng nàng lúc này trào dâng một cảm giác tự hào và cả sự khát khao mãnh liệt. Đây mới chính là người đàn ông nàng chọn, là người sẽ dẫn dắt nàng bước lên những tầng trời cao nhất. Nàng quay sang nhìn Diệp Trần đang đứng trong bóng tối của luồng kim quang kia, trong ánh mắt chỉ còn lại sự thương hại xen lẫn chán ghét.
*Diệp Trần, ngươi thấy chưa? Đây chính là khoảng cách không thể san lấp. Ngươi có cố gắng đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là một khối đá ven đường dưới gót chân thiên nga.*
Lúc này, trên sàn đấu, áp lực đã tăng lên gấp mười, gấp trăm lần. Luồng linh áp mang theo hơi thở vương giả của Hoàng Kim Tiên Cốt như một ngọn núi thái sơn khổng lồ đè nặng lên vai Diệp Trần.
*Rắc! Rắc!*
Tiếng xương cốt ma sát dưới áp lực kinh người phát ra từ cơ thể Diệp Trần. Những thớ cơ bắp của hắn rung lên bần bật, đôi chân hắn cắm sâu xuống mặt sàn đá cẩm thạch cứng nhất, khiến nó nứt toác ra như mạng nhện.
"Quỳ xuống!"
Mộ Dung Thần hét lớn một tiếng. Theo tiếng hét đó, luồng kim quang hóa thành một bàn tay khổng lồ từ trên không trung vỗ xuống. Không phải là chiêu thức võ học, đó thuần túy là sự áp chế về đẳng cấp của huyết thống và cốt tủy. Thiên địa linh khí xung quanh đều bị Hoàng Kim Tiên Cốt tước đoạt quyền kiểm soát, biến Diệp Trần thành một kẻ cô độc bị cả thế giới ruồng bỏ.
Trong thức hải của Diệp Trần, tiếng cười quái dị của Lão Quy vang lên:
"Tiểu tử, chịu hết nổi rồi hả? Cái món đồ chơi bằng vàng của nó bắt đầu ra oai rồi đấy. Cảm giác bị thiên mệnh đè ép có sướng không?"
Diệp Trần cắn chặt răng, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ kẽ môi, nhưng lưng hắn vẫn thẳng tắp như một cây thương muốn xuyên thủng trời xanh.
"Lão già… bớt nói nhảm đi." Diệp Trần đáp lại bằng thần thức, giọng nói trầm đục vì đau đớn nhưng đầy sự ngoan cường. "Trời muốn ta quỳ, ta phá trời. Xương muốn ta gãy, ta đúc lại xương!"
Mộ Dung Thần thấy Diệp Trần vẫn chưa chịu khuất phục, đôi mày thanh tú chau lại. Hắn cảm thấy tôn nghiêm của mình bị thách thức. Một kẻ mang Phàm Cốt dựa vào cái gì mà vẫn đứng vững dưới uy thế của Tiên Cốt?
"Ngu xuẩn. Để ta xem cái Phàm Cốt rác rưởi của ngươi chịu được đến khi nào!"
Mộ Dung Thần bước tới một bước. Mỗi bước chân của hắn như gõ vào nhịp tim của tất cả mọi người. Kim quang từ lồng ngực hắn càng lúc càng đậm, dần dần ngưng tụ thành hư ảnh của một vị chiến thần hoàng kim khổng lồ phía sau lưng. Áp lực lúc này đã vượt ra ngoài sàn đấu, khiến những tu sĩ yếu ớt ở hàng đầu phải hộc máu, lảo đảo lùi lại.
*Rầm!*
Diệp Trần gối trái hơi khuỵu xuống. Mặt sàn dưới chân hắn hoàn toàn nát vụn. Toàn bộ huyết quản trên cánh tay hắn lồi lên, tím ngắt. Đau đớn! Một nỗi đau như có hàng vạn mũi kim đâm vào tận tủy, như có ai đó đang dùng búa tạ đập nát từng mẩu xương cốt của hắn rồi lại nghiền chúng thành bột.
Đây chính là uy áp của thiên mệnh. Đây chính là trật tự mà Cửu Trọng Thiên đã đặt ra: Kẻ có Tiên Cốt là thần, kẻ mang Phàm Cốt là nô.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc gân mạch tưởng chừng như sắp đứt đoạn, sâu trong tủy xương đen nhánh của Diệp Trần, một tia sáng màu tím thẫm đột ngột lóe lên. Đó là sức mạnh của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đang cảm nhận được sự khiêu khích từ thế lực thiên đạo chính thống.
Một luồng hơi nóng lạnh lẽo luân chuyển bắt đầu bùng phát từ **Nghịch Thiên Cốt**.
"Nghịch Thiên Hóa Long Quyết… Đệ nhất trọng: Phá Kỷ!”
Diệp Trần gầm lên trong tâm khảm. Thay vì kháng cự lại áp lực của Mộ Dung Thần, hắn đột ngột buông lỏng toàn bộ phòng ngự. Hắn dùng chính luồng áp lực hoàng kim kia để ép vỡ những mẩu Phàm Cốt vẫn còn sót lại trong cơ thể mình.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Chuỗi âm thanh ghê người vang lên liên tục. Khán giả bên dưới sững sờ. Họ thấy người của Diệp Trần đột nhiên run rẩy dữ dội, máu tươi phun ra như mưa, nhuộm đỏ cả một vùng sàn đấu. Ai cũng nghĩ rằng hắn đã đến giới hạn, rằng Phàm Cốt của hắn đã hoàn toàn bị nghiền nát dưới uy lực của Mộ Dung Thần.
Linh Nhi quay mặt đi, không nỡ (hay không muốn) nhìn cảnh tượng thảm khốc ấy. Mộ Dung Thần cười lạnh: "Kết thúc rồi, rác rưởi vẫn mãi là…"
Lời của hắn chưa dứt, nụ cười trên môi đột ngột đông cứng.
Giữa màn sương máu nhạt nhòa, Diệp Trần vốn đang khuỵu gối, chậm rãi đứng thẳng dậy.
Mỗi khi hắn cử động, không gian xung quanh dường như phát ra tiếng rên rỉ. Luồng kim quang từ Hoàng Kim Tiên Cốt khi chạm vào làn da đẫm máu của hắn không còn sự áp chế nữa, mà giống như gặp phải một loại lực hút kỳ dị, bị hút sạch vào bên trong những vết thương.
Diệp Trần ngẩng đầu. Lúc này, đồng tử của hắn đã biến thành một màu tím sậm sâu thẳm, bí ẩn và hung bạo như một con dã thú thời thái cổ vừa thoát khỏi xiềng xích vạn năm.
"Áp lực của ngươi… chỉ có thế thôi sao?"
Giọng của Diệp Trần lúc này mang theo một sự trầm hùng kỳ lạ, khiến hư ảnh chiến thần hoàng kim phía sau Mộ Dung Thần rung rinh như sắp tan rã.
Mộ Dung Thần kinh hoàng nhận ra, linh áp từ Tiên Cốt của mình đang bị một loại lực lượng cấp bậc cao hơn, điên cuồng hơn và "nghịch ngợm" hơn nuốt chửng. Đó không phải là linh khí, đó là một loại ý chí – ý chí không cam lòng làm bình thường, ý chí muốn dẫm nát mọi quy tắc.
Diệp Trần bước tới một bước.
*Bùng!*
Một vòng sóng xung kích màu tím đen nổ tung ra từ dưới chân hắn, đánh bật hoàn toàn luồng kim quang của Mộ Dung Thần. Sàn diễn võ rung chuyển dữ dội như một trận động đất kinh hoàng.
"Làm sao có thể? Phàm Cốt của ngươi đáng lẽ đã phải nát vụn rồi!" Mộ Dung Thần gào lên, vẻ bình tĩnh cao ngạo hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi không thể che giấu.
"Ngươi nói đúng, nó đã nát." Diệp Trần lạnh lùng tiến lên, mỗi bước chân của hắn khiến đất đá bay ngược lên không trung. "Nhưng ngươi không biết rằng, thứ xương cốt này của ta… càng nát, càng mạnh!"
Dưới lớp da thịt rách nát của Diệp Trần, những khúc xương mới vừa được đúc lại ánh lên sắc đen kim loại huyền ảo, cứng cáp đến mức cực đoan. Nghịch Thiên Cốt đã chính thức hoàn thành lần tiến hóa đầu tiên ngay trong trận chiến này.
Bầu trời trên Thanh Vân Trấn vốn đang trong xanh, đột nhiên bị những tầng mây đen kịt từ đâu kéo đến che phủ. Sấm sét màu tím xé toác không gian, dường như thiên địa cũng đang cảm nhận được sự sinh ra của một thứ cấm kỵ.
Diệp Trần giơ nắm đấm lên. Không có linh khí dao động rầm rộ, chỉ có sức mạnh thuần túy từ nhục thân bóp nghẹt cả không khí.
"Cửu Trọng Thiên Băng – Nhất Quyền Trấn Sơn Hà!"
Lúc này, không phải Mộ Dung Thần áp chế Diệp Trần, mà là Diệp Trần đang dùng nhục thân của kẻ "Phàm Cốt" để xét xử thiên tài được ông trời ưu ái.
Toàn bộ võ trường nín thở. Họ biết, một chương mới của Hạ Tam Thiên đang bắt đầu từ nắm đấm này.