Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 38: Xương Gãy Lại Nối**
Trên võ đài đá xanh của Thanh Vân Trấn, không khí dường như đã đặc quánh lại dưới áp lực nghẹt thở từ Hoàng Kim Tiên Cốt. Những vết nứt li ti bò lan dưới chân Mộ Dung Thần như mạng nhện, mỗi bước đi của hắn đều mang theo khí thế của một vị quân vương trẻ tuổi đang tuần du lãnh địa của mình.
Đối diện với hắn, Diệp Trần đứng đó, bộ y phục bằng vải thô đã rách nát tả tơi, để lộ ra khuôn ngực rắn chắc đầy rẫy những vết bầm tím và máu tươi. Hơi thở của hắn nặng nề, mỗi lần hít vào đều kéo theo một tiếng rít khe khẽ từ lồng ngực đang chịu tổn thương nghiêm trọng.
"Diệp Trần, kết thúc rồi."
Mộ Dung Thần lạnh lùng thốt lên, đôi đồng tử ánh lên sắc vàng kim đầy vẻ khinh miệt. Hắn giơ cao cánh tay phải, linh khí xung quanh cuồng bạo tụ tập về lòng bàn tay, ngưng tụ thành một vầng mặt trời nhỏ tỏa sáng rực rỡ. Đây chính là tuyệt kỹ trấn tông của Mộ Dung gia: *Hoàng Kim Trấn Thế Ấn*.
"Vốn dĩ một kẻ Phàm Cốt như ngươi không đáng để ta dùng đến chiêu này. Nhưng vì để Linh Nhi thấy rõ sự cách biệt giữa tiên và phàm, ta sẽ cho ngươi được chết dưới ánh hào quang huy hoàng nhất!"
Dưới đài, Tiên Tử Linh Nhi đứng đó, đôi mắt đẹp vẫn thanh tĩnh như mặt hồ không chút gợn sóng. Nàng không nhìn vào Diệp Trần, dường như cái tên từng gắn bó thuở thiếu thời ấy đối với nàng giờ đây chỉ là một hạt bụi bặm vô tình vương trên tà váy tiên tử thanh khiết. Sự lạnh lùng ấy, so với thương thế trên người Diệp Trần, còn tàn độc và sắc lẹm hơn bội phần.
"Đến đi."
Diệp Trần khẽ nhếch môi, nụ cười nhuốm đầy máu tươi nhưng lại mang theo một sự điên cuồng khó tả. Trong thức hải của hắn, một viên châu cổ xưa đen nhánh đang xoay tròn mãnh liệt, phát ra những tiếng đập như nhịp tim của một con cự thú đang thức tỉnh sau giấc ngủ vạn năm.
"Thằng nhóc, ngươi thật sự muốn chơi liều?" Tiếng của Lão Quy vang lên, có chút lo lắng nhưng cũng mang đậm vẻ hưng phấn của một kẻ thích xem náo nhiệt: "Gãy một cái xương là một lần đau đấu tận linh hồn. Nếu không trụ vững, ngươi sẽ biến thành đống thịt vụn thật sự đấy!"
"Nếu không phá vỡ hoàn toàn những tàn tích của Phàm Cốt cũ, làm sao ta có thể gánh vác được sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt?" Diệp Trần gầm nhẹ trong tâm trí. "Hôm nay, ta mượn tay hắn để đúc lại chính mình!"
"Chết!"
Mộ Dung Thần quát lớn, Hoàng Kim Trấn Thế Ấn từ trên cao đập xuống. Ánh sáng vàng chói lòa nuốt chửng bóng dáng gầy gò của Diệp Trần. Một tiếng nổ rung trời chuyển đất vang lên, toàn bộ sân diễn võ bằng đá xanh ngàn năm cứng ngắc bị ép xuống sâu hơn ba thước. Bụi mù cuộn trào, che khuất mọi tầm nhìn.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Trong không gian tràn ngập linh áp vàng kim ấy, những tiếng xương cốt gãy vụn vang lên rõ mồn một, khiến người nghe phải rợn tóc gáy.
Toàn bộ xương sườn của Diệp Trần dưới áp lực kinh thiên của Trấn Thế Ấn đã sụp đổ hoàn toàn. Cánh tay hắn đưa lên chống đỡ đã vặn vẹo ở một góc độ rùng mình. Máu từ lỗ chân lông phun ra, biến hắn thành một huyết nhân thực thụ.
Đau đớn! Một nỗi đau như có hàng nghìn lưỡi dao cùn đang chậm rãi cưa vào từng sợi tủy, như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm tâm can. Ý thức của Diệp Trần bắt đầu mờ ảo, bóng tối bao trùm lấy tầm nhìn của hắn.
Nhưng ngay khi mảnh xương cuối cùng bị nghiền nát, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đột ngột dừng xoay. Một luồng khí đen đậm đặc như mực, mang theo hơi thở nguyên thủy nhất từ thời hỗn mang, từ trong viên châu phun trào ra, điên cuồng tràn vào từng ngõ ngách trong cơ thể Diệp Trần.
"Nghịch mệnh… tái sinh!"
Âm thanh ấy như từ vạn cổ vọng về. Những mảnh xương Phàm Cốt vụn vỡ bắt đầu được bao bọc bởi luồng hắc khí. Thay vì đào thải, hắc khí cưỡng ép dung hợp chúng lại, đào luyện, ép bỏ tạp chất, và thay vào đó là một loại chất liệu huyền bí đen nhánh như kim loại thần bí, ánh lên sắc tím vương giả.
Dòng máu đang chảy ròng ròng trên đất đột ngột dừng lại, rồi như có linh tính, chúng bị một sức hút vô hình lôi kéo, chảy ngược vào trong huyết quản. Mạch máu của Diệp Trần phồng lên, đập thình thịch như tiếng trống trận dồn dập.
"Cái gì?"
Mộ Dung Thần đang đắc ý chuẩn bị quay người rời đi bỗng khựng lại. Hắn cảm nhận được một luồng uy áp đáng sợ đang sinh ra từ trung tâm vụ nổ. Đó không phải là linh áp tu sĩ bình thường, mà là một loại lực lượng nhục thân tột cùng, đủ để trấn áp vạn vật.
Bụi mù tản đi.
Diệp Trần đang đứng giữa hố sâu, cơ thể vốn đã nát vụn giờ đây đang đứng thẳng tắp như một ngọn thương kình thiên. Những tiếng kêu *răng rắc* liên hồi vang lên, nhưng không phải tiếng xương gãy, mà là tiếng xương cốt đang tái tạo và dài ra một cách thần kỳ.
Từng lớp da chết bị bong tróc, để lộ ra làn da mới mịn màng nhưng cứng rắn vô cùng. Mỗi khớp xương của hắn lúc này đều mang theo một phù văn nhỏ li ti, đen bóng và bí ẩn.
Nghịch Thiên Cốt – cấp độ thứ nhất: *Vạn Cổ Bất Hủ*.
"Ngươi… ngươi là quái vật gì?" Mộ Dung Thần kinh hoàng lùi lại. Hắn không thể tin nổi vào mắt mình. Hoàng Kim Tiên Cốt của hắn đang run rẩy, đúng vậy, là sự run rẩy từ sâu trong bản năng khi đối mặt với một sự tồn tại thiên địch.
Diệp Trần chậm rãi mở mắt. Đôi mắt ấy không còn là của một thiếu niên bình thường, mà là đôi mắt của một vị Thần Ma đang nhìn xuống lũ kiến hôi dưới chân mình. Hắn nắm chặt bàn tay mới được đúc lại, cảm nhận sức mạnh cuộn trào như đại dương vỗ bờ. Một nắm đấm này của hắn hiện tại, nhẹ nhàng cũng đủ để đập nát một ngọn núi nhỏ.
"Đến lượt ta."
Chữ cuối cùng vừa dứt, bóng dáng Diệp Trần biến mất tại chỗ.
*Ầm!*
Không khí tại nơi hắn vừa đứng nổ tung ra một vòng tròn màu tím đen. Tốc độ của hắn đã vượt qua giới hạn của mắt người có thể theo kịp.
Mộ Dung Thần chỉ kịp nhìn thấy một bóng đen xẹt qua, một nắm đấm thô bạo đã xuyên thủng lớp phòng hộ linh khí vàng kim, trực tiếp đập thẳng vào ngực hắn.
*Bộp!*
Tiếng động này không lớn, nhưng tất cả cao thủ trên khán đài đều biến sắc. Mộ Dung Thần như một con diều đứt dây, bay ngược ra sau hơn trăm trượng, đâm xuyên qua cả dãy hành lang bằng đá trước khi rơi phịch xuống đất, không ngừng nôn ra máu tươi pha lẫn những mảnh vụn nội tạng.
Lớp giáp vàng kim bảo hộ cơ thể hắn đã nát vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ. Tiên Cốt cao quý của Mộ Dung gia, lúc này dưới một quyền của Diệp Trần, đã rạn nứt loang lổ.
Cả diễn võ trường rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Diệp Trần đứng giữa sân khấu, mái tóc đen bay loạn trong gió. Hắn chậm rãi hướng mắt về phía Tiên Tử Linh Nhi, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy mỉa mai:
"Tiên Cốt cao quý sao? Trước Phàm Cốt của Diệp Trần ta, chẳng qua cũng chỉ là một thứ rác rưởi dễ vỡ mà thôi!"
Tiên Tử Linh Nhi lần đầu tiên thất sắc. Đôi môi mọng đỏ khẽ run rẩy, đôi mắt nàng nhìn về phía thanh niên vừa bò ra từ cõi chết ấy, trong lòng chợt dấy lên một nỗi bất an không thể gọi tên.
Trong thức hải, Lão Quy cười ha hả đầy đắc ý: "Khá lắm thằng nhóc! Xương gãy lại nối, nghịch chuyển thiên mệnh! Đệ Nhất Trọng Thiên này, bắt đầu rung chuyển vì ngươi rồi đấy!"
Diệp Trần không nói gì, hắn nhìn xuống bàn tay mình, cảm nhận nhịp đập của Nghịch Thiên Cốt. Đây chỉ mới là bước bắt đầu. Hắn sẽ còn gãy xương thêm nghìn lần, vạn lần nữa, cho đến khi nhục thân này có thể dẫm nát toàn bộ chín tầng trời xanh kia mới thôi!